Chạm tay vào hạnh phúc chương 47 | Hình ảnh con gái

12/01/2024 Tác giả: Hà Phong 104

Thiên Vĩ nhanh chóng liên lạc với Dũng:

  • Dũng, hãy đưa một số anh em có võ tới ngôi nhà hoang. Không cần quá đông, vì tối nay chúng ta dự định đưa hàng đến đó. Có khả năng đây là đường dây buôn phụ nữ và trẻ em qua biên giới. Còn anh em còn lại tiếp tục công việc bình thường, không được sao lãng nhiệm vụ trên đường phố. Cảnh sát ở đây cũng hỗ trợ, không được tự ý hành động. Rõ chưa?

Một tiếng “rõ” chắc nịch vang lên, sau đó Dũng tắt máy. Thiên Vĩ, là người trực tiếp dạy võ cùng Bá Trọng, lại là bạn thân của Trọng, nên mệnh lệnh của anh đươc mọi người răm rắp tuân theo.

Sau khi tắt cuộc gọi với Dũng, Thiên Vĩ gọi điện tới bố vợ:

  • Bố Phong, Linh đã mất tích. Dũng không thấy cô ấy rời khỏi công ty, xe vẫn để ở tầng hầm gửi xe ạ!

Vũ Phong cau mày:

  • Vậy là chúng đã bắt đầu hành động. Chỉ có thể là người trong công ty mà chúng kết nối với hội kia. Hội Hiệp sĩ đã chặn cả hai cổng, không hiểu chúng nó ra sao được?

Thiên Vĩ nói nhanh:

  • Người đó chỉ có thể là Nga, vì Giám đốc Trung không có khả năng!

Vũ Phong gật đầu:

  • Con về Biệt thự PC đi, chú Tuân và chú Kiên ở đây rồi! Chúng ta phải bình tĩnh. Nếu Linh nằm trong số những người bị chúng bán sang Trung Quốc thì ngày mai chúng mới đưa đi, hôm nay chúng sẽ đưa về kho!

Thiên Vĩ đồng ý với bố vợ rồi tắt máy. Anh nhanh chóng bước tới phòng của Bá Trọng, đánh cửa và từ bên trong, giọng nói trầm ổn vang lên:

  • Vào đi!

Thiên Vĩ mở cửa:

  • Anh Hoàng, tối nay anh chịu khó trực giúp em nhé. Em có chuyện gia đình cần phải về gấp ạ!

Bác sĩ Hoàng nhíu mày:

  • Gia đình cậu ổn chứ, Tú Vi hay bé Kem có chuyện gì vậy?

Vĩ cười:

  • Dạ ổn ạ! Là chuyện họ hàng thôi anh, nhưng em phải có mặt ạ!

Anh Hoàng khoát tay:

  • Không sao, hơn tám rưỡi rồi, em về lo việc gia đình đi, để đây anh sẽ giải quyết!

Thiên Vĩ cảm ơn bác sĩ Hoàng rồi ra xe, lao về Biệt thự PC. Trên đường, anh tranh thủ gọi điện với giám đốc Trung. Vĩ có cảm giác Trung và vợ cũ sẽ bị liên lụy. Sau hai tiếng chuông, Vĩ nghe tiếng chào của Trung:

  • Chủ tịch Thiên Vĩ gọi cho tôi có việc gì vậy?

Vĩ nói gấp:

  • Tôi đã nghe Bá Trọng kể về tin nhắn hôm qua, hiện tại chúng tôi đang lưu ý đến một căn cứ buôn người ở ngoại thành. Nhưng tôi sợ nó liên quan đến anh và Nhung nên gọi báo hai người hãy cẩn thận!

Giám đốc Trung ngỡ ngàng:

  • Buôn người à? Bán phụ nữ qua biên giới?

Vĩ gật đầu:

  • Đúng! Trúc Linh hôm nay chưa về chung cư, cũng không biết cô ấy đang ở đâu, nhưng chưa rời khỏi Công ty. Thế nên hai người cũng đừng đi đâu đấy!

Giọng Trung như bị mất mát:

  • Bác sĩ Vĩ, tôi cũng chưa gặp được Hồng Nhung!

Vĩ nhíu mày:

  • Anh gọi ngay cho cô ấy, bảo ở nhà đi!

Trung lắc đầu, trái tim anh như có ai đó xát muối vào:

  • Lúc chiều Nhung có hẹn tôi bảy giờ tối ở quán cà phê gần công ty để nói về chuyện của Linh. Nhưng tôi đến đó chờ mãi mà không thấy, gọi điện thì máy thuê bao không liên lạc được. Không lẽ cô ấy đã bị…

Khi xe của Thiên Vĩ vừa về đến Biệt thự PC, anh nhanh chóng thông báo:

  • Chúng tôi đang cố gắng xác minh tình hình. Anh ở nhà và đừng rời khỏi đó!

Trung không chấp nhận:

  • Không được, tôi không thể đứng nhìn Linh và mọi người gặp nguy hiểm. Trúc Linh… không thể xảy ra chuyện gì được!

Anh Vĩ đáp lại quyết định:

  • Không là không, bọn này rất chuyên nghiệp và tàn nhẫn. Anh đứng yên ở đó, chúng tôi sẽ giải quyết!

Trung, nổi lòng như lửa đốt, không thể ngồi yên:

  • Anh có cách nào để tôi biết tình hình không? Về võ thuật, tôi không giỏi lắm nhưng…

Vĩ giữ vững:

  • Anh đừng ra khỏi nhà vì bất kỳ lý do gì. Tôi sẽ thông báo tình hình cho anh, đợi tin của tôi!

Bước chân của Vĩ tiến vào nhà, nói:

  • Con chào bố, chào hai chú ạ!

Vũ Phong trao cho Vĩ một chiếc áo chống đạn và nói với Kiên:

  • Võ công của Vĩ là đủ, nhưng nếu có thương vong, cần có người cấp cứu kịp thời. Bắt đầu đi nào!

Bốn người đàn ông mặc vest đen, đội mũ và giày đen bước lên chiếc xe chống đạn trước Biệt thự. Chiếc xe nhanh chóng rời đi trên đường phố náo nhiệt của thành phố.

Điện thoại của Vũ Phong reo lên, là cuộc gọi video của Bá Trọng:

  • Chú đây!

Bá Trọng báo tin:

  • Chú Phong, cháu đã tìm hiểu rồi, đó là một căn cứ giam giữ để chuyển sang Trung Quốc. Cháu đang trên đường đến sân bay, và chú nói với Vĩ để huy động anh em cứng cựa của Hội Hiệp sĩ đến đó, mọi người mang theo vũ khí. Cháu mất liên lạc với Linh mấy tiếng nay, lo sợ cô ấy đã bị bắt cóc.

Vũ Phong nhìn màn hình, nói:

  • Hãy làm nhanh chóng! Chú và mọi người đến đó, cảnh sát thành phố C cũng đã sẵn sàng. Tôi nghĩ họ sẽ chuyển hàng vào tối mai. Tôi đã liên hệ với bộ đội biên phòng sẵn sàng hỗ trợ nếu chúng ta không thể tiêu diệt chúng và cứu người tại hang ổ.

Bá Trọng khẳng định:

  • Chúng sẽ chuyển hàng vào tối mai. Họ không chỉ tàn nhẫn và chuyên nghiệp mà còn rất mê tín. Trước khi điều chuyển hàng, họ sẽ tổ chức nghi lễ đặc biệt để đảm bảo sự thành công. Trong lễ nghi, họ sẽ uống máu của nạn nhân pha trộn với rượu trắng. Cháu nghĩ rằng lễ nghi đó sẽ diễn ra tối nay.

Vũ Phong nhìn Bá Trọng với ánh mắt kính trọng:

  • Cháu không uổng công làm cảnh sát. Chú và anh em sẽ tiêu diệt bọn này và đưa Trúc Linh về.

Bá Trọng cảm ơn rồi tắt máy, ngồi đợi tại sân bay. Hôm qua, anh đã làm việc suốt đêm để kịp thời công bố nghiên cứu về thuốc kiềm chế ung thư dạ dày. Đề tài anh đã nghiên cứu một năm đã hoàn thành. May mắn là mọi thứ đã xong trưa nay. Lúc này, là ba giờ chiều ở Paris, anh chỉ kịp gọi điện tạm biệt bố mẹ nuôi rồi vội vàng lên máy bay về Việt Nam. Ánh mắt anh đỏ ngầu vì mệt mỏi, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nam tính.

  • Trúc Linh, em phải đợi anh về, nhất định phải đợi…

Chiều tối hôm qua, sau cuộc nói chuyện với Vũ Phong, Bá Trọng đã thu được thông tin từ bố vợ Thiên Vĩ về vị trí ngôi nhà hoang. Quả thực, anh đã phát hiện ra rằng tổ chức buôn người đang bị cảnh sát Quốc tế truy lùng đang hoạt động ở đó. Băng nhóm này rất tinh vi, luôn giữ mình ẩn sau bức màn bí mật và kỳ quặc, khiến cho cảnh sát quốc tế cũng phải đau đầu. Đặc biệt, thành viên trong băng nhóm đến từ nhiều quốc gia khác nhau, có mặt của mỗi quốc gia đều có một đại diện và mỗi đại diện này đều được gọi là “chủ nhân”. Anh nghi ngờ ngôi nhà đó chính là căn cứ của “chủ nhân” ở Việt Nam.

Cùng lúc đó, chiếc xe của Vũ Phong đã dừng cách ngõ vào ngôi nhà hoang để kiểm tra tình hình. Qua hình ảnh của flycam, màn hình báo cáo rằng trong căn phòng chống đạn vẫn chưa xuất hiện bất kỳ ai. Vũ Phong và Mạnh Kiên rời xe, yêu cầu mọi người ngồi yên trên xe và chỉ khi nào có lệnh mới được thực hiện hành động. Hai cảnh sát này liên tục lan vào những lùm cây trong con đường dẫn vào ngôi nhà hoang. Vũ Phong truyền chiếc kính nhìn xuyên tối cho Kiên. Căn nhà vẫn trầm lặng, mặc dù đã qua chín giờ tối, nhóm buôn người vẫn chưa mang hàng về. Dựa vào những gì Bá Trọng nói, Vũ Phong đoán rằng nghi lễ sẽ diễn ra vào giờ thiêng, có lẽ là mười hai giờ đêm nay.

Cũng vào khoảng thời gian đó, Trung đang lo sợ, đi qua đi lại trong phòng. Anh tự hỏi nếu cả Linh và Nhung đều bị bắt thì sẽ xảy ra điều gì. Làm thế nào mà Nhung biết Linh đang gặp nguy hiểm? Giọng điện thoại của cô ấy chiều qua nghe rất vội vã, liệu có người nào đó đã theo dõi cô ấy không? Gần đây, Nhung khi gặp bố con Trung lại trở nên khác biệt, như một người hoàn toàn mới, hiền lành như Hồng Nhung của mấy năm trước. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi có thể đã thay đổi cô ấy, làm cho Nhung trở nên chín chắn và điềm tĩnh hơn, không còn sự kiêu kỳ và cứng nhắc như trước. Nhung giờ chỉ biết chăm chỉ làm việc, ít đi mua sắm, ít tham gia các buổi nhậu nhẹ với bạn bè. Có lẽ khi lớp vỏ bề ngoài của người vợ giám đốc bị lột bỏ, cô ấy nhận ra giá trị của hạnh phúc gia đình mà chính mình đã làm mất. Dù muộn màng, nhưng Trung vẫn cảm thấy nhẹ lòng khi thấy Nhung thay đổi như vậy. Tình cảm có thể phai nhạt, nhưng giá trị gia đình thì Trung không bao giờ quên. Chắc chắn kẻ chủ mưu nghĩ rằng Nhung vẫn giữ thù hận với Linh nên đã dụ dỗ cô để hại Linh. Khi biết Nhung báo cáo cho anh, họ sợ rằng có thể bị lộ nên đã hại cô ấy. Không dám gọi cho Vĩ, không liên lạc được với Linh và Nhung, Trung chỉ biết ngồi đó chờ đợi.

Một người khác cũng lo sợ mặc dù không ở trong thành phố C. Ông Đạt không hiểu tại sao, sau bữa cơm tối, trong lòng ông như có lửa đốt. Cảm giác mất mát và lo sợ trỗi dậy, khiến ông không thể ngồi yên, liên tục bước vào và ra khỏi căn phòng trọ. Mẹ ông thấy vậy liền hỏi:

  • Có chuyện gì mà con đi lại thế?

Ông Đạt lắc đầu:

  • Con cũng không rõ mẹ ạ, chỉ cảm thấy lo lắng sao ấy!

Bà nội của Trúc Linh nói nhẹ:

  • Nhà cửa cầm cố rồi, con Lan đi làm ở thành phố hơn một tháng nay cũng không có tin tức gì, con Linh thì không chịu xì tiền giúp con, còn gì tồi tệ hơn nữa mà con lo đến vậy hả con? Ông Đạt càng cảm thấy sốt ruột hơn, ông trả lời:
  • Mẹ ạ, hôm qua Lan gọi điện cho con, nói rằng định lừa hai con bé để bán sang Trung Quốc, nhưng con đã không đồng ý!

Mẹ ông ngạc nhiên:

  • Bán sang Trung Quốc, nó dám làm những chuyện không đứng đắn ấy ư? Nếu công an truy ra thì chỉ còn nước mắt gông con ạ!

Ông Đạt gật đầu:

  • Dù sao thì đó vẫn là con cháu họ Dương, là con của con. Thực tế, mẹ con Thảo ra đi trắng tay và cũng không làm phiền đến nhà mình, mẹ ạ!

Bà nội nhíu mày:

  • Thôi, mẹ đi nằm đây, cái giường này đau quá. Hai đứa nhỏ còn lì lì mà lấy lại được tài sản, đừng để gia tài nhà họ Dương mất vận may trong tay con!

Ông Đạt vội vã nhấn chìm vào sự thảnh thơi và chậm rãi, đậm đà. Chưa bao giờ ông tưởng tượng mình sẽ gặp phải tình cảnh như thế này. Tay ông run rẩy khi nắm chặt điện thoại, nhấn liên tục số của Lan, nhưng sau nhiều lần gọi, không một lời đáp. Sự bối rối và lo lắng bao trùm ông, như một hồi loạn tinh thần.

Chín giờ rưỡi tối, ông Đạt gấp gáp khoác áo, viết một lá thư nhẹ nhàng để lại cho mẹ và nhanh chóng rời khỏi nhà. Ông bắt một chiếc xe ôm, chọn người lái xe là một người làng, người hứng chịu với sự vội vã của ông. Trời đêm yên tĩnh, và anh tài xế đưa ông Đạt về thành phố C nhanh chóng theo tiếng vanh vách của ông.

Mười giờ mười lăm phút, ông Đạt đã đến ngôi nhà của Lan. Ban đầu, ông cùng Lan thảo luận về việc bán ngôi nhà này để trả nợ, nhưng Lan không đồng ý và giữ lại ngôi nhà như một biểu tượng tình yêu. Ông Đạt trả tiền cho tài xế và chào tạm biệt. Cánh cổng được khoá kỹ, ngôi nhà trở nên yên bình và tối tăm. May mắn là ông Đạt vẫn giữ chìa khóa của ngôi nhà, và anh mở cổng để bước vào.

Tới phòng khách, ông phát hiện một chiếc gạt tàn thuốc và những viên thuốc hút dở trên bàn. Lan không hút thuốc, vậy mà có vẻ như có một người đàn ông khác sống ở đây? Ông điều tra thêm và phát hiện một thẻ SIM điện thoại. Mặc dù SIM đã bị lấy đi, nhưng số điện thoại vẫn được ghi lại. Ông tự hỏi tại sao Lan cần sử dụng hai số điện thoại? Số điện thoại thông thường của cô là VIP, số đẹp, vậy cần gì phải mua SIM mới?

Bước vào phòng ngủ, ông nhận ra chiếc giường bị xói lở, như thể Lan đã quá bận rộn và quên đi việc dọn dẹp. Chiếc két sắt vẫn đặt gần giường, và khi ông thử mở, ông nhận ra mật mã đã bị thay đổi. Lan đã thay đổi mật mã.

Tâm trạng của ông Đạt trở nên rối bời đến mức ông không thể ngồi yên. Ông nhanh chóng mở ngăn tủ cạnh giường. Trong đó, ông bất ngờ khi nhìn thấy giấy tờ đất đai, mảnh đất mà ông và Lan đã mua, bây giờ lại mất sạch. Ở phía dưới, ông ngạc nhiên khi thấy bản sao chứng minh độc thân của Lan và một tờ đăng ký kết hôn với một người đàn ông có tên lạ mắt. Cố nghĩ là mắt ông đang lầm, ông nhìn chặt vào tên vợ và thấy nó vẫn là Chu Linh Lan, ngày tháng năm sinh và thông tin đều trùng khớp. Nhớ lại lời Trúc Linh nói, liệu rằng Lan thật sự đã lừa dối gia đình ông?

Bàn tay ông Đạt chạm vào một cuốn sổ nhỏ được giấu sâu trong ngăn kéo. Ông mở ra và, sau một chuỗi các ký hiệu khó đọc, một thông tin khiến ông kinh ngạc: “Ngày…tháng…năm, mười hai giờ đêm, tại căn cứ tổ chức lễ cùng chủ nhân. Số lượng hàng: chín phụ nữ!”

Cuốn sổ trôi xuống sàn, và trong tâm trí ông chỉ hiện lên một hình ảnh duy nhất – đứa con gái đầu lòng của ông – Dương Trúc Linh…

Bài viết liên quan