Chị dâu tôi yêu chị chương 34 | Về nhà tôi

22/12/2023 Tác giả: Hà Phong 46

Thành nói nhỏ vào tai tôi rồi đi thẳng vào trong nhà ngay, làm tôi đứng ngây người vì cảm giác hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến tôi rối loạn. Tôi không biết Thành nói gì nữa, chỉ là bất ngờ vì Thành đến ngay lúc này, không biết có ý cố ý hay tình cờ.

Tuy nhiên, gặp Thành, dù là cố ý hay không, tôi lại cảm thấy an tâm. Tôi xoay người theo bước chân của Thành, đứng im ngay cạnh cửa ra vào để xem tình hình bên trong. Nhưng đột nhiên, có người từ phía sau vỗ vào vai tôi làm tôi giật mình quay lại.

Không ngờ, người đứng trước mặt tôi lại là cô gái xuất hiện tại đám tang ba chồng tôi. Tôi đoán cô gái này cũng là bạn của Dũng.

Lo lắng có chuyện không lành, tôi ôm chặt Bo và đề phòng nhìn cô ta. Tôi hỏi:

Cô là ai?
Cô gái đó trả lời nhẹ nhàng:

Chào chị! Em là Hương, bạn của anh Thành. Bé ngủ trên tay chị rồi đấy. Chị và bé vào xe nghỉ trước đi, mọi việc đã được anh Thành giải quyết.
Tôi nhìn xuống Bo, đúng như cô ấy nói, con đã ngủ trên tay tôi mà tôi không để ý. Tôi nhìn cô ấy, có vẻ cô ấy không gạt tôi. Thái độ nói chuyện của cô rất chân thành. Nhìn ra hướng xe, tôi thấy còn một số người đàn ông đang đứng bên xe Thành, điều này khiến tôi yên tâm hơn. Tôi vẫn muốn đợi xem Thành đến đây với mục đích gì, nên không chần chừ, tôi đưa Bo cho cô ấy và nói:

Vậy làm phiền cô đưa con tôi vào xe trước được không. Tôi muốn đứng lại đây đợi chú ấy.

Vâng, để em bế bé vào xe nghỉ trước nhé chị.

Cảm ơn cô.

Tôi nhìn theo cô ấy đưa Bo vào xe, rồi mới an tâm nhìn vào trong nhà để theo dõi.

Thành ngồi ung dung trên ghế, cầm một tờ giấy quăng mạnh xuống bàn khiến ba người kia tiếp cận xem. Mẹ Dũng sau khi đọc tờ giấy, biểu cảm từ bất ngờ chuyển sang hốt hoảng, sau đó là giận dữ. Bà quay sang Dũng và la lên:

Dũng, thế này là thế nào, trời ơi, 5 tỷ. Con tại sao lại nợ người ta đến 5 tỷ? Bán cả căn nhà này đi cũng không đủ trả nợ đâu.

Mẹ bình tĩnh đi, chẳng phải còn có siêu thị sau, con sang đó cho họ chứ. Việc gì mà mẹ phải lo.

Mày làm quái gì mà mắc nợ đến 5 tỷ thế này?

Sắc mặt của bà tái đi thấy rõ, bà chỉ trách mắng Dũng, nhưng tôi thấy lo lắng và run bần bật. Bà quay sang Thành và nói với giọng hạch sách:

Mày dụ dỗ, lừa gạt con tao đúng không? Con trai tao là chủ một công ty bánh kẹo có tiếng ở thành phố này. Tiền bạc nó không thiếu đến mức phải mượn tiền của chúng mày đâu. Quân hút máu người dám lừa gạt gia đình tao hả? Tao báo công an còng đầu chúng mày lại bây giờ.

Tôi đứng im, quan sát mọi diễn biến. Mặc dù mẹ chồng tôi nói mạnh mẽ nhưng tôi có cảm giác bà đang suy sụp trong lòng, giọng nói run rẩy và lạt đi. Thái độ hung dữ của bà khi đối xử với Thành cũng không kém. Tuy nhiên, tôi vẫn kiên đề và tôn trọng bà, không để thái độ của bà làm ảnh hưởng đến tôi.

Thành có vẻ lạnh lùng và không để tâm trạng của bà ảnh hưởng đến. Anh ta rút thêm một tờ giấy từ cặp da và đặt mạnh lên bàn. Thành đứng lên đối diện với mẹ con Dũng, gương mặt đanh lại, ngôn ngữ mang theo hơi lạnh, trả lời:

Tôi đến đây không để nghe mẹ con các người cãi nhau. Số nợ có chữ ký và giấy nợ chính xác, không phải lời nói. Số tiền thuộc quyền của lão đại của chúng tôi. Con trai bà, Dũng, đã vay 1 tỷ để hồi phục công ty của mình cách đây hơn hai năm. Trong 5 tháng gần đây, cậu ta chơi tài xỉu và nợ thêm hơn 4 tỷ. Đã 2 tháng cậu ấy không trả lãi nào, nên chúng tôi sử dụng tờ giấy nợ này để đến thanh toán. Nếu bà có thắc mắc, hãy hỏi Dũng.
Thành nói xong, tôi ngỡ ngàng. Tôi không thể tin Dũng lại trở nên như vậy trong thời gian ngắn. Tôi nhìn Dũng để tìm câu trả lời, nhưng thấy Dũng đứng đó im lặng, vẻ mặt thể hiện sự thất bại, một tay đấm mạnh vào thành tường đến rớm cả máu.

Mẹ Dũng, nhìn thấy sự im lặng của Dũng, ngã quỵ xuống nền nhà và khóc nức nở. Con Ngọc chạy lại đỡ bà dậy và nhìn Thành, cầu xin:

Anh Thành, em xin anh có thể vì tình nghĩa xưa của chúng ta mà…
Thành nhìn Ngọc và cắt ngang lời:

Tôi và cô có quen biết sau?
Con Ngọc chưa nói hết câu, Thành đã ngắt lời một cách phủ nhận lời nói của cô. Cô cảm thấy xấu hổ và ngừng lại.

Còn tôi, bất ngờ với tình hình. Tôi không thể tin Dũng lại sa đọa như vậy trong thời gian ngắn. Nhìn gia đình họ, chỉ cách đây vài tiếng, họ còn lên mặt với tôi, giờ đây trở nên thảm hại như vậy. Lòng tôi lại nặng trĩu và tôi chỉ có thể thở dài.

Bên trong nhà, không khí trở nên u ám. Tiếng thút thít của mẹ Dũng làm cho mọi thứ im bặt, mãi sau đó, tôi nghe thấy Dũng lên tiếng, nhìn Thành với vẻ căm ghét và hỏi:

Thành, có phải từ khi mày tiếp cận tao, mọi chuyện mày đã tính toán sẵn trong đầu rồi đúng không?
Tôi nhìn Thành, cảm giác hồi hộp, như câu hỏi của Dũng có liên quan đến tôi. Tôi rất mong chờ câu trả lời của Thành lúc này…

Mày nên nhớ mọi chuyện có ngày hôm nay là do mày tự gây ra, không phải tại tao. Mày còn nhớ lời thề mày đã đưa ra với tao không? Tất cả là do mày thất hứa từ trước, đừng trách tại sao mày lại rơi vào tình huống như này.

Mày giỏi lắm, tao thua mày rồi đấy, Thành. Tao không ngờ mình lại rơi vào bẫy của mày như thế này. Thôi, mệt quá!

Nếu mày sống đúng với người phụ nữ của thằng Thành này, tao cũng chả quan tâm đến mày.

Thành buông tay, hất mạnh Dũng ra, vẻ mặt hổ báo. Sau đó, Thành lên tiếng:

Tao cho mày một tuần để trả lại số tiền đã vay. Nếu mày không trả, người thân của mày và mày sẽ không yên bởi chúng tôi.
Thành nói xong, quay lưng rời đi mà không chút nhân nhượng. Ba con người đó bị bỏ lại trong tình trạng Һσα̉пg ℓσα̣п cùng cực.

Thấy Thành rời đi, tôi nhanh chóng quay mặt để giả vờ như chỉ đợi Thành. Thành đứng trước tôi và nói:

Đi thôi, tôi đưa chị về.
Tôi nhìn Thành ngơ ngác và hỏi:

Về đâu?

Nhà tôi.

Nhưng, tôi nghĩ không tiện lắm. Tôi sẽ thuê khách sạn ở đây.

Chị sao cũng được, nhưng tôi không muốn con tôi phải chịu khổ.

Thành nói nhưng câu này làm tôi giật mình. Tôi hỏi lại:

Ai là con của chú mà chú nhận bừa vậy?

Nếu chị không muốn đi, thì tôi đưa Bo đi trước.

Tôi đơ người, câm nín. Thành nói xong, kéo chiếc vali của tôi và bế Bo vào lòng tôi, đưa con trở lại cho tôi để tôi yên tâm.

Hành động này khiến tôi cảm thấy như nhiều năm sống trên đời chỉ có một người hiểu tâm tư của tôi là Thành. Bất chợt, tôi cảm động, nước mắt lưng tròng. Cảm xúc bùng phát và tôi thấy lòng ấm áp kỳ lạ.

Xe di chuyển, hai chiếc môtô phân khối lớn theo sau, mang theo tôi và Bo rời khỏi căn nhà đã từng là thân thuộc. Tiếc nuối và vấn vương bao trùm, nhưng sau cùng lại chứa đựng sự thất vọng.

Xe dừng lại trước cổng một biệt thự lớn. Tôi mở mắt cả cở ra để nhìn, trong lòng ngỡ ngàng. Tôi tự hỏi Thành làm công việc gì mà lại giàu có như thế. Nhưng khi Thành bảo tôi đợi, Thành và mọi người đi vào trong, tôi mới hiểu suy nghĩ của mình là không chính xác.

Tôi ngồi đợi một lúc, đến khi Bo tỉnh giấc thì mới nhận ra Thành đang bước ra. Khuôn mặt của Thành trở nên nghiêm túc, nhưng khi bước lên xe và thấy Bo ngồi trên đùi tôi, cơ mặt Thành đã trở nên thoải mái hơn. Thành vui vẻ xoa đầu Bo và chuẩn bị khởi động xe.

Tôi không giữ được sự tò mò, liền hỏi:

Bây giờ anh đưa chúng tôi đi đâu?

Về nhà.

Nhưng tôi không có nhà để về. Nhà này chẳng phải của anh sao?

Lần này Thành nghe tôi nói vậy, anh ta bật cười lớn, làm Bo giật mình ôm chặt tôi. Thành im lại rồi nở một nửa miệng cười trả lời:

Nếu tôi không có biệt thự như vậy, chị có đi theo tôi không?

Không phải, ý tôi không phải như vậy.

Vậy ý chị là gì?

Tôi sợ nếu nói thêm anh ta sẽ hiểu sai ý, liền im lặng. Thành nhìn tôi vài giây, sau đó đưa tay nghiêng đầu về phía ngoài cửa số và nói:

Thôi được rồi, coi như làm phiền chú cho mẹ con tôi ở tạm.
Xe tiếp tục chạy, tôi để Bo ngồi trên đùi, con vui mừng nhìn cảnh vật ngoài đường, còn tôi nhắm đôi mắt lại. Bao nhiêu năm qua với biết bao khó khăn, giờ đây nơi nào không quan trọng, chỉ cần ở bên con trai là tôi đã thấy đủ hạnh phúc rồi, không còn mong muốn gì xa xôi.

Suy nghĩ một lúc, đến khi xe dừng lại, tiếng Thành gọi tôi làm tôi mở mắt. Bất ngờ hơn, cảnh vật quen thuộc này khiến tôi cảm thấy xúc động và rơi nước mắt. Tôi quay sang hỏi Thành:

Nhà này! Nhà của ba tôi mà, sao anh lại… phải chăng nó đã bị Dũng bán đi?

Là tôi mua lại!!

Thành trả lời bình thản, sau đó ôm Bo đi vào nhà. May mắn là Bo dễ tính, khi Thành bế nó cũng không phản đối mà ngược lại rất hợp tác.

Chỉ còn mình tôi ngồi trong xe, cảm giác vui mừng khôn ҳιếϮ lắm. Trong lòng, tôi cảm kích Thành rất nhiều. Theo như Dũng nói, lúc ba tôi mất và anh bán nhà cho người khác, tôi không thể từ chối dù không muốn. Bây giờ thấy nó vẫn ở đây và được Thành mua lại, tôi thầm nghĩ có Thành tôi lại cảm thấy cực kỳ an tâm…

…Tôi từ từ ngó từng góc nhỏ xung quanh, dù không xa lâu nhưng nó vẫn giữ nguyên vẹn như lúc tôi còn ở đây. Cảm giác ấm áp ʇ⚡︎ự dưng tràn vào tận đáy lòng.

…Xuống xe, bước vào nhà, bây giờ đã tối muộn. Đèn sáng bừng lên, Bo ngồi dưới nhà với nhiều đồ chơi, đang vui vẻ vẽ mặt. Tôi nhìn ra phòng bếp, Thành đang chuẩn bị bữa tối. Bóng lưng Thành thẳng tắp, chiếc áo sơ mi thấm ướt mồ hôi, ʇ⚡︎ự dưng tιм tôi lại ᵭ.ậ..℘ loạn đi vài nhịp. Cảm giác này, mấy năm sống chung với Dũng chưa từng có.

Suy nghĩ bâng quơ, tôi mỉm cười và không để ý, cho đến khi giật mình nhận ra Thành đứng đối diện. Đôi mày rậm, vầng trán cao, và làn da trắng mịn hơn do sống lâu ở thành phố. Khoảng cách gần nhau này, dù chỉ là cái chớp mắt hay hơi thở của Thành, cũng làm cho tôi say đến mức không thể hô hấp nổi.

“Nhìn tôi đủ chưa?” Thành hỏi tôi.

“Tôi… Tôi nhìn chú từ khi nào chứ?”

Tôi có chút xấu hổ, nên lấp lửng:

“Tính mặt chị nổi hết chữ mê trai rồi kìa?”

“Làm gì có chứ?”

Nói như vậy chỉ để che đi cảm giác xấu hổ của tôi. Đầu tôi đỏ bừng, liền đưa tay lên ôm mặt và nhanh chóng bước lên nhà tầng để tránh xa Thành, xấu hổ ɦσɦậɴ đi mất.

Ăn tối xong, Thành đã đưa Bo đi ngủ sớm. Tôi để ý thấy Bo có vẻ thân thiết và quen với Thành, dù mới gặp nhau nhưng con rất nghe lời và dễ chịu. Có vẻ như tình cảm giữa Thành và Bo rất tốt, có lẽ Bo đã ɱá υύ mủ ruột với Thành. Tuy nhiên, từ khi rời khỏi nhà Dũng, Bo không nhắc đến Dũng lần nào nữa.

Tôi dọn dẹp xong, thì thấy Thành ngồi ngoài sofa. Dường như Bo đã ngủ rồi. Thành đã thay đồ, chỉ còn mặc quần lửng, cởi trần. Tóc còn hơi ướt, có lẽ anh ta vừa tắm. Những giọt nước rơi xuống, làm cho Thành trở nên hấp dẫn hơn. Lần nữa, trước vẻ đẹp của Thành, tôi cảm thấy bản thân mình trở nên không ʇ⚡︎ự nhiên.

Tôi hít một hơi sâu để tự ổn định, không để tâm lý bị ảnh hưởng bởi vẻ đẹp của Thành. Mạnh dạn, tôi ngồi xuống bên cạnh Thành và đặt câu hỏi:

“Tất cả mọi chuyện có đúng như Dũng nói, chú sắp đặt trước phải không?”

Thành quay đầu nhìn tôi, đôi mày nhíu lại, đôi mắt buồn. Anh ta nhìn tôi thật lâu trước khi trả lời, giọng nói lạnh lùng và không hài lòng trước câu hỏi của tôi.

“NẾU TÔI NÓI TẤT CẢ MỌI CHUYỆN ĐỀU LÀ DO TÔI SẮP ĐẶT HẾT, VẬY CHỊ CÓ VÌ NÓ MÀ ĐAU LÒNG HAY KHÔNG, CHỊ LAM?”

Bài viết liên quan