Chạm tay vào hạnh phúc chương 24 | Nỗi oan

09/01/2024 Tác giả: Hà Phong 77
  • Bá Trọng nãy giờ đứng ở cửa dõi theo câu chuyện, giờ mới lên tiếng. Bà nội Trúc Linh lúc này mới để ý một người đàn ông cao lớn đang đứng phía sau cô. Bà ta nhếch mép:
  • Cậu là ai? Đây là chuyện gia đình tôi, cậu chen vào làm quái gì? Bá Trọng nhướn đôi mày rậm:
  • Chuyện nhà bà? Theo tôi biết thì cô Thảo đã li hôn với con trai bà, tự nhiên mẹ con bà kéo người đến đây, vậy mà giờ bảo chuyện nhà mình là sao? Bà nội cô chỉ tay vào mặt Trọng:
  • Cậu không liên quan, cút ra ngoài! Bá Trọng kéo một chiếc ghế lại, ấn Trúc Linh ngồi xuống rồi nói:
  • Tôi thích liên quan đấy, được không? Rồi anh quay sang Lan:
  • Cô nói là bị sẩy thai đúng không? Lan nức nở, mặt tái dần đi khi nhìn thấy khẩu khí của Trọng:
  • Vâng… tôi.. tôi… bị sẩy thai… Bá Trọng lấy thêm chiếc ghế ngồi xuống trước mặt Lan:
  • Đưa tay đây, tôi bắt mạch! Ông Đạt trừng mắt:
  • Cậu biết quái gì về y học mà dám chạm vào tay vợ tôi? Trọng cười:
  • Tôi chả biết gì về y học cả, chỉ từng học Y chín năm ở Pháp thôi! Lan xua tay mù mịt, giọng lắp bắp:
  • Không… không cần đâu, tôi… không muốn nhắc lại chuyện này nữa… Rồi cô ta quay sang níu áo ông Đạt:
  • Mình về thôi anh ơi, em sợ họ quá rồi, khéo họ hại cả nhà mình đấy anh! Ông Đạt giọng bực dọc:
  • Em sợ quái gì? Ở cái làng này, ai dám đụng đến nhà họ Dương chứ? Em cứ đưa tay cho anh ta bắt mạch xem nào! Lan khóc to:
  • Trời ơi là trời, con tôi mất rồi, mọi người để nó yên được không? Đừng đào bới lên nữa, tôi xin mấy người đấy! Cô ta vừa khóc vừa đấm ngực thùm thụp, ông Đạt vỗ vỗ lưng vợ:
  • Được rồi, anh thương, nín đi, không nhắc nữa là được chứ gì?

Bà Thảo dừng lại, nhìn chằm chằm điều gì đó xa xăm. Qua hơn hai mươi năm sống với ông Đạt, liệu có lúc nào ông ấy đã che cho bà bằng những lời êm ái? Lúc đầu, ông vẫn là người hồn nhiên, nhưng từ khi bà mang thai Trúc Linh, ông trở nên lạnh lùng, thậm chí là cay đắng. Linh và Thư nhỏ tuổi đã chứng kiến những lần ba chửi rủa, tát mẹ sau khi say rượu, và bị bạn bè chế giễu. Những đòn đánh đầy tàn nhẫn mà mẹ phải chịu đựng, ba đánh, bà nội la mắng… Mỗi khi nhớ lại, Linh không thể không rơi nước mắt. Nghe lời ông Đạt vỗ về vợ, Linh cảm thấy mỉa mai, vẻ êm đềm của bà Thảo cũng không giảm đi nỗi đau, nhưng cô thấy cuộc sống phụ nữ là một bức tranh có vẻ khác nhau: một người được quý trọng, một người bị xem thường. Nhưng sau suy nghĩ, bà Thảo may mắn vì đã thoát khỏi cảnh đau đớn ấy và vì hai cô con gái mạnh mẽ, kiên cường. Cuộc đời bà chỉ cần thế thôi.

Trước cảnh ôm nhau trước mắt, Trúc Linh lạnh lùng nói:

  • Cô hãy dừng cảnh diễn khóc lóc đó đi, không phải đây là sân khấu đâu!

Lan kéo ông Đạt:

  • Chúng ta nên về thôi!

Sau đó, cô quay sang bà mẹ chồng:

  • Mẹ ơi, đã xảy ra như vậy rồi, xin mẹ đừng làm lớn chuyện nữa, để mọi người yên bình. Nếu có cơ hội khác, con sẽ cố gắng giữ gìn ạ!

Cô cố bước đi nhưng Bá Trọng ngăn lại:

  • Chưa ai được rời khỏi khi chưa rõ mọi chuyện!

Bà nội của Linh cười lớn:

  • Ê, cậu này, tôi không biết cậu là ai nhưng hãy im lặng nếu không biết chuyện! Con dâu tôi hiền lành nên tôi tha thứ, nhưng tôi thì không!

Bá Trọng không trả lời bà mà nói với Linh:

  • Em hãy ra gọi mọi người vào sân, đừng có chạy ra ngoài đấy, anh sẽ giải quyết!

Linh tuân theo. Chưa đầy vài phút sau, sân nhà đã đông người. Trong nhà, Bá Trọng hỏi Lan:

  • Cô đã sẩy thai bao lâu rồi? Siêu âm ở bệnh viện hay phòng khám nào?

Lan trả lời mặn mà:

  • Tôi đã nói là không muốn nói nữa!

Trọng nghiêm túc:

  • Không được! Đây là vấn đề uy tín. Bà Thảo là người chứ không phải vật phẩm để ai nói gì thì nói. Nếu cô ấy sai, tôi sẽ đứng ra đền bù, thậm chí là đưa ra tố cáo. Nhưng nếu cô ấy bị oan, gia đình cô phải xin lỗi, rồi sửa sai với bà Thảo, xin lỗi với hàng xóm vì gây rối trật tự, và bà Thảo sẽ đề xuất hình phạt. Đồng ý không?

Ông Đạt gật đầu:

  • Đồng ý! Cây ngay không sợ chết đứng. Vợ tôi sẩy thai một tháng trước, siêu âm ở bệnh viện huyện, bác sĩ đó rất tốt.

Trọng nhăn mày:

  • Bác sĩ nào đã làm siêu âm cho vợ ông?

Ông Đạt nhìn Trọng một lúc rồi nói:

  • Bác sĩ Cẩn, phó khoa Sản Bệnh viện Huyện!

Bá Trọng cười khẽ:

  • Rõ ràng!

Anh ta sau đó gọi điện và bật loa cho mọi người nghe. Sau vài tiếng chuông, một giọng nam trả lời:

  • Bác sĩ Bá Trọng, hôm nay sao lại gọi cho tôi như vậy?

Trọng mỉm:

  • Có phải máy móc mà Bệnh viện Thiên Vĩ tặng chúng ta vẫn hoạt động tốt không?

Người kia vui vẻ:

  • Cảm ơn về sự quan tâm, thiết bị hỗ trợ rất lớn cho công việc chăm sóc bệnh nhân. Tôi đại diện Bệnh viện huyện thành thật cảm ơn. Anh cần gì?

Trọng lắc đầu:

  • Không phải về vấn đề máy móc. Tôi có việc cần ông giúp!

Giám đốc Bệnh viện huyện phô trương:

  • Chẳng có gì là không thể đối với tôi. Bạn nói đi, nếu nằm trong thẩm quyền của tôi, tôi sẽ giải quyết ngay!

Bá Trọng thoải mái nghỉ ngơi, ngồi thoải mái trên ghế và nói:

  • Khoảng một tháng trước, một bệnh nhân tên Chu Linh Lan từ xã Y đến Bệnh viện Huyện để làm siêu âm thai. Bác sĩ Cẩn ở khoa sản đã chẩn đoán thai hư và tôi muốn ông giúp tôi xác định nguyên nhân sẩy thai của cô ấy. Ông có thể giúp được không?

Giám đốc Bệnh viện cười:

  • Dễ thôi. Anh đợi tôi mười phút nhé. Gặp bác sĩ không khó, nhưng để tìm lại hồ sơ thì cần một chút thời gian!

Bá Trọng gật đầu:

  • Đồng ý! Nhưng tôi muốn chính xác. Nếu ông thấy ghế Giám đốc Bệnh viện huyện ngồi lâu quá, đừng ngần ngại nói cho tôi biết!

Giám đốc Bệnh viện lau mồ hôi, mặc dù đang là mùa đông:

  • Anh yên tâm, tôi sẽ làm rõ mọi thứ!

Sau khi tắt điện thoại, Bá Trọng quay lại ông Đạt:

  • Mười phút nữa sẽ có câu trả lời!

Ba của Trúc Linh trở nên chói lọi, trong khi Lan nhìn Bá Trọng với ánh mắt tò mò, thậm chí là lo sợ. Bá Trọng không chần chừ:

  • Có điều tra, tôi cần biết sự thật!

Giám đốc Bệnh viện nhanh chóng trình bày:

  • Bác sĩ Cẩn đã kể rằng cách đây khoảng một tháng, Chu Linh Lan đến khám siêu âm thai. Sau khi bác sĩ chẩn đoán thai hư, cô ấy muốn phá thai. Bác sĩ đã khuyên nhắc, nhưng cô Lan vẫn đòi phá. Cô ta đổ lỗi gia đình chồng cô, nói họ cổ hủ, độc ác, và nếu biết cô gái mang thai sẽ giết mẹ và con. Vì quen biết nên bác sĩ Cẩn đã tiến hành phẫu thuật và sau đó siêu âm lại, kết quả là không còn thai nhi. Cô ta yêu cầu giữ kín thông tin. Anh cứ giữ kín, nếu lộ ra sẽ không chỉ mất một bác sĩ giỏi mà còn có thể mất chức vụ Giám đốc của tôi!

Bá Trọng bày tỏ:

  • Tôi sẽ giữ kín, ông cứ gửi hồ sơ qua mail cho tôi, đảm bảo dấu đỏ!

Giám đốc Bệnh viện huyện xác nhận:

  • Tôi tin tưởng Bá Trọng sẽ giữ lời. Cảm ơn anh!

Sau cuộc gọi, Bá Trọng tắt máy và nhìn mọi người một cách lạnh lùng:

  • Bây giờ ông muốn kiện lên cấp nào? Tôi sẽ theo đuổi đến cùng!

Mẹ ông Đạt và Lan bất ngờ và lo lắng. Bá Trọng cười khẽ:

  • Hãy yên tâm, tôi sẽ làm theo ý ông. Nếu có gì, ông cứ nói, tôi sẽ chiều ý ông!

Bà nội của Linh và ông Đạt vẫn ngẩn ngơ không nói lời nào. Bá Trọng tiếp tục:

  • Giờ ông muốn nói trên cấp nào, tôi sẽ hỗ trợ!

Mẹ ông Đạt sau khi lắp bắp mới nói được:

  • Lan, những gì anh ta nói là có thật sao?

Lan quỳ rạp xuống, van xin:

  • Mẹ ơi, con xin mẹ, con lạy mẹ, mẹ hãy tha cho con. Con yêu anh Đạt lắm, con sợ mẹ buồn phiền và ốm ra…

Ông Đạt bất đắc dĩ:

  • Nếu không thể có đứa con trai đầu tiên, thì chờ cho đứa sau có được không? Y học hiện đại, liệu có phương pháp can thiệp không? Mẹ chồng của Lan cũng lên tiếng:
  • Nhà họ Dương thật sự muốn con trai nối dõi, nhưng có cần phải là đứa đầu tiên không? Hơn nữa, Lan nói gì với bác sĩ về việc nếu không có con trai thì nhà chồng giết cả mẹ và con? Gia đình họ Dương không phải là người độc ác, không có việc làm bất đức. Chuyện của Thảo là do Đạt không nghe lời cảnh báo từ đầu của mẹ. Nó không đáng bằng việc cô nói ra điều đó.

Lan quỳ lạy mẹ chồng:

  • Con xin mẹ, con đã sai, đã sai nhiều. Mẹ hãy tha cho con, con sẽ không làm điều dại nữa…

Bà nội Linh suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:

  • Đứng dậy đi, đừng quỳ xuống nữa, nó làm nhà họ Dương trở nên tàn ác hơn. Con hiểu, con đã thể hiện tình yêu và lòng biết ơn đối với chồng và gia đình. Lần này ta sẽ tha, nhưng không được lập lại lần sau. Nhà họ Dương coi trọng danh dự gia đình, không nên vi phạm giới như thế. Thôi, đi về đi!

Sau lời nói, bà gọi ông Đạt và mọi người để rời khỏi. Tuy nhiên, trước khi họ bước đi, một giọng nói ngăn lại họ:

  • Đợi! Đến đây dễ nhưng đi ra khó lắm!

Bà nội Linh, nghe giọng Bá Trọng, cúi đầu trong sự lúng túng:

  • Thành thật xin lỗi, tôi đã đánh giá sai cậu!

Bá Trọng vươn lên, tiến gần bà ta:

  • Tôi không cần bà xin lỗi, nhưng cả nhà bà đến đây gây rối, vu khống cho cô Thảo, có tất cả mọi người làm chứng. Bây giờ muốn rời đi à?

Lan đứng dậy, ngẩng đầu một cách dễ xúc động:

  • Chị Thảo, em xin lỗi, em đã sai, đã vu khống chị vì sợ bị đuổi đi, nên mới bảo người giúp việc làm chuyện tồi tệ đó. Em xin chị tha lỗi cho em!

Sau lời xin lỗi, Lan liền liếc nhìn Bá Trọng, nhưng thấy anh vẫn giữ thái độ không hài lòng. Bà nội Trúc Linh cũng bối rối, đặt hai tay vào nhau:

  • Chị Thảo, mong chị thông cảm, Lan là thành phố, còn trẻ hơn chị, có kinh nghiệm kinh doanh, hiểu biết rộng lớn, cô ta đâu có ngu dại được? Nhưng từ giờ, xin chị đừng lại gần nhà tôi, vậy là được!

Sau khi nói, bà Thảo quay lưng, ra hiệu cho mọi người nhà họ Dương rời đi. Hàng xóm xôn xao bàn tán ngoài sân. Bá Trọng đã sắp xếp cho mọi người trong xóm đến chứng kiến. Lúc này, mặt mũi của nhà họ Dương trở nên trơ tráo!

Thấy bà Thảo quay lưng, bà nội Trúc Linh đưa con trai và con dâu cùng người giúp việc ra ngoài. Ông Đạt lúng túng quay lại Trọng:

  • Cậu là…

Bá Trọng nghiêm túc:

  • Biến đi! Tôi không liên quan gì đến nhà ông cả! Từ nay, nếu ông còn bén mảng tới đây, ông sẽ chứng kiến sự sụp đổ của cửa hàng kinh doanh của ông và danh tiếng của nhà họ Dương!
Bài viết liên quan