Ba lần lỡ nhịp chương 13 | Vượt cạn thành công

01/02/2024 Tác giả: Hà Phong 32

Vài tuần sau, Lệ Thủy và mẹ đang chuẩn bị cho bé khi chiếc Mercedes đen bóng của bà Diễm An và hai người con gái, Trúc Thy và Diễm Trang, xuất hiện. Mặc dù lo lắng về ý định của họ đối với đứa bé, mẹ Lệ Thủy mời họ vào nhà một cách lịch sự:

– Chào bà, mời bà và hai cháu vào nhà!

Mẹ Tuấn Khang quét mắt qua căn nhà rồi nói:

– Tôi đến có chút chuyện.

Mẹ Lệ Thủy giữ được bình tĩnh:

– Vâng, bà đã cất công đến đây thì mời bà ngồi xuống ta nói chuyện.

Diễm Trang và Trúc Thy ngồi xuống sau khi phủi ghế. Hành động này khiến Lệ Thủy ức nghẹn, nhưng cô giữ im lặng. Bà Diễm An nói trước:

– Đứa bé trong bụng được bao lâu rồi?

Lệ Thủy sợ sệt trả lời:

– Dạ, bé đã hơn bảy tháng rồi ạ!

Bà Diễm An nhìn chăm chú:

– Con trai hay con gái?

Lệ Thủy đáp:

– Dạ.. là con trai ạ. Nhưng bác ơi, đứa bé là con của cháu, bác đừng đưa nó đi, để cháu đươc nuôi nấng đứa bé…

Bà Diễm An cười:

– Tôi đã tranh giành gì với cô đâu? Cô nhạy cảm quá hay tưởng bở thế? Tôi đến đây để nói rằng Tuấn Khang đã mất hơn bốn tháng rồi.. nếu đứa bé này thực sự là con của nó thì chúng tôi sẽ để đứa bé được mang họ Doãn. Nhưng phải đợi cô sinh đứa trẻ đã vì giờ Tuấn Khang mất rồi, không thể xét nghiệm ADN được.

Bất ngờ, Diễm Trang phản kháng:

– Mẹ, sao mẹ lại cho đứa bé mang họ Doãn, mẹ không sợ cô ta làm loạn sao?

Lệ Thủy hiểu, Diễm Trang lo sợ về tương lai gia tài họ Doãn. Nhưng với cô, Tuấn Khang quan trọng hơn mọi thứ:

– Thưa bác, đây là con của anh Tuấn Khang nhưng cháu sẽ không bao giờ tranh giành bất cứ cái gì của nhà bác. Cháu sẽ tự đi làm và nuôi con ạ!

Bà Diễm An lạnh lùng:

– Cô có tư cách gì mà tranh giành? Chẳng qua với một gia đình có giáo dục như chúng tôi không bao giờ muốn mang tiếng là bỏ rơi cháu chắt. Vì con tôi đã mất nên cháu sẽ được mang họ cha. Sau khi cô sinh, tôi sẽ cho xét nghiệm kiểm tra quan hệ ông nội- cháu trai xem sao. Nếu nó là cháu họ Doãn, âu cũng là cái phước mà Tuấn Khang để lại.

Lệ Thủy chỉ lo lắng họ sẽ cướp đi đứa bé – giọt máu cuối cùng của Tuấn Khang. Cô không biết còn cách nào khác, vì đây cũng là cháu của họ. Trúc Thy, một cô gái im lặng từ trước, bất ngờ phát ngôn:

– Cô yên tâm đi, gia đình anh Tuấn Khang chỉ muốn con cô mang họ cha để tránh sự hiểu lầm, không ai cướp mất con của cô đâu. “Liu điu thì đẻ ra dòng liu điu”, không xứng để nhà họ Doãn nuôi nấng.

Lời Trúc Thy như một giọt sáng trong tăm tối, nhưng nó lại khiến Lệ Thủy cảm thấy tủi nhục, uất ức. Mẹ Lệ Thủy lên tiếng:

– Này cô gái! Tôi không biết cô là ai, học thức đến đâu nhưng cô cũng khá xinh đẹp và có học. Cô không phải là cha mẹ của Tuấn Khang, không có quyền lên tiếng. Đứa bé này không liên quan gì đến cô nữa. Còn việc mang họ Doãn hay Vương không quan trọng, chúng tôi sẽ quyết định.

Bà Diễm An thở dài và rời đi cùng hai cô gái, không quay lại nữa. Một buổi sáng, Lệ Thủy bất ngờ có triệu chứng chuyển dạ khi mang thai. Cô gọi mẹ vì sợ hãi:

– Mẹ… mẹ ơi…

Mẹ Lệ Thủy chạy lên và trấn an:

– Không sao đâu con, em bé muốn chào đời đấy! Có mẹ đây!

Bà chuẩn bị mọi thứ và gọi chồng để đưa Lệ Thủy đến bệnh viện. Khi họ ra khỏi nhà, chiếc Mercedes của bà Diễm An đỗ ở ngoài đường. Bà Diễm An bước ra và nhận ra tình hình. Cô nói:

– Đã đến ngày sinh sao? Lên xe đi!

Lệ Thủy từ chối, lo sợ cho con trai. Mẹ cô cũng nói:

– Cảm ơn bà, chúng tôi gọi taxi được ạ!

Bà Diễm An quả quyết:

– Tôi không làm hại ai cả, có thể đây là cháu nội tôi. Lên xe kẻo không kịp!

Mẹ Lệ Thủy nghĩ rằng có chồng ở đây, cô sẽ không phải đối mặt với mọi thách thức một mình. Chiếc xe Mercedes lao vút tới bệnh viện, và Lệ Thủy nhanh chóng được đưa vào khoa phụ sản. Trong mắt mẹ Tuấn Khang, cô nhận thấy một tia lo lắng, và cô lo lắng liệu đứa bé sắp chào đời có bị bắt đi không. Cô vội lắc tay mẹ:

– Mẹ… mẹ ơi… mẹ đừng để người ta bắt con của con đi nhé!

Mẹ Lệ Thủy vỗ về lưng con gái:

– Con yên tâm, cháu của mẹ sẽ không đi đâu, sẽ ở với chúng ta.

Lệ Thủy gật đầu và bước vào phòng sinh. Cô cảm thấy sự lo lắng khi nhìn thấy những người phụ nữ khác được chồng đưa đến. Cô mong ngóng thấy Tuấn Khang xuất hiện, nghe lời động viên và nhìn thấy nụ cười của anh. Nhưng anh không đến. Lệ Thủy cảm thấy sự cô đơn và trống trải.

Chị y tá hỏi:

– Tử cung mới mở ba phân, em đau chưa?

Lệ Thủy nhẹ nhàng đáp:

– Dạ mới sáng nay ạ! Nhưng giờ em không thấy đau nữa ạ!

Chị y tá hướng dẫn cô xuống giường đi lại để mở tử cung. Nhìn xung quanh, Lệ Thủy bỗng nhận ra sự khổ đau của những người phụ nữ khác trong phòng. Cô nói với chị y tá:

– Chị ơi, em ra ngoài vệ sinh một chút ạ!

Chị y tá đồng ý, và Lệ Thủy ra khỏi phòng. Bỗng nhiên, cơn đau đến khiến cô nhăn mặt. Mẹ cô chạy lại và hỏi:

– Con sao vậy Lệ Thủy?

Lệ Thủy ôm bụng:

– Sao bỗng nhiên con đau quặn bụng mẹ ạ!

Mẹ Lệ Thủy dìu con gái vào phòng sinh và báo chị y tá. Cô y tá ngạc nhiên:

– Lúc nãy tử cung mới mở ba phân thôi, hôm nay không lẽ em chưa sinh?

Lệ Thủy nhận ra lỗi:

– Nãy em không đau, giờ đau lắm chị ạ, khoảng hai phút lại đau một lần.

Chị y tá báo với bác sĩ và kiểm tra tử cung của Lệ Thủy. Bác sĩ nói:

– Tử cung mở mười phân rồi, nhanh lên!

Chị y tá nói:

– Sao có thể nhanh vậy?

Lệ Thủy cảm thấy mình trẻ con, chưa sẵn sàng làm mẹ. Chị y tá nói:

– Em chuẩn bị rặn nhé!

Lệ Thủy đã xem cách rặn trên mạng và cô cảm thấy có bàn tay ấm áp nắm chặt tay mình. Lệ Thủy rặn hết sức, nước mắt rơi khi thấy nụ cười của Tuấn Khang trong mơ hồ. Khi nghe thấy tiếng khóc của con, cô bật khóc. Tuấn Khang, chúng ta đã làm được rồi, con chào đời. Lệ Thủy ôm con vào lòng:

– Doãn Khang Viễn, chào mừng con đến với thế giới này!

Bài viết liên quan