Chị dâu tôi yêu chị chương 4 | Tranh chấp
Tôi bước chân vào căn nhà lá nhỏ với tay chân bủn rủn, vẻ mặt mệt mỏi và đôi mắt lờ đờ. Mặc dù tình trạng sức khỏe không tốt, nhưng vì sự quan trọng của việc muốn biết, tôi cố gắng kiềm chế và mở mắt để nhìn xung quanh. Ngôi nhà lá nhỏ tối tăm và ma quái, đầy hình nhân vải trang trí trên bàn thờ. Mùi khói nhang lan tỏa đặc trong không gian, làm tôi ho sặc sụa. Lúc đó, ông thầy bói nói to với tôi:
“Đúng là số ๓.ạ.ภ, ta đã cảnh báo mà không chịu nghe. Đau cũng là số phận của cậu ấy.”
Tôi ngạc nhiên và sợ hãï trả lời ông:
“Thầy ơi, thầy nói vậy là sao? Thầy giải thích rõ cho con được không? Chẳng lẽ thầy đã đoán được tôi muốn hỏi gì?”
Ông thầy bói cười ha hả, rít một hơi điếu tђยốς lào và nói:
“Mấy tháng trước, tôi có vô Cà Mau một lần, đúng lúc gặp cậu ấy, chồng cô là cậu Tuấn ở huyện x..) tỉnh y… có phải không?”
“Dạ đúng rồi thầy. Rồi sao nữa, thầy biết hết mọi việc của chồng con không?”
“Tôi biết. Mấy hôm trước, tôi ngủ mơ gặp anh ấy, anh ấy nói anh ấy ch.ế.t oan. Hôm nay cô đến đây, vì nghe mọi người nói thầy xem bói hay, muốn hỏi xem chồng cô có oan trái gì không. Nhưng thầy đã biết trước được việc của chồng cô.”
Ông thầy bói ngồi đó nhàn nhã, lấy ra hai cái đồng xu đặt trước mặt tôi và bảo:
“Giờ cô khấn vái họ tên chồng cô, ngày tháng năm sinh. Rồi xin keo cho cô muốn biết chuyện gì. Xin xong, tôi sẽ xem giúp cô.”
Tôi cầm chiếc dĩa có hai cái đồng xu trong đó, cảm giác lạnh run lan từ đầu tới chân. Nhắm đôi mắt, tôi khấn thầm và từ từ thả xuống. Tiếng đồng xu rơi làm lòng tôi rối bời, tôi không dám mở mắt đợi kết quả. Cho đến khi nghe tiếng ông thầy tằng hắn, tôi mới giật mình mở mắt nhìn xuống. Trước mắt tôi, hai cái đồng xu nằm yên vị trên chiếc d᷈-i᷈a, mỗi cái một mặt khác nhau – một mặt hình và một mặt số. Trong giây lát chấn động, tôi thốt nên lời:
“Thầy ơi, thầy ơi, hai mặt khác nhau thầy… là chồng con ૮.ɦ.ế.ƭ oan, có kẻ hại… thầy ơi, thầy soi đường dẫn lối, làm ơn cho con biết hồn chồng con hiện giờ đang ở đâu vậy thầy, trời ơi… chuyện gì sảy ra với chồng con vậy nè…”
Tôi đau đớn, ҳúc ᵭộпg khóc không ra tiếng. Hình ảnh chồng tôi với đôi chân dập nát, quần áo rách tả tơi và những lời than khổ ngoài trời giá rét hiện lên trong tâm trí tôi, làm tôi đau đớn. Cảm giác uất ức khi người thân phải chịu ૮.ɦ.ế.ƭ oan mà không tìm ra nguyên nhân, còn hung thủ vẫn sống như không chịu trừng phạt, làm tôi không thể im lặng. Ngày nào chồng tôi vẫn còn sống, tôi đã thề phải tìm ra người đã hại anh.
Ông thầy bói đứng lên và đi ra ngoài một cách tự tin. Tôi không hiểu ý ông, nhưng cũng ngoái đầu theo dõi. Ông đẩy cửa ra và nói với nhóm người đang đợi ngoài:
“Hôm nay tôi bận, không thể tiếp khách. Mọi người vui lòng quay lại sớm vào ngày mai. Còn giờ, mọi người về nhà nghỉ ngơi, hãy đi cẩn thận nhé!”
Mọi người đồng loạt trả lời và rời khỏi hiên nhà với sự hài lòng. Tôi ngồi trong nhà nhìn cảnh đó và nghĩ rằng với sự nổi tiếng như thế, thầy không phải làm theo ý muốn của mọi người cũng được. Tôi định đứng lên để về, nhưng ông thầy quay lại và nói giọng như đang ra lệnh cho tôi:
“Cô ở lại. Tôi sẽ nói cho cô biết tin về chồng cô.”
Tôi mừng rỡ vì tin này. Dù tôi cũng định rời đi, nhưng khi nghe ông thầy nói như vậy, tôi ngồi lại và chờ đợi. Ông thầy bói tiếp tục:
“Lúc tôi gặp chồng cô, tôi đã nhận thấy rằng ấn đường số phận của cậu ấy rất tối. Tôi biết rằng trong thời gian ngắn tới, cậu ấy sẽ gặp chuyện. Nhưng thiên cơ không thể tiếc lộ, nên tôi chỉ nói ngụ ý để cậu ấy hiểu. Chỉ tiếc là người tính không bằng trời tính. Hôm qua tôi thấy cậu ấy đứng trước cửa nhà tôi, nói rằng mình ૮.ɦ.ế.ƭ oan ức và hôm nay cô sẽ đến. Thôi thì coi như có duyên, cô ngồi đó và tôi sẽ giúp cô.”
Tôi nghe ông nói và ngồi im lặng. Ông thầy bói rút một bó nhang lớn và châm lửa cho nhang cháy hết. Sau đó, ông cấm vào lư hương lớn giữa nhà và đọc một số câu lạ. Tiếng ông nói nhanh, tôi không thể nghe rõ, chỉ biết chờ đợi khoảng một tiếng. Bỗng nhiên, ông ngồi im bất động, mắt nhắm ngiền. Tôi biết đây là lúc ông thầy chuẩn bị lên đồng và có người nhập. Mặc dù tôi biết trước nhưng giờ này tôi vẫn rùng mình. Nơi này giờ chẳng còn ai, dù là ban ngày nhưng trời đang âm u và có mùi ẩm mốc. Tôi trong lòng rất sợ, nhưng vẫn phải ʇ⚡︎ự trấn an bản thân, cố gắng không sợ. Nếu làm gì sai, có lẽ tôi sẽ mất hết. Tôi cố lên và nhắm mắt, lặp đi lặp lại lời thần chú để tự an ủi. Tôi lẩm bẩm trong miệng, ς.-ơ τ.ɧ.ể bên ngoài đã thấm ướt mồ hôi từ khi nào.
Trước mặt tôi, ông thầy bói bất ngờ lắc đầu mạnh, rùng mình và nói giọng lạc đi khác hẳn. Tôi nghe giọng ông giống như giọng của người phụ nữ.
“Tín nữ, con muốn biết tin về chồng con có đúng không?”
“Dạ con… con… thầy ơi, thầy chỉ giúp dùm con, chồng con có phải ૮.ɦ.ế.ƭ oan không ạ?”
Ông thầy mở hai mắt ra nhìn tôi to rõ, giọng người đàn bà lại vang lên:
“Ta nói con nghe, chồng con năm nay đang gặp đại hạn 10 năm. Rõ ràng ta đã báo trước nhưng tụi con không nghe. Mà thôi, ta nói này, chồng con là bị người ta ร.á.-ζ ђ.ạ.-เ vì tranh chấp, hồn phách cậu ấy đang còn ở ngoài biển chưa về được đâu. Chỉ có một cách, con phải ʇ⚡︎ự mình đi ra tận nơi van vái mới âu rướt cậu ta về được, nghe chưa con?”
Khi nghe nói tới có người hại Tuấn, ς.-ơ τ.ɧ.ể tôi chợt rung lên bần bật. Anh hiền lành như thế, tại sao họ lại nỡ hại anh? Không được, nhất định tôi phải tìm ra kẻ ấy. Tôi liền nhảy gần ông thầy và đập đầu mấy cái liên tiếp, giọng tôi ngẹn ngào hỏi:
“Thầy ơi, con xin thầy chỉ điểm cho con tìm ra được kẻ hại chồng con được không thầy? Anh ấy hiền lắm, để người ta gi.ế.t hại thì ấm ức cho anh ấy lắm thầy ơi…”
“Trân nữ này, không được vội, không được vội. Trước mắt con cứ sắp xếp đi theo ta ra chỗ biển đó để rướt hồn cậu ấy về đi. Còn việc con tìm người giết chồng con thì để tính sau, nghe chưa?”
“Dạ.”
Nghe thầy nói như vậy, tôi cũng thôi không hấp tấp nữa. Chúng tôi hẹn sẽ gặp lại hai ngày sau để cùng nhau đi rướt hồn Tuấn. May thay thầy bữa đó không có việc bận nên liền gật đầu. Tôi mở túi ҳάch và rút ba tờ 100k đặt lên d᷈-i᷈a cúng, sau đó vội chào thầy ra về.
Hai ngày sau, tôi thuê một chiếc xe 4 chỗ để qua rướt ông thầy. Cùng nhau, chúng tôi lên đường đi về biển Cà Mau. Trước khi khởi hành, tôi liên lạc với chủ ghe của Tuấn để biết ghe đang ở đâu. Chủ ghe cho biết rằng ngày mai ghe sẽ ra khơi nên đang dừng tạm trong bãi. Điều này thuận lợi cho kế hoạch của tôi để tìm hồn anh trở về.
Cuối cùng, sau khoảng 2 tiếng ngồi xe, chúng tôi đã đến được biển. Vì xe tôi tự lái, ông thầy ngồi trước im lặng, còn tôi bị say xe và ói ra mật xanh. Thường xuyên ngồi xe mà chẳng bao giờ tôi bị ói, lần này thật sự làm tôi khó chịu lắm. Mỗi lần ói ra, tôi phải vơ lấy túi đen đã chuẩn bị trước để đỡ mệt. Cuối cùng, mệt quá, tôi ngả đầu ra ghế và ngủ, không biết khi nào xe dừng, ông thầy lay lay tôi mới tỉnh dậy. Vội vàng xốc lại ϮιпҺ thần để cùng ông thầy xuống xe và ra biển…
