Chạm tay vào hạnh phúc chương 39 | Đánh ghen

12/01/2024 Tác giả: Hà Phong 58

Quay lại Công ty, Linh cảm thấy một cảm giác trống trải tràn vào từ khoang phổi. Tuy nhiên, cô hiểu rằng Bá Trọng cũng không muốn xa cô, vì vậy cô quyết định phải giữ tinh thần vui vẻ và bận rộn để giảm bớt nỗi nhớ. Cô nhận ra rằng do được Bá Trọng che chở và bảo vệ, cô trở nên phụ thuộc, nhưng mấy năm sống độc lập khi là sinh viên đã giúp cô trở nên mạnh mẽ. Cô quyết định coi mười ngày này như là một cơ hội để trở lại thời sinh viên, nơi mà cô đã học cách sống một mình.

Linh quay trở lại với công việc hàng ngày, đến công ty vào buổi sáng và trở về chung cư vào buổi tối để nấu ăn, ăn uống, đọc sách, xem phim, và đi ngủ. Vì sự chênh lệch về múi giờ, Bá Trọng thường xuyên nhắn tin hơn là gọi video. Mỗi khi nhìn thấy nhau qua màn hình, Linh luôn tỏ ra vui vẻ và hạnh phúc. Tuy nhiên, sau khi tắt máy, cảnh xung quanh cô lại khiến cô bật khóc âm thầm vì nỗi nhớ. Cảm xúc này trước đây cô không bao giờ nghĩ sẽ xuất hiện, cho đến khi cô yêu Bá Trọng. Trong những ngày đầu khi Bá Trọng sang Pháp, Linh cảm thấy yếu đuối và nước mắt liên tục rơi. Nhưng sau đó, cô quyết định tập trung vào công việc để quên đi cảm giác đau buồn đó, bởi cuộc sống đã dạy cô rằng sự yếu đuối chẳng bao giờ giải quyết được vấn đề gì ngoại trừ việc làm tổn thương bản thân thêm.

Bá Trọng bước chân lên đất Pháp và ngay lập tức nhắn tin cho Trúc Linh để yên tâm. Anh sắp xếp công việc với các giáo sư và sau đó dành thời gian thăm bố mẹ nuôi ở ngoại ô. Thói quen này đã kéo dài suốt mười năm và Bá Trọng không bao giờ quên câu chuyện từ mười năm trước.

Khi đó, Bá Trọng mới kết thúc năm học đầu tiên tại trường Đại học Y. Một ngày, trên đường về kí túc xá, anh bắt gặp hai người già nua, trông rất giống người Việt Nam. Họ đang chống chọe trong cái giá lạnh của Paris mùa đông. Người chồng nắm chặt tay vợ như một cách để truyền hơi ấm cho bàn tay run rẩy. Cả hai đều mặc áo dạ dài, nhưng ánh mắt mờ đục tràn ngập những tia lo lắng, dáo dác nhìn xung quanh như đang tìm kiếm điều gì đó. Bá Trọng vội vã bước đến và nghe thấy bà vợ nói với chồng:

  • Ông ơi, chúng ta không tìm được nhà ở, làm sao đây? Người đàn ông trấn an vợ:
  • Bà yên tâm, tôi sẽ tìm cách giúp đỡ! Bá Trọng nói ngay:
  • Cháu chào ông bà, có phải hai người đang tìm kiếm gì không ạ? Người đàn ông phản ứng:
  • Ồ, may quá, gặp được người Việt Nam rồi. Chúng tôi đang tìm nhà ở! Bá Trọng nhìn những ngón tay của người chồng đang nắm chặt tay vợ, và anh lưu ý đến những vết trầy xước:
  • Ông có vết thương ở đây không? Người đàn ông nhẹ nhàng gật đầu:
  • Vừa rồi tôi bị ngã. Chàng trai, cậu có thể chỉ dẫn chúng tôi đến viện dưỡng lão được không? Vợ chồng tôi sống ở đây lâu nhưng ít khi đi xa, chỉ quanh quẩn xung quanh nhà thôi! Bá Trọng nắm lấy cánh tay xương xương của ông lão:
  • Cháu biết chỗ đó, nhưng hai ông bà muốn vào đó hay chỉ muốn ở ngoài ạ?

Bà vợ trước đó giữ im lặng, nước mắt rơi rơm rớm, quay sang nhìn Bá Trọng và chia sẻ ý kiến:

  • Chúng tôi đương nhiên muốn ở ngoài, đi đâu cũng thoải mái, có đất thì trồng mảnh vườn nhỏ để giữ cho chân tay không buồn. Chúng tôi không nhớ tên, cũng không rõ quê quán ở Việt Nam, nên không biết làm thế nào để nhờ Đại sứ quán giúp đỡ.

Ánh mắt của Bá Trọng đầy thương xót. Có thể họ mắc bệnh đánh mất trí nhớ do tuổi già, hoặc có thể trong quá khứ họ trải qua những biến cố đau lòng, dẫn đến việc mất trí nhớ. Bá Trọng ngay lập tức gọi điện cho ai đó và nói:

  • Ông bà ơi, con có một căn nhà ở ngoại ô không sử dụng, vì con đang sống ở kí túc xá để tiện cho việc học. Con sẽ đưa ông bà đến đó, thủ tục pháp lý cứ để con lo, ông bà chỉ cần sống vui vẻ là được!

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào Bá Trọng và nói:

  • Cậu đang nói đùa phải không? Cậu chỉ là sinh viên chứ?

Bá Trọng vui vẻ đáp:

  • Dạ, đúng ạ, con là sinh viên của trường Đại học Y, con chuẩn bị sang năm thứ hai ạ. Bây giờ ông bà lên xe, con sẽ chở ông bà đến đó. Ông bà tin con không?

Ông lão vui vẻ cười:

  • Tin, tin chứ!

Hai người lão thành thật đi theo chàng trai trẻ. Ở đó, họ có một ngôi nhà ấm cúng, che mưa che nắng, mọi khó khăn từ gió tuyết và bão đều bị đẩy lùi. Họ còn có một mảnh vườn để trồng rau và hoa, tận hưởng cuộc sống tuổi già. Họ muốn nhận Bá Trọng như con, nhưng để thể hiện sự tôn trọng, anh được phép gọi họ là ông bà. Tuy nhiên, ông bà không đồng ý và nói rằng vì họ không có con cái, nên họ chỉ muốn nghe anh gọi hai tiếng “bố mẹ” thân thương. Từ đó, Bá Trọng có thêm bố mẹ ở Pháp.

Chín năm học y, anh vẫn ghé thăm họ mỗi tuần mặc dù đã thuê người chăm sóc. Khi kể về hai người này, vợ chồng bà Minh Châu quyết định đến Pháp để gặp họ. Trong những ngày tối tăm tại Paris sau khi Mỹ Hoa qua đời, Bá Trọng đã ở lại đây trong một thời gian dài. Bố mẹ nuôi sợ anh buồn và từ chối ăn, nhưng họ quyết định giữ anh lại. Trong cuộc sống hối hả và bận rộn, những gặp gỡ như thế này tạo ra những mối quan hệ lớn lao và đẹp đẽ.

Đang nghĩ suy, Bá Trọng bất ngờ đưa xe đến trước ngôi nhà ở ngoại ô mà không hề hay biết. Anh nhanh chóng bước vào, và khi thấy hai người lão di chuyển, ánh mắt họ rạng ngời:

  • Đợi con mãi! Trọng, đi đường có mệt không? Bá Trọng tỏ ra thoải mái cởi giày:
  • Máy bay và xe đi mà, bố mẹ không cần lo lắng.

Bà cụ mân mê nắm tay anh:

  • Nghe nói sắp có con dâu cho hai thân già này rồi phải không? Nhắc đến Trúc Linh, ánh mắt Bá Trọng ôn nhu ấm áp:
  • Dạ, cô ấy tên là Trúc Linh, sang năm mới chúng con cưới đấy ạ, con sẽ đưa bố mẹ về Việt Nam một chuyến nhé. Sau đó, nếu bố mẹ muốn sang Pháp hay ở lại Việt Nam đều được ạ. Mấy năm nay theo giáo sư chữa bệnh nên bố mẹ ở lại đây, nhưng nếu muốn về Việt Nam, con sẽ đưa hai người về! Cụ ông gật đầu:
  • Ừ, sức khỏe tốt hơn hẳn, chỉ là trí nhớ ở tuổi này khó phục hồi lắm. Biết đâu về Việt Nam lại ổn, sẽ phải về chứ!

Bá Trọng vuốt nhẹ bàn tay của mẹ nuôi và chia sẻ:

  • Nhớ hay không, cũng không còn quan trọng nữa, bởi vì con lo được cho bố mẹ mà! Quan trọng nhất là bố mẹ sống thật vui! Cụ bà gật đầu:
  • Được! Bây giờ, hãy rửa tay để chuẩn bị ăn cơm thôi, có món con thích nè! Hai cụ vui vẻ, cuối cùng Bá Trọng đã đánh bại nỗi buồn để trở lại như một sinh viên tươi trẻ.

Hôm đó, cả ba hạnh phúc thưởng thức bữa ăn và tận hưởng niềm vui từ đôi mắt lạc quan của hai cụ.

Ngày thứ tư Bá Trọng rời Việt Nam…

Hôm nay là thứ bảy, Trúc Linh được mời đến dự tiệc sinh nhật của một cô bạn sinh viên trong dãy trọ. Cô vui vẻ đồng ý và sau buổi họp sáng tại phòng kinh doanh, cô trở về chung cư để nấu ăn. Sau bữa ăn, cô nhắn tin cho Bá Trọng:

  • Anh ơi, hôm nay em sẽ quay lại chỗ trọ dự sinh nhật đấy! Không lâu sau, Linh nhận cuộc gọi video của anh:
  • Vợ anh đang làm gì vậy? Trúc Linh nằm dài trên giường, cuộn mình trong chăn:
  • Em đang xem và lựa chọn quà gì để tặng cô bạn trong dãy trọ ạ! Bá Trọng âu yếm:
  • Ừ, em nhớ anh quá đi thôi! Muốn véo cái má em quá! Trúc Linh tủm tỉm:
  • Anh có mệt không? Bố mẹ nuôi có khỏe không anh? Bá Trọng gật đầu:
  • Bố mẹ khỏe, họ hứa rằng khi cưới, chúng ta sẽ về Việt Nam đấy. Còn công việc của anh, các giáo sư đánh giá cao đề tài của anh, có vẻ như chồng em rất giỏi đấy! Trúc Linh cười tươi:
  • Ồ, không cần ai đánh giá cả. Đối với em, bác sĩ Trọng là giỏi nhất đó! Hai người trò chuyện một lát, gửi nhau những nụ hôn qua màn hình, rồi sau khi anh nhắc nhở cô cẩn thận trên đường và nếu muộn thì ngủ lại ở dãy trọ, họ tạm biệt nhau. Linh tắt máy và thấy cuộc gọi từ Tú Vi:
  • Dạ, em đây ạ! Vi cười nói:
  • Linh, trưa mai qua nhà chị ăn cơm nhé, đừng ngần ngại! Linh biết gia đình anh Vĩ rất tốt, có lẽ họ lo lắng cô sẽ cảm thấy buồn nên đã mời cô đến chơi trong ngày nghỉ. Trước đây, mỗi khi gặp họ, Linh thường đi cùng với Bá Trọng. Nhưng giờ anh ấy đi xa, lại là ngày nghỉ, Linh gật đầu:
  • Dạ, khoảng mười giờ em sẽ đến nhà chị, chúng ta cùng nấu ăn nhé! Tú Vi cười:
  • Em chỉ cần đến chơi thôi, không cần phải làm gì cả! Chị sẽ đến đón em ở chung cư! Linh lắc đầu:
  • À, tối nay em về dãy trọ và ngủ lại đó, mai em sẽ tự lái xe đến cũng được, chị đừng phải đến chung cư đón em nữa. Tú Vi ” à ” lên một tiếng rồi nói:
  • Chị biết chỗ đó, để chị qua đó rước em, đi xe máy mát lắm, em hắt hơi sổ mũi là chị sẽ trách anh Trọng đấy. Còn việc nấu ăn thì bác sĩ Vĩ sẽ lo, em yên tâm đi! Hai cô gái cùng cười vui vẻ rồi tạm biệt nhau. Linh nghỉ ngơi một chút rồi đi mua quà sinh nhật. Cô quay về dãy trọ và cùng nhóm bạn sinh viên sắp xếp lại mọi thứ. Trúc Linh rộn ràng thưởng thức bữa tiệc như thời sinh viên. Cô cười đùa và thưởng thức những món ăn vặt, tận hưởng niềm vui của cuộc sống sinh viên. Linh ríu rít cùng mọi người cho đến khi buổi tiệc tan, đánh dấu cho một ngày thứ bảy tràn đầy niềm vui. Trúc Linh đẩy chiếc xe vào phòng và không quên nhắn tin cho Bá Trọng trước khi đi ngủ.

Sáng hôm sau, khi Linh thức dậy trong căn phòng quen thuộc, cô không lạc quan như mọi ngày. Sau khi lấy điện thoại, cô đọc tin nhắn chào ngày mới của Bá Trọng, nhưng không còn niềm vui như trước đây. Dù xa xôi, nhưng những tin nhắn và cuộc gọi vẫn không thể giúp Linh quên đi nỗi buồn hiện tại.

Trúc Linh ngồi dậy, bật nhạc và thực hiện vệ sinh cá nhân. Sau khi xong xuôi, cô quyết định mua trái cây tươi để làm quà cho chị Vi. Khi cô mở cửa ra ngoài, bất ngờ nghe tiếng ồn từ hành lang dãy trọ. Bác chủ trọ báo với cô về sự việc:

  • À, Linh ra đây nhanh chóng!

Cô nhìn thấy một nhóm sinh viên đang nhặt những tờ giấy rơi trước cổng khu trọ. Bác chủ trọ giải thích rằng họ vừa từ chợ về và thấy sinh viên gọi nên đến đây. Bác chủ nói:

  • Có chuyện gì thế, bác?

Một sinh viên nắm giữ những tờ giấy và giới thiệu:

  • Đây là những bức ảnh khỏa thân, và có cả ảnh của chị Linh nữa!

Cô nhận lấy một tấm ảnh và giật mình. Đó là hình ảnh khỏa thân của một phụ nữ, nhưng gương mặt trên ảnh lại giống hệt cô. Linh giữ lấy những tấm ảnh khác và phát hiện toàn bộ đều là cô, chụp trong những tư thế đầy táo bạo. Cô không biết làm thế nào để giải thích khi nhóm mọi người và bác chủ trọ đang đổ về phía cô.

Bà chủ trọ lên tiếng:

  • Có ai biết đâu không, Linh, còn mày…

Trước khi bà chủ kịp nói xong, một giọng nữ la lớn vang lên:

  • Cô đây rồi, con đĩ thõa! Chỉ vì giả vờ ngây thơ mà cướp chồng tôi, bây giờ tôi sẽ làm mày không thoát khỏi cơn đau đớn. Lên tụi bay!

Người phụ nữ đeo mũ bảo hiểm và khẩu trang bắt đầu đẩy cô ra khỏi cổng khu trọ. Linh bị đẩy và đánh ngã ra đường, bốn người phụ nữ còn lại bắt đầu đạp đạp cô. Một người mang theo chiếc kéo và cắt đứt mái tóc dài của Linh. Người khác rút điện thoại để quay video:

  • Đây là Dương Trúc Linh, nhân viên phòng kinh doanh của Công ty F, mồi chài đàn ông có vợ, lợi dụng vẻ ngây thơ để lôi kéo đàn ông, khi chán chường thì rút túi tiền của họ với lí do “em quê không hợp với anh”. Những bà vợ nào là nạn nhân của nó, hãy vào xem nhé!
!
ChatGPT

Linh, đau đớn và hoảng sợ, vừa ôm đầu vừa la lên:

  • Xin đừng! Mọi người hãy nhìn đi, tôi không làm gì sai cả!

Những tiếng đạp và lời mắng chửi vẫn tiếp tục, không có dấu hiệu dừng lại. Cả đám sinh viên cố gắng can thiệp nhưng bị đẩy ra. Bà chủ trọ ngay lập tức chạy đi gọi bác khối trưởng:

  • Các cô này làm gì thế này mà ồn ào vậy? Chuyện gì cũng phải giải quyết bằng cách hòa giải, không thể để rối rắm như vậy. Nếu không dừng lại, tôi sẽ gọi công an đến ngay!

Người phụ nữ đội mũ bảo hiểm chỉ thẳng vào bác khối trưởng:

  • Gia đình ông có bị ảnh hưởng đâu, chả tiếc một tí nào! Biến đi!

Bác khối trưởng bị shock trước thái độ bất chấp của người phụ nữ. Trúc Linh nhận ra tình hình đang trở nên nguy hiểm, cô không thể đứng yên và chịu đựng. Cô đứng lên giữa vòng vây của bốn người phụ nữ, khuôn mặt đầy vết thương, mái tóc bị cắt ngắn. Linh la lên:

  • Mấy bà điên à? Tôi không quen biết gã trong hình đó! Ảnh này là ảnh ghép!

Người phụ nữ đội mũ bảo hiểm cười tủm tỉm:

  • Mày ngủ với quá nhiều đàn ông, giờ nhớ làm sao nổi đây! Hãy tiếp tục đánh nó!
Bài viết liên quan