Chạm tay vào hạnh phúc chương 32 | Chỉ anh mới bảo vệ được

11/01/2024 Tác giả: Hà Phong 90

Cứ mỗi lần ăn ở chung cư, Bá Trọng lại phụ Linh dọn dẹp bát đĩa, chẳng bao giờ để cô làm một mình. Tối nay cũng vậy, dù cô nói gì anh cũng không chịu. Linh nguýt dài:

  • Anh làm hư em đấy! Có bao nhiêu đâu mà cứ tranh. Anh có tranh rửa bát với em được cả đời không? Trọng ghé sát tai cô:
  • Việc khó nhất là chinh phục em, anh còn làm được, cái này nhằm nhò gì! Anh nói xong thì úp bát lên kệ rồi kéo cô ra phòng khách ngồi xem ti vi. Trúc Linh đưa đĩa trái cây gọt sẵn, vậy mà anh chàng bác sĩ còn đòi đút cho cô ăn nữa cơ. Có lẽ khi yêu, con người ta thấy mọi thứ trước mắt là một màu hồng đẹp đẽ.

Ngồi nói chuyện một lát, nhìn đồng hồ đã chín giờ tối, Bá Trọng nhìn cô cưng chiều:

  • Linh, em ngủ trước đi, hôm nay nhiều chuyện xảy ra chắc em mệt rồi đấy! Anh xem qua tài liệu một chút rồi sẽ ngủ! Trúc Linh nhíu mày:
  • Anh còn thức làm việc sao? Cô không hề biết rằng, đêm nào Bá Trọng cũng thức tới một, hai giờ sáng. Có nhiều buổi tối, anh từ Bệnh viện vội vã tới khu trọ xem cô đã về hay chưa. Khi chắc chắn Linh đã an toàn, anh mới quay lại chung cư và tiếp tục làm việc. Vào những hôm có ca trực quan trọng hoặc xong việc muộn không thể đón cô, anh vẫn lặng lẽ dõi theo cô. Giờ nghe Linh hỏi, anh mỉm cười:
  • Ừ, em ngủ đi, anh đọc một chút thôi, ngày mai có mấy ca phẫu thuật, ngày kia có Hội thảo rồi! Bá Trọng nói xong thì kéo cô vào phòng ngủ, ấn cô ngồi xuống giường . Trúc Linh nói:
  • Anh cứ làm việc đi, hôm nay em ngủ nhiều rồi nên chưa buồn ngủ, em đọc sách một lát đã! Trọng hôn lên trán cô:
  • Ừ, một lát thôi đấy! Linh gật đầu:
  • Anh cũng đừng thức khuya, cái giường này rộng, em nằm một mình không quen! Bá Trọng cong khóe môi:
  • Anh nhớ rồi! Anh đi sang phòng bên cạnh làm việc. Căn hộ này khá rộng rãi, có đến hai phòng ngủ. Vì lâu nay sống một mình nên Bá Trọng kê thêm bàn làm việc và kệ sách ở phòng kia. Linh thấy anh đi sang phòng bên thì cũng vội bước ra gian bếp, pha cho anh một cốc trà hoa cúc. Lần trước, cô đã mua hộp trà để sẵn cho Bá Trọng vì sợ anh thức khuya căng thẳng. Đặt cốc trà xuống bàn, cô nói khẽ:
  • Bá Trọng, anh uống trà cho ấm bụng lại đỡ mệt! Bá Trọng đang chau mày nhìn những trang tài liệu trên máy tính, nghe tiếng Trúc Linh thì giãn cơ mặt, tiện tay kéo cô ngồi xuống đùi mình:
  • Này, em không cần dùng mĩ nhân kế thì anh cũng đã mê lắm rồi ý. Chồng làm việc mà cứ lượn lờ thế này thì anh tập trung làm sao được? Trúc Linh ngạc nhiên:
  • Ơ, em có lượn lờ đâu ạ? Người ta có lòng tốt pha trà mà! Nhìn làn môi đỏ mọng đang dẩu lên mang ý giận dỗi của Trúc Linh, Bá Trọng chỉ biết đầu hàng. Anh cúi xuống nuốt trọn làn môi ấy vào khoang miệng của mình. Một tay anh đỡ lấy gáy cô, một tay kéo eo cô sát vào mình. Trúc Linh chẳng bao giờ cưỡng lại được cái hương vị bạc hà thanh mát ấy, cô ngoan ngoãn vòng tay qua cổ anh mà đáp lại nụ hôn vừa ngọt ngào như đường phèn, lại thanh thanh như rượu nho. Cái cách hôn từ nhẹ nhàng đến mạnh bạo của anh luôn khiến cô say sưa ngây ngất. Môi lưỡi quấn quýt cho tới khi Trúc Linh cảm nhận bàn tay ấm nóng của Trọng đang luồn vào trong chiếc váy len suông của mình, cô vội đẩy anh ra:
  • Đang ở phòng làm việc đấy!

Bá Trọng, giọng khàn khàn, làn môi đã trượt xuống xương quai xanh của cô:

  • Là do em quyến rũ anh, ở bên em, chỗ nào cũng thành phòng ngủ hết!

Trúc Linh còn chưa tiêu hóa hết câu nói đó đã thấy thân hình mình nhẹ bẫng. Cô ôm lấy cổ anh, Bá Trọng rời bàn và rảo bước lại chiếc giường ngay trong căn phòng đó:

  • Em hư lắm!

Trúc Linh mỉm cười choàng tay ôm cổ anh khi thấy mình đã được đặt xuống giường:

  • Anh hư chứ! Dụ dỗ em ăn trái cấm, giờ còn mắng em nữa!

Bá Trọng không để cô nói tiếp, tay anh mạnh bạo kéo tuột chiếc váy len trên người cô, để lộ cả một tòa thiên nhiên trước mắt. Tối nay không có ánh nến lung linh như hôm qua, chỉ có ánh đèn vàng từ bàn làm việc hắt lại giường, và chỉ có chiếc nhẫn trên tay cô như một lời thề sắt son. Bá Trọng trượt môi mình lên khắp cơ thể Linh, mỗi điểm anh đi qua, mọi dây thần kinh của cô lại bị kích thích đến căng cứng, những dấu vết xanh đỏ hôm qua còn chưa kịp mờ, nay lại hằn hằn in rõ thêm trên làn da trắng sứ.

Trúc Linh không thể cưỡng lại sự kích thích ấy. Cô chủ động ôm lấy tấm lưng trần của anh. Căn phòng lại vang lên tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc và những âm thanh ái muội đầy sắc dục. Bá Trọng đưa Linh vào một cuộc chu du cảm xúc, cứ như một trò mạo hiểm nhưng lại đầy phấn khích và thích thú.

Mỗi lần anh đi sâu vào trong cô, mọi cảm giác của Linh như vỡ òa, sự khát khao được lấp đầy rồi trọn vẹn như tình yêu cô và anh dành cho nhau. Sự thăng hoa cảm xúc khi anh ở trong cô, rất chân thật và bình an khi những giọt mồ hôi nóng hổi của anh rơi xuống vòm ngực ấm áp, khi anh đặt mọi sự tinh túy vào cô, cả hai đều hòa hợp trọn vẹn cả tâm hồn và thể xác.

Bá Trọng gục lên vai cô:

  • Yêu em, Linh!

Trúc Linh ôm lấy tấm lưng rộng của anh:

  • Em yêu anh, Bá Trọng!

Rồi cũng như lần trước, Bá Trọng lại vào nhà tắm lấy khăn lau sạch cho cô và nằm xuống kế bên. Trúc Linh rúc đầu vào ngực anh thủ thỉ:

  • Anh cứ làm thế này, em mê Bá Trọng không dứt ra được ý, yêu quá đi mất!

Trước đây, chưa bao giờ Linh nghĩ mình sẽ yêu và được cưng chiều trong tình yêu như thế này. Cô vừa nói, tay lại vẽ những vòng tròn vô định trên vòm ngực săn chắc của anh. Bá Trọng mỉm cười:

  • Này, vợ lại định quyến rũ tiếp, không cho anh làm việc đấy à?

Trúc Linh đỏ mặt, vội vàng buông tay khỏi ngực anh, cô quay người kéo chăn kín mít:

  • Em ngủ đây!

Bá Trọng giật chăn rồi trùm kín cả hai, anh ôm lấy cô từ phía sau:

  • Phòng ngủ bên kia, đây là phòng làm việc của anh! Ai cho em bạ đâu ngủ đấy thế hả?

Trúc Linh nhắm tịt mắt:

  • Kệ em! Cứ có giường là em ngủ đấy!

Bá Trọng vờ thở dài:

  • Haizzz, anh lại thấy đói rồi! Chắc phải ăn tiếp!

Trúc Linh tròn mắt quay lại nhìn anh:

  • Nãy anh ăn cơm chưa no ư? Sao anh không nói sớm? Ơ, anh dặn em không được ăn khuya mà, làm sao bây giờ?

Bá Trọng phì cười trước điệu bộ ngơ ngác của cô:

  • Cơm thì no rồi, nhưng em thì chưa!

Trúc Linh đẩy anh ra:

  • Thôi nhé, em cấm vận luôn đấy!

Bá Trọng vuốt mái tóc cô:

  • Em ngủ đi! Em muốn ngủ đây hay sang bên kia?

Linh mè nheo:

  • Ngủ đây nhé, em nằm ấm chỗ rồi. Với lại, thấy anh, em dễ ngủ hơn ý!

Bá Trọng búng mũi cô:

  • Nay biết nịnh chồng ghê chưa! Chờ anh một chút!

Bá Trọng lật chăn đứng dậy, mặc đồ cho cả cô và anh rồi lặng lẽ đi lại bàn. Anh ôm laptop lại ngồi kế bên Linh, vặn chiếc đèn ngủ tối một chút rồi quay sang cô:

  • Anh ngồi đây đọc tài liệu, chịu không? Ánh sáng thế này em có khó ngủ không?

Trúc Linh mỉm cười lắc đầu:

  • Dạ không, anh ngồi đây là ấm rồi! Em ngủ đây! Anh nhớ ngủ sớm đấy!

Nói xong, cô kéo chăn, nằm sát chân anh và ngủ ngon lành như một con mèo nhỏ. Bá Trọng nhìn khuôn mặt xinh xắn rồi mỉm cười hạnh phúc:

  • Cảm ơn em đã đến bên anh!

Anh nhẹ nhàng nhấp ngụm trà hoa cúc đã nguội nhưng lòng lại thấy ấm áp lạ thường, lặng lẽ ngồi làm việc, cố gắng thật khẽ khàng để cô gái bên cạnh ngon giấc. Xong công việc cũng đã một giờ sáng, Bá Trọng cất laptop lên tủ đầu giường, day day thái dương rồi ôm Trúc Linh bé nhỏ vào lòng…

Sáng hôm sau… Trúc Linh tỉnh dậy, vội với tay tìm điện thoại – đã sáu giờ sáng. Cô nhìn sang bên cạnh, Bá Trọng đã dậy, hơi ấm vẫn còn trên gối, chắc anh dậy chưa lâu. Đêm qua ngủ ngon qua, Linh chẳng biết mấy giờ anh xong việc nữa. Mỉm cười hạnh phúc nghĩ lại chuyện tối qua, Linh vui vẻ ra khỏi giường và đi vào nhà vệ sinh. Kem đánh răng đã được lấy sẵn ra bàn chải, bồn tắm đã được xả nước ấm, pha sẵn tinh dầu, mùi thơm dìu dịu thật khoan khoái. Hôm nay Bá Trọng chuẩn bị cả váy áo cho cô, treo sẵn trong nhà tắm luôn rồi. Bên cạnh anh, Trúc Linh cảm thấy mình chỉ việc hưởng thụ những điều tốt đẹp mà chả cần lo nghĩ điều gì. Linh nhanh chóng vệ sinh cá nhân, tắm táp và mặc đồ. Vừa bước ra khỏi nhà tắm, cô thấy anh mở cửa phòng bước vào:

  • Vợ anh dậy rồi sao?

Trúc Linh ôm lấy anh:

  • Anh dậy sớm vậy ạ? Sao không gọi em?

Bá Trọng lấy máy sấy, ấn cô ngồi xuống giường và nhẹ nhàng vừa sấy tóc cho cô vừa nói:

  • Anh dậy sớm một chút nấu súp gà cho em tẩm bổ!

Linh phụng phịu:

  • Anh nuôi heo để bán đấy à?

Bá Trọng bật cười:

  • Heo này để đựng tiền tiết kiệm, ai dại gì mà bán! Tiền này giữ đấy để sinh heo con, không bao giờ đập heo lấy tiền đâu nha!

Ai bảo bác sĩ khô khan chắc Linh sẽ cho người đó một đường quyền nhé, bởi từ khi quen ” Paris “, từ khi biết Trọng, chỉ đôi ba lần anh trêu cô để đấu khẩu thì Linh chỉ toàn được nghe những lời tinh tế ngọt ngào thôi ý.

Có người yêu nấu ăn ngon sướng cực kì luôn, cứ thấy anh đeo tạp dề vào bếp là miễn chê nha. Ăn uống xong, Bá Trọng đưa cô tới Công ty. Xe vừa dừng, cô lưu luyến nhìn sang anh:

  • Hôm nay anh phẫu thuật cả ngày, chú ý ăn uống đấy?

Bá Trọng vén mấy sợi tóc lòa xoà của cô, mỉm cười:

  • Em mới phải lo đấy. Anh bận không gọi được phải nhớ giờ đi ăn nghe chưa? Anh là bác sĩ tiêu hóa mà, em không phải lo đâu!

Nói xong, anh mở cửa cho cô. Vừa hay, Linh nhìn thấy Giám đốc Trung từ phía trong đi ra:

  • Dạ chào Giám đốc ạ, anh tới Công ty sớm thế ạ?

Trung cười:

  • Ừ, sáng nay Công ty đón đoàn khách từ Tập đoàn xuống, cũng may vụ việc hôm qua giải quyết xong sớm, tối qua tôi gọi mà quên báo cho em việc này!

Vừa nói, Trung vừa đưa ánh mắt sang Bá Trọng rồi đưa tay ra bắt tay anh:

  • Chào bác sĩ Trọng, anh đi cùng Linh à?

Bá Trọng mỉm cười:

  • Cô ấy là vợ sắp cưới của tôi!

Ánh mắt Trung tỏ ra ngạc nhiên:

  • Ồ, vậy sao? Tôi vô ý quá. Thảo nào anh lo cho cô ấy như thế. Chúc mừng hai người nhé!

Bá Trọng nhanh chóng đưa áo khoác ngoài cho Linh và nói với giọng cưng chiều:

  • Vợ vào đi kẻo lạnh, trưa nhớ ăn đúng giờ đấy! Xong việc anh gọi!

Trúc Linh mỉm cười gật đầu rồi quay sang Giám đốc Trung:

  • Giám đốc, xin hỏi tôi có cần phải chuẩn bị gì cho việc đón khách sáng nay không ạ?

Trung lắc đầu:

  • À không, chúng ta chỉ giới thiệu về bản Hợp đồng lần này, bản kế hoạch kinh doanh đã được gửi lên Tập đoàn. Cô Nga sẽ phụ trách cuộc họp, anh Phúc phòng kinh doanh sẽ thuyết trình về chiến lược kinh doanh, chúng ta chỉ nghe và dự tiệc trưa nay thôi. Hôm nay chúng ta ăn tiệc trưa tại khách sạn, không phải ăn cơm căng – tin nhé!

Trúc Linh cúi chào Bá Trọng và Giám đốc rồi rảo bước vào trong. Lúc này, Bá Trọng nhìn Trung:

  • Giám đốc, tôi nghĩ qua sự việc vừa rồi, anh nên cẩn thận hơn, đừng để một con sâu mới bò vào nồi mà nuốt hết nguyên nồi canh!

Trung gật đầu:

  • Bác sĩ Trọng, cảm ơn anh đã giúp Công ty!

Trọng lắc đầu, đưa mắt nhìn theo dáng Linh:

  • Việc Công ty F cũng là việc của tôi, vì nó thuộc Tập đoàn Nông sản Trương Thị, một phần nữa là vợ sắp cưới của tôi làm việc ở đây. Cô ấy là một nhân viên nhiệt huyết, Linh không biết Công ty này của gia đình tôi. Nếu anh không nhìn ra những nhân viên nhiệt tâm với Công ty thì không chỉ Linh mà nhiều người ưu tú khác cũng sẽ rời Công ty để đến nơi mà năng lực ấy được tôn trọng. Tôi không làm kinh doanh, việc của tôi là chữa bệnh cứu người. Nhưng tất cả những gì liên quan tới gia đình và những người thân yêu của tôi, đều thuộc quyền xử lý của Bá Trọng này!

Giám đốc Trung gật đầu thấu hiểu:

  • Anh yên tâm, tôi sẽ chú ý!

Bá Trọng quay lưng bước đi, Trung nhìn theo chiếc xe khuất dần trên phố đông và lẩm bẩm:

  • Bá Trọng, anh là người đàn ông tốt, anh xứng đáng có được hạnh phúc bên cô ấy, chỉ anh mới bảo vệ được cô ấy…
Bài viết liên quan