Chạm tay vào hạnh phúc chương 40 | Bảo vệ chính mình

12/01/2024 Tác giả: Hà Phong 66

Mấy người phụ nữ tiếp tục lao vào cô, nắm lấy tóc Linh. Cô giữ chân và đá mạnh vào người cầm tóc:

  • Đúng ra tôi không thích đánh phụ nữ, nhưng các người ép tôi. Đang yên đang lành lại vướng vào những bức ảnh ghép vớ vẩn. Bây giờ các người muốn làm gì, muốn đánh nhau ư?

Người phụ nữ đội mũ bảo hiểm cười triệt hạ:

  • Mạnh miệng lắm, để tao xem khi những hình ảnh này lên mạng thì cái tên hiền lành của mày còn giữ được không? Con đường dơ bẩn như mày thì đừng chạm vào đời xã hội!

Trong đầu Linh bất giác xuất hiện một ý nghĩ. Cô không phạm tội, nhưng nếu gia đình, người thân của cô hay cả công ty mà cô đang làm việc nhìn thấy những hình ảnh đó thì sao? Gia đình, Bá Trọng, và cả công việc của cô sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Linh nhanh như cắt, cô lao vào giật chiếc điện thoại khỏi tay người phụ nữ. Linh nhanh chóng nhận ra chiếc điện thoại đang ở chế độ quay video, chứ không phải trực tiếp. Cô hiểu, đám người này quay video để sau đó chỉnh sửa những đoạn phù hợp với họ và đăng lên mạng. Mấy kẻ đánh ghen này rất cẩn trọng và cả người quay cũng không phải là người dễ chơi. Linh nắm chặt điện thoại và nói:

  • Đừng cố tạo ra những thứ không có thật. Các người không sợ quả báo sao?

Mấy người phụ nữ ngừng lại một chút vì cảm thấy lạ lùng với hành động bất ngờ của Linh. Cô nhanh chóng xoay người để ngăn chặn video đang ghi lại và nói:

  • Nói đi, ai thuê các người đến đây?

Người phụ nữ đội mũ bảo hiểm đột ngột đổ xuống đất, giả vờ khóc:

  • Ôi trời ơi, loại con gái quê lên thành phố, học hành đâu chả biết, chỉ biết làm phiền người khác. Thảm thiết thế này, đến đòi quyền công bằng mà bị đánh. Thiên hạ ơi, thiên hạ ơi.

Rồi bà ta nhanh như chớp quỳ lạy dưới chân Linh:

  • Linh ơi, chị xin em, chị lỡ bỏ bùa mê thuốc cho chồng chị nên chị xin em, em trả chồng cho chị, trả bố con cho chị em ơi!

Bà ta vừa nói vừa khóc nức nở, vụt tay vào túi áo lấy ra một gói gì đó. Linh chớp mắt nhận ra và nhanh chóng đẩy tay bà ta ra:

  • Biến đi!
!
ChatGPT

Người phụ nữ nhanh chóng ném gói bột màu đỏ về phía Linh, bốn bà kia vội tản ra:

  • Cho mày mù luôn con đĩ!

Linh nằm xuống, lăn mấy vòng tránh bột đỏ để tránh việc nó bám vào mắt. Mùi cay nồng của ớt làm cho Linh đau mắt. Đang đứng dậy phủi bột ớt trên áo, Linh nhận ra một người trong bọn họ rút con dao bấm dắt trong túi quần lao về phía Linh:

  • Để tao tặng cho bộ mặt của mày mấy nhát, chừa cái thói dâm đãng!

Linh xoay người và đạp thẳng vào tay cầm dao của người phụ nữ đó, làm con dao rơi khỏi tay với tiếng “cạch”. Linh chỉ tay vào người phụ nữ đội mũ:

  • Bây giờ có hai con đường, một là tiết lộ ai thuê mấy bà đến đây để tôi giải quyết với họ, hai là tôi sẽ đưa tất cả các người lên phường, họ sẽ buộc lịch sự đối với các bà hoặc chúng sẽ bị đưa vào viện tâm thần!

Người phụ nữ đội mũ cười mỉa mai:

  • Loại xuất thân nghèo nàn, áo rách nát như mày thì làm sao tồn tại trong thành phố này nếu không đeo bám đàn ông? Mày gọi đi! Nếu mày không kịp, sẽ làm mày nát thây, con chó cái!

Bà ta nói xong rồi huýt sáo mấy tiếng. Ngay lập tức, Linh nghe thấy tiếng mô tô phân khối lớn phanh gần trước mặt cô. Nhìn thấy những người đàn ông lạ mặt bước xuống từ chiếc mô tô, cô hiểu rằng họ đang cố dồn cô vào tình huống khó khăn. Linh lên tiếng:

  • Được, chính các người tự đưa dây buộc cho mình. Nếu muốn giải quyết bằng đánh nhau, tôi có một điều kiện – không được làm tổn thương những người không liên quan, không dính líu vào vụ này.

Cô quay sang bác khối trưởng và chủ trọ:

  • Xin lỗi các bác, tôi đã gây ồn ào. Nhưng như bác nói, đây là vấn đề liên quan đến danh dự của tôi. Xin các bác hãy lui ra một chút để tôi giải quyết với nhóm này.

Nói xong, cô cố ý lùi vào phía trong hẻm, gọi những người khác vào bên trong. Người phụ nữ nói:

  • Được, mày dạy dỗ xong chưa? Chúng tôi không đụng chạm vào những người không liên quan, nhưng tất cả đều cần chứng kiến. Tôi đã rải ảnh từ ngoài đường vào đây, ngày mai Công ty F sẽ rõ mặt thật của mày. Chúng tôi sẽ đòi quyền cho các con chúng tôi!

Ba gã đàn ông mạnh mẽ tiến về phía Linh, một người hỏi cô:

  • Cô gái, nghe nói cô thích đàn ông, nhưng không biết có phải không? Ba chúng tôi đủ sức mạnh để làm cho cô thỏa mãn, cô cứ yên tâm!

Linh nắm chặt cầm cố quyền của mình:

  • Muốn gì?

Một gã cười lạnh lùng:

  • Muốn có em!

Linh quét ánh mắt những gã đó và nói:

  • Không có nhu cầu!

Gã ở giữa nhóm nhếch mép:

  • Nhưng chúng tôi có nhu cầu!

Cả ba gã đó tiến lại một bước, Linh lùi về phía cổng dãy trọ. Đến khi chân cô chạm cổng, gã còn lại rút ra từ sau lưng một chiếc côn:

  • Nếu cô từ chối, chúng tôi sẽ dạy cô một bài học. Những gì mà ba bà kia làm chỉ là phần khởi đầu, phần chính sẽ bắt đầu ngay bây giờ!

Gã ném côn thẳng vào đầu Linh, nhưng cô giả mạo việc gập người tránh côn rơi và sau đó nhanh chóng đưa tay bắt lấy phần đầu côn. Bởi vì côn đã bị ném, cô linh hoạt di chuyển ra giữa hẻm, tay nắm côn luân phiên, làm ba gã đó không dám tiến lại. Linh đi ra giữa hẻm, nói lạnh lùng:

  • Lên đi!

Kết thúc lời, Linh quăng chiếc côn ra đường và sẵn sàng đối mặt. Hai gã côn đồ, tay chân đầy những hình xăm đáng sợ, lao về phía Linh. Cô nhanh chóng bật cao người và đạp cả hai chân vào mặt của chúng. Đây chính là một chiêu thức mà Linh học được từ Bá Trọng khi cùng nhau tập võ. Mặc dù đã lâu không sử dụng võ, nhưng với sự rèn luyện chặt chẽ từ thời gian học Karatedo, Linh vẫn giữ được sự linh hoạt. Hai gã bị bất ngờ, ngã sõng soài xuống đất. Một trong số họ tỏ ra điên tiết và la lên:

  • Mẹ kiếp! Con đĩ!

Nói xong, hắn lao vào túm tóc Linh ngay khi cô vừa đặt chân xuống đất. Hắn giật ngửa đầu cô ra sau:

  • Con chó cái, mày dám đánh tao hả?

Linh nghiến răng, sử dụng cùi chỏ thúc vào bụng hắn. Chân cô đạp mạnh vào phía sau, trúng hạ bộ của hắn. Gã côn đồ buông tóc Linh, ôm phần dưới cơ thể và kêu la đau đớn. Như những con thú bị thương, cả ba gã hùng hổ tiếp tục tấn công Linh. Đúng lúc đó, mọi người nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát hú vang, khiến cho nhóm côn đồ quay đầu nhìn nhau. Người phụ nữ đội mũ hét lên:

  • Mẹ kiếp, cảnh sát. Rút!

Trúc Linh nhảy ra chặn đứng giữa hẻm:

  • Không được, nếu các người muốn kiện tôi, hãy giải quyết ngay tại đây trước mặt cảnh sát và mọi người, có gì phải rút súng? Không ai được rời khỏi đây!

Người phụ nữ liếc mắt cho đồng bọn:

  • Đi!

Bà ta cùng đồng bọn tiến về phía ba chiếc xe mô tô đang đậu sau lưng Tú Vi và Trúc Linh. Hai cô gái nhìn nhau và đồng loạt bật cao chân đạp tới tấp vào nhóm côn đồ đang lao đến. Khi chúng ngã xuống đất, cảnh sát cơ động đột ngột xuất hiện:

  • Tất cả đứng yên!

Khi nhóm côn đồ cuối cùng bị đưa ra khỏi hiện trường, một đồng chí cảnh sát cười nói với Tú Vi:

  • Cô đừng lo, chúng tôi sẽ giải quyết nhóm này!

Tú Vi gật đầu:

  • Cảm ơn các anh nhiều! Chủ nhật mà phải gọi đến cảnh sát, thật phiền phức!

Đồng chí cảnh sát chỉ cười:

  • Không sao, công việc của chúng tôi là luôn sẵn có khi nhân dân cần. Cô gửi lời hỏi thăm sếp Phong nhé!

Tú Vi lại cảm ơn đồng chí cảnh sát một lần nữa, sau đó quay lại nhìn Trúc Linh:

  • Em ổn không?

Linh thở dài một cái và trả lời:

  • Em ổn chị ạ! Rất may chị đến kịp!

Cô nói xong rồi đi lại gần cổng, nói với cô sinh viên:

  • Em cám ơn đã gọi chị Vi nhé! Máy của chị đâu, quay cận cảnh được không?

Cô sinh viên đưa đoạn video vừa quay cho Trúc Linh:

  • Dạ, em quay hết chị ạ. Em quay tận mặt mấy tên đó luôn đấy! Uầy, chị đánh võ cừ thật! Hôm nào chị dạy em với nhé!

Linh cười và nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, sau đó quay sang bác chủ trọ:

  • Bác ơi, con cam đoan là có người ghép ảnh để hại con. Con sẽ điều tra rõ vụ này. Một lần nữa con xin lỗi vì đã làm phiền bác và mọi người.

Bác chủ trọ gật đầu hiểu:

  • Con ở đây lâu rồi, bác hiểu mà. Nhưng nhìn những bức ảnh này, bác không giỏi về công nghệ nên chả biết ghép đồ gì cả. Bác không mất niềm tin ở con, nhưng bác nghĩ con nên cẩn thận, những người này rất nguy hiểm!

Linh cúi đầu:

  • Dạ, con biết rồi ạ, cảm ơn bác! Mọi người về đi ạ, lát chúng con sẽ qua công an xem sao!

Nghe cô nói, các bạn sinh viên lập tức rời khỏi hiện trường, cùng bác chủ trọ và khối trưởng. Trúc Linh và Tú Vi đi vào phòng cô. Linh ngồi xuống giường, vuốt mái tóc mới cắt nham nhở của mình:

  • Tóc em sao đây chị? Anh Trọng mà thấy bộ mặt này lại lo lắng!

Tú Vi thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy sự thương xót:

  • Em nghĩ ai có thể làm vụ này không?

Linh lắc đầu:

  • Hiện tại em không nghĩ được gì cả chị ạ. Hi vọng cảnh sát sẽ làm cho chúng khai ra kẻ đứng sau!

Tú Vi nghĩ tới những gì đã xảy ra trong mối quan hệ của mình và Thiên Vĩ. Hoài An từng cố gắng xen vào mọi cách, thậm chí phá hỏng tình cảm của Trọng và Mỹ Hoa. Nhưng giờ đây, An đã thay đổi hoàn toàn. Liệu có thêm một cô gái nào đó, chưa chịu trải qua hậu quả khi làm phiền người phụ nữ của Bá Trọng, muốn trở thành một Hoài An thứ hai không? Bá Trọng ít nói, chỉ hành động, thậm chí có lúc tàn độc, nhưng luôn hiệu quả và đúng đắn. Ngay cả Thiên Vĩ cũng phải kính trọng cách anh ấy suy nghĩ, vậy mà lại có loại người không biết đo lường sức mình như vậy?

Sợ rằng tâm trạng của Linh không tốt, Tú Vi giữ lại những thắc mắc của mình, nhẹ nhàng nói:

  • Em nên chườm cho tan vết bầm trên mặt, sử dụng kem che đi. Giờ chúng ta nên tới bệnh viện kiểm tra, chị sẽ nói với anh Vĩ tiến hành một cách bí mật!

Linh mới để ý rằng toàn thân mình đau nhức, nhưng cô lắc đầu:

  • Em chỉ hơi đau người thôi chị ạ, không cần phải đến bệnh viện đâu ạ! Chị giúp em che mấy vết bầm này được không ạ?

Nói xong, cô đưa hộp đồ trang điểm và chiếc kéo cho Tú Vi:

  • Chị cắt cho em đoạn tóc đó đi ạ!

Tú Vi cầm kéo chỉnh lại đoạn tóc nham nhở rồi nói:

  • Chị có mấy bộ tóc giả nhìn như thật đấy. Lát chị đưa em đội nhé!

Linh gật đầu:

  • Tạm thời thế đã chị ạ. Ngày mai em sẽ đến tiệm tóc cắt lại kiểu khác cho gọn. Những thứ không cần thiết thì cắt tỉa sạch sẽ chị ạ!

Trong đôi mắt cô lóe lên tia kiên định. Phụ nữ có thể rất nhẹ nhàng và dễ thương với người mình yêu, nhưng cũng có thể biến thành hổ dữ nếu ai đó dám làm tổn thương hạnh phúc của gia đình họ. Lúc đó, họ sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những giá trị hạnh phúc bình yên của họ…

Bài viết liên quan