Chạm tay vào hạnh phúc chương 2 | Tự do và tình yêu thương

07/01/2024 Tác giả: Hà Phong 85

Bà Thảo quay lại, bất ngờ khi thấy Trúc Linh đứng trước mặt:

Ơ…ơ…Linh…con về lúc nào đấy?
Trúc Linh giữ ánh mắt sắc sảo, nhìn Lan và sau đó quay sang mẹ với illy hí mến:
Dạ, vì con đã kết thúc học phần sớm, nên tranh thủ về sớm để chuẩn bị cho chuyến tình nguyện hè, mẹ ạ!
Bà nội nhìn Linh và cười nhạt:
Vừa hay, lúc nãy cô còn lo cho hai đứa con gái không biết chuyện gì, giờ thì nó đã biết rồi đấy!
Trúc Linh, con gái lớn của bà Thảo, có vẻ duyên dáng và thu hút với nụ cười rạng rỡ. Dù không giữ vẻ thục nữ thuần khiết như mẹ, Linh lại toát lên vẻ năng động và mạnh mẽ. Cô quyết định về sớm để tạo bất ngờ cho mẹ. Tuy nhiên, ngay khi về đến sân nhà, Linh lại nghe được những lời không mong muốn.
Thực tế, suốt năm học, Linh đã nghe đồn về chuyện ba nuôi gái bên ngoài. Nhưng Linh không vội kết luận, mà thay vào đó, cô giữ theo dõi một cách âm thầm. Khi biết cô Lan đang ở gần thành phố C, nơi Linh đang học Đại học Kinh tế, Linh dễ dàng tìm ra địa chỉ mà ba cô ta thường ghé thăm. Linh không chia sẻ thông tin này với mẹ, vì cô nghĩ rằng mẹ là người hiền lành và đã hy sinh nhiều cho gia đình. Cô không muốn tin tức buồn này làm tổn thương trái tim nhẹ nhàng của mẹ. Linh cũng không nghĩ rằng ba mình lại đủ tàn nhẫn để đưa cô ta về và đuổi ba mẹ cô ra khỏi nhà.

Khi nghe bà nội nhắc đến tên mình, Linh nhíu mày:

Dạ, cháu biết rồi bà nội! Bà nghĩ là mẹ cháu sẽ đi, phải không ạ?
Bà nội cười nhẹ:
Mày thực sự là thông minh. Mẹ trông đần đần, nhưng mày lại rất nhanh trí, có lẽ do máu họ Dương đấy!
Linh nhẹ nhàng đáp:
Xin lỗi bà nội, cháu chưa rõ máu nào nổi trội hơn. Nhưng hôm nay đông người, cháu muốn nói rõ điều này. Thứ nhất, mẹ cháu không phải là người đần độn, mà là người hiền lành. Hai mươi năm qua, mẹ đã hy sinh nhiều cho gia đình và chồng con. Người đần độn thì không biết quán xuyến công việc nhà cửa, không hi sinh và chẳng sinh ra những đứa con không tôn trọng. Thứ hai, chuyện ba nuôi gái ngoại tình của ba mình xảy ra quá nhiều lần.

Bà nội của cô xen vào:

Mày có biết mẹ mày còn không thể sinh được con trai không?
Trúc Linh mỉm cười:
Mẹ tôi cũng không muốn ở lại nơi gia đình đầy rẫy bất hạnh như thế này. Vì thế, tôi sẽ đưa mẹ và em ra khỏi nơi này. Nhớ nhé, chúng tôi không phải bị đuổi mà là tự ý ra đi!
Sau đó, Linh quay sang mẹ:
Đi thôi mẹ!
Mẹ cô chảy nước mắt:
Linh, chậm lại đi, con không nên nói như thế với bà nội đâu! Mẹ chưa chuẩn bị gì cả…
Bà nội cô lên tiếng:
Cô không cần dùng giọng tử tế đâu, tôi đã quen với kiểu cách của mấy đứa trẻ nhà cô rồi!
Trúc Linh không trả lời bà nội, cô vội thả túi xách xuống và nói:

Mẹ không cần phải chuẩn bị gì, chỉ cần lấy đồ và đi theo tôi. Cái nhà này, từ cái gì đến con người đều bẩn thỉu, ta không cần gì cả…
Bà Thảo giật mình:

Chờ đấy, chờ em Thư…
Trước khi bà kịp nói hết, tiếng kêu vang lên:

Con về rồi ạ!
Đứa con gái út, mặc bộ đồng phục học sinh, bước vào, mồ hôi đầy trán. Thư nhìn bà nội, ba và người phụ nữ kia:

Cái này… là sao vậy ạ?
Bà nội cô liếc mắt sang con trai mình:

Đạt, mày thấy không? Mày thấy việc chọn người không biết gì học vấn sẽ dẫn đến hậu quả thế nào chưa? Tôi đã từng nói, con Thảo mồ côi, không học vấn, nếu lấy người không xứng, sẽ phản ánh đến dòng họ của mình. Đấy, mày thấy chưa, cha ông nói đúng rồi, con người như nguồn gen, có nguồn gen nào thì sẽ sinh ra đứa con như thế. Mình là nguồn gen tốt, mà lấy người loại không tốt nên giờ sinh ra hai đứa như vịt giời. Đứa lớn nói chuyện như con vịt, mặc dù đã học đến đại học. Còn đứa út không biết nói chuyện một cách lịch sự!
Rồi bà quay sang Đan Thư:

Cha mày bỏ bà mẹ con mày đi, lấy người không tốt, hiểu chưa? Tao chịu đựng hai mươi năm là đủ. Giờ mẹ con mày có đi đâu cũng được, đi để tao yên lòng, để kết thúc một gia đình này. Bọn mày cũng chẳng có tác dụng gì đâu!
Trúc Linh mặt đỏ bừng, hai tay nắm chặt, cơn nắng hè làm cô cảm thấy tức giận. Cô vội kéo tay em gái:

Thư, vào dọn quần áo của mẹ và em, đi ngay!
Bà Thảo rơi nước mắt:

Thư vừa về, để mẹ làm đi!
Trúc Linh nhìn mẹ:

Mẹ để con làm đi!
Linh nhanh chóng đưa em vào căn phòng gần bên nhà bếp, nơi mẹ và em cô đã ngủ trong hai năm qua vì lý do kỳ quặc của bà nội – “để sáng sớm, tránh ảnh hưởng đến người khác!” Trong khi đó, chồng của mẹ lại đi về và ngủ ở tầng hai. Căn phòng này như một biểu tượng của sự lãng phí thanh xuân của mẹ cô trong những năm ba cô nuôi bồ nhí bên ngoài.

Chưa đầy mười lăm phút sau, hai chị em cô đã chuẩn bị sẵn hai vali, bước ra khỏi phòng khách. Linh quét ánh mắt nhìn xung quanh và nói:

Ai muốn kiểm tra đồ đạc của mẹ và em không?
Bà nội cô khoác tay:

Khỏi cần, đồ rách rưới đi đi!
Linh nhếch môi:

Trưa nay, mọi người được ăn bữa cơm ngon cuối cùng do mẹ tôi nấu, đó là ân huệ cuối cùng mà mẹ tôi ban tặng cho gia đình này. Đừng ngạc nhiên nếu mọi người không biết ăn! Tôi sẽ để mắt nhìn để xem mọi người sống như thế nào!

Nói xong, bố mẹ con Trúc Linh cùng nhau rời khỏi ngôi nhà lớn nhất ở thị trấn giữa buổi trưa oi ảnh. Trong suốt buổi nói chuyện, ông Đạt im lặng mặc dù lần này ông quay về chủ yếu để giới thiệu Lan. Cả hai đứa con gái của ông Đạt, Linh và Thư, đều không ngờ Lan về bất chợt. Ông ở thành phố C hầu như suốt hai năm chỉ ghé thăm Linh, đưa ít tiền rồi lại vội vã quay về để dành thời gian cho Lan – người phụ nữ 33 tuổi, chưa lập gia đình, sở hữu một cơ ngơi ổn định ở thành phố C, và đã kết nối với ông Đạt thông qua một bình luận trên Facebook. Tình cờ, ông và Lan trở thành đôi, và sau mười ngày, ông đã vội xuống thành phố C để gặp gỡ Lan. Kể từ đó, họ đã ổn định mối quan hệ trong suốt hai năm. Ông Đạt sống với Lan nhiều hơn cả với vợ mình. Mẹ ông Đạt thậm chí còn không quan tâm vì điều duy nhất cô quan tâm là có một đứa cháu nam để nối dõi dòng họ Dương danh giá.

Và từ đây, gia đình Trúc Linh không còn gặp mặt họ nữa. Trưa hôm đó, dưới ánh nắng hè chói chang, hai chị em Linh kéo theo hai chiếc vali trên con đường làng. Bà Thảo, khi đó, đã không còn ở nhà họ Dương nữa. Một quãng đường đi không có ai, làng xóm cũng không biết rằng bà Thảo đã rời đi. Đi một đoạn, bà nói với hai đứa con:

Các con có đói không?
Linh lắc đầu:
Không, mẹ. Sáng nay con ăn xôi, nên vẫn còn no. Bây giờ, mẹ và con về nhà bà ngoại rồi con sẽ nấu ăn.
Nhìn chị gái mạnh mẽ, bà Thảo cảm thấy lòng xao xuyến. Hai đứa con của bà xinh đẹp, thông minh và ngoan ngoãn, nhưng chỉ vì chúng là con gái mà bị nhà ông nội khinh thường. Cô nghĩ không hiểu làm sao, trong thời đại hiện đại này, tư tưởng cổ hủ vẫn còn tồn tại. Các cô gái không kém gì các chàng trai ở những nhà khác, và không có lý do gì họ lại bị coi thường.
Nhà bà ngoại Trúc Linh nằm cuối cùng của làng, một căn nhà nhỏ làm từ ngói. Bà Thảo lớn lên tại đây, và một sốa lớn, bố mẹ bà bị lũ cuốn trôi trong một trận lụt khủng khiếp. Hình ảnh cuối cùng bà nhìn thấy là bố bà đưa bà lên cao nhất của căn nhà bằng một chiếc thang. Bố ôm chặt con gái duy nhất, leo lên đến đâu nước dâng lên tới đó, mẹ bà cũng leo sau. Và sau khi đặt bà lên nóc nhà, chiếc thang gãy và rơi xuống, dòng nước hung dữ cuốn phăng bố mẹ bà trước đôi mắt kinh ngạc của bà. Bà Thảo ngày đó đã gầy, da xanh lẻo và chỉ biết khóc than. May mắn thay, một chiếc thuyền cứu hộ đã đến và kéo bà lên. Lúc đó, bà đã ước rằng chiếc thuyền đó không đến, để bà có thể trôi theo bố mẹ – những người yêu thương bà nhất. Sau khi nước rút, và nắng mọc, ngôi nhà của gia đình bà chỉ còn là đống bùn. May mắn có những người hàng xóm và những người làm từ thiện giúp đỡ đứa trẻ mười lăm tuổi để dọn dẹp lại ngôi nhà. Bà Thảo từ đó không đi học nữa, chăm chỉ trồng rau trong vườn và bán chúng tại chợ, cùng với việc đi làm nông thuê vào mùa. Ngày càng lớn, bà trở nên xinh đẹp và nhanh nhẹn, và khi bà mười tám tuổi, bà là người đẹp nhất làng. Tuy vậy, bà để lại nỗi tiếc nuối cho nhiều chàng trai khi bỏ làng để kết hôn với ông Đạt. Nhiều người nói bà chỉ là người ham giàu, nhưng không phải vậy, bà yêu ông Đạt bằng tình cảm từ thuở nhỏ, chỉ vì khuôn mặt điển trai của ông ấy. Bà là người tự trọng, không bao giờ đánh đổi bản thân vì vật chất.

Kể từ khi bà Thảo lấy chồng, đã hơn hai mươi năm, ngôi nhà này vẫn được bà và các con hàng tuần đổi nhau để dọn dẹp, bởi đây là nơi thờ cúng bố mẹ của bà. Do đó, khi mẹ và con cái bà trở về, công việc dọn dẹp không còn nhiều như trước.

Trước bàn thờ của bố mẹ, bà Thảo không kìm nén được nước mắt:

Bố mẹ ơi, con gái mất hiếu, ba mươi tám tuổi đã rời bỏ chồng, nuôi con một mình…
Trúc Linh đỡ mẹ và sau khi lau sạch bàn thờ ông bà ngoại, cô thắp nến. Gói bánh sáng nay mua ở thành phố C được đặt lên bàn thờ. Cô tỏ ra rõ ràng:

Thưa ông bà ngoại, mẹ con bị khinh bỉ, chúng con rời xa căn nhà bạc bẽo đó để về đây ở. Mong ông bà linh thiêng phù hộ cho mẹ con chúng con ạ!
Sau đó, cô quay lại mẹ:
Mẹ, không có lý do gì phải khóc vì những điều không đáng. Con tin là ông bà ủng hộ mẹ con. Mẹ ra khỏi đó là được giải thoát, mẹ nên vui mới đúng chứ? Giờ mẹ và em ở đây, con sẽ ra ngoài mua đồ ăn tạm đã.
Nói xong, cô nhanh chóng chạy ra quán tạp hóa đầu ngõ, mua một số thực phẩm cần thiết, sau đó gói gọn vào chiếc tủ bếp cũ kỹ. Trưa hôm đó, tiếng cười phấn khích của ba mẹ con cô vang lên trong ngôi nhà nhỏ. Họ ăn mì tôm và trò chuyện vui vẻ, bữa ăn không có sự xa hoa nhưng ai cũng cảm thấy thoải mái. Những gì vừa xảy ra đã tan biến trong ký ức. Phía trước, bà Thảo và các con có nhiều thách thức phía trước, nhưng họ giữ được hai điều quý giá – TỰ DO và TÌNH YÊU THƯƠNG…

Bài viết liên quan