Cả bầu trời thương nhớ chương 53 | Hạnh phúc vẹn toàn

27/01/2024 Tác giả: Hà Phong 42

Lúc đó, đám đông tập trung về phía cửa. Hoài An, trong trang phục bệnh nhân, trông thon thả nhưng khuôn mặt vẫn đậm chất xanh lá cây, tay vẫn nắm chặt tay nắm cửa. Trước đó, khi đang lướt web, cô nhận được một tin nhắn từ Trọng:

– An, hãy cố gắng vượt qua. Tôi đã đầu thú, tôi sẽ chịu trách nhiệm đầy đủ về tình hình của cô. Nếu cô còn chút lương tâm, hãy đến phòng họp khoa Ngoại, bố cô đang tố cáo tôi ở đó. Dù ông ấy có thất bại, nhưng tôi nghĩ cô nên thú nhận lỗi của mình. Dù có thay đổi gì đi chăng nữa, nhưng ít nhất tòa án lương tâm sẽ giảm nhẹ đau khổ cho cô sau này.

Sau khi đọc những dòng này, mặc dù y tá cản trở vì sức khỏe yếu đuối, Hoài An quyết định từng bước tiến tới phòng họp của Hội đồng kỷ luật. Cô đến khi tất cả đã có mặt. An di chuyển chậm rãi, quỳ xuống trước mặt cha mình:

– Con gái không hiếu thảo, ích kỷ, độc ác. Không dám xin cha tha thứ, chỉ mong cha xin với cơ quan điều tra hủy kết quả. Bá Trọng là người gây ra sự cố, không liên quan gì đến anh Vĩ. Nhưng Trọng có đủ lý do và quyền hạn để làm điều đó với con. Con xin cha, mọi oán hận nên dừng lại ở đây. Con không xứng đáng là con cha vì con không hiếu, và càng không xứng đáng là một bác sĩ vì con không tâm, không đức!

Sau đó, An vẫn quỳ như thế, xoay người hướng về Trọng:

– Anh Trọng, em hiểu anh ghét em lắm, vì em cũng tự ghét bản thân. Xin anh cho em được tạ tội với linh hồn Mỹ Hoa, tạ tội với anh. Anh nói đúng, có lẽ không thay đổi được gì nữa, nhưng lòng em sẽ nhẹ nhàng hơn một chút, giảm bớt đau đớn một ít!

Không khí trở nên yên lặng. Tiếng thở dài và tiếng khóc vang lên. Có vẻ, sau tất cả, Hoài An đã thấu hiểu rằng sự ích kỷ dẫn đến con đường cùng, sự chia rẽ gây ra đau thương. Ganhoát và đố kị thỉnh thoảng khiến con người trở nên tàn bạo mà chính họ cũng bị cuốn theo vòng xoáy hậu quả dài lâu mà không nhận ra. Hoài An, người một thời là tương lai tươi sáng, giờ đã trở thành kẻ phạm tội, gây ra nhiều đau đớn cho người khác.

Bố của Hoài An nhìn con gái mình, đã gầy sọp đi, với sự lặng lẽ. Ông không thể tin được những điều vừa thấy và nghe. Thực sự đau lòng khi ông nhận ra rằng ông không chỉ quá nuông chiều con mà còn làm ngơ trước những sai lầm của con, đánh đồng nhìn quá đơn chiều, hầu như đẩy người khác vào tình cảnh oan trái. Ông lau nhòe đôi kính bằng tay, đôi mắt đỏ hoe nhìn hai đồng chí cảnh sát:

– Xin lỗi các đồng chí, tôi không muốn truy cứu sự việc nữa. Mọi thứ xin dừng lại ở đây. Tôi sẽ bảo lãnh cho Bá Trọng!

Hai cảnh sát lên tiếng:

– Các bạn hãy ngồi yên, chúng tôi sẽ báo cáo lên cấp trên để có hướng dẫn!

Trong thời gian chờ đợi, bố của Hoài An đỡ con gái ngồi lên ghế:

– Mới phẫu thuật xong, đừng quỳ xuống!

Hoài An nhìn bố, đưa đôi mắt sưng đỏ về phía ông. Cô lâu ngày không để ý, nhận ra tóc bố đã có điểm bạc, da đã có những nếp nhăn. Cuộc sống quay cuồng, khiến cho mọi người bị cuốn theo những vòng xoáy của nó, và những người không giữ chính kiến sẽ dễ dàng bị cuốn theo những lời hứa mê hoặc của đời sống mà quên mất những giá trị quan trọng đã định hình sự trưởng thành của họ. Hoài An gục đầu xuống bàn, khóc nức nở, những giọt nước mắt ân hận và tiếc nuối đau đớn.

Một lát sau, hai cảnh sát trở lại với thông báo:

– Kính thưa ban lãnh đạo bệnh viện! Sau khi Phó giám đốc bệnh viện đề xuất không tiếp tục truy cứu vụ án, cấp trên của chúng tôi đã quyết định hủy bỏ toàn bộ kết quả điều tra. Lệnh bắt giữ Bá Trọng cũng đã bị hủy bỏ, nên mọi chuyện kết thúc ở đây. Bây giờ, chúng tôi xin phép trở về trụ sở!

Bóng lưng của hai cảnh sát tan biến, mọi người cũng tự giác rời khỏi phòng. Còn lại chỉ có Thiên Vĩ, Bá Trọng, Hưng và bố con Hoài An. Bố của An nhìn hai chàng trai:

– Vĩ, Trọng, thay mặt gia đình tôi xin lỗi hai bạn. Tôi biết không thể đền bù những gì con gái tôi đã làm, chỉ hy vọng hai bạn có thể tha thứ cho nó. Một phần cũng do chúng tôi quá chiều chuộng con bé, làm cho nó trở nên ích kỷ và đố kị hạnh phúc của người khác.

Thiên Vĩ gật đầu:

– Mỗi người đều có thể mắc sai lầm, quan trọng là nhận ra và học từ đó. Đôi khi, có những điều không thể làm lại và chỉ có thể trả giá. Chúng tôi hiểu rồi, ông không cần nhắc lại. Ông hãy lo lắng cho cô ấy, chúng tôi xin phép về!

Nói xong, đôi bạn cười vui vẻ như thời thơ ấu, rồi cùng nhau rời khỏi bệnh viện. Khi đến cổng, Bá Trọng nói:

– À, cái bộ đàm này thực sự hiện đại đấy!

Thiên Vĩ cười:

– Chẳng có gì đặc biệt cả. Tôi thích vọc vạch từ nhỏ, cậu cũng biết rồi. Ở đây, tôi nhờ một chuyên gia, người là bạn thân của bố vợ tôi. Bác Mạnh Kiên cũng là cảnh sát, tôi nhờ bác ấy hướng dẫn cách chế tạo camera nhỏ gọn để gắn vào bàn làm việc trong phòng trực và cả bộ đàm cho tôi và cậu. Cuối cùng, hai kẻ đó đã bị sập bẫy. Ban nãy tôi suy nghĩ chiếu luôn cảnh phòng nghỉ để chứng minh rằng tôi và cô ta không hề đụng chạm, nhưng nghĩ lại thấy đủ rồi nên thôi!

Hai người bạn cười vui vẻ như ngày xưa, rồi cùng nhau về nhà Thiên Vĩ để nghỉ ngơi. Ngày mai, Bá Trọng sẽ trở về thành phố B, chuẩn bị cho hai sự kiện quan trọng trong tuần tiếp theo.

Hai tuần sau…
Chỉ còn một tháng nữa là đến Tết Nguyên Đán, nhưng hôm nay gia đình họ Trịnh và họ Đinh lại trải qua một niềm vui lớn hơn cả Tết. Cùng một ngày, một giờ, tại một địa điểm diễn ra đám cưới lãng mạn cho hai cặp đôi. Đám cưới mang đậm không khí truyền thống và hạnh phúc sum vầy, khiến mọi người nở nụ cười. Địa điểm tổ chức tại thành phố C, nơi Thiên Vĩ, Tú Vi và Vũ Hiếu đều làm việc. Âm nhạc du dương, quan khách lấp lánh trong ngày trọng đại. Một sân khấu sang trọng được dựng lên, hòa quyện giữa không gian cổ tích. Tiếng MC vang lên:

– Hôm nay tôi rất vinh dự khi đứng ở đây, chứng kiến lễ thành hôn của hai cặp đôi: Trịnh Thiên Vĩ và Đinh Tú Vi, cũng như Đinh Vũ Hiếu và Trịnh Đan Nhi. Trịnh Gia và Đinh Gia chính thức trở thành một gia đình lớn.

Từ dưới sân khấu, tiếng vỗ tay như làn sóng tràn ngập không khí. Hai chú rể xuất hiện, mỗi người trong bộ vest lịch lãm và trẻ trung. Vũ Hiếu cầm đóa hồng nhung thắm, còn Thiên Vĩ cầm đóa tường vi tượng trưng cho tình yêu chung thủy. Từ dưới, hai ông bố Vũ Phong và Thiên Vũ nắm tay hai cô dâu xinh đẹp bước lên sân khấu, hình ảnh ấm áp và trang trọng. Niềm hạnh phúc không tả được, làm cho mọi người cảm thấy xúc động và hạnh phúc.

Trên sân khấu, sau khi cặp đôi Vũ Hiếu – Đan Nhi trao nhẫn cưới, sự chú ý chuyển sang Thiên Vĩ và Tú Vi. Thiên Vĩ đưa đóa tường vi cho Tú Vi và nói:

– Tú Vi, em từng hỏi anh yêu em từ bao giờ, và anh đã trả lời từ khi anh còn bé thơ. Đó chỉ là một cảm giác, lúc đó anh quá trẻ con nên không nhận ra đó là tình yêu. Cảm ơn em đã đến bên anh, xuất hiện trong cuộc đời anh, chịu đựng những áp lực vì yêu anh. Cảm ơn em đã sẻ chia mọi điều với anh. Anh không hứa sẽ yêu em đến trăm năm, nhưng anh khẳng định sẽ đi trọn vẹn cùng em và các con đến vạn kiếp sau.

Tú Vi không giữ được cảm xúc và bật khóc. Cô nói:

– Vĩ, anh không phải là người đàn ông đầu tiên, nhưng chắc chắn là người cuối cùng của em. Trong cuộc sống, mỗi người đều có thiếu sót, nhưng em tin rằng tình yêu và sự đồng cảm sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn. Em yêu anh và sẽ nắm tay anh đi đến vạn kiếp sau!

Mọi người xúc động và hạnh phúc với lời tuyên bố tình cảm của cặp đôi, tạo nên khoảnh khắc đáng nhớ. Tiếng vỗ tay như một cuộc bùng nổ khi cặp đôi trao nhẫn cưới cho nhau. Dưới đất, Thiên Vũ nhẹ nhàng nói với Vũ Phong:

– Càng hiện đại, càng phải nói nhiều hơn ông nhỉ. Cướp dâu thì phải tổ chức hoành tráng như thế này hay nhắm mắt lấy rụp một cái như tôi mới là phong cách.

Vũ Phong cười:

– Đúng quá ông ơi. Nhưng chúng nó yêu kiểu tiến sĩ hiện đại nên mới thế. Chúng ta là kiểu tiến sĩ thời xưa rồi!

Cả hai bà mẹ ngồi bên cạnh lại bày tỏ sự vui mừng trước những lời nói độc đáo của hai chàng trai.

Trong đêm hôm đó, tại căn Biệt thự mang cái tên đơn giản nhưng ý nghĩa – TƯỜNG VI, không khí tràn ngập hương thơm mới lạ. Đây là một công trình thiết kế và xây dựng của Thiên Vĩ, với những gốc tường vi lớn chạy dọc theo con đường vào Biệt thự, đặc biệt dành tặng cho vợ xinh đẹp của anh, Tú Vi. Sau bữa tối tại nhà hàng, khi về đến Biệt thự, Tú Vi đặt câu hỏi:

– Anh, tháng sau khai trương Bệnh viện, liệu có kịp không anh?

Thiên Vĩ lườm vợ và trêu chọc:

– Hôm nay đặt câu hỏi này có hợp lý không đấy?

Tú Vi tròn mắt:

– Ơ, vì hôm qua em đến kiểm tra tình hình chuẩn bị, thấy tập hồ sơ Bệnh viện Thiên Vĩ, thấy Ban lãnh đạo có anh, anh Hoàng và anh Trọng. Giờ nhớ ra nên hỏi. Có vấn đề gì vậy chồng?

Thiên Vĩ cởi cà vạt và bế cô vợ lên:

– Đã căng lắm rồi, ai cũng nghỉ công việc vào đêm tân hôn cả. Bây giờ nhiệm vụ của chúng ta là sản xuất cháu chắt cho hai bên nội ngoại trong đêm nay, còn mọi công việc khác tính sau!

Tú Vi chỉ kịp ôm chặt lấy cổ chồng và than phiền:

– Này, cả buổi em mặc bộ váy cưới nặng trịch, đi giày cao gót tê cả chân, mới thay ra lúc ăn cơm đấy. Em còn chưa tắm nữa!

Thiên Vĩ đã lên đến cầu thang, nhìn vợ và đáp lại:

– Em còn sốt ruột hơn anh kia à? Anh có bảo không cho em tắm đâu đấy? Có nước, cái của anh sẽ dễ bơi hơn đấy!

Tú Vi đấm ngực anh:

– Vô sỉ!

Vĩ cười:

– Chỉ với mình em thôi!

Nhẹ nhàng bật nước ấm, thêm chút tinh dầu, anh chàng bác sĩ thắp mấy ngọn nến thơm và tắt đèn trong phòng tắm. Tú Vi phát hiện:

– Hóa ra có người giăng bẫy!

Thiên Vĩ cong khóe môi:

– Bẫy của bác sĩ thì khó thoát lắm!

Trong bồn tắm, anh đưa môi mình đến môi cô. Thiên Vĩ ôm lấy cổ Tú Vi, làn môi mát mẻ của anh, hơi thở kết hợp giữa mùi rượu và bạc hà lan toả trong khoang miệng cô, làm kích thích môi cô. Anh trượt môi xuống vai cô, Tú Vi ôm chặt tấm lưng trần của anh và vuốt ve. Cảm giác run rẩy của thân hình mềm mại làm cho cả hai tình cảm thăng hoa.

Chân của Tú Vi không ngừng dao động, co lại và duỗi ra trong cái bồn tắm chật chội cho hai người. Giọng khàn khàn của Thiên Vĩ vang lên:

– Anh đưa em trở lại giường nhé! Dễ cảm lạnh đó!

Tú Vi gật đầu, và Thiên Vĩ xoa nhẹ người cô trước khi đưa cô lên giường. Nhẹ nhàng đặt Tú Vi xuống, nhưng cô không chịu cởi khăn tắm:

– Bác sĩ nhắm mắt lại!

Vĩ giật phăng chiếc khăn và nói với giọng khàn:

– Nãy giờ người ta thấy hết rồi! Mắt anh 10/10 nhé!

Tiếp tục những nụ hôn nóng bỏng lên da trắng sứ của cô. Môi anh đi đến đâu, không chỉ cả người Tú Vi run lên mà cả dây thần kinh như căng cứng, những dấu vết xanh đỏ hiện ra. Chân Tú Vi co quắp lên ôm lấy Vĩ. Anh trượt môi từ hai ngọn đồi đang vươn lên, đi qua vùng bụng phẳng lì rồi dừng lại ở chốn hoa hoa nguyệt mà thăm dò. Chiếc lưỡi phong tình mút mát, mơn trớn khiến Tú Vi không chịu nổi mà khẽ kêu lên:

– Vĩ…đừng…em…

Thiên Vĩ cong môi nhìn cô:

– Phạt cái tội ương bướng của em, đặt câu hỏi không đúng thời điểm!

Tú Vi lắc đầu nguầy nguậy:

– Không …bướng….không…dám nữa…

Hai tay cô túm chặt ga giường đến nhăn nhúm. Mọi cảm xúc như muốn vỡ tung mà phải kìm nén lại. Cái cảm giác muốn phá vỡ tấm rào ngăn cách mà gặp phải người trèo rào muốn trêu ngươi khiến Tú Vi bứt rứt không chịu được. Trêu ghẹo vùng rừng ẩm ướt cho đến khi cảm nhận những mật ngọt muốn tuôn trào, Vĩ mới đưa bờ môi lên tai cô, cái chất giọng ám dục lại khiến cho đầu óc Tú Vi trống rỗng, lâng lâng như ở một miền xa xôi nào đó:

– Không trêu em nữa!

Anh nhẹ nhàng đi vào trong cô, cảm giác cơ thể bị xé vụn ra. Đau. Tú Vi túm chặt lưng Vĩ, cố đẩy ra nhưng bất lực:

– Vĩ…đau…

Thiên Vĩ khàn khàn:

– Vi, thả lỏng đi em!

Người Tú Vi mềm xuống, cảm giác xót xót, đau đớn chỉ còn đôi chút, cảm nhận một cái gì đó đang ở trong cơ thể mình, cô ôm lấy lưng anh mà phối hợp. Ánh đèn ngủ mờ nhạt, mùi tinh dầu khoan khoái, những tia nến thơm từ nhà tắm hắt ra tạo nên một không gian ảo diệu. Bóng anh nhấp nhô trên tường, cô thoải mái ôm lấy anh mà cùng hòa nhịp. Mỗi lần anh ra vào trong cô là một lần Tú Vi có cảm giác như được nhấn chìm xuống một dòng nước mát rồi ai đó cầm tay nhấc bổng lên, lâng lâng khó tả. Sự luận động của Vĩ ngày càng nhanh, cho đến khi Tú Vi cảm nhận dòng nước ấm nóng của anh tràn vào cơ thể mình. Anh gục lên vai cô, anh ở trong cô, bình yên đến lạ lùng, nhẹ nhàng mà thấm thía như cách anh đến bên cô, yêu cô và chở che cô vậy.

Sau hai tuần thăm dò ở Anh, chiều hôm đó, vài ngày sau khi trở về Việt Nam, Thiên Vĩ và Tú Vi quyết định ghé thăm ngôi chùa mà Trọng đã dành tặng hương linh của Mỹ Hoa. Khi bước vào cánh cổng chùa, Thiên Vĩ bắt gặp một cô gái mặc bộ trang phục lam, tóc chưa cạo mà búi gọn gàng đang lau những chiếc lá rụng. Tú Vi nhíu mày và nhẹ nhàng gọi:

– Chị Hoài An!

Thiên Vĩ hướng ánh mắt theo vợ. Đúng là Hoài An, cô gái này đã quyết định nhập chùa, sống một cuộc sống đơn giản, ăn chay, cúng Phật, và dành thời gian tụng kinh cầu nguyện.

Khi nghe tên mình được kêu, Hoài An quay lại, gương mặt xinh đẹp, tự nhiên, không trang điểm, không đồ hiệu. Cô hòa mình vào không khí thiêng liêng và cúi lạy:

– NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

Thiết nghĩ, tình yêu là một duyên phận, vượt qua mọi khó khăn và đau thương để cuối cùng, những con tim yêu thương sẽ hội ngộ. Tình yêu của Thiên Vĩ và Tú Vi cũng như vậy. Họ trải qua những chông gai, nhớ thương và đau khổ, mỗi người mang theo khoảng trời của riêng mình. Nhưng cuối cùng, họ vượt qua mọi trở ngại để đến với nhau, đem theo tình yêu, đồng cảm, sẻ chia, và ân cần. Họ xứng đáng nhận được hạnh phúc vì tâm hồn đẹp của họ biết gạt bỏ mọi ích kỉ để tìm về đối phương. Cuộc sống tiếp tục, dòng đời trôi chảy, nhưng mỗi người chúng ta nên tạm dừng để suy nghĩ về điều tốt lành và hành động những điều tốt lành. Hãy biết đặt cái ích kỷ sang một bên, biết yêu thương chân thành và sẵn sàng hi sinh, khiến hạnh phúc mỉm cười với chúng ta.

Bài viết liên quan