Cả bầu trời thương nhớ chương 3 | Chuyện thăm nhà

23/01/2024 Tác giả: Hà Phong 44

Sau bữa ăn, Tú Vi nhắn tin cho Bảo Nam:

– Cuối tuần này em sẽ về thăm nhà ạ, anh tới nhà em ăn cơm trưa nhé. Anh kết nghĩa của em đi du học ở Anh về!

Bảo Nam vui vẻ đồng ý, chẳng qua anh chỉ muốn được gặp cô gái anh yêu ở bất cứ đâu. Gia đình chú Vũ Phong luôn làm Nam cảm thấy ấm áp, cho nên mỗi khi đến đó, anh luôn tự nhiên và thoải mái.

Cuối tuần đến, Tú Vi về nhà từ tối thứ bảy để chủ nhật đi chợ sớm cùng mẹ Nguyệt Cát. Cô thích những món ăn mẹ nấu nên cô rất chăm chỉ học nấu nướng. Khi cô vào bếp, bố Phong vẫn trêu cô:

– Con gái lấy chồng rồi đấy! Ngồi nhà như quả bom nổ chậm, không biết nổ khi nào, tôi sợ lắm.

Tú Vi chỉ cười:

– Bố cứ lo hão, bố biết phá bom mà!

Với Tú Vi, nhà là nơi ấm áp, yên bình nhất. Tuy nhiên, cô luôn muốn tự lập vì dù có thừa nhận là con gái của Vũ Phong, nhưng cô vẫn được dạy rằng thìa có bằng vàng cũng có khi bị pha tạp chất.

Trong khi đó, Thiên Vĩ, dù mới đến thành phố C một tuần, nhưng anh đã nhanh chóng làm quen với công việc và hòa đồng với mọi người. Với vẻ ngoài điển trai và phong cách làm việc nhanh nhẹn, anh đã nhanh chóng được mọi người trong khoa ngoại chấn thương và ở bệnh viện yêu mến. Nhiều cô gái không ngần ngại liếc nhìn vẻ nam tính của Vĩ. Sau một tuần làm việc, anh nhận lời mời của gia đình chú Vũ Phong và chuẩn bị một giỏ hoa quả để tới dùng cơm.

Khi Vĩ đến Biệt thự PC và bước ra khỏi chiếc Bugatti Divo, anh ngạc nhiên khi thấy một anh chàng khác đang dừng xe trước cổng và chuẩn bị bấm chuông. Anh bước tới và gật đầu chào:

– Xin chào!

Người đàn ông nhìn anh một lượt và cười:

– Chào anh, tôi là Bảo Nam, người yêu của Tú Vi!

Vĩ “à” lên và nói:

– Còn tôi là Thiên Vĩ, anh kết nghĩa của con bé. Tôi đã được nghe kể về anh! Chúng ta vào thôi!

Bảo Nam bấm chuông và chỉ vài phút sau, Vũ Hiếu xuất hiện. Ông bố Vũ Phong ngơ ngác nhìn hai người đàn ông trước mặt:

– Ơ, hai người quen nhau sao?

Bảo Nam nhanh chóng giải thích:

– Dạ không anh, chúng em vừa gặp nhau đấy ạ!

Hiếu cười:

– Ừ, đây là Thiên Vĩ mới du học ở Anh về, hiện đang làm ở bệnh viện thành phố C.

Sau khi Hiếu quay sang Thiên Vĩ để giới thiệu, anh bắt gặp nụ cười đẹp của bác sĩ:

– Em biết rồi, cậu ấy là Bảo Nam, sẽ là em rể của chúng ta đúng không?

Cả ba cùng cười rồi vui vẻ vào nhà. Trong khi Tú Vi và mẹ chuẩn bị bữa trưa, Thiên Vĩ nói vọng:

– Rồng tới nhà tôm rồi cơ đấy!

Anh bước vào bếp và chào cô Nguyệt Cát. Nghe Tiếng Thiên Vĩ, Tú Vi chạy lại và nói:

– Chà chà, em không hiểu cái Vương quốc Anh nó làm kiểu gì mà anh tôi lại cứ bị đẹp trai mãi thế nhỉ? Vô lý hết sức! Em cứ tưởng anh học y tới chín năm phải cận thị cho lồi mắt và tóc điểm bạc rồi cơ!

Thiên Vĩ đáp:

– Thế cô thích để anh cô ế chỏng chơ à? Cô giáo gì mà tả kinh thế!

Tú Vi xòe tay:

– Quà của em đâu? Anh đưa quà đây rồi anh với anh Hiếu đi yêu nhau luôn cho rồi. Cả hai cái gì cũng biết, chỉ có cua gái là không. Nản chả buồn nói luôn!

Bố Phong cười:

– Vi, con làm thế anh Vĩ chạy mất dép đấy!

Thiên Vĩ lắc đầu:

– Tôi phải khâm phục anh chàng Bảo Nam, nhìn kiểu gì mà yêu cô được chứ!

Tú Vi mới để ý đến Bảo Nam và nói:

– Ơ, anh đến rồi ạ?

Bảo Nam gật đầu:

– Ừ, lúc nãy anh gặp anh Vĩ ngoài cổng! Em có cần anh giúp một tay không?

Tú Vi từ chối:

– Dạ không ạ, mọi người lên phòng khách trò chuyện đi ạ, em và mẹ làm một loáng là xong ngay ạ!

Sau bữa trưa vui vẻ, Tú Vi sau khi dọn dẹp nói với Thiên Vĩ:

– Anh Vĩ, quà em đâu? Nãy em đang bận nên chưa đòi quà triệt để!

Thiên Vĩ mỉm cười:

– Anh tưởng cô ăn một bụng no nê xong quên rồi chứ? Người đâu mà nhớ lâu thù dai thế hả?

Tú Vi lắc đầu:

– Đây là thói quen. Lần nào anh về chả mua quà cho em. Vả lại, nhờ em mà anh có tận hai cô em gái, lãi quá còn gì!

Vĩ lắc đầu cười và mở tủ, lấy ra một hộp quà:

– Ban nãy em bận nên anh cất tạm ở đây. Hàng dễ vỡ, nhớ nhẹ tay nghe cô nương?

Tú Vi hạnh phúc nhận quà:

– Em mở nhé!

Thiên Vĩ xoa đầu cô và nói:

– Được!

Cô Tú Vi từ từ tháo sợi dây thắt bên ngoài, nhẹ nhàng mở hộp quà và trân trọng tỉ mỉ như cách nâng niu một vật quý. Mắt cô chuyển từ tò mò sang sáng rỡ:

– Ôi! Đẹp quá!

Không phải là dây chuyền hay lắc tay, cũng không phải là những lọ nước hoa thương hiệu như những lần trước. Món quà lần này là một khối hình pha lê trong suốt. Điểm nhấn của món quà là mô hình tháp đồng hồ Big Ben – biểu tượng văn hóa nước Anh. Người tạo ra món quà pha lê này còn đính lên trên đỉnh tháp một ngôi sao nhỏ xinh xắn. Chỉ cần bật cái nút nhỏ phía dưới, ngôi sao sáng bừng lên như tia hi vọng, như lời chào tương lai. Tháp đồng hồ cùng ngôi sao được bao bọc trong không gian ảo diệu của dải ngân hà, trông kỳ bí và hấp dẫn.

Ngôi sao lấp lánh cháy sáng cũng là lúc bài hát “I BELIEVE IN YOU” của CELINE DION vang lên. Đây chính là nhạc phẩm khiến Tú Vi say sưa đến mê mẩn từ lâu. Cô không nghĩ rằng Thiên Vĩ vẫn nhớ bài hát mình yêu thích. Tú Vi vừa ngắm nhìn khối pha lê kỳ diệu vừa đắm chìm trong lời bài hát mà như quên hết mọi thứ xung quanh.

Thiên Vĩ nhìn biểu hiện của cô mà có chút sững người. Anh thấy trong nụ cười ấy có gì đó quen thuộc nhưng rồi mọi thứ lại bị xóa nhòa đi. Có những điều trong cuộc sống chúng ta không muốn nhớ lại, với Thiên Vĩ có lẽ cũng như vậy. Anh quay lại vẻ điềm tĩnh rồi nheo mắt nhìn Tú Vi:

– Thích không? Sao im lặng thế? Bác sĩ nghèo chỉ có quà này thôi, không ưa thì trả đây!

Tú Vi giật mình vì đang chìm đắm trong thế giới trước mắt. Nghèo à? Ai dám nói Trịnh Thiên Vĩ nghèo chứ? Nhìn chiếc siêu xe anh ấy đỗ ngoài kia cũng đủ hiểu rồi. Bố anh ấy là Chủ tịch Tập đoàn ô tô Trịnh Thiên mà bảo nghèo! Vớ vẩn! Vả lại, món quà này là khối pha lê BACCARAT đẹp đến ngỡ ngàng, không phải hàng nhái nhỏ bé cô hay sưu tầm từ quà lưu niệm hồi nhỏ. Tú Vi nghe xong câu của Vĩ thì cong cớn:

– Anh vừa phải thôi! Người ta chưa kịp phát biểu cảm nghĩ mà đã đòi lại rồi. Ki bo thế thì còn ế muôn đời nhá! Đã thế thì em sẽ cất thật kỹ, có nát cũng giữ luôn mảnh vỡ!

Nói xong, cô cẩn thận đặt khối pha lê vào chiếc hộp xinh xắn rồi ôm thẳng lên phòng, để lại tiếng cười giòn tan khắp phòng khách.

Thiên Vĩ đang định tiếp tục cuộc trò chuyện với mọi người thì nghe tiếng chuông điện thoại vang lên. Anh xin phép ra ngoài. Hai phút sau, Vĩ vội vàng đi vào:

– Cô chú ơi, con xin phép đi ngay ạ! Có tai nạn khá nghiêm trọng. Hôm nay chủ nhật nên chỉ có kíp trực, mọi người gọi con tới ứng cứu ạ!

Vũ Phong gật đầu và vẫy tay:

– Được, đi con! Sức khỏe người quan trọng hơn. Hãy lái xe cẩn thận đấy!

Thiên Vĩ chào tạm biệt Vũ Hiếu và Bảo Nam, sau đó nhanh chóng lái xe đến bệnh viện. Anh đến ngay khoa Ngoại chấn thương. Khi bước vào phòng thay đồ, anh nhận được tín hiệu báo động đỏ nội viện, thông báo về trường hợp bệnh nhân nặng và cần hội chẩn liên chuyên khoa. Điều này có nghĩa là bệnh nhân đã được chuyển vào khoa Hồi sức tích cực và cần sự tham gia của nhiều chuyên gia để đưa ra quyết định về liệu pháp phẫu thuật.

Thiên Vĩ vội vàng di chuyển đến phòng hội chẩn, nơi có sự tham gia của các bác sĩ chuyên khoa ngoại, hồi sức, gây mê, phẫu thuật, và huyết học. Cuộc họp diễn ra khẩn trương:

– Bệnh nhân gặp tai nạn giao thông, nồng độ cồn cao, vào viện tỉnh chậm, đánh giá Glasgow từ 14 xuống 11.
– Kết quả chụp CT Scanner cho thấy máu tụ dưới màng cứng cấp bán cầu phải, đường giữa lệch bảy milimet.

Mỗi lời của bác sĩ đều được hình ảnh thương tích của bệnh nhân chiếu lên màn hình. Cuối cùng, bác sĩ trưởng khoa ngoại chấn thương gật đầu:

– Chúng ta cần phải thực hiện phẫu thuật mở sọ ngay lập tức.

Ê kíp bác sĩ và Thiên Vĩ cùng nhóm chuyên gia hướng đến khu vực phẫu thuật. Tuy nhiên, trước khi bước chân đến cửa nhà mổ, một gã xăm trổ, mùi rượu bốc lên, bất ngờ xuất hiện và ngăn đường họ:

– Nếu bọn mày không cứu sống em trai tao thì xác định mày chết trong khu vực này cùng nó!

Bài viết liên quan