Chị dâu tôi yêu chị chương 25 | Ba của Bo

22/12/2023 Tác giả: Hà Phong 53

Đầu óc tôi ngẩn ra, hồi tưởng về ngày đó, một năm trước. Ba tôi mới mất được một tháng, tôi, vì đau buồn, đã suy nhược và dẫn đến việc mang thai. Thời gian tôi ở viện dưỡng thai, Dũng luôn ở bên cạnh chăm sóc và động viên, giúp tôi hồi phục nhanh chóng. Cửa hàng của ba tôi do anh chạy tới chạy lui để quán xuyến, và nhờ những ân tình đó, tôi luôn nhắc nhở bản thân phải luôn nhớ ơn anh.

Sau một tháng ở viện, tôi được về nhà. Khi đưa tôi về, Dũng ở lại nấu ăn giúp tôi cả buổi chiều, dọn dẹp, và chỉ rời đi khi tôi đã thức giấc. Ngồi cạnh giường, anh nói:

“Lam? Anh và em nói chuyện một lúc được không em?”

“Anh Dũng nói đi em nghe nè!”

“Bây giờ em tính sao? Chuyện cái thai đó?”

“Em nghĩ kỷ rồi, anh em sẽ sống một mình, rồi tự mình nuôi con, em không lớn?”

“Ba đứa bé có biết em mang thai không?”

Nghe Dũng hỏi, tôi chợt lặng người. Trái tim tôi đập mạnh. Thành có biết không, tôi không chắc, nhưng nếu biết, liệu mọi chuyện có phức tạp không? Chị dâu, em chồng, lại có con chung, nghe có vẻ rối. Nghĩ đến đó, tôi đã rùng mình. Mối quan hệ này tốt nhất không ai biết. Khẽ thở mạnh, tôi nhìn Dũng và nở một nụ cười nhạt nhẽo.

“Không anh? Nhưng em nghĩ không cần phải biết đâu.”

Dũng gật đầu và ánh mắt anh nghiêm túc hỏi:

“Anh có chuyện này muốn hỏi ý em, không biết em có đồng ý không?”

Tôi nhìn Dũng với sự ngạc nhiên. Anh chưa bao giờ nói chuyện chần chừ như vậy. Tò mò, tôi hỏi lại:

“Chuyện gì anh nói đi? Em và anh không cần phải khách sáo vậy đâu?”

“Lam nè, anh muốn lấy em làm vợ, em đồng ý không? Thật ra anh cũng có tình cảm với em, nhưng anh…”

Tôi đã vội ngắt lời:

“Em xin lỗi anh, em không thể đồng ý được… em…”

Lần này, Dũng cắt ngang lời tôi:

“Em đừng từ chối nghe hết anh nói đã.”

Anh buồn bã, giọng điệu trầm ngâm:

“Thật ra anh thích em từ lúc mới gặp, nhưng… 3 năm trước, anh có mối quan hệ với một người con gái. Tình yêu của chúng tôi rất nồng, nhưng gia đình cô ấy không chấp nhận anh, buộc chúng tôi chia tay. Anh bị mất niềm tin và trái tim anh trở nên lạnh lùng. Anh không muốn yêu ai nữa, nhưng ba mẹ anh quá áp đặt, nếu em không chê, em có thể làm vợ anh không, để ba mẹ anh vui lòng. Anh hứa sẽ yêu thương và lo lắng cho mẹ con em, cho đến khi ba đứa bé đến nhận, anh sẽ…”

Dũng nói đến đoạn đó xong là anh nghẹn lời, không nói thêm gì nữa.

Tôi nghe anh nói vậy, lòng trái tim chợt như bị ai đó nén lại, không muốn chấp nhận hay từ chối. Không phải vì lý do gì khác, chỉ là đột ngột tôi cảm thấy thương anh, một người đàn ông chung thủy cuối cùng lại gặp khó khăn trong tình duyên. Tôi luôn ấn tượng với sự nghiêm túc của anh trong mọi mối quan hệ, cũng như trong công việc. Ba tôi khi còn sống luôn khen ngợi anh, và từ đó, tôi càng trân trọng anh hơn.

Sau khoảng nửa tháng, anh đưa tôi về nhà. Với lòng biết ơn và nghĩ về ân tình của anh, tôi đồng ý sống cùng anh. Tình cảm của chúng tôi được giữ bí mật, và Dũng còn nói dối với ba mẹ anh rằng tôi mang thai với anh. Họ vui mừng và sắp xếp lễ cưới cho chúng tôi sớm hơn dự kiến.

Ngày cưới, trong lòng tôi không vui lắm vì tính tôi không thích nói dối. Tuy nhiên, Dũng luôn lo lắng và khó khăn với công việc, vì vậy tôi cố gắng sống tốt để đền ơn gia đình anh.

Bỗng nhiên, tiếng khóc của Bo cắt ngang suy nghĩ của tôi. Tôi quay về hiện thực, ôm con vào lòng và vỗ nhẹ lưng, thủy tinh giọng trìu mến:

“Bo ngoan, nín đi con. Mẹ bế Bo nha, ngoan nha, mẹ bế Bo…”

Nhóc con không chịu yên, tôi rối bời không biết làm sao. Tôi nhanh chóng bế Bo xuống và chạy lên tầng để tìm mẹ chồng. Từ khi sinh Bo đến nay, mọi lo lắng đều nằm trong tay mẹ chồng, vì bà cưng cháu lắm. Bà nói:

“Ừ, đưa thằng nhỏ đây cho bà. Ừm, ừm, sao vậy con? Sao khóc vậy Bo của bà? Ngoan nào, bà thương con lắm.”

Bà vừa vỗ vừa ôm Bo, nhưng Bo liền nín ngay, có vẻ như bà làm Bo cảm thấy an toàn. Mẹ chồng tôi nâng Bo ra ngoài, tôi quay lại bếp và nói với mẹ chồng:

“Mẹ ơi, Bo khóc dữ quá, con dỗ nãy giờ mà chẳng nín. Mẹ coi giúp con với.”

Mẹ chồng nhìn cháu mình với ánh mắt lo lắng:

“Ừ, bà coi cháu đi, ừm ừm, sao vậy con… Sao khóc vậy Bo của bà… Ngoan nào, bà thương con lắm.”

Chẳng mấy chốc, Bo nín và bà ngoại như bện hơi vào lòng bà. Bà ngoại vừa vỗ vừa ôm, một khoảnh khắc, Bo có vẻ như đã quên mẹ và chấp nhận bà ngoại là người chăm sóc. Mẹ chồng tôi đưa cháu ra khỏi bếp, tôi cùng anh tiếp tục chuẩn bị bữa sáng.

Đột nhiên, một cánh tay ôm từ phía sau làm tôi giật mình, rơi cái bát xuống gạch và vỡ nát. Tiếng vỡ vang lên đầy nhà. Tôi quay lại, hóa ra là Dũng. Hôm nay anh còn ở nhà để tiếp bạn. Tôi liếc mắt nhìn anh và chuẩn bị nhặt mảnh vỡ, nhưng anh lại ngăn lại.

“Em đứng im đi, để anh nhặt. Coi chừng đứt tay em đó.”

Anh nói, đồng thời nhanh chóng nhặt mảnh vỡ bị hỏng. Anh bỏ vào thùng rác và sau đó giúp tôi dọn đồ ăn sáng. Hai vợ chồng chúng tôi cùng làm việc và trò chuyện, và tôi hỏi vì sao anh không đi làm, mới biết hôm nay anh nghỉ để ở nhà và tiếp bạn.

Sau một thời gian nhỏng nhẻo với mẹ chồng, Bo cũng nín, và khi thấy mẹ chồng bế con đi, tôi vội vào phòng mời ba chồng tôi ra ăn sáng.

Ở nhà này, nếu nói về việc dậy trễ nhất, đó chính là ba chồng tôi. Nghe nói từ ngày mà ba và mẹ chồng tôi về hưu, ba giống như bị trầm cảm, suốt ngày chỉ ở nhà không đi đâu cả. Tuy nhiên, quyền lực và tài chính trong gia đình vẫn nằm trong tay ba. Mẹ chồng tôi không can thiệp nhiều vào việc quản lý.

Trong bữa sáng gia đình, khi có tiếng xe hơi chạy đến và ông kèn, tôi nhảy vọt lên vì muốn tránh gặp mặt, trong khi Dũng nhanh chóng bước ra để mở cửa. Đối mặt với sự xuất hiện bất ngờ của Thành, tôi cảm thấy bối rối và không thoải mái. Dũng trông vui vẻ, nhưng tôi lại cảm thấy một điều gì đó lạ trong lòng.

Thành và Dũng nói chuyện rôm rả như đã quen biết từ trước, khiến tôi ngày càng khó hiểu. Khi cả hai ngồi xuống, tôi cảm nhận được ánh mắt của Thành dừng lại khi nhìn thấy bức ảnh cưới của tôi và Dũng treo trên tường. Tôi đứng nép vào bức tường và nhìn xuống, nỗi lo sợ trong tâm hồn. Thành ngước mắt nhìn ảnh cưới, đôi mày anh nhíu lại, rồi đột ngột chuyển ánh mắt về phía tôi.

Tôi đưa Bo lên phòng với lý do để Dũng chào đón khách, nhưng thực tế là tôi muốn tránh gặp mặt. Mẹ chồng hỏi tại sao tôi ăn ít, tôi giải thích và bế Bo lên phòng để Dũng tiếp khách. Thành và Dũng ngồi nói chuyện, tôi vô tình nhìn thấy Thành nhìn lên bức ảnh cưới, và tâm trạng tôi trở nên hỗn loạn.

Thành và Dũng tỏ ra quen biết và thoải mái với nhau, khiến tôi càng khó chịu. Thành bước vào nhà một cách tự tin, mỗi bước chân đều khiến tôi rơi vào lo lắng và nỗi sợ hãi. Tôi lùa chén cơm đang ở trong tay, nhưng nổi lo sợ khiến tôi không ăn nổi. Tôi cảm nhận được sự hồi hộp và khó chịu, vì tại sao Thành lại xuất hiện ở đây?

Trong đầu tôi, những suy nghĩ trở lại quá khứ, và tôi cảm thấy ʇ⚡︎ự dưng tim mình như bị nén lại. Mặc dù xa nhau một thời gian, gặp lại Thành, tôi cảm nhận được những cảm xúc lạ lùng, không giống như khi bên cạnh Dũng. Cuộc sống thật không dễ dàng, và nếu tôi và Thành cố giữ cho mối quan hệ của chúng tôi, chắc chắn sẽ có những khó khăn và thách thức mới.

Tôi thở dài, ôm Bo vào lòng và Ϯộι nghiệp cho đứa nhỏ. Tâm trạng lúc này rối bời, tôi nghĩ về quá khứ và hiện tại. Nếu không có sự giúp đỡ, che chở của Dũng, cuộc sống của tôi và Bo sẽ không được như vậy. Tôi bắt đầu nhận ra rằng giữa quá khứ và hiện tại, lựa chọn của tôi chỉ có thể là ở bên Dũng, dù tôi đã là vợ anh ta.

Cu Bo đột nhiên khóc nức nở, tôi giữ chặt nó trong lòng và định đưa lên phòng. Nhưng Dũng kêu lên và thấy Thành đang ngước lên nhìn chúng tôi, anh ta gọi tôi xuống để Thành có thể dỗ cu Bo. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được sự rối bời trong lòng, nhưng không thể từ chối sự giúp đỡ của Dũng.

Cu Bo, trong vòng tay của tôi, bỗng nhiên ngừng khóc khi thấy Thành và muốn được Thành ôm. Tôi ngần ngại, nhưng không muốn từ chối cơ hội cho cu Bo cảm nhận tình thân của ba ruột. Trong lúc này, tôi nhận ra tình cha con thực sự thiêng liêng. Cu Bo nhận biết được Thành là ba ruột của mình, và nỗi khóc ngột ngạt bỗng chốc dừng lại.

Dũng và Thành ngồi chung, tôi cảm thấy sự bất an trong tâm hồn. Tôi nghĩ Dũng sẽ không nghĩ gì, nhưng ánh mắt anh ta có vẻ nghi hoặc khi nhìn cu Bo và Thành. Tôi bắt đầu lo lắng, nhưng cảm giác của tôi là không thể tránh khỏi. Dù có thể một ngày nào đó Dũng sẽ biết Thành là ba ruột của cu Bo, nhưng tôi không muốn anh ta bị tổn thương.

Tối về, khi cu Bo đã ngủ, hai vợ chồng có thời gian tâm sự. Tôi mở đầu cuộc trò chuyện:

“Anh, người chiều nay là bạn anh à?”

Dũng nhìn tôi với ánh mắt buồn bã, hút một hơi từ điếu thuốc và trả lời:

“Em biết Thành đúng không?”

Tôi ngạc nhiên nhưng không thể nói dối với Dũng. Tôi gật đầu thừa nhận:

“Thành cũng là ba ruột của Bo đúng không Lam?”

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt của Dũng, có một chút lo lắng. Dũng nói một cách khàn khàn:

“Em biết Thành từ lâu à?”

Tôi giật mình, ngước mắt nhìn Dũng và đặt câu hỏi:

“Tại sao anh lại hỏi như thế?”

Lần này, Dũng bỗng cười, nụ cười nửa miệng buồn bã, và anh nhẹ nhàng nói:

“Vì nhìn thế nào, cu Bo cũng rất giống Thành… nếu không phải con ruột, em nói xem tại sao họ lại giống nhau đến thế chứ?”

Tôi nhìn Dũng, lòng nghẹn đắng. Từ lâu anh đã bao dung tôi quá nhiều, giờ đây giấu điều này cũng chẳng thể. Thừa nhận cũng không dễ dàng, không phải vì tôi sợ, chỉ là tôi sợ anh đau lòng. Ai cũng buồn khi phải đối mặt với việc vợ mình có con với người khác, dù có bao dung đến mức nào.

Tay tôi bấu chặt cổ họng, khô khốc, không nói nên lời, chỉ nghẹn ngào mãi trong lòng. Cho đến khi Dũng lên tiếng hỏi tôi lần nữa:

“Lam nói đi em… Thành là ba ruột cu Bo đúng không?

“Em…

“Đúng không?”

Sự kiên nhẫn của Dũng đã cạn kiệt, anh gằn giọng lên, làm tôi sợ hãi và run rẩy, tôi gật đầu đáp lại:

” Dạ… Thành là ba ruột của Bo… Nhưng anh ơi, em với chú ấy đã lâu không liên quan gì nhau rồi… Anh tin em đi.

Lần nào tôi thấy Dũng đứng dậy, anh hít một hơi sâu. Đôi tay anh nắm chặt thành quyền, và anh đi lại đấm mạnh vào bức tường, phát ra tiếng rầm.

Tôi sợ hãi, ngồi sát cạnh giường, trong lòng lo lắng và lo sợ khi nhìn thấy tay anh chảy máu. Anh cười khổ, đôi mắt đỏ ngầu.

“Hèn gì cậu ta lại phí công phí sức nhiều đến như vậy… Hóa ra tất cả đều có mục đích từ trước.”

Bài viết liên quan