Ba lần lỡ nhịp chương 14 | Anh luôn ở bên em

01/02/2024 Tác giả: Hà Phong 57

Đứa nhỏ nằm trên lòng của cô đang ngủ sâu, bất ngờ, bồng bột mở miệng cười. Lệ Thủy cảm nhận sự ấm áp và thiêng liêng của tình mẫu tử hiện hữu trong trái tim cô. Em bé nhỏ này sẽ là kho tàng quý giá nhất mà cô trao đời để che chở và yêu thương. Nhìn khuôn mặt bé, cảm giác như Tuấn Khang đang hiện diện ngay đây, gần bên mẹ con cô. Cô vui vẻ bật cười mặc dù đột ngột, khuôn mặt cô trở nên căng trước khi phát hiện những sợi tóc màu trắng bám sát tai của Khang Viễn. Bàng hoàng, cô gọi y tá:
– Chị ơi, tóc trắng này ở đâu mà nhiều thế này ạ? Có vấn đề gì về máu không ạ?
Y tá cũng kinh ngạc nhìn và sau đó nhanh chóng gọi bác sĩ. Em bé ngay lập tức được lấy máu để kiểm tra.

Khi mẹ và con trở về phòng, bà Diễm An vẫn đứng đó. Khi nhìn thấy đứa bé, bà không kiềm được xúc động và lệ rơi. Bà nói nhỏ:
– Tuấn Khang… làm sao mà… giống Tuấn Khang đến thế?
Lệ Thủy ôm chặt con, sợ rằng nếu nới lỏng vòng tay, đứa bé sẽ rơi mất khỏi cuộc đời cô. Kết quả xét nghiệm vẫn chưa có, Lệ Thủy lo lắng. Bà Diễm An lên tiếng:
– Cho tôi… cho tôi… bế bé được không?
Lệ Thủy lắc đầu. Cô ngồi sát tường, đôi mắt sợ hãi nhìn mẹ Tuấn Khang. Bà Diễm An khẳng định:
– Tôi sẽ không làm hại bé. Tôi nghĩ không cần phải xét nghiệm ADN nữa, nó là cháu tôi. Cô yên tâm, tôi sẽ không cướp bé đâu. Tôi cũng là mẹ, tôi hiểu mà…
Nhìn vào mắt bà, Lệ Thủy cảm nhận sự xúc động. Bà mới mất con trai, giờ được nhìn thấy con cháu trong hình hài nhỏ bé, bà rơi nước mắt không khó hiểu. Với bố mẹ cô đang ở đây, bệnh viện đông người, bà ta một mình cũng không thể làm gì được. Cô từ từ đưa đứa bé cho bà. Bà Diễm An nhẹ nhàng ôm bé, thơm vào má và nói:
– Cháu nội của bà, chào mừng cháu đến với cuộc sống này!
Lệ Thủy thấy bà nghẹn nước mắt, cô rụt rè:
– Cháu… đặt tên cho bé là… Khang Viễn ạ!
Bà Diễm An gật đầu:
– Doãn Khang Viễn, tên rất đẹp!
Ngay lúc đó, bác sĩ có vẻ già bước vào, tay cầm kết quả xét nghiệm máu. Ông nói:
– Cô Lệ Thủy, bé không có vấn đề gì, mọi thứ đều bình thường. Ngày mai, cô mang bé tới phòng kia để tiêm vắc xin viêm gan B, sau đó có thể xuất viện.
Lệ Thủy nhận tập kết quả xét nghiệm và nói:
– Cảm ơn bác sĩ ạ. Nhưng có bé nào mới sinh ra mà có tóc trắng như con tôi không ạ?
Bác sĩ nhìn cô một lúc và hỏi:
– Xin lỗi, chồng cô đâu rồi?
Lệ Thủy liếc nhìn bà Diễm An và trả lời:
– Anh ấy… anh ấy… mới mất được vài tháng ạ!
Bác sĩ gỡ kính xuống và nói:
– Xin lỗi… tôi không biết. Nhưng nếu mọi người không tin, có thể coi như tôi chưa nói gì cả nhé.

Lệ Thủy nhìn chăm chú vào bác sĩ, trông chờ đợi câu trả lời:
– Dạ bác sĩ cứ nói đi ạ!
Bác sĩ nhìn đến Khang Viễn trước khi nói:
– Theo kiến thức tâm linh mà tôi biết, có khả năng bé để tang bố nếu đúng như vậy, thì sau hai năm ba tháng, chùm tóc trắng sẽ tự biến mất.
Lệ Thủy ngạc nhiên. Cô còn quá trẻ để hiểu biết về tâm linh, chỉ mơ hồ cảm nhận sự có mặt của Tuấn Khang trong cuộc sống của mình. Nhưng cô không dám nghĩ rằng anh xuất hiện cả trong hình hài bé nhỏ này. Cô cảm ơn bác sĩ và lặng lẽ lau nước mắt. Hóa ra, anh vẫn ở đây, bên mẹ con cô như đã hứa. Anh vẫn ở đây, trong cuộc sống của cô, trong trái tim của cô.

Bà Diễm An đưa lại đứa bé cho Lệ Thủy và rút một chiếc phong bì khá dày từ túi ra, đặt lên giường:
– Tôi muốn xác nhận quan hệ ông-cháu nhưng giờ thấy không cần thiết nữa. Tôi sẽ để bé mang họ Doãn. Đây là một số tiền tôi dành cho bé. Thủ tục khai sinh tôi sẽ lo, nhưng tôi đề xuất gia đình cô giữ bí mật, vì gia đình tôi làm ăn, để không làm tổn thương danh tiếng của công ty và con trai Tuấn Khang dù đã mất.
Lệ Thủy hiểu rằng nếu gia đình cô tiết lộ về bé, họ có thể sẽ làm công khai để bảo vệ danh tiếng của gia tộc, nhưng cô không phải là người có địa vị để làm điều đó. Bà Diễm An đã tính toán rất kỹ, không chỉ để tránh bị coi là bỏ rơi cháu nhưng còn để bảo vệ danh tiếng công ty và hình ảnh con trai mình dù anh ấy đã ra đi. Lệ Thủy chỉ cần bé và anh ấy, không cần phải bước vào cuộc sống xa lạ đó. Cô chỉ cần Khang Viễn và họ không đưa bé đi, đó là quan trọng nhất. Nghĩ như vậy, Lệ Thủy đưa phong bì lại và nói:
– Cảm ơn bác đã để cháu được nuôi Khang Viễn. Bé có thể mang họ Doãn hoặc họ Vương, còn tiền xin bác cầm về. Bác yên tâm, gia đình cháu chỉ muốn yên bình, sẽ không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của cha Khang Viễn.
Bà Diễm An vẫn không nhận phong bì và nói:
– Cô nói thì làm được đấy. Còn tiền này là cho cháu của tôi, cô cứ giữ đi, cô biết điều đó là đủ. Còn việc khai sinh, để họ Doãn, coi như đây là điều cuối cùng tôi làm cho Tuấn Khang vì tôi biết, anh ấy yêu cô rất nhiều!
Bà Diễm An nói xong quay đi. Bố mẹ Lệ Thủy cũng động viên cô rằng việc nuôi bé không đơn giản nên cô nên chấp nhận số tiền đó.

Khang Viễn là một đứa trẻ ngoan, thường bú mẹ rồi sau đó ngủ ngon. Lệ Thủy chăm sóc và nuôi bé bằng sữa mẹ, giúp bé phát triển nhanh chóng. Với thời gian, bé càng lớn, nét giống của Khang Viễn ngày càng rõ nét. Trong giấc mơ, hình ảnh của anh vẫn xuất hiện, tình cảm trìu mến nhìn cô. Những hình ảnh đó là nguồn động viên lớn, giúp cô vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Gia đình của Tuấn Khang cũng không liên lạc với cô nữa, điều này khiến Lệ Thủy cảm thấy an tâm hơn, lo lắng về việc mất con dần dần giảm đi. Có thể họ cho rằng việc đưa một số tiền làm đền bù là đủ.

Một đêm, khi Khang Viễn đã một tuổi, Lệ Thủy đang ôm con ngủ thì bất ngờ nghe tiếng gọi tên của mình. Khi mở mắt, cô bàng hoàng khi thấy một con bướm lớn đậu ngay trán của con trai mình, với nhiều vệt đen và vàng. Dù bé vẫn ngủ sâu, nhưng khi Lệ Thủy mở mắt, con bướm liền mở cánh chập chờn. Cô hoảng hốt la lên:
– Mẹ ơi! Cứu con… mẹ ơi…
Mẹ của cô nhanh chóng đến, nhìn thấy con gái run rẩy chỉ vào con bướm, bà giữ cô chặt và vỗ nhẹ lưng Khang Viễn:
– Không sao… không sao… để mẹ xua con bướm đi!
Lệ Thủy cảm thấy lo lắng:
– Mẹ ơi… có phải… là anh Tuấn Khang không?
Mẹ cô gật đầu, bà đã đọc nhiều truyện về tâm linh nên cảm nhận được điều này. Bà nhìn con bướm, rồi nhắm mắt cầu xin. Một lúc sau, kì lạ thay, con bướm bay ra khỏi cửa và rồi đập cánh bay đi…

Bài viết liên quan