Chị dâu tôi yêu chị chương 19 | Tôi hận em

22/12/2023 Tác giả: Hà Phong 61

Sau khi Dũng đến nhà, anh ấy thường xuyên ghé thăm, càng ngày càng nhiều. Ban đầu, tôi không mấy ưa sự thường xuyên xuất hiện của anh, nhưng suy nghĩ lại, Dũng là đối tác của ba tôi. Nếu tôi từ chối, có khi ba tôi bị ảnh hưởng và việc làm ăn cũng bị ảnh hưởng theo. Vì thế, tôi cư xử khôn khéo với anh. Hơn nữa, càng tiếp xúc lâu dài với Dũng, tôi thấy anh cũng đàng hoàng, không gian dối, không gây áp lực. Thỉnh thoảng, anh chỉ mời tôi đi ăn uống thôi.

Từ đó, tôi mở lòng không từ chối anh. Dần dần, chúng tôi trở nên thân thiết hơn và ba tôi cũng thấy vui vẻ. Tôi chẳng có tình cảm gì đặc biệt với Dũng, chỉ là một ngày nọ, anh rủ tôi đi biển Vũng Tàu. Tôi nghĩ đơn giản, coi như là bạn bè cùng đi xả stress.

Khi tôi đồng ý đi, Dũng không tỏ ra gì nhiều nhưng gương mặt anh phản ánh niềm vui.

… Vào chiều chủ nhật đó, Dũng lái xe đưa tôi đến Vũng Tàu. Cảnh đêm Sài Gòn có đẹp nhưng không thể phủ nhận cảnh biển càng đẹp hơn. Ánh đèn lung linh hòa cùng không gian yên tĩnh, mặt biển xanh biếc gợi cho tôi cảm giác yên bình. Nếu Sài Gòn ồn ào, biển lại yên bình tạo cảm giác thoải mái hơn.

Khi đến, tôi đi ra bãi biển còn Dũng thì đỗ xe. Tôi cởi đôi giày cao gót, để lộ đôi chân trần trắng nõn và bước ra bãi cát. Cảm giác lành lạnh của gió biển, cảm giác mịn màng của cát dưới chân khiến tôi thêm thoải mái.

Tôi bước dọc theo bãi biển, nhìn những cặp đôi tình nhân trước mặt, lòng cảm thấy chùng xuống. Một loạt suy nghĩ kì quá bắt đầu khiến tôi cảm thấy buồn bã khó diễn đạt. Tôi tự hỏi liệu sau cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi có hạnh phúc được không, hay có ai đủ lòng dũng cảm để yêu thương tôi lần nữa không? Tôi cười lạnh với suy nghĩ đó. (Có lẽ đó là số mệnh của tôi, không ai có thể trách móc được?)

… Trong lúc đang suy nghĩ, đèn bỗng sáng lên và bắn bông bong bay khắp bầu trời.

“Đẹp quá!” Tôi không kiềm chế được và nói lên, cảm giác ẩn dấu phiền muộn dần tan biến. Tôi chậm rãi tiến đến hướng đèn sáng, không biết đang diễn ra gì, nhưng lý trí chỉ đưa tôi theo con đường đó…

Và trước mắt tôi bây giờ là một hình trái tim đầy hoa hồng, xung quanh là những bông pháo hoa sáng rực. Tôi đứng đó lặng ngắm, không thể nào tin được vào vẻ đẹp này.

Rồi, tôi nhận ra từ xa, Dũng đang điều khiển một bó hoa đến gần tôi. Do khoảng cách xa nên tôi không rõ hoa gì, nhưng nó thật lớn và đẹp.

Tôi không bao giờ tưởng tượng tình huống này, vì vậy tôi cảm thấy hơi bối rối và không biết phải làm gì. Tôi chỉ đứng ngơ ngác nhìn Dũng cho đến khi anh bước tới và chìa bó hoa cho tôi, anh mỉm cười nói:

“Chúc mừng sinh nhật, em. Chúc em luôn hạnh phúc và mỉm cười. Anh chúc em tất cả.”

Tôi nhận bó hoa từ Dũng, cảm giác trong tôi lúng túng, ngượng ngùng, và cũng có phần bất ngờ. Hóa ra hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi đã quên hoàn toàn. 27 năm qua, tôi chưa từng tổ chức sinh nhật cho mình, ngay cả khi có chồng. Cuộc sống mưu sinh đã làm tôi quên đi ngày này. Tôi nhớ lại khoảng thời gian đó và tôi đau lòng. Nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh, mặt tôi u buồn, rưng rưng mắt tôi trả lời Dũng:

“Em cảm ơn anh, thật sự làm em bất ngờ quá.”

Chúng tôi đứng đối diện nhau. Tôi thấy Dũng mỉm cười, một nụ cười khả ái. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng kết hợp với quần jean, trông đơn giản nhưng rất phong cách. Gương mặt anh đẹp trai, tướng mạo đầy quyến rũ khiến tôi không thể rời mắt.

Không đợi lâu, Dũng rút ra một chiếc hộp đỏ từ túi quần, tôi lúng túng và không biết phản ứng thế nào. Bất ngờ hơn, Dũng bất ngờ nghiêng người như trong cảnh trong phim khi cầu hôn. Tay anh mở hộp và bên trong là chiếc nhẫn trắng.

Anh nghiêm túc nhìn tôi và nói:

“Lam, em có đồng ý làm bạn gái anh không? Anh ấn tượng từ lần đầu gặp em, với đôi mắt u buồn nhưng mỗi khi em cười, nụ cười của em rất cuốn hút. Mỗi khi tiếp xúc với em, anh thấy em thật đặc biệt. Em có thể cho anh cơ hội không?”

Tôi một chút bất ngờ và xúc động trước lời của Dũng, nhưng rồi tôi giữ lại vẻ bình tĩnh. Tôi đưa tay đóng lại hộp và giơ nó lên, kéo Dũng đứng dậy. Trong đôi mắt tôi lộ rõ nỗi đau, tôi trả lời anh:

“Em cảm ơn anh vì tình cảm dành cho em, nhưng em xin lỗi, em không thể đồng ý với anh được.”

Khi nghe câu trả lời của tôi, Dũng có vẻ buồn. Anh hỏi:

“Em nghĩ anh không xứng đáng với em à?”

Tôi lắc đầu nhanh, sợ anh hiểu lầm:

“Không, không phải vậy. Anh Dũng rất tốt. Chỉ là em không xứng đáng với anh.”

“Vì sao?” Dũng hỏi, “Em có người yêu rồi à? Nếu có, anh sẽ rút lui, không ép buộc em.”

“Không, anh ạ. Em chưa có người yêu. Chỉ là… em là người đã một đời chồng rồi. Anh Dũng là người tài giỏi và thành đạt, anh xứng đáng có người bạn gái tốt hơn em nhiều. Em không muốn anh phải bị nói xấu về việc chọn người đàn bà đã có chồng.” Tôi nói xong, giọt nước mắt rơi xuống. Dũng quá tốt, nhưng tôi biết tôi không thể chấp nhận.

“Anh ơi, em đã có một đời chồng, hay hai, ba, bốn đời chồng anh cũng không quan trọng. Anh đã nghe chú kể về em rồi, anh không khinh thường em, mà thật sự, anh thương em. Em hãy cởi mở lòng mình một lần nữa, cho anh một cơ hội được không, em? Anh hứa sẽ luôn làm em cảm thấy vui vẻ, không làm em rơi nước mắt lần nào nữa đấy.”

Tôi đột ngột ôm đầu vào ngực Dũng, không kìm nén được nước mắt. Rồi tôi nhẹ nhàng gật đầu, chấp nhận lời mời của anh. Trong lời nói và sự chân thành của Dũng, tôi cảm nhận được sự ấm áp và tận tâm. Tiếp xúc lâu hơn, tôi cảm thấy anh là người đáng tin cậy và tốt bụng.

Chúng tôi ngồi bên nhau trên bờ biển đến tận bình minh, không quá thân thiết, nhưng cũng không xa lạ. Dù chỉ là ngồi kế bên, anh ôm eo tôi, chúng tôi ngắm nhìn đại dương, cùng nhau tận hưởng khoảnh khắc yên bình.

Và từ đêm ấy, chúng tôi chính thức bắt đầu mối quan hệ. Ba tôi rất vui mừng khi biết, ông thường xuyên tận hưởng niềm vui, vỗ vai Dũng và nhắc nhở anh không được làm khổ tôi. Những lời dặn này khiến tôi và Dũng phải cười, và chúng tôi chẳng quan tâm đến việc ông xem tôi như là một đứa trẻ.

Một tháng sau, cả hai gia đình đều đồng ý về cuộc hôn nhân của chúng tôi. Ngày cưới được định vào mùng 9 tháng này. Gia đình Dũng không còn nhiều người, chỉ có anh và ba mẹ anh đã về hưu. Tôi gặp mặt hai bác, họ hiền lành và tạo cho tôi cảm giác thoải mái.

Ba tôi rất vui mừng, ông cứ mãi mãi cười suốt. Ông thừa nhận ông đã có lỗi với tôi trước đây, và bây giờ ông muốn bù đắp. Tôi cảm thấy không vui, không buồn, đôi khi thậm chí cảm thấy mình có vẻ vội vã khi nhận lời Dũng ngay sau khi chồng mất, nhưng khi nhìn thấy niềm mong đợi trên khuôn mặt của ba, và Dũng thật tốt, tôi cảm thấy an tâm hơn và chấp nhận mọi thứ.

Về đêm, sau khi về nhà từ buổi tối với Dũng, tôi mở máy tính lên và online. Lâu nay, tôi ít khi online vì suy nghĩ nhiều về đám cưới. Nhưng giờ đây, chiếc máy tính nhắc nhở tôi về một điều gì đó. Tôi nhanh chóng truy cập Facebook và tìm kiếm, gõ vào hai chữ quen thuộc: “Lời hứa”.

Trang cá nhân hiển thị trạng thái “Chỉ là lời hứa… tôi còn nhớ… còn em thì sao?”

Trong tâm trí tôi, một ý nghĩ táo bạo xuất hiện. Tôi hí hửng nhắn tin:

“Anh ơi, gần một tháng nữa em sẽ lấy chồng. Nếu có thể, hôm nào anh cho em gặp. Chúng ta cùng đi uống cà phê, em ở Sài Gòn… địa chỉ là… Chủ nhật tuần này em rảnh, hy vọng anh đồng ý nhé.”

……Sau khi nhắn tin, tôi đợi một lúc mà không thấy phản hồi từ đối tác, sau đó tôi quyết định tắt điện và máy tính, chuẩn bị đi ngủ. Nằm xuống giường và kéo chăn lên, tôi cảm thấy buồn ngủ bao trùm. Bất ngờ, cánh cửa sổ trong phòng được mở ra một chút, gió lạnh thoảng vào làm tôi giật mình.

Một con mèo hoang bất ngờ xuất hiện, nhảy qua cửa sổ và vào phòng. Nó phát ra tiếng kêu ngao ngao, đôi mắt xanh lè của nó nhìn thẳng vào tôi làm tôi kinh hãi. Tôi run lên và cảm thấy tim mình đập mạnh. Tôi giữ chặt chăn quanh người, lo lắng.

Con mèo trắng mượt này liên tục nhảy lên và nhảy xuống, nhưng có vẻ nó không thể cào cấu gì đó. Nó cứ ngao ngao và thực sự làm tôi sợ hãi. Tôi nghĩ đến việc gọi ba tôi, nhưng miệng tôi cứng lại và tôi không thể thốt nên lời. Tôi úp mặt vào gối và quấn chăn chặt hơn.

Sau một lúc, con mèo bất ngờ nhảy qua cửa sổ và biến mất. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp cảm thấy nhẹ nhõm thì cánh cửa chính mở ra. Tôi nheo mắt nhìn qua lớp khói mờ, và thấy Tuấn đang từ từ đi lại, tiến về phía tôi. Tôi cảm thấy không còn sợ nữa, nhanh chóng leo lên giường định ôm anh, nhưng khi chạm vào anh, tôi nhận ra rằng tôi không thể chạm vào người Tuấn được. Tôi quay lại và thấy Tuấn đang đứng trước mặt tôi, đôi mắt anh đầy buồn bã.

“Em có quên anh rồi à? Em thay lòng nhanh vậy sao, Lam?”

Nghe anh nói những lời nhớ nhung, tôi không kìm được nước mắt. Giọng anh trầm xuống, đầy âm u.

“Em không quên anh. Em không có, anh ơi. Em xin lỗi, do nhất thời bồng bột, em không suy nghĩ tới. Tuấn, anh ở lại với em đi, em không muốn sống ở đây nữa. Chúng ta về quê nhà anh.”

Tôi vừa nói xong, gương mặt Tuấn thay đổi. Đôi mắt anh đen bong lên ánh đỏ, và anh bắt đầu cười một cách ác liệt. Giọng cười của anh làm da gà cảm giác rợn người. Tôi sợ hãi nhìn anh.

“Ha…ha…ha… Cô là đồ dối trá, tôi hận cô. Cô đi ૮.ɦ.ế.ƭ đi…૮.ɦ.ế.ƭ đi… Vừa nói, Tuấn vừa đi đến gương mặt tôi, đôi mắt anh đỏ ngầu, tay anh ấn vào cổ tôi, bàn tay lạnh ngắt. Tuấn siết chặt đến mức tôi cảm thấy cổ mình như muốn đứt lìa, khó thở. Tôi cố gắng van xin anh, nhưng lực siết của Tuấn càng trở nên mạnh mẽ hơn.

“Tuấn… đừng mà… em… thở không nổi rồi… đừng… đừng ૮.ɦ.ế.ƭ em… mà… khụ… khụ… Anh… buông… em ra… khụ… khụ…”

Tôi càng cầu xin, lực siết tay của Tuấn càng gia tăng. Đôi mắt anh đỏ bừng, siết chặt hơn nữa. Tôi cảm thấy không thể thở, bất lực. Rồi bỗng nhiên, phòng tôi sáng lên và tôi tỉnh dậy. Ba tôi ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng lay tôi và gọi.

“Lam, dậy đi con, ba đây. Lam ạ, dậy đi…”

Tôi mở mắt và nhận ra mình chỉ là đang mơ. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn ba tôi và hít một hơi sâu để tâm trạng dần ổn định lại. Tôi nhẹ nhàng gọi một tiếng “Ba”.

Ba tôi nhẹ nhàng vuốt má tôi, giọng nói ông ấm áp dù có chút khàn khàn.

“Con mơ gì mà kêu lên thế? Ba từ phòng bên nghe thấy tiếng con, nên ba vội tới. Sao vậy con?”

“Dạ, con không sao ba. Thôi, ba về phòng nghỉ đi. Khuya rồi.”

“Ừ, con gái ngủ đi. Bà đưa mắt lên mắt tôi một lúc rồi nói, “Con mơ gặp Tuấn à? Anh ấy hăng hăng lắm đấy. Sao không nói chuyện với anh ấy đi, con?”

Ba tôi rời phòng, và tôi ngồi dậy. Giấc mơ vừa qua làm tôi rung động, cảm giác như thấy sự thật của nó đến từng tế bào cơ thể. Tôi suy nghĩ nhiều, tránh gặp Dũng, sống trong lo lắng. Ba tôi lo lắng và năn nỉ tôi, nhưng tôi lạc quan.

Cuối cùng, ba tôi tự mình đến nhà Dũng để thông báo hoãn lại đám cưới. Tôi tự tạo ra một khoảng trống để suy nghĩ và giải quyết tình cảm của mình. Hàng hai tháng sau, tôi mới bắt đầu bình tĩnh lại được.

Nhớ lại thời kỳ đó, mỗi đêm tôi đều mơ thấy Tuấn. Có đêm anh ôm tôi nhẹ nhàng, có đêm anh giận dữ và ầm ỉ. Tôi sống trong nỗi sợ hãi và trầm cảm. Nhưng mọi thay đổi khi tôi nhìn thấy cuốn sổ tiết kiệm mà Thành đã đưa tôi khi tôi rời quê lên thành phố.

Tôi mở cuốn sổ và thấy 500 triệu tiền mặt, cùng với những dòng nhắn của Thành. Anh để lại số tiền này cho tôi, cùng với ngôi nhà của chị. Anh nói đó sẽ là quà cưới nếu tôi có bước tiến trong cuộc sống. Tôi cảm thấy xúc động khi đọc dòng chữ cuối cùng, “Tôi vẫn sẽ đợi chị. Ngôi nhà này vẫn là của chị.”

Tôi đọc xong, cảm xúc tràn ngập, và nước mắt tuôn trào. Nhưng sau đó, tôi lại gói cuốn sổ cẩn thận. Tôi cảm ơn Thành vì món quà ý nghĩa này, nhưng tôi chưa cần sử dụng nó. Tôi quyết định quay về quê một lần để đối mặt với mọi thứ, bước qua quá khứ và chuẩn bị cho tương lai.

Bài viết liên quan