Cả bầu trời thương nhớ chương 16 | Quá khứ đầy triển vọng

27/01/2024 Tác giả: Hà Phong 58

Cách đây năm năm…
Vào thời điểm đó, Thiên Vĩ vừa hoàn thành khóa học tại trường Đại học Y Oxford với thành tích xuất sắc, sẵn sàng bước vào hành trình thạc sĩ. Là một sinh viên nổi bật, Vĩ được các giáo sư tin tưởng, thường mời anh tham gia trong các ca phẫu thuật để học hỏi.

Một ngày, một ca bệnh đặc biệt đưa đến bệnh viện quá muộn, và thực sự, người đó đã qua đời trước khi được nhập viện. Dù đã trải qua nhiều trường hợp tương tự, nhưng Vĩ vẫn cảm nhận như có một đôi bàn tay nặng chặt lấy trái tim khi chứng kiến người vợ trẻ cầm con gái một tuổi chạy đến, sau đó cô ngã quỵ khi thấy sự nghiệt ngã từ phía các bác sĩ. Đứa bé ngơ ngác không hiểu tại sao mẹ khóc, nhưng sau đó, bé khóc lên, có thể vì mẹ khóc quá nhiều hoặc có thể vì sợi dây tình mẫu tử nối kết. Thằng bé vô tư chưa hiểu rằng từ nay về sau, không bao giờ gặp lại cha mình. Thiên Vĩ an ủi người phụ nữ vài lời, giúp người ta yên tâm khi ra đi, sau đó lặng lẽ rời đi sau khi tháo găng tay và xin phép giáo sư.

Giáo sư hiểu được cảm xúc của Thiên Vĩ, vì anh cũng đã trải qua những thời điểm tương tự. Sinh viên Việt Nam này tràn đầy lòng nhân ái và nhiệt huyết, khiến ông cảm thấy như thấy lại chính bản thân mình xưa kia. Ông vỗ nhẹ vai Thiên Vĩ, gật đầu.

Sau đó, bước chân của Thiên Vĩ không hướng về kí túc xá dành cho nam sinh viên mà thay vào đó, anh bước đi đến cầu Tower. Nhìn dòng sông Thames êm đềm chảy, nhìn cây cầu vững chãi từ thế kỉ mười chín đến nay vẫn kiêu hãnh giữa bầu trời Luân Đôn, trái tim của Thiên Vĩ nhẹ nhàng hơn. Khi còn học cấp ba ở Việt Nam, anh đã mê mẩn cây cầu này sau khi thấy nó trong một cuốn sách giới thiệu về nước Anh. Vĩ đã mơ ước có một ngày chạm đến đây. Cầu Tower, được biết đến như Cầu Tháp Luân Đôn, một kiệt tác kết hợp giữa cầu treo và cầu nâng, đã chính thức khai trương từ năm 1894. Cây cầu này là một liên kết quan trọng nối kết khu vực Bắc và Nam Luân Đôn.

Với chiều dài hơn hai trăm mét và hai tháp cao tới sáu mươi lăm mét, cây cầu luôn thu hút Thiên Vĩ. Nhịp cầu chính ở giữa hai tháp, có thể được tách ra bởi hai máy nâng trong vòng năm phút, đủ để tàu bè đi qua. Sự độc đáo của cây cầu còn thể hiện ở việc nó được chia thành hai tầng: tầng trên là nơi người đi bộ có thể tận hưởng toàn cảnh hai bờ sông Thames, trong khi tầng dưới là nơi xe cộ lưu thông như một bức tranh tuyệt vời. Thiên Vĩ dạo chân trên sàn kính của cây cầu, ngắm nhìn thành phố Luân Đôn và mảnh đất thơ mộng nằm bên dòng sông Thames. Có lẽ, lần trước, anh đã mời một số bạn sinh viên Việt Nam đến đây để thưởng thức món bánh mì nướng đặc sản.

Khung cảnh nơi này vào buổi tối trở nên đầy thơ mộng và huyền bí đến mức làm say lòng người, là điểm hẹn lý tưởng cho các cặp đôi đang yêu. Tuy nhiên, không hiểu sao, Vĩ lại chỉ muốn đến đây một ngày nào đó với anh Vũ Hiếu và hai cô em gái để chụp hình và dạo bộ. Anh thường gửi hình ảnh về những cảnh đẹp ở Luân Đôn cho gia đình và bạn bè, để họ yên tâm rằng anh đang ổn. Nhưng chỉ khi đêm buông xuống, Vĩ mới cảm thấy cô đơn và nhớ nhà, nhớ những bữa cơm gia đình, những trò đùa với Đan Nhi và hai anh em nhà chú Phong. Thời gian rảnh rỗi, anh thường đi bộ trên cây cầu Tower và ghé vào Triển lãm Cầu Tháp, nơi trưng bày lịch sử và quá trình xây dựng của cây cầu thông qua các trưng bày tương tác, video và hình ảnh. Mỗi lần đến đây, anh đều cảm thấy như đang khám phá một thế giới mới. Thiên Vĩ còn rất tò mò về các công nghệ và nguyên lý hoạt động của cây cầu. Có lẽ tinh thần khám phá của bố anh vẫn đang sống trong anh. Đó cũng là một trong những lý do khiến Vĩ chọn Vương quốc Anh để học, để thỏa mãn đam mê khám phá và mang về những kiến thức mới phục vụ cho đất nước.

Vào tối hôm đó, sau những giây phút căng thẳng cứu chữa mà không thể cứu được bệnh nhân, Thiên Vĩ lại đến đây. Đang ngắm nhìn khung cảnh, anh vô tình thấy một cô gái rất giống người Việt Nam. Cô gái đó đang khóc giữa đám đông. Vĩ sẽ không quan tâm nếu không thấy cô ấy khóc. Cô gái mặc đơn giản và đang rơi nước mắt. Vĩ chạy lại và chào cô gái bằng tiếng Anh. Cô gái gật đầu chào lại nhưng không nói gì vì cô đang khóc. Vĩ cảm thấy bối rối vì chưa từng đối diện với tình huống như thế này trước đây. Anh nhanh chóng rút ra khăn từ túi áo và chia sẻ cho cô gái. Cô gái nhận và lau nước mắt. Thiên Vĩ hỏi:
– Where are you from? (Bạn từ đâu đến?)

Cô gái dường như đã bình tĩnh hơn:
– I’m from Viet Nam! (Tôi đến từ Việt Nam)
Thiên Vĩ gật đầu:
– Vậy chúng ta nói tiếng Việt nhé. Vì lúc nãy tôi không rõ bạn đến từ Việt Nam hay Trung Quốc.
Cô gái Trang cúi đầu:
– Vâng, cảm ơn anh. Anh học trường nào vậy ạ?
Thiên Vĩ nhìn sông Thames và trả lời:
– Tôi học Y ở Đại học Oxford, vừa xong năm thứ tư. Còn bạn?
Cô gái Trang hít một hơi như để giữ lại những nước mắt ban nãy và nói:
– Vậy là xưng em đúng rồi. Em học Kinh tế năm thứ hai ạ!
Thiên Vĩ không biết nói gì thêm, vì trước người lạ, anh thường giữ im lặng. Cho nên, Vĩ không đặt câu hỏi về lý do cô gái khóc như vậy. Bất ngờ, Trang quay lại:
– Em tên là Trang ạ!
Vĩ mỉm cười và chào hỏi:
– Anh là Thiên Vĩ!
Trang nắm chặt chiếc khăn trong tay:
– Chiếc khăn thêu đẹp quá, lại thơm nữa, nhưng ngấm nước mắt mất rồi. Để em về giặt rồi ngày mai trả lại anh nhé!
Thiên Vĩ từ chối:
– Không cần đâu, để anh giặt cho. Em biết anh ở đâu mà trả chứ?
Trang nở nụ cười và nói:
– Dạ, thì em sẽ đến trường của anh để hỏi ạ. Chiếc khăn này quan trọng với anh lắm nên anh mới luôn đem theo sẵn như vậy. Em nghĩ thế.
Thiên Vĩ thấy cô gái khá tinh tế khi nhận ra điều đó. Anh cũng an tâm hơn khi thấy cô gái đã nói chuyện nhiều hơn với mình, ít nhất là cô ấy không khóc nữa.
Chiếc khăn tay ấy dĩ nhiên là quan trọng vì nó là vật kỷ niệm của cô em kết nghĩa Tú Vi khi anh nói sẽ đi du học ở Anh cách đây bốn năm. Cô bé lúc ấy mới học lớp bảy và được cô Nguyệt Cát dạy thêu tranh. Lúc anh nói sẽ sang xứ sở sương mù này, cô bé đã khóc nức nở khiến anh phải dỗ dành mãi. Anh đã dùng chiếc khăn tay mới mua, chính là chiếc khăn này để lau nước mắt cho cô bé. Nào ngờ một lát sau, Vi bảo:
– Anh cho em chiếc khăn này nhé!
Thiên Vĩ gật đầu:
– Ừ. Nhưng không được dùng để lau nước mắt, chỉ để làm kỷ niệm thôi!
Tú Vi gật đầu. Thế rồi, mấy ngày sau, trước ngày bay sang Anh, Thiên Vĩ đã nhận được một bưu phẩm được gửi tới từ thành phố C. Chiếc khăn ấy đã được Tú Vi giặt thơm tho sạch sẽ và thêu hình một chiếc kẹo mút có màu dâu tây cùng dòng chữ ” TẶNG ANH VĨ” được thêu rất khéo. Có lẽ cô bé đã mất rất nhiều thời gian cho món quà này. Anh đã giữ nó suốt bốn năm đại học ở Anh. Vì thế, với anh, đây là một kỷ vật không thể tách rời. Nghe Trang hỏi, Vĩ gật đầu:
– Đúng rồi, đây là quà của cô em gái kết nghĩa tặng anh lúc chuẩn bị sang đây du học!
Trang cười, âm thanh đã trong hơn:
– Dạ, thế anh cứ để em giặt. Ngày mai nếu anh ra đây, em sẽ gửi lại anh. Nếu anh không tới đây được thì em sẽ tới trường nhé! À, hay anh cho em Facebook của anh đi, mai em sẽ nhắn tin!

Thiên Vĩ gật đầu và chia sẻ Facebook với Trang. Thực tế, anh không thể ngăn cản ý định của cô muốn giặt chiếc khăn trước khi trả lại. Hơn nữa, nếu gặp lại cô ngày mai có nghĩa là cô đã từ bỏ nỗi đau từ trước đó và không còn nghĩ đến quyết định dại dột nữa.

Sự kiện diễn ra vào buổi tối hôm sau, khi Thiên Vĩ nhận được tin nhắn từ Trang thông báo rằng cô muốn trả lại chiếc khăn. Anh đồng ý đến gặp Trang để nhận lại khăn và, trong lòng, anh nghĩ rằng có lẽ sau lần gặp này, họ sẽ không còn gặp nhau nữa.

Địa điểm họ chọn vẫn là cây cầu Tower. Hai người trò chuyện về ngành học, trường lớp, bạn bè và cả nhớ nhà. Trang có vẻ không có nhiều bạn, đặc biệt là bạn Việt nên cô rất vui khi gặp Thiên Vĩ, và cuộc trò chuyện giữa họ diễn ra một cách nhẹ nhàng. Cô là người dễ gần, những câu chuyện giúp anh hiểu rõ hơn về tính cách nội tâm, dễ xúc động và dễ tổn thương của cô. Cô chia sẻ rằng không thích lối sống của một số sinh viên nước ngoài vì họ quá suồng sã. Trang sống khá khép kín và không thường xuyên giao lưu nhiều. Một ngày của cô thường chỉ là đi học, ghé thư viện rồi về kí túc xá. Thỉnh thoảng, cô đi dạo cùng một bạn phòng Việt Nam, nhưng bạn đó hiện đang ở Việt Nam thăm gia đình.

Thiên Vĩ chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng thêm vào một vài câu tán đồng với quan điểm của Trang. Anh cảm nhận được sự nhạy cảm của Trang và thấu hiểu được những chia sẻ sâu sắc của cô. Khi Trang nhắc đến người bạn đang về Việt Nam, Vĩ đùa cô:
– Em đừng nói là nhớ bạn ấy đến mức hôm qua lên đây đứng khóc nhé?
Ánh mắt của Trang thoáng chút buồn bã. Cô nhìn ra xa, nước sông Thames về đêm lấp lánh như dát vàng bạc, giọng của cô bay trong tiếng gió:
– Không ạ! Hôm qua em nghĩ đến việc tự vẫn đó thôi!

Bài viết liên quan