Chạm tay vào hạnh phúc chương 43 | Ba đây con

12/01/2024 Tác giả: Hà Phong 99

Gần mười hai giờ đêm, một hình ảnh đáng nghi xuất hiện trong tầm mắt của Dũng. Anh nhanh chóng nép vào gần một lùm cây, là người cực kỳ tin cậy trong Hội Hiệp sĩ đường phố và là anh cả của mọi hoạt động, đặc biệt khi Bá Trọng không có mặt. Nhiệm vụ lần này đặt trực tiếp trên vai anh, để tránh nguy cơ anh em bị tổn thương khi đối mặt với băng nhóm tàn độc. Dũng được đào tạo một cách kỹ lưỡng bởi Bá Trọng, là người có võ công xuất sắc nhất trong Hội.

Phương Nga quét ánh đèn pin trong tay ba người đứng gần cổng ngôi nhà, chiếu sáng cảnh tượng đen tối xung quanh. Các thành viên trong Hội Hiệp sĩ đường phố đều nể phục Bá Trọng, tập trung và trung thành với hướng dẫn của anh. Mục tiêu là bảo vệ trật tự và an ninh đường phố, chứ không phải là những lính đánh thuê chuyên nghiệp.

Dưới ánh sáng pin, Dũng nhìn thấy ba người cận kề cổng ngôi nhà. Họ kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh trước khi mở cổng ọp oẹp. Dũng từ từ tiến lại, quan sát cẩn thận. Khi họ chuẩn bị vào, anh vụt ra khỏi bụi cây và tiến gần hơn.

Cảnh tượng tại ngôi nhà trở nên rõ ràng. Tên trung tâm bước ra khỏi ngôi nhà và mở cửa chính, còn hai người còn lại canh gác ở ngoài. Cánh cửa bằng thép như một bức tường lớn. Tên trung tâm thậm chí còn kiểm tra bảng điện tử trước khi cửa mở. Dũng cảm nhận được không khí căng thẳng và thận trọng xung quanh.

Cánh cửa nặng nề mở ra, tên trung tâm bước ra và lập tức cánh cửa đóng lại sau lưng anh ta. Dũng không thể biết chính xác bên trong ngôi nhà đang ẩn chứa điều gì. Dưới ánh sáng pin, anh nhìn thấy khuôn mặt khó coi với vết sẹo dài trên má của tên trung tâm. Hắn quay sang hai đồng bọn:

  • Hiện tại mọi thứ tạm ổn. Ba ngày nữa hàng sẽ đến đây, và sau đó sẽ chuyển cho đối tác. Đối tác ở Trung Quốc rất mong đợi chuyến này! Hãy cẩn thận khi canh gác.

Một tên hỏi nhỏ:

  • Đại ca, tại sao phải dọn dẹp kho trước khi hàng về?

Tên trung tâm nói gắt:

  • Đồ ngốc! Muốn có tiền trong tài khoản không? Đừng hỏi những câu ngớ ngẩn! Tôi đã nói chuyến này quan trọng, lợi nhuận cao. Tôi chỉ truyền đạt ý chủ nhân, đừng có cãi lời với tôi!

Hai tên khác gật đầu, không dám thêm lời. Ba người cùng nhìn xung quanh một lần nữa trước khi rời khỏi ngôi nhà hoang. Dũng đợi họ biến mất trước khi tiến lại gần cổng và bước vào trong. Phía sau cổng, anh phát hiện ra một bức tường thép chắc chắn. Đây cũng là loại thép mà Bá Trọng sử dụng để xây dựng căn cứ của Hội. Góc phải là bảng điện tử, và để mở cửa, anh cần biết mật khẩu. Dũng lấy điện thoại và chụp lại bảng đó rồi quay về căn cứ. Mặc dù chỉ mới một giờ rưỡi sáng, nhưng anh không thể gọi cho Thiên Vĩ ngay lúc này.

Sáng sớm, khi Thiên Vĩ chuẩn bị ăn sáng để tới Bệnh viện, điện thoại bắt đầu reo lên:

  • Tôi nghe! Dũng nhanh chóng nói:
  • Anh Vĩ! Tối qua có ba người đến ngôi nhà đó, chúng bàn với nhau ba ngày nữa hàng sẽ về kho, nhưng em không biết hàng là gì, cũng không thể nhìn thấy bên trong vì chúng không bật điện. Em chỉ chụp được bảng điện tử để mở mật khẩu cánh cửa thôi anh ạ! Thiên Vĩ gật đầu:
  • Rất tốt! Có thể đây liên quan đến đường dây buôn bán hàng hóa bất hợp pháp. Nhưng chúng ta chưa có bằng chứng gì cả, không thể báo cảnh sát được, và chưa rõ liệu nó liên quan đến Linh hay không. Tạm thời cậu tiếp tục theo dõi, tôi sẽ nhờ chế tạo một flycam, cậu giúp tôi đặt sát cánh cửa thép để khi chúng hành động, cảnh sát có thể vào cuộc dựa trên hình ảnh flycam. Dũng chắc chắn nói:
  • Dạ, em nghe nói hàng lần này rất quan trọng, nên cần phải chuẩn bị chu đáo. Em không dám nói với anh Trọng vì anh ấy rất tinh ranh, sẽ nghi ngờ ngay ạ. Nếu anh ấy có nghi ngờ, chẳng ai giấu kín được điều gì cả ạ! Thiên Vĩ tán thành:
  • Cậu đã làm rất tốt, không uổng công chúng ta tin tưởng cậu. Bọn này không đơn giản, cậu cần phải cẩn trọng. Vĩ dặn dò Dũng một số điều và tắt máy. Anh trầm ngâm suy nghĩ. Nghe giọng nói trong cuộc gọi hôm qua, Vĩ tin chắc đó chính là giọng của Phương Nga. Nhưng liệu căn nhà hoang có liên quan gì đến cô ta không? Với địa vị của Nga, liệu cô ấy có dám tham gia buôn bán hàng cấm hay không? Hoặc có thể cô ấy chỉ đi ngang qua đó vào trưa hôm đó, thấy vắng vẻ nên liên lạc với bọn thuê để đánh Trúc Linh. Nếu đây chỉ là Hội Hiệp sĩ phát hiện tình cờ trong quá trình theo dõi, anh nên báo cáo cho cảnh sát.

Trong lúc nghĩ suy, Vĩ nghe tiếng Tú Vi hỏi:

  • Vĩ, có chuyện gì vậy? Vĩ mô tả lại mọi thứ cho Vi nghe và thở dài nói:
  • Có vẻ như chuyện này anh cần phải thảo luận với bố Phong vợ ạ! Vi gật đầu:
  • Em nghĩ cũng vậy. Trưa mình về Biệt thự PC ăn trưa và hỏi bố xem sao! Thiên Vĩ đồng ý. Anh hôn lên trán vợ và nói:
  • Nay vợ nghỉ, tranh thủ qua chơi với bố mẹ đi. Anh sẽ tới bệnh viện và trưa về đó luôn, em chịu không? Tú Vi ôm chặt lấy lưng chồng và nói:
  • Em biết rồi ạ!

Trưa cùng ngày, tại một quán cà phê gần Công ty F… Phương Nga khuấy đều cốc nước cam, ánh mắt chờ đợi hướng về cửa. Khi nhận ra bóng dáng của một người phụ nữ cao ráo, có khuôn mặt dễ nhìn, Nga mỉm cười và gửi tin nhắn:

  • Tôi ngồi ở bàn số một, góc bên phải! Người phụ nữ đang tìm kiếm nhận được tin nhắn, cô ta đọc và bước lại gần:
  • Cô là người muốn gặp tôi? Nga gật đầu:
  • Đúng, tôi là Nga, trợ lý của Giám đốc Trung, cũng là người vợ cũ của cô! Người phụ nữ không ai khác chính là Hồng Nhung, vợ cũ của Trung. Nghe Nga giới thiệu, Nhung nhìn Nga một cách cẩn trọng và nói:
  • Vậy sao? Cô gặp tôi có chuyện gì? Tôi không còn liên quan đến Công ty F và anh Trung nữa! Nga cười:
  • Đầu tiên, tôi cảm ơn cô đã đến gặp tôi và cũng xin lỗi vì lời đe dọa về việc làm hại đến con cô nếu cô không đến. Cô yên tâm đi, tôi không có ý định làm tổn thương đến đứa trẻ, chỉ là tôi mới gia nhập Công ty từ không lâu, nhưng đã thấy những điều khiến tôi không thoải mái. Tôi biết về cuộc hôn nhân của cô, và tôi thật lòng đau xót vì mẹ con cô phải chia xa nhau chỉ vì một sự hiểu lầm nhỏ.

Nhung lắc đầu:

  • Có lẽ cô nghe được những lời vụng trộm nên hiểu lầm rồi. Mẹ con tôi và anh Trung vẫn gặp nhau thường xuyên, miễn là tôi muốn, anh ấy sẽ sắp xếp. Bên cạnh đó, việc li hôn của tôi không liên quan đến ai khác cả. Nga nhăn mặt:
  • Nhưng nếu không phải vì cô bé Trúc Linh, liệu vợ chồng cô đã chia tay không? Sau bao năm hôn nhân, cống hiến cho gia đình, giờ ra đi tay trắng đấy sao? Nhung lắc đầu:
  • Không phải vậy, anh Trung vẫn giữ cổ phần của tôi trong Công ty, nhưng do tôi từ chối chấp nhận nó, không phải do anh ấy. Con gái tôi sống với cha sẽ tốt hơn. Còn cô Linh, liệu không phải cô ấy đã có tình cảm với bác sĩ Trọng ở Bệnh viện Thiên Vĩ không? Hiện tại, tôi không còn quan tâm đến những vấn đề như vậy nữa! Nga cười thân thiện hơn:
  • Cô thật ngây thơ. Đám gai chèo chống trước mắt, cô phải loại bỏ chúng để có thể thuận lợi hơn trong hạnh phúc của mình, phải không? Cô muốn hợp tác để giải quyết vấn đề với Linh không? Nhung nhăn mày:
  • Tại sao tôi phải tin cậy cô và phải hợp tác? Hay cô cũng yêu thích bác sĩ đó và muốn loại bỏ chướng ngại vật trên đường? Đau đớn trong lòng, Nga vẫn giữ bình tĩnh:
  • Những gì tôi cần và muốn, tôi sẽ đạt được! Quan trọng là tôi biết những gì đang xảy ra với cô, kể cả những chiêu trò cô dùng để giữ lại hạnh phúc gia đình. Tôi hiểu gia đình chồng cô khá cứng nhắc, chỉ quan tâm đến con trai của họ, nên tôi thương mẹ con cô. Nếu cô hợp tác với tôi, tôi đảm bảo gia đình cô sẽ trở lại như xưa, là tôi muốn hạnh phúc cho gia đình giám đốc Trung, cho đứa bé có một gia đình trọn vẹn. Nhưng nếu cô không đồng ý, thì tôi cũng sẽ tự làm được! Nhung lắc đầu:
  • Tôi đã đồng ý ly hôn với anh Trung, mẹ con tôi vẫn rất ổn. Tôi không muốn cuộc sống của mình rối bời thêm nữa. Anh ấy có yêu Linh hay không, tôi nghĩ cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi! Nhung nói xong, cô đứng dậy chào tạm biệt. Nga mỉm cười:
  • Được rồi cô, tôi không nghĩ thời đại hiện đại lại có người suy nghĩ như cô. Cô dễ dàng đầu hàng trước người khác, con cái cô sắp trở thành con của họ mà còn làm ngơ! Nhung vẫn đứng im và nói:
  • Ai biết được một người mẹ khác có thể tốt hơn cho con tôi. Chào cô! Nga khiến mắt sắc lẹm nhìn Nhung và nói:
  • Mong cô giữ kín về cuộc gặp này nhé. Dù sao tôi vẫn là trợ lý của anh Trung, nên việc này không nên được tiết lộ! Nga nói xong, đưa ánh mắt nhọn như kiếm về phía Nhung, chờ cô gật đầu trước khi tiếp tục uống nước cam và cười nhếch miệng:
  • Thực là ngu!

Cảnh tại Công ty F…

Linh vừa kết thúc bữa trưa, đang chuẩn bị quay trở lại phòng kinh doanh thì điện thoại của cô reo lên:

  • A lô!

Bên kia đường dây, một giọng nói quen thuộc, nhưng hơi ngập ngừng, bắt đầu phát điều gì đó khó khăn:

  • Linh à, ba đây con!

Ba? Cô đã quên mất rằng mình còn có một người cha. Nhiều năm qua, cuộc sống của cô chỉ có mẹ, em gái, và sau này là Bá Trọng cùng những người bạn tốt của anh. Bất ngờ nhận được cuộc gọi từ ông Đạt, giọng nói khẩn cấp khiến cô không thể từ chối. Cô đồng ý và nhận địa chỉ quán cà phê gần công ty để gặp ba.

Khi cô ngồi đối diện với ông Đạt, cô nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào người cha lạ lẫm. Ba của cô trông tiều tụy, ánh mắt chìm đắm trong nỗi buồn, tóc đã bạc thêm. Bộ đồ ông mặc nhếch nhác, những nếp vải nhăn nhúm làm mất đi sự công bằng của bộ trang phục mà cô từng quen thuộc trước đây. Điều gì đã xảy ra với ông ta?

Ông Đạt đẩy cốc nước cam về phía cô:

  • Con uống đi, ngày nhỏ con thích nước cam mà! Ba vẫn nhớ!

Những lời này nếu ông ta không phản bội mẹ cô, sẽ làm Linh hạnh phúc. Tuy nhiên, giờ đây cô cảm thấy sự giả tạo. Cô thở dài:

  • Ông gặp tôi vì lý do gì?

Ông Đạt cúi gằm mặt:

  • Ba… muốn mượn một khoản tiền…

Linh ngạc nhiên nhướn mày:

  • Mượn tiền? Nhà họ Dương mà phải mượn tiền tôi ư?

Ông Đạt không ngẩng đầu lên:

  • Không giấu giếm gì con, vừa rồi dì Lan có huyên n vốn với bạn để mua đất. Ba cũng nghĩ tất cả vì nhà họ Dương nên đưa tài sản đi cầm cố ngân hàng để đầu tư vào đất đai, kiếm ít tiền để sống tuổi già. Nhưng dì bị lừa, mất sạch. Bây giờ bà và ba phải thuê trọ, dì Lan phải xuống thành phố C làm thuê để có tiền lo cho gia đình!

Linh nhếch miệng:

  • Thế cửa hàng của ông ở thành phố C đâu? Vốn lâu nay của ông ta đâu? Người buôn bán nhiều năm như ông sao lại dễ bị lừa thế?

Ông Đạt lắc đầu buồn rầu:

  • Cất một mẻ lưới rồi con ạ. Trước kia chỉ buôn bán nhỏ lẻ, vài ba lô, giờ là hàng chục lô. Dì và ba tính nghỉ về hưởng tuổi già với bà nội con. Nhưng tất cả những mảnh đất đó đều thuộc khu vực được quy hoạch của thành phố. Ba đã mất hết rồi con ơi…
Bài viết liên quan