Chạm tay vào hạnh phúc chương 13 | Tôi yêu cô ấy

07/01/2024 Tác giả: Hà Phong 88

Linh sững người lại. Tên ấy làm sao thế nhỉ? Cô cầm dao tay kia cơ mà, vả lại Linh còn sức mà vung dao nữa đâu. Nhưng thôi, chả còn thời gian mà nghĩ nữa. Có làm sao thì cũng kệ xác gã. Linh cố bước nhanh về phía trước trong khi ba tên kia đang ra sức lay đồng bọn. Vinh “sẹo” hét lên:

Con đĩ! Mày dám giết đàn em của tao, đứng lại đó!
Linh còn chưa kịp định thần lại thì thấy một bóng đen cao lớn lao vút tới đạp tới tấp vào người Vinh “sẹo”. Người đàn ông ấy mặc chiếc áo sơ mi đen giữa trời đầu đông lành lạnh, quần âu đen, đi giày đen và đội chiếc mũ lưỡi trai đen kéo sụp xuống che nửa khuôn mặt. Anh ta ra đòn nhanh như chớp khiến Vinh “sẹo” bay ra một đoạn khá xa rồi rơi phịch xuống mặt đường. Linh há hốc miệng khi thấy người đó thân thủ quá linh hoạt. Sau khi đạp ngã Vinh “sẹo”, chân anh vẫn không chạm đất mà được đà đạp túi bụi lên người hai tên còn lại. Cảm giác như chúng là những bức tượng cho người này tập đạp vậy. Cả ba gã đều bị đánh bay đập vào tường rồi bắn trở ra. Lúc này, người đó mới đáp xuống mặt đất. Bóng lưng thẳng tắp khiến Linh cứ trố mắt nhìn, quên cả chạy trốn. Thực ra, cô cũng chẳng còn sức để chạy nữa.

Vinh “sẹo” rít lên:

Thằng chó, mày là ai mà dám vào đây phá công việc của bọn tao? Còn dám giết đàn em của tao, chán sống à?
Một giọng nói vang lên khiến Linh cứ ngờ ngợ:

Bốn thằng đàn ông đánh một phụ nữ, bọn mày có não không?
Dù trời tối nhưng Linh vẫn cảm nhận Vinh “sẹo” khựng người lại. Một giây sau đó, hắn lắp bắp:

Anh… Trọng…
Bá Trọng? Tên biến thái đó vừa cứu cô sao? Anh ta ra đòn cứ như võ sư vậy! Tên Vinh “sẹo” lết tới ôm lấy chân Trọng:

Bọn em… có mắt như mù… xin anh … anh tha cho…
Trọng dùng chân hất tay hắn ra và lạnh giọng:

Từ nay, tao cấm tụi bay đụng tới Linh và phụ nữ lương thiện!
Vinh “sẹo” quỳ rạp xuống:

Xin anh tha cho…bọn em không biết đó là người của anh, bọn em chỉ được thuê thôi…xin anh nương tay…
Trọng gằn giọng:

Ai thuê?
Vinh “sẹo” ngừng vài giây như để suy tính có nên nói hay không vì nãy giờ Linh vẫn đứng đó, đang ngơ ngác nhìn những gì diễn ra trước mắt. Giọng Trọng lại vang lên:

Nói!
Vinh “sẹo” giật mình:

Dạ, vợ của Giám đốc Công ty F!
Trọng khựng người lại một giây như để nhớ ra người phụ nữ đã từng gặp ở Bệnh viện với những lời lẽ miệt thị Linh mà anh đã từng nghe. Trọng lại vung chân đạp cho Vinh “sẹo” một phát khiến hắn lăn mấy vòng rồi chỉ vào mặt hắn:

Lần sau, làm bất kì việc gì cũng dùng não trước khi dùng nắm đấm, rõ chưa? Về chuyển lời tao tới cô ta, muốn hại Linh, cứ đến gặp tao!
Trọng nói xong thì quay lưng, buông lại một câu:

Tên đó ba mươi phút nữa sẽ tỉnh, phi tiêu tẩm thuốc mê, không chết đâu mà lo!
Anh nói xong thì bước về phía Linh. Thế nhưng, cô bỗng thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ trước mắt chao đảo, định mở miệng nói lời cảm ơn nhưng không đủ sức nữa. Linh cố há miệng hớp chút không khí mà bỗng thấy toàn thân rệu rã. Cô chỉ kịp nhìn thấy ánh mắt sáng của Trọng lóe lên tia hốt hoảng rồi cả thân hình cô ngã vào vòng tay anh cùng tiếng Trọng thất thanh gọi tên mình.

Bá Trọng đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của Linh, quay mặt lại hét Vinh “sẹo”:

Đưa xe Linh ra chung cư cao cấp gần đây gửi. Cô ấy có làm sao, bọn bay chuẩn bị đi là vừa!
Anh lao nhanh ra chiếc Mercedes – Maybach Exelero đang đỗ sát đường rồi phóng như bay tới Bệnh viện Thiên Vĩ. Trọng đặt đầu Linh lên đùi mình, người cô vắt sang ghế bên cạnh. Một tay lái xe, một tay anh kết nối điện thoại với Thiên Vĩ:

Vĩ!
Đang ngồi nghiên cứu một đề tài y học mới, thấy cuộc gọi của Trọng, Thiên Vĩ biết ngay là anh bạn thân có việc gấp nên vội vàng bắt máy:

Có chuyện gì mà cậu gọi tôi giờ này?
Giọng Trọng gấp gáp:

Cậu tới Bệnh viện ngay, bạn tôi bị đánh!
Chỉ nghe từng ấy, Vĩ vội tắt laptop và đứng dậy. Anh qua phòng ngủ, thấy Tú Vi vừa soạn giáo án xong, bé con đã ngủ say, anh nói nhỏ với vợ:

Bạn của Trọng bị thương, cậu ấy gọi anh tới Bệnh viện!
Vi lo lắng:

Vậy anh đi nhanh lên! Cần gì báo em nhé. Mà bạn nào thế anh nhỉ? Em tưởng ở thành phố C, anh Trọng chỉ thân với vợ chồng mình!
Vĩ lắc đầu:

Anh cũng không rõ, nhưng chắc phải là người quan trọng nên nó mới hốt hoảng như vậy. Vợ và cu Kem ngủ trước nha!
Vĩ nói rồi hôn lên trán vợ, thơm lên đôi má bầu bĩnh của cu Kem rồi vội vã đến Bệnh viện. Anh vừa tới phòng cấp cứu thì đã thấy Trọng mặc áo Blouse trắng chờ sẵn ở đó, bệnh nhân đã được đẩy vào phòng cùng các bác sĩ trực đêm hôm ấy. Thiên Vĩ sát khuẩn tay rồi quay sang Trọng:

Cậu ở ngoài đi!
Trọng nghe lời răm rắp, anh hiểu cách làm việc của Thiên Vĩ. Khi cậu ấy bảo anh không được vào, đó thành nguyên tắc. Vĩ không muốn bị chi phối lúc cấp cứu cho bệnh nhân khi thấy Trọng mất bình tĩnh. Dù Vĩ chưa rõ người nằm trong kia là ai, nhưng nghe giọng nói của Trọng qua điện thoại thì rõ ràng người này rất quan trọng với cậu bạn thân chí cốt.

Lòng như lửa đốt, Trọng đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu. Trái tim anh lại co rút, những gì diễn ra với Mỹ Hoa khiến Trọng lo sợ cho Linh. Câu chuyện bi thương ở Pháp, anh đã không kịp có mặt. Ban nãy, nếu anh không theo thói quen tới phòng trọ của Linh thì không biết điều gì sẽ xảy ra nữa. Có thể bọn Vinh “sẹo” không giết Linh như Mỹ Hoa nhưng cô sẽ chẳng bao giờ chịu nổi cú sốc bị làm nhục tập thể – điều mà Hoa đã bị tổn thương trước khi mất. Thói quen của Trọng vào những đêm không trực chính là đi đi lại lại con đường tới phòng trọ của Linh, đã mấy tháng nay rồi nhưng cô nào đâu biết. Lần này, nếu Linh ổn, anh nghĩ mình không nên im lặng nữa, chẳng nên giữ lại những lời trong lòng lâu nay nữa. Nỗi đau cũ vừa lắng xuống, cơn đau mới lại chồng lên khiến Trọng thấy khó chịu khi cứ phải đứng đợi như thế này.

Chỉ hai mươi phút sau, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, Thiên Vĩ bước ra, nhìn Trọng với ánh mắt khó hiểu. Bá Trọng lao lại, lay lay tay bạn:

Sao rồi? Cô ấy bị làm sao? Tôi vào được chưa?
Thiên Vĩ giọng bình thản:

Chưa!
Ngay lúc Trọng định hỏi tiếp, một y tá đến hỏi Thiên Vĩ:

Dạ thưa Chủ tịch, giờ đưa bệnh nhân về phòng nào ạ?
Vĩ quay sang cô y tá:

Phòng VIP 1 khoa Ngoại tiêu hóa, bệnh án ghi theo dõi viêm loét dạ dày. Hiện tại, cho cô ấy truyền nước biển cho đến khi hồi tỉnh, sau đó truyền đạm để phục hồi, tránh suy nhược đã!

Nữ y tá gật đầu và đi làm việc của mình. Bá Trọng nhanh chóng hỏi:

Sao lại đưa vào khoa Ngoại tiêu hóa chứ không phải khoa Ngoại chấn thương?
Thiên Vĩ liếc mắt nhìn Bá Trọng và nói:

Hoặc cậu muốn vào khoa Tim mạch, có hợp lý không?
Trọng ngạc nhiên:

Làm sao?
Vĩ kéo Trọng xuống quầy cà phê trong khuôn viên Bệnh viện, gọi hai ly cà phê và bắt đầu giải thích:

Dương Trúc Linh bị suy nhược cơ thể do hạ đường huyết và vài vết thương nhẹ. Cô cần được theo dõi ở khoa Ngoại tiêu hóa.
Trong khi đó, cả hai nhâm nhi ly cà phê, Vĩ tiếp tục:

Cậu mới cần cấp cứu đấy! Dương Trúc Linh là ai?
Trọng thở dài và thú nhận:

Tôi yêu cô ấy!
Vĩ nhấn mạnh:

Vậy à? Khi nào tôi và vợ cậu được thưởng thức bữa ăn cỗ?
Trọng hơi cúi mặt và nói nhỏ:

Người ta chưa đồng ý đâu!
Vĩ nhìn Trọng với ánh mắt mong đợi:

Vậy sao? Khi nào cô ấy đồng ý?
Trọng giơ nắm đấm dứ dữ lên và nói:

Im đi!
Vĩ ngừng hát nhưng vẫn thầm huýt sáo và hỏi:

Rồi sao? Khi nào vợ chồng tôi được ăn cỗ?
Trọng nhìn Vĩ với ánh mắt mong đợi và nụ cười:

Người ta đã đồng ý đâu!
Vĩ bật cười:

Cô ấy từ chối Trương Bá Trọng à?
Trọng mỉm cười:

Ông nói như tôi là nam vương không bằng!
Vĩ đáp lại:

Ông còn tuyệt vời hơn, là ước mơ của bao cô gái – đẹp trai, gia đình quyền lực, giỏi giang và tốt bụng!
Trọng nhìn Vĩ và nói nhỏ:

Nhưng tôi…
Vĩ nghiêm túc nhìn Trọng:

Tôi hiểu. Chuyện đã hơn ba năm, tôi tin Mỹ Hoa ở thế giới khác cũng muốn ông hạnh phúc. Cô ấy không muốn ông chìm đắm trong đau khổ.
Trọng gật đầu, hiểu rằng đã đến lúc mở lòng và chia sẻ những điều đã giữ trong lòng suốt thời gian dài. Đêm khuya buông xuống, sương lạnh nhưng tại nơi con người chia sẻ yêu thương, những ngọn lửa tình cảm đang hồi sinh…

Bài viết liên quan