Cả bầu trời thương nhớ chương 7 | Biến động tình yêu

24/01/2024 Tác giả: Hà Phong 55

Những từ ngữ của Bảo Nam đã khiến Tú Vi trải qua cảm xúc thất vọng. Cô nhận ra rằng anh yêu cô đến mức cuống điên, nhưng luôn giữ gìn cho tình yêu của họ. Tình cảm này không chỉ đẹp đẽ và trong sáng, mà còn rất nghiêm túc. Mặc dù Bảo Nam có tính ghen tuông, Tú Vi vẫn trân trọng và đánh giá cao tình yêu đó. Tuy nhiên, ghen tuông của Bảo Nam dường như ngày càng trở nên cuồng dại hơn, gây cho Tú Vi nhiều lần cảm thấy mệt mỏi. Nhưng những lời xoa dịu, những câu xin lỗi và thái độ thành khẩn của anh luôn làm dịu đi trái tim của cô. Bởi vì, hơn ai hết, Tú Vi cũng yêu anh, yêu con người của anh và yêu cách anh chiều chuộng, trân trọng cô.

Nhưng lần này, sự ghen tuông của Nam đã lan sang cả anh Thiên Vĩ, khiến Tú Vi cảm thấy mệt mỏi đến mức chán ngấy. Ngoại trừ gia đình, tất cả những người xung quanh cô đều trở thành đối tượng đố kịch cho Nam. Nhưng Thiên Vĩ lại là ngoại lệ, không chỉ là người anh kết nghĩa mà còn là một phần quan trọng trong tuổi thơ đầy kỷ niệm của cô. Thiên Vĩ như một người anh hình như. Dù hai gia đình ở hai thành phố khác nhau và bận rộn, nhưng mỗi khi có dịp, hai gia đình luôn gặp nhau. Tú Vi và Thiên Vĩ cùng nhau chia sẻ bữa cơm của mẹ Nguyệt Cát và cô Thục Trinh, cùng nhau vui chơi.

Vì vậy, Tú Vi đã xem Thiên Vĩ như một người anh thứ ba. Cô và Đan Nhi trạc tuổi nhau, nên được hai người anh cưng chiều nhiều. Cả hai cô em thậm chí còn diện váy đôi và búp bê đôi. Nhưng khác biệt giữa anh Vũ Hiếu và Thiên Vĩ là, nếu Hiếu là anh trai nghiêm túc và quan tâm đến các em theo cách rất rắn rỏi, thì Thiên Vĩ lại thể hiện sự tinh tế và nhẹ nhàng, thậm chí có chút hài hước. Tú Vi đã từng trêu ghẹo anh:
– Anh Vĩ chơi với chúng em, có sợ trở thành con gái luôn không ạ?
Anh chỉ cười nhẹ trong những lúc như vậy. Nhưng theo thời gian, Tú Vi hiểu rõ hơn về tình thương của Thiên Vĩ. Anh không đặt ra những quy định nghiêm túc như anh Hiếu, nhưng luôn sẵn sàng xuất hiện mỗi khi cô và Đan Nhi gặp vấn đề, một cách rất tình cờ.

Tú Vi luôn nhớ câu chuyện của bác Vũ kể về cô Trinh, người đã bị rơi xuống nước và mất tích đúng hơn hai mươi năm trước khi tìm lại được danh phận. Vì vậy, anh Vĩ quyết định không bao giờ để Tú Vi và Đan Nhi đi biển một mình, vì biển rộng lớn và không dễ dàng tìm đường như sông. Có lần Tú Vi hỏi:
– Anh Vĩ, tại sao anh luôn lo lắng về biển thế?
Anh chỉ cười:
– Biển rộng như lòng mẹ!
Ban đầu, Tú Vi chỉ nghĩ lòng mẹ là bụng mẹ, không có gì rộng lớn cả, và anh Vĩ thường nói những điều lạ lùng. Nhưng khi lớn lên, cô mới hiểu được ý nghĩa sâu sắc trong câu nói đó, đặc biệt là khi biết về cuộc sống khó khăn của vợ chồng bác Vũ khi phải chạy trốn và sinh sống khắp nơi để bảo vệ anh Vĩ.

Tú Vi nhớ rõ khi cô phạm lỗi, anh Vĩ không phạt như anh Hiếu mà chỉ nhẹ nhàng xoa đầu và nhắc nhở về quy tắc. Điều này đối với Vi còn tệ hơn cả việc bị anh Hiếu phạt hít đất. Do đó, Tú Vi luôn cố gắng không tái phạm một lỗi hai lần. Mặc dù tính bướng bỉnh của cô thường khiến cả hai gia đình phải quậy phá mỗi khi đi chơi.

Một kỷ niệm đáng nhớ là khi Tú Vi học lớp bảy và anh Vĩ học lớp mười hai, gia đình cô đến thành phố B để tham gia sự kiện kỷ niệm ngày thành lập Tập đoàn của bác Vũ. Tuy nhiên, niềm vui của Tú Vi được chấm dứt bởi tin đồn về việc anh Vĩ sắp sang Anh du học. Cô khóc nức nở và anh Vĩ đã hỏi:
– Em nín đi, anh về sẽ mua thùng kẹo mút cho em. Nhưng em phải ngoan, học giỏi, chịu khó nhé?
Tú Vi hứa:
– Anh hứa mua thùng kẹo mút, em hứa ngoan và học giỏi!
Anh Vĩ dùng cách thể hiện lời hứa bằng cách ngoắc ngón út của cô và chụm vào ngón út của mình. Đó là cách anh luôn giữ lời hứa với cô. Thiên Vĩ ngồi xuống, xoa đầu cô và hỏi về vết thương trên đầu gối:
– Em có đau không? Chân con gái không được để sẹo đâu đấy!
Tú Vi ngạc nhiên:
– Sao anh biết em ngã? Chỗ đó chỉ có mình em đuổi cào mà?
Anh Vĩ cười:
– Vì anh đứng phía sau em, em không thấy mà thôi!
Tú Vi tò mò:
– Anh thấy em ngã không mà không đỡ?
Thiên Vĩ lại xoa đầu cô:
– Vì anh muốn em tự đứng lên. Tú Vi rất mạnh mẽ mà. Anh già hơn em, không đỡ được em cả đời!
Tú Vi lắc đầu:
– Không được, em không cho anh già đâu!

Vĩ nở nụ cười dịu dàng:
– Được rồi, anh sẽ phát minh ra loại thuốc trường sinh bất lão để mọi người luôn trẻ trung. Còn em, phải ngoan ngoãn giỏi giang, và nhớ rằng, anh vẫn theo dõi em qua camera khi anh ở Anh đấy!
Tú Vi, lúc nhỏ, chưa hiểu hết những gì anh nói, chỉ biết gật đầu như một đứa trẻ ngoan. Khi anh Vĩ đi du học, mỗi khi trở về, cô lại bận rộn với học vụ, và họ chỉ có thể gặp nhau qua những cuộc gọi video ngắn. Bây giờ, cả bố mẹ cô và ba mẹ anh đều đã lên tuổi, nhưng họ vẫn giữ phong độ và nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tuy đã trưởng thành, nhưng mỗi khi gặp nhau, tâm hồn trẻ thơ của cả hai vẫn hiện hữu.

Nghe Bảo Nam ghen tuông với anh, Tú Vi cảm thấy xấu hổ. Cô không phủ nhận Thiên Vĩ là một mẫu hình hoàn hảo, cũng như anh Vũ Hiếu có chỉ số IQ cao. Tuy nhiên, với cô, Thiên Vĩ là một phần của ký ức đẹp đẽ, trong trái tim cô, và là người cô rất quen và thân thiết. Bạn bè như anh Nam ghen tức với anh Vĩ khiến Tú Vi cảm thấy thất vọng.

Tú Vi buột miệng nói:
– Anh Nam, Thiên Vĩ là anh trai của em!
Bảo Nam lắc đầu:
– Em nhầm, chỉ là anh trai kết nghĩa thôi. Anh Vĩ có siêu xe, là bác sĩ giỏi, gia đình nổi tiếng. Còn anh không có gì, anh không xứng với em đâu, phải không?
Tú Vi thấy mình như đã đánh mất một phần của quá khứ:
– Nam, em nhắc lại, đó là anh trai em. Ngoài ra, nếu tình yêu có thể đo lường bằng của cải, nhà cửa sang trọng, thì em sẽ chọn anh như thế nào? Khi anh tìm hiểu và tán tỉnh em, có nhiều người khác cũng quan tâm, nhưng em lại chọn anh. Vì sao vậy? Vì anh chân thành, giỏi giang và có khả năng tự lập từ đôi bàn tay trắng. Vì anh là người làm cho em cảm thấy an toàn và tin tưởng. Những suy nghĩ này khiến em cảm thấy hơi rối bời.

Tú Vi buột miệng nói tiếp:
– Anh Nam, Thiên Vĩ là anh trai kết nghĩa của em. Với em, anh là một phần của quá khứ đẹp, một ký ức đong đầy tình thân, và một người anh mà em luôn trân trọng. Em không thể đánh mất điều đó chỉ vì những đánh giá về vật chất. Anh không chỉ là người có siêu xe và thành tích nổi bật, mà còn là người đã chia sẻ những khoảnh khắc tuyệt vời cùng em trong tuổi thơ. Anh Vĩ là một phần không thể thiếu của cuộc sống của em.

Bảo Nam lắc đầu một cách khinh thường:
– Em cứ mãi mơ mộng về những thứ ấy đi. Chỉ có những người giàu có mới xứng đáng với em thôi.

Tú Vi không để lời nói ảnh hưởng đến niềm tự hào của mình:
– Anh Nam, nếu tình yêu chỉ là vật chất, còn nếu chỉ nhìn vào đẳng cấp xã hội thì em nghĩ anh đã hiểu sai. Anh có biết, khi anh Vĩ đến với em, có nhiều người có điều kiện hơn anh, nhưng em vẫn chọn anh? Vì anh là người biết cảm thông, chân thành và tạo cho em cảm giác an toàn. Những điều đó giá trị hơn bất cứ thứ gì khác trong tình yêu của em. Em tin rằng một mối quan hệ không chỉ dựa vào giàu có, mà còn cần sự hiểu biết, tôn trọng và tình cảm chân thành.

Bảo Nam cúi đầu, nói nhẹ nhàng:
– Anh không biết tại sao mình lại như vậy, Vi à. Cứ mỗi ngày trôi qua, thì tình cảm ghen tuông trong anh lại càng lớn, làm cho tâm trạng anh rối bời.

Tú Vi nhìn thẳng vào Bảo Nam:
– Anh phải hiểu rằng, tình yêu có thể tạo nên sự ghen tuông, nhưng ghen tuông mù quáng chỉ làm tổn thương tình cảm của chúng ta. Niềm tin trong mối quan hệ sẽ giảm đi dần. Yêu nhau mà không tin tưởng, không nghĩ về đối phương mà chỉ để cho ghen tuông thâu tóm tâm trí, liệu chúng ta có thể tiến xa trong mối quan hệ này không anh?

Bảo Nam gật đầu:
– Anh biết rồi, những gì em nói, anh đã hiểu. Chỉ là anh cảm thấy khó chịu một chút thôi. Anh nghĩ mọi chuyện cưới xin sẽ suôn sẻ, nhưng không ngờ chúng ta lại có cuộc trò chuyện nặng nề như vậy.

Tú Vi vẫy tay nhẹ:
– Anh đừng nghĩ quá nhiều. Em chỉ nói những điều đó để anh nhẹ nhàng hơn thôi, em không có ý gì khác. Em không quan trọng vấn đề này hay vấn đề khác. Anh là người em yêu, và anh Vĩ, dù không phải anh ruột, nhưng em luôn coi là người anh tốt. Anh đừng kiểm soát mọi thứ, để em có tự do trong tình yêu của mình.

Bảo Nam lên tiếng một cách không hài lòng:
– Nếu em cảm thấy mất tự do, em có rời xa anh không? Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày sinh nhật anh, anh đã dự định sẽ đưa trầu cau đến nhà em. Nhưng mà…

Tú Vi đặt tay lên tay anh:
– Ngày đó sẽ đến, chỉ là không phải bây giờ thôi, anh hiểu không?

Bảo Nam gật đầu. Từ ngày gặp Thiên Vĩ ở nhà Tú Vi, anh luôn cảm thấy có một điều gì đó không ổn với mối quan hệ của mình. Dù đã cố gắng để mọi thứ trở nên bình thường, nhưng anh vẫn cảm thấy một lực lượng vô hình nào đó đang xen vào tình yêu của họ. Anh không rõ liệu đó là do sự ghen tuông của mình hay lời nói của bố mẹ anh đã làm cô trở nên xa cách. Bất kỳ dịp nào anh ở nhà, Nam cũng cố gắng giới thiệu Tú Vi với gia đình. Mọi người đều khen ngợi anh và cô là đôi trai tài gái sắc, đồng lòng ủng hộ cho mối quan hệ của họ. Vì vậy, trong tâm trí Bảo Nam, một kế hoạch đã nảy sinh. Mặc dù chưa thể cưới cô, nhưng anh sẽ mang đến cho cô một điều bất ngờ trong ngày sinh nhật sắp tới. Anh tin rằng điều này sẽ làm cô hạnh phúc.

Kể từ hôm đó, anh ngày ngày hì hục vẽ vẽ, xóa xóa để tạo ra một bộ trang sức đặc biệt, đó sẽ là một món quà tuyệt vời cho người con gái anh yêu trong chính dịp sinh nhật anh thay cho lời cầu hôn. Những hi vọng tràn trề khiến Bảo Nam sung sướng bỏ công sức sáng tạo. Chính anh cũng không thể ngờ đó không chỉ là món quà đặc biệt mà còn là kỉ niệm cuối cùng dành cho cô….

Bài viết liên quan