Chạm tay vào hạnh phúc chương 41 | Kẻ chủ mưu

12/01/2024 Tác giả: Hà Phong 86

Tú Vi sử dụng kem che mờ những vết bầm trên khuôn mặt của Linh và nói:

  • OK, giờ chúng ta đi ăn thôi!

Linh cảm thấy ngần ngại và nói:

  • Dạ thôi chị ạ, mặt mũi em thế này, gặp anh Vĩ sẽ khó khăn lắm. Bé Kem thấy em chắc khóc ngay đấy!

Tú Vi cười:

  • Quan trọng nhất là tinh thần em ổn, mọi thứ khác không quan trọng. Tóc giả chị để trong túi xách, hôm trước chụp ảnh xong quên để vào tủ nên vẫn nằm trong túi ngoài xe đấy. Hơn nữa, anh Vĩ cũng biết mọi chuyện mà, anh ấy rất lo lắng cho em. Nên em đừng lo. Bây giờ em ở đây một mình, chị càng lo lắng đấy! Ăn đi, có sức mạnh để đối mặt với những kẻ xấu.

Trúc Linh đang đau nhức nhưng cũng phải mỉm cười:

  • Yêu mấy anh đẹp trai, giỏi giang mệt phết chị nhỉ? Nhiều người đuổi theo làm sao chị?

Vi gật đầu:

  • Ừ, trong cuộc sống này nhiều người không hiểu rằng tình yêu là chuyện của trái tim chứ không chỉ là quan hệ thể xác. Họ nghĩ rằng nếu kiểm soát cơ thể, họ sẽ kiểm soát được tâm hồn, nhưng không phải vậy. Đến khi họ hiểu được điều này, thì có lẽ đã quá muộn!

Chị Vi luôn biết cách nói chuyện nhẹ nhàng, đúng phong cách nhà giáo, làm cho Linh cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn. Cô hiểu rằng tình yêu của mình và Bá Trọng là sự hòa quyện của cả thân và tâm để đạt đến sự đồng nhất. Linh mỉm cười:

  • Chị đợi em thay đồ một chút nhé!

Tú Vi đi theo cô:

  • Để chị xem xét xem em có bầm chỗ nào không, đừng ngần ngại!

Vi giúp Linh chọn trang phục rồi họ ra xe. Khi đã thoải mái trong xe, Linh nhìn Tú Vi:

  • Có phải chúng ta nên đến đồn cảnh sát không chị?

Vi lắc đầu:

  • Không cần đâu em, khi nào cần, họ sẽ liên lạc với chúng ta! Hoặc nếu em nghĩ ra điều gì quan trọng, chúng ta sẽ thông báo cho họ!

Chiếc xe đi nhanh qua cảnh đẹp mùa đông. Linh ghé qua cửa hàng và sau đó đến Biệt thự Tường Vi. Mọi chuyện dường như đã được giải quyết. Linh không muốn mối oan trái của mình làm tổn thương những người xung quanh cô.

Xe chậm rãi rẽ vào Biệt thự, bé Kem nhảy ra và vỗ tay ríu rít. Trúc Linh nhẹ nhàng đón bé như thường lệ:

  • Bé Kem lại đến với cô Linh rồi!

Bản sao của Thiên Vĩ nhìn Linh với dáng vẻ lạ lùng. Bé chỉ quay sang mẹ khi Tú Vi nói nhẹ:

  • Cô Linh đã làm tóc mới, bé Kem không nhận ra à?

Lúc này bé Kem mới phát hiện và cười hí hửng, khoe những chiếc răng sữa xinh xắn và nhảy vào lòng mẹ. Linh và Vi bước vào nhà, Thiên Vĩ đang chuẩn bị đồ ăn nóng trên bàn:

  • Hai chị em về rồi à?

Biết rằng anh Vĩ không muốn nhắc lại chuyện vừa xảy ra, Linh mỉm cười:

  • Được một ngày nghỉ là phải phục vụ cho chị em chúng mình, anh Vĩ nhỉ?

Vĩ cười:

  • Không sao đâu em, phục vụ phái đẹp là chuyện của anh mà. Mọi người ngồi xuống ăn đi, đừng để nguội!

Trúc Linh xin phép đi rửa tay. Nhân lúc cô ấy đang trong nhà vệ sinh, Vĩ lôi ra một lọ thuốc và đưa cho Vi:

  • Lát nữa vợ nói Linh sử dụng cái này, chỉ vài giờ là vết thương sẽ tan biến. Để Trọng gọi về lại hoảng lên thì không hay đâu. Nếu nó điên lên thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra!

Thiên Vĩ luôn là người tinh tế, vì sợ Linh ngại nên anh ta đưa thuốc cho Tú Vi, phụ nữ với nhau sẽ dễ trò chuyện hơn. Anh ta hướng dẫn xong rồi đi vào phòng làm việc để gọi điện thoại cho một người. Đầu bên kia máy nghe thấy giọng người sau một chuông:

  • Anh Vĩ!

Thiên Vĩ gật đầu:

  • Linh đã được đưa đến nơi an toàn. Anh em điều tra xem ai đứng sau vụ này, nhưng đừng thông báo cho Bá Trọng vì cô ấy đã ổn rồi!

Một giọng đàn ông trả lời:

  • Công an đã bắt giữ hết bọn nó rồi, chúng tôi cần thêm thời gian để điều tra sâu hơn ạ!

Vĩ nói:

  • Làm như thế nào là việc của các anh, tôi chỉ quan tâm đến kết quả. Hơn nữa, tôi cần một người bám sát Linh 24/24 từ cổng Công ty về Chung cư, không phải là giữa giời giãn như vậy. Các anh hãy sắp xếp nhanh chóng, vừa rồi các anh chủ quan quá! May là chưa để lại hậu quả nghiêm trọng!

Phía bên kia đối thoại:

  • Dạ, chúng tôi nhớ rồi ạ, anh yên tâm, chúng tôi sẽ có người theo sát cô Linh trên mọi nẻo đường ạ!

Thiên Vĩ nghe xong thì tắt máy và sau đó tham gia bữa trưa vui vẻ với mọi người. Sau khi ăn trưa, Tú Vi dẫn Trúc Linh vào căn phòng dành cho khách. Vi trao lọ thuốc cho Linh:

  • Dùng lọ này đi. Đây là loại thuốc đặc trị chữa vết bầm, được các giáo sư của Anh và Thiên Vĩ chế tạo. Chị một lần bị bầm đầu gối, thoa vài tiếng là hết ngay!

Linh hạnh phúc:

  • Vậy à chị? Em đang lo không biết mai tới ở Công ty sẽ như thế nào, có thuốc này em an tâm hơn!

Vi cười:

  • Để chị thoa cho em. Chiều nay em ở lại đây nghỉ ngơi. Trong thời gian tới, em nên về ở Chung cư sẽ an toàn hơn.

Linh gật đầu:

  • Dạ chị, nhưng chiều nay chị đưa em qua tiệm tóc được không. Tóc giả này em trả lại chị, đeo lâu người ta lại thắc mắc, và anh Trọng tinh lắm chị ạ, sợ anh ấy lo lắng!

Vi đồng ý:

  • Chị sẽ đưa em đi làm lại kiểu tóc ngắn, nhưng em có đau đầu không?

Linh lắc đầu:

  • Không ạ, chỉ nhức chút thôi, em nghỉ một chút là ổn. Dân học võ mà chị, mới vận động tay chân nhằm nhò gì đâu ạ!

Tú Vi nhắc nhở Linh nghỉ trưa và sau đó đóng cửa rời đi. Khi cu Kem đã ngủ, cô quay sang Thiên Vĩ:

  • Vĩ, đã điều tra ra người hại Linh chưa anh? Linh mạnh mẽ, nhưng nếu không kịp thời thì sao!

Thiên Vĩ trầm ngâm:

  • Anh nghĩ là Nga!

Vi ngạc nhiên:

  • Chị Nga? Liệu có phải là người vừa mới vào làm trợ lý giám đốc ở Công ty F không? Chị ấy yêu anh Trọng sao?

Vĩ đặt đầu Vi lên tay mình:

  • Ừ, cô ấy mê Trọng từ thời cấp ba, nhưng đó không phải là gu của Trọng. Bây giờ vấn đề là cảnh sát chưa có thông tin gì, nhóm kia câm như hến, không khai báo gì cả.

Tú Vi trầm ngâm:

  • Nhưng chị ấy là người học cao biết rộng, đâu cần dùng đến những đòn tàn nhẫn như vậy?

Vĩ vuốt mái tóc dài của vợ:

  • Những người có học, một là cư xử rất văn minh, không làm điều gì không thuộc về mình, hai là sẽ dùng những đòn độc ác nhất để giành được điều mình muốn!

Tú Vi rúc đầu vào ngực chồng:

  • Haizz, Linh nói đúng, yêu mấy soái ca như các anh mệt quá, trà xanh trà đỏ cứ lởn vởn, không yên nổi!

Vĩ phì cười:

  • Trời, như Linh và em ai dám đụng vào chứ? Đánh đấm có thua gì đàn ông đâu?

Tú Vi hờ hững đáp:

  • Đúng đấy, chắc ngày xưa bà mụ nặn ra chúng em có gắn sẵn chữ “võ” vào vì bà biết sau này những cô gái xinh đẹp như chúng em sẽ gặp mấy người đẹp trai, giỏi giang như các anh, học võ trước còn kịp đối phó với tiểu tam!

Thiên Vĩ ôm chặt Trúc Linh, tâm hồn anh tràn ngập hạnh phúc vì cuộc sống êm đềm đã đưa họ đến bến bờ hạnh phúc sau những gian nan. Anh mong rằng người bạn đồng hành của mình, với những vết thương lòng chằng chịt, cũng sẽ tìm được niềm vui và hạnh phúc trong tương lai.

Sau khi thoa thuốc, Trúc Linh cảm thấy thoải mái hơn và nằm xuống để nghỉ ngơi. Sáng nay đã có quá nhiều biến cố khiến cô không thể hiểu rõ. Từ khi gia nhập Công ty F, cuộc sống của Linh trở nên phức tạp hơn nhiều, với nhiều sự kiện bất ngờ. Trước đây, chị Nhung thuê người tấn công Linh với lý do cô quyến rũ đàn ông đã có vợ. Nhưng trong trường hợp này, chị Nhung không còn là vợ của giám đốc Trung nữa. Linh tự hỏi ai có thể làm ra chuyện này và vì lý do gì.

Trong khi đang mải mê suy nghĩ, Linh nghe tiếng điện thoại reo lên. Cô vội vã lấy máy nhưng không thấy ai gọi. Nghe kỹ hơn, cô nhận ra âm thanh đó đến từ túi xách của mình. Linh mở túi và phát hiện ra chiếc điện thoại đã rơi vào túi của cô. Đó là chiếc điện thoại quay cảnh cô bị đánh sáng sớm nay. Vì bận rộn, cô quên rút máy ra khỏi túi. Linh thấy tiếc nuối khi cảm nhận được sự quen thuộc trong giọng nói, mặc dù nó có vẻ cay đắng hơn. Cô quyết định lắng nghe và đưa điện thoại cho cảnh sát sau đó. Tuy nhiên, khi cô áp máy, giọng nói trên đường truyền lại vang lên:

  • Tại sao bà để tôi gọi mãi mà không nghe máy? Công việc tôi giao sao mà không có báo cáo gì cả? Bà không muốn nhận tiền à?

Linh cảm thấy giọng nói quen thuộc, mặc dù có vẻ chua chát hơn. Cô quyết định giữ im lặng để nghe thêm. Bên kia đường truyền, giọng nói lại im lặng một lúc, sau đó hỏi:

  • A lô! A lô! Ai đấy?

Sau đó, âm thanh ngừng lại, người kia đã tắt máy. Linh nghi chắc đây chính là người đã thuê người hại cô. Cô nghĩ đây có thể chỉ là một sim rác. Linh đi lại trong phòng, suy nghĩ về cách để xác định người đã gọi. Cô quyết định nhờ sự giúp đỡ của cảnh sát. Nhìn đồng hồ, mới một giờ chiều, có thể vợ chồng anh Vĩ đang ngủ trưa. Linh quyết định chờ thêm một lúc để kể chuyện cho hai người sau đó.

Tú Vi thức dậy, bước ra khỏi phòng và thấy Linh ngồi trầm ngâm trên ghế sofa:

  • Linh, sao em không ngủ được vậy? Đau ở đâu không?

Linh lắc đầu và vội chìa chiếc điện thoại ra:

  • Anh chị ơi, đây là điện thoại của người phụ nữ sáng nay quay cảnh em bị đánh. Em giữ lại và xóa hết rồi. Vừa nãy có người gọi đến đây ạ! Em báo công an để họ tìm ra kẻ chủ mưu, đúng không ạ?

Thiên Vĩ nhanh chóng cầm điện thoại:

  • Người gọi nói gì với em?

Linh kể lại toàn bộ mà không bỏ sót một từ. Tú Vi nghe xong thì nói quả quyết:

  • Để em nhờ chú Tuân!

Cô nói xong và bấm gọi, đầu bên kia nghe máy ngay:

  • Công chúa của chú cần gì nào?

Tú Vi giọng phụng phịu:

  • Chỉ cần con mới gọi chú sao ạ? Công chúa của chú đã làm mẹ của Hoàng tử bé rồi mà chú cứ xem con như con nít!

Trọng Tuân cười ha hả:

  • Trong mắt chú, con luôn là công chúa nhỏ. Con của chú đang đi học nên chú không muốn người ta thấy mình già!

Vi nhanh nhẹn phản đối:

  • Chẳng qua chú ưa món trâu già gặm cỏ non, lấy vợ ít người mười lăm tuổi thì giờ lại than trách làm gì chứ!

Tuân vẫn tươi cười:

  • Dạ, tôi không hẹn hò với tình yêu học trò, vượt qua những thách thức để có được hạnh phúc như bố mẹ cô đâu! Trong tình yêu, già trẻ không quan trọng, quan trọng là hạnh phúc của công chúa nhỉ?

Vi chỉ “dạ” một cái rồi nhanh chóng chuyển sang nói về sự cố cần chú Trọng Tuân giúp đỡ. Trọng Tuân chú ý lắng nghe và nói:

  • Em gửi số điện thoại đó qua đây, để chú kiểm tra xem số đó có gọi không nhé! Chỉ mất ba mươi giây là chú sẽ có thông tin về người gọi!

Tú Vi cảm ơn rối rít rồi chuyển số điện thoại cho Trọng Tuân. Cô kiểm tra lịch sử cuộc gọi và nhận thấy số điện thoại đó đã gọi nhiều lần trong vài ngày qua. Chờ Vi tắt máy, Linh tò mò hỏi:

  • Chị, chú Tuân là cảnh sát ạ?

Vi lắc đầu:

  • Không phải, nhưng anh ấy là một chuyên gia tin học xuất sắc. Đừng lo, chúng ta sẽ biết ngay thôi!

Một phút sau, điện thoại của Tú Vi reo lên:

  • Alo, con đây ạ!

Trọng Tuân giọng nghiêm túc:

  • Đó là sim rác, cuộc gọi đến từ một ngôi nhà ở ngoại ô thành phố C, dường như là nhà hoang vì không có số nhà, nằm trong một con ngõ hẹp. Chú sẽ gửi địa chỉ cho con ngay!

Vi gật đầu:

  • Dạ, con cảm ơn chú!

Chú Tuân nhắc nhở:

  • Công chúa, chuyện này không đơn giản, hãy để cảnh sát xử lý và đừng tự ý can thiệp quá nhiều. Hãy thảo luận với bố Phong và hỏi ý kiến anh ấy, rõ chưa?

Vi lại mỉm cười:

  • Dạ, con sẽ nhớ ạ!

Sau khi chú Tuân hướng dẫn một số điều, anh tắt máy. Chờ Vi nghe xong, Thiên Vĩ gọi điện cho một người khác:

  • Tôi đã gửi địa chỉ của kẻ chủ mưu, anh điều tra ngay. Trong tối nay phải có kết quả!

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, anh quay lại với Tú Vi:

  • Em đưa Linh đến sở cảnh sát, kể họ nghe về cuộc gọi trưa nay mà không tiết lộ thêm chi tiết. Rồi chúng ta hai chị em sẽ đi đâu đó để giải toả căng thẳng, tôi sẽ chuẩn bị bữa tối!

Vi nhấc chân lên và hôn lên má Thiên Vĩ:

  • OK ông xã!

Chiếc xe rời khỏi biệt thự, hướng tới sở cảnh sát. Trong khi đó, ở một ngôi nhà hoang ở ngoại ô thành phố, một chiếc xe khác đã dừng lại một thời gian trước khi lặng lẽ rời đi…

Bài viết liên quan