Cả bầu trời thương nhớ chương 47 | Âm mưu đổ vỡ

27/01/2024 Tác giả: Hà Phong 39

Chiều hôm đó, sau khi ăn trưa ở nhà Tú Vi, Thiên Vĩ quyết định đưa cô đi nhà sách để tận hưởng thời gian cùng nhau. Dù cô đã khỏi bệnh, nhưng vẫn để anh chở hoặc cô tự lái xe để đảm bảo an toàn. Trong cuộc trò chuyện, họ thảo luận về kế hoạch cho buổi tối, khi Vi quyết định ở lại thành phố để sáng hôm sau tự lái xe lên trường.

Cả hai dạo chơi trong nhà sách, rồi lang thang trong công viên và ghé siêu thị để mua đồ ăn về nấu nướng tại chung cư. Mỗi chủ nhật, Tú Vi luôn chuẩn bị đủ đồ ăn cho cả tuần để giúp Thiên Vĩ, biết rằng anh đang rất bận rộn.

Sau khi ăn uống xong, chuông cửa đột nhiên vang lên, và Tú Vi giục Thiên Vĩ mở cửa để dọn dẹp bát đũa trong bếp. Khi cửa mở, họ được đón bởi Hoài An, mang theo một giỏ trái cây.

– Anh Vĩ, em vào được không?
– Đúng ra, chúng ta nên gặp nhau ở bệnh viện vì là đồng nghiệp. Nhưng nếu cô có việc quan trọng, thì vào đi!

An bước vào và sau khi quan sát căn hộ, cô đặt giỏ trái cây lên bàn và ngồi xuống sofa. Thiên Vĩ đưa nước lọc cho cô và nói:

– Mời cô uống nước. Xin lỗi, chỉ có nước lọc thôi!
– Uống nước lọc là tốt mà anh! À, em mua trái cây sạch, cắt chúng ta ăn nhé!

Tuy nhiên, Thiên Vĩ từ chối và yêu cầu Hoài An nói việc mình đến. Hoài An rút tờ giấy siêu âm và đặt trước mặt Vĩ:

– Anh Vĩ, em có thai rồi!
– Tôi biết rồi!

An giải thích về việc chờ đến khi thai nhi ổn định trước khi nói cho Thiên Vĩ biết. Cô cũng kể về sự hiểu lầm với Vi và việc đánh nhau của Vi với hai đứa em họ. Cảm thấy lo lắng cho em, Thiên Vĩ bất ngờ và hỏi:

– Anh có cần lạnh nhạt với em thế không?

Vĩ cười:
– Việc cô có con là niềm hạnh phúc làm mẹ của cô. Với tôi đó không phải kết quả mà là hậu quả của một đêm không tự nguyện. Tôi nói rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm nhưng không cưới.
Hoài An nước mắt rưng rưng:
– Vĩ, em không biết sáng nay Vi đã kể những gì với anh. Thú thực là em định một thời gian nữa, khi con ổn định trong bụng thì sẽ nói với anh. Nhưng sáng nay có một việc khiến Vi hiểu nhầm em. Em chỉ hẹn Vi tới tâm sự thôi nhưng có hai đứa em họ lâu ngày mới tới thành phố, tụi nó đòi đi theo em. Ý định là em gặp Vi rồi đưa hai đứa em họ đi chơi thành phố. Nhưng thấy Vi to tiếng với em, lại biết em đang mang thai nên chúng lo cho em và đã ra tay chỉ để dọa Vi thôi, vì chúng có biết võ vẽ gì đâu anh. Chúng bị Vi đánh cho một trận, giờ đang nằm dưỡng thương ở trạm xá phường đấy ạ!

Thiên Vĩ nhăn mày:

– Vậy cô đến đây để thông báo chuyện có thai hay là để tố vợ tôi làm người của cô bị thương? Hãy nói rõ mục đích, tôi sẽ giải quyết!

Hoài An lắc đầu:

– Không phải, anh. Em không có ý làm phiền đâu. Cha ông có câu “chơi với dao sẽ đứt tay, chơi với chó sẽ chó liếm mặt”. Tuy đứa em hơi dại dột, nhưng chúng nó chỉ muốn dọa thôi, không làm gì bé Vi cả. Em đến đây chỉ muốn thông báo với anh rằng em mang thai và em muốn con chúng ta có một gia đình hạnh phúc. Anh sẽ không bắt em phải bỏ con, phải không anh? Nhưng nếu con em đẻ ra mà Vi cướp đi, thì em sống sao được?

Sau lời giải thích, Hoài An không kìm được nước mắt và bắt đầu khóc nức nở. Tình cảm của cô khiến Tú Vi cũng nổi giận. Anh lắng nghe và sau đó nói:

– Có khăn giấy trên bàn!

Hoài An lấy khăn và rồi nói:

– Em xin lỗi, em xúc động quá. Cảnh hai đứa em bị đánh sáng nay làm em rất xót xa. Dù em vui vì có thai với anh, nhưng em cũng sợ anh sẽ từ chối mẹ con em…

Thiên Vĩ nói:

– Thứ nhất, tôi không bắt em phải bỏ con vì giết người là tội ác, dù là con tôi hay con của ai. Thứ hai, tôi không bỏ mặc mẹ con em. Nếu đứa bé là con tôi, nó sẽ ở với tôi và Vi; nếu không, chúng tôi sẽ hỗ trợ mẹ con em đầy đủ. Còn chuyện sáng nay, tôi chỉ quan tâm đến việc tự vệ khi bị tấn công, không quan trọng họ là ai.

Hoài An hỏi:

– Vậy là cuối cùng, con của chúng ta không có đủ cả cha và mẹ sao? Anh sẽ không cưới em?

Thiên Vĩ trả lời:

– Đúng vậy!

Hoài An đau lòng:

– Vĩ, nếu em thua Tú Vi ở điểm gì, em sẽ thay đổi. Em biết mình còn nhiều thiếu sót, nhưng xin anh đừng để con phải nhận tiền trợ cấp từ người cha ở cùng thành phố. Hãy cho con một gia đình đầy đủ. Em hứa sẽ thay đổi, sẽ quan tâm anh nhiều hơn, sẽ tôn trọng gia đình anh, và sẽ đợi anh mở lòng với em. Anh đồng ý không Vĩ?

Thiên Vĩ nhăn mày:

– Anh nghĩ có thể là do tâm lý bị ảnh hưởng bởi việc mang thai, phải không? Hôn nhân không dựa vào tình yêu là một bất hạnh, đối với cả em, anh và đứa bé. Hãy tạo cho nó một môi trường bình yên và đầy đủ tình yêu thương, hơn là bắt buộc nó phải sống trong một môi trường khó khăn.

Hoài An than khóc:

– Nhưng em yêu anh mà!

Khi đó, một giọng nói từ phía khác phòng phát ra:

– Ồn ào quá! Cô làm phiền người khác với chuyện gì vậy?

Tú Vi bước ra từ bếp, An liền xua tay:

– Vi, cô đừng đánh tôi!

An cầm bụng và nói:

– Vi, đừng đánh em… em… em mang thai con của anh Vĩ đấy!

Tú Vi cười vui vẻ, ngồi xuống bên cạnh Vĩ, đưa tay cô vào tay anh và nói:

– Sao điện ảnh Việt Nam không phát hiện ra tài năng của chị nhỉ? Thật là đáng tiếc. Nhưng chị vẫn trẻ, đẹp và tài năng, có thể thi vào ngành Sân khấu điện ảnh mà. Đi muộn cũng không sao, diễn tốt vẫn nổi tiếng. Tôi thấy chị có nhiều tiềm năng đấy!

An nhìn Tú Vi:

– Em nghĩa là thế nào Vi ạ, sáng nay hai đứa em chỉ dọa em thôi vì sợ em làm gì chị…

Vi nói:

– Tôi ác cũng chưa bằng xiu xiu của chị. Hai gã kia có dọa hay không, tôi không cần biết. Quan trọng là đừng ai đụng vào tôi hay gia đình tôi!

An nức nở:

– Em không ở trong hoàn cảnh của chị, nên không hiểu được chị cô đơn thế nào. Mang bầu và nhạy cảm nữa, giờ em nói nuôi con của chị…

Vi nhếch môi:

– Chính chị tự chuốc lấy. Chị vì ích kỉ trong tình yêu mà chiếm hữu. Chị không muốn có hậu quả như này thì đừng lừa dối anh Vĩ. Nhưng chị quá ham hố, cố tình để dính bầu mà giờ lại trách móc. Chị đơn độc là chính chị thôi, không phải tôi!

An tức giận:

– Vĩ, anh để nó sỉ nhục em như vậy à?

Vĩ nhún vai:

– Tôi thấy vợ tôi đúng mà!

An đứng dậy:

– Được, các người sẽ phải ân hận vì những gì đã nói!

Vĩ nói:

– Tùy!

Tú Vi mỉm cười:

– Nếu có ý kiện, nhớ viết đơn sớm nhé. Đầu năm học tôi vẫn chưa bận rộn lắm, sẽ lên tòa với chị được. Còn nếu chị đến đây để dọa dẫm bằng tờ siêu âm thì chị nhầm địa chỉ rồi! Không có tiễn!

An hận hờn bước về cửa. Khi định mở cửa, Vĩ lên tiếng:

– Chờ chút, cầm giỏ trái cây này về đi. Tôi sợ bị tiêm thuốc mê lắm.

An quay lại, giật lấy giỏ trái cây và nói:

– Những thứ hảo hạng này không dành cho những kẻ hạ đẳng.

An đóng cửa mạnh một cái và Tú Vi nói:

– Đóng cửa mạnh thế, đã làm nhiều tội rồi còn không tha!

Thiên Vĩ mỉm cười:

– Nhìn vợ xinh đẹp mà đóng cửa mạnh thế. Cầm tay nhè nhẹ mà tim tôi tan chảy!

Vi đặt đĩa trái cây lên bàn, gọt cắt tỉ mỉ và nói:

– Ăn đi, đừng nói linh tinh.

Thiên Vĩ bị miếng táo chặn ngang miệng, bật cười. Chờ Tú Vi rửa tay xong, anh ghé tai cô thì thầm:

– Không ăn táo, chỉ ăn cháo!

Vi nhíu mày:

– Cháo cơm gì ở đây nữa? Anh chưa no sao?

Anh chàng bác sĩ nhìn Tú Vi và nói:

– Ngồi với em thì no sao được? Giờ ăn cháo đã, mai mốt cưới xong sẽ ăn thịt luôn, khỏi ăn cơm!

Tú Vi, đang mở to mắt ngạc nhiên trước lời nói của anh, bỗng cảm nhận đôi môi ẩm ướt chạm nhẹ vào môi mình. Cách hôn nhẹ nhàng, êm dịu, hương vị bạc hà kèm theo chút ngọt ngào làm cô cảm thấy như hôn lần đầu tiên. Cảm giác run rẩy tràn người, như có dòng điện nhẹ chạy qua. Một thời gian sau, cô mới thực sự bình tâm và đồng điệu với anh, môi lưỡi nồng nàn không ngừng tương tác. Thiên Vĩ ôm chặt eo cô, một tay nâng gáy, tạo nên không gian gần gũi.

Nụ hôn kết thúc, điện thoại của Thiên Vĩ reo lên – là mẹ anh. Anh nhanh chóng bắt máy và nói:

– Mẹ, con đây ạ!

Thục Trinh, phía bên kia, nói nhẹ nhàng:

– Chàng trai của mẹ đang làm gì đấy?

Với âm thanh khá lớn, Tú Vi không tránh khỏi cảm giác ngượng ngùng. Thiên Vĩ liếc nhìn cô và mỉm cười:

– Con đang ngồi với Tú Vi ở chung cư ạ!

Ngay lúc đó, ba Vũ Phong tham gia vào cuộc gọi:

– Ở chung cư mà chỉ ngồi chung thôi ư? Anh kém thế bác sĩ Vĩ?

Thiên Vĩ vui vẻ đáp:

– Ba, hai người chỉ muốn trêu chọc con thôi ạ? Nếu hai người trêu quá, chắc cháu sẽ muộn đấy.

Thục Trinh cười rất tươi và nói:

– Vĩ, cô An hôm trao máu cho mẹ gọi điện thoại. Cô ấy nói là trong một đêm say lỡ với con và nay đã có thai. Hóa ra là bố mẹ cháu sẽ đến thành phố C tuần sau để giải quyết một số công việc với chú Vũ Phong. Cô ấy muốn nói chuyện với người lớn. Có lẽ cháu của mẹ sắp có thêm em nhỏ đấy? Nhưng cô ấy muốn gặp bố mẹ, vì mới mang thai nên không thể đến thành phố B được. Cô ấy muốn trò chuyện với người lớn. Chắc chắn ba có một cuộc họp quan trọng với chú Vũ Phong, ba mẹ sẽ ghé qua thành phố C trong chuyến đi này. Cỏ mọc lâu ngày dễ lan tràn và ảnh hưởng đến những cây cối khác…

Bài viết liên quan