Chị em song sinh chương 16 | Xét nghiệm ADN

26/01/2024 Tác giả: Hà Phong 126

Không lường được, mọi người đều đánh giá mụ Xuân quá thấp. Mụ ta vốn nghĩ rằng việc gọi điện chỉ là để chỉ dẫn mụ Xuân, và mụ ta sẽ không bận tâm nhiều nếu có chuyện gì xảy ra sau này. Nhưng không, mụ Xuân đã ghi âm từng cuộc gọi điện đó. Con Hiền không thể tiếp tục, nó quay lại nhìn mụ Xuân, gương mặt vẫn tái nhợt nhưng dần trở nên trấn tĩnh hơn và nói:

Dì đừng dọa tôi, tôi không dễ bị lừa như vậy.
Mụ Xuân cười khẽ đáp:

Nếu tôi phải lừa mày, trên điện thoại của tôi vẫn còn những ghi âm. Tôi sẽ cho mày nghe, không chỉ là ghi âm, tôi còn quay lại hình ảnh số điện thoại gọi đến tôi, và cách mày nói chuyện.
Mụ Xuân mở điện thoại, từ đó giọng nói của con Hiền vang lên:

Dì muốn mụ Quyết chết thì phải làm sao để mụ ta tự chết, sốc quá mà chết chứ đụng tay đụng chân vào rồi lại vào tù vào tội. Giờ dì cứ bàn với bà Hà, tạo dựng cho con Diệp ngoại tình với tên bác sĩ hiếm muộn kia, vừa có cớ đổ cho con Diệp lăng loàn, vừa khiến mụ Quyết lên cơn đau tim mà chết. Mụ Quyết chết rồi, dì đường đường chính chính mà được ở cạnh thầy con, được hưởng vinh hoa phú quý…
Con Hiền không thể chịu đựng nữa, nó lao vào túm điện thoại của mụ Xuân và ném xuống đất, làm nó vỡ tan. Nhưng mụ Xuân không hoảng loạn, mụ ta cười nhẹ:

Đó chỉ là một đoạn ngắn thôi, còn nhiều đoạn khác, có tới năm đoạn mày âm mưu thuê người giết con Diệp như thế nào. Nếu mày hỏng được chiếc điện thoại này thì thầy mày sẽ phải bỏ thêm vài chục triệu để mua cái khác? Các file ghi âm, ghi hình gốc tôi đã gửi vào một email bí mật. Tôi còn nhiều lần ghi âm được hai cha con mày nói về việc đã cướp tài sản của mụ Quyết. Thật là cẩn thận, người ta nói đúng, một đứa con gái có thể hại chết người mẹ nuôi nó suốt hai mươi năm, thì cũng có thể phản bội tôi. May là tôi đã dự trù cho mình một con đường lùi.
Con Hiền và lão Thắng nhìn mụ Xuân, giật mình như bị sét đánh. Nó gầm lên:

Thầy… thầy thấy không? Thầy thấy vì tính lăng nhăng của thầy mà lại nhận về một con quỷ không?
Mụ Xuân lắc đầu, lạnh lùng nói:

Mày gọi tôi là con quỷ, vậy thì mày là con gì? Không từ ngữ nào diễn tả được sự tàn nhẫn, độc ác của mày đâu. Mày còn tàn nhẫn hơn tôi, để mày dám nói tôi như vậy?
Bà câm mồm đi!
Câm cũng được thôi, giờ mày muốn sao? Mày muốn cả hội đi tù cùng nhau hay muốn mọi việc trôi chảy êm đềm?
Vết thương trên trái tim của con Hiền đau nhức. Nó ngã xuống và ôm lấy vết thương chỉ muốn gào lên khóc. Đến lúc này, nó thực sự cảm thấy mệt mỏi, nhưng nó biết rằng nó không thể bỏ cuộc như vậy. Mụ Xuân tiếp tục:

Chắc chắn với bằng chứng như vậy, mày không thể thoát khỏi tội đồng phạm. Nghĩ xem, mày mới hai mươi mấy tuổi, nếu mày vào tù, mày sẽ bị thiệt thòi nhất. Cha mẹ mày sẽ nuôi mày, chồng mày thì sao? Con mày sẽ sống với mẹ? Tiền của mày sẽ được người khác quản lý?

Đây là điểm yếu của con Hiền. Từ khi còn trẻ, nó đã yêu Nhân và tự mình quyết định Nhân sẽ là chồng tương lai. Mọi hành động của nó từ đó đều nhằm bảo đảm mối quan hệ này. Nếu nó phải vào tù, chỉ tưởng tượng Nhân sống hạnh phúc với Trúc mà nó đã không chịu nổi. Nó nắm cổ mụ Xuân, không kìm được cơn điên và gào lên:

Bà dám phản bội tôi? Bà dám làm như thế với tôi?
Mụ Xuân cũng không kém phần kiên định, giữ chặt tay nó và đáp:

Mày đã bị nhiễm bệnh! Bởi vì mày tự đẩy tôi xuống nước, mày sướng mà lại khổ mày chịu.

Nói tôi biết, là ai đã dặn bà làm những điều này? – Con Hiền nhìn mụ Xuân, ánh mắt đầy kiên quyết.

Thực tế, mụ Xuân cũng không rõ là ai đã dặn mụ ta làm như vậy. Trước khi bà Quyết mất, có một số người lạ đã cảnh báo mụ Xuân rằng con Hiền không phải là đối tượng dễ đối phó. Người mẹ và chị gái đã đối phó được với nó suốt hai mươi năm nên mụ Xuân cũng chỉ là những con bài nhỏ trong tay nó. Người nói với mụ Xuân còn cảnh báo rằng tất cả cuộc gọi điện thoại của con Hiền nên được ghi âm, ghi hình, và cẩn thận với mọi chi tiết. Sau đó, mụ Xuân đã cố gắng liên lạc lại nhưng đều không thành công. May mà mụ Xuân không ngây ngô, còn biết tính toán cho bản thân mình, dù sao nó đã đánh cắp chồng người khác, mụ Xuân vẫn biết rằng cần phải tìm một lối thoát khi con Hiền lật mặt. Người nói đã cảnh báo rằng toàn bộ ghi âm được đặt trong một email bí mật, và có một người khác cũng biết về nó. Nếu có chuyện gì xảy ra với mụ Xuân, hậu quả là dễ đoán rồi đúng không?

Là ai không quan trọng, quan trọng là chúng ta đang trong tình thế này cùng nhau. Tôi chỉ là một con thuyền con đầu của đường xó chợ, bị tù cũng không sao, nhưng mày sẽ phải chịu hậu quả to lớn. Mày là con dâu tương lai của gia đình Hồ, nếu mày vào tù, hình ảnh của mày sẽ bị hủy hoại mãi mãi. Đừng tìm cách hại tôi, tôi bảo đảm rằng tất cả file ghi âm của tôi đều được lưu trong email bí mật, và ngoài tôi còn có một người khác biết về nó. Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, mày đã biết hậu quả rồi đúng không?
Dường như mụ Xuân đã tính toán mọi thứ rất kỹ, không để lại kẽ hở nào. Con Hiền cảm thấy uất ức tới mức muốn thổ huyết. Nhưng nếu thế thì cũng sao? Nó muốn bóp chết mụ Xuân nhưng giờ làm sao được. Ngay cả lão Thắng, kẻ lừa dối người khác, tổ chức vở kịch lừa đảo vẫn không thể tin được rằng hắn ta lại rơi vào tình huống như vậy. Con Hiền nhìn gã đàn ông xăm trổ, hắn ta vẫn rất bình tĩnh với vở kịch trước mắt. Nhưng càng nhìn, nó càng cảm thấy rợn người, cảm giác sợ hãi lan rộng hơn so với những đe dọa của mụ Xuân. Gã không vội vàng đòi tiền, chỉ là nằm lại hút điếu thuốc, rồi sau khi hoàn tất, hắn ta bảo:

Tôi cho các ông ba ngày để thu xếp, trả đủ mà không thiếu một xu, nếu không thì không chỉ là đi tù, mọi chuyện sẽ được tiết lộ trên mạng xã hội, để xem công ty nhỏ như Quyết Tâm có thể tồn tại được hay không.

Con Hiền nhận ra rằng với người có khả năng thực hiện hành động giết người, hắn ta có thể làm bất cứ điều gì. Người đàn ông này đã từng vào tù nhiều lần, với hắn, việc phải đối mặt với án tù có lẽ chỉ là một trở ngại nhỏ. Nhưng đối với con Hiền, nghĩ đến việc bị giam cầm là một cơn ác mộng kinh hoàng. Nó không thể giữ bình tĩnh và cố gắng đề xuất một số tiền ít hơn:

Ba tỷ đối với chúng tôi thật sự quá lớn. Chúng ta có thể thảo luận một chút không? Anh có thể giảm giá không? Một tỷ, chúng tôi sẽ cố gắng thu xếp sớm nhất có thể, được không?
Tuy nhiên, đã quá muộn! Nếu lúc đầu, gã đàn ông có thể chấp nhận, nhưng sau khi nghe cuộc trò chuyện giữa mụ Xuân và con Hiền, hắn hiểu rằng mình nắm giữ quyền lực. Hắn chỉ làm điều này khi hắn nắm rõ quyền lực của mình. Hắn nâng cấp giá và tuyên bố:

Ba tỷ, không thiếu một xu.
Con Hiền vẫn cố gắng nói nhẹ nhàng:

Anh đừng quá độ với chúng tôi! Chúng tôi có thể thương lượng…
Nhưng gã đàn ông thô lỗ cắt lời:

Quá độ à? Các người cướp công ty của tôi, giết chết mẹ tôi, giờ thì sống sung sướng, con chó này sống như thế nào không ức hiếp người quá đáng? Đừng có nói là một tỷ, hai tỷ chín trăm chín mươi chín triệu chín trăm chín mươi chín nghìn cũng không! Ngoài những bằng chứng này, tôi còn nhiều bằng chứng khác, vì vậy chúng ta có nhiều sự lựa chọn. Đừng tìm cách chối bỏ!
Gã đàn ông không chấp nhận lời biện hộ, không chấp nhận bất kỳ sự đề xuất giảm giá nào. Con Hiền giật mình, nhìn mụ Xuân và nói:

Bà thấy chưa? Vì sự ngu dốt của bà mà chúng tôi mất tiền rồi đây. Ba tỷ, bà nghĩ đây là kho báu à?
Mụ Xuân cũng không kém cả, lôi con Hiền ra mắng:

Mày khôn lắm hả? Muốn giữ bí mật thì đừng làm điều đó. Mày nghĩ mày muốn dồn người ta vào cùng bàn chết mà không phải chịu hậu quả à? Chớ nói là ba tỷ, hai tỷ cũng không thèm bán. Ngoài bằng chứng này, tao còn nhiều bằng chứng khác, tùy thuộc vào sự chọn lựa của mày. Đừng cố tránh trách nhiệm với thằng này! Thằng này còn trẻ, không biết hậu quả sẽ thế nào đâu.
Con Hiền giật mình nhưng lão Thắng kịp thời can ngăn. Họ giờ chỉ còn cách là tìm cách giải quyết. Con Hiền nói:

Còn cách gì nữa không? Con gom tiền tiết kiệm cũng chỉ có đến triệu đô, còn có mấy dự án đi theo cũng chưa thu lãi. Thầy thì sao?

Thì tao cũng vậy, tiền có bấy nhiêu tao đã dùng hết vào các dự án rồi. Ngân hàng không cho vay thêm nữa đâu.
Vậy giờ chỉ còn cách bán cổ phần công ty thôi phải không?
Lão Thắng cảm thấy tiếc nuối khi nghĩ đến việc bán cổ phần công ty. 35% cổ phần mà bà Quyết để lại cho Diệp đã trở thành tài sản hợp pháp của Hoàng Hà, còn lại bao nhiêu cổ phần của Quyết Tâm? Mụ Xuân đứng bên ngoài, nhìn con Hiền và nói nhẹ nhàng:

Nếu không muốn bán công ty, hoặc con cậu có thể nhờ thằng Nhân một chút. Cả nhà chúng ta có thể gom góp lại một khoản khá lớn, và sau đó nhờ thằng Nhân.
Việc mụ Xuân nhắc đến việc nhờ đến Nhân, một con rể giàu có và yêu thương con gái mình, khiến lão Thắng thấy lý do. Trước đây, nếu có vấn đề, con Hiền sẽ nghĩ ngay đến Nhân, và chắc chắn hắn sẽ giúp đỡ. Tuy nhiên, sau tất cả những gì đã xảy ra, con Hiền không còn chắc chắn rằng hắn sẽ giúp đỡ nữa. Con Hiền nhìn lão Thắng mệt mỏi và nói:

Chỉ còn ba ngày thôi, thầy hãy cố gắng liên hệ với các công ty đối tác để bán đi một phần cổ phần, tôi sẽ cố gắng xoay sở thêm.
Sau khi nói xong, không chờ lão Thắng đáp lại, con Hiền rút túi và đi về. Khi đến nhà, cảnh trong nhà hỗn loạn. Hóa ra sáng nay, con Giang đã gây rối với bà Hà, vì con Giang cho rằng bà Hà đang âm mưu hại cô ta. Bà Hà đã đứng ra làm rõ tình hình, khiến ông Hoàng phải can thiệp. Tất cả những cãi vã này khiến con Hiền bất lực. Mặc dù bà Hà đang khóc, nhưng con Hiền không còn sức lực để quan tâm. Chính bản thân nó đang đối diện với một khủng hoảng, và nó không thể giúp được bà Hà.

Sau khi về đến nhà, con Hiền nhận thấy rằng Thóc đã đi ngủ, và Nhân vẫn chưa về. Con Hồng nói:

Cậu Nhân đã ra ngoài từ sáng tới giờ, con nghe con Thanh nói sáng nay cậu ấy đi chợ cùng cô Trúc. Có lẽ cậu ấy đã ở với cô Trúc suốt đêm.
Khi con Hồng nói điều này, con Hiền không kìm được cơn giận. Người đàn ông mà nó yêu đã đánh đổi tất cả mọi thứ để ở bên cạnh một người phụ nữ khác suốt đêm, nó không thể kiềm chế được cơn giận, và đẩy bát đĩa trên bàn gãy vỡ. Tất cả vỡ tan, và Thóc bật dậy và khóc. Nhưng con Hiền không quan tâm, dù Thóc là cách để thay đổi số phận của nó, nhưng nó vẫn không quan tâm. Nó ngồi xuống và hét lên một cách tuyệt vọng. Con Hồng sợ hãi, ôm Thóc và đi vào phòng ngủ. Bên ngoài, con Hiền ngồi lặng lẽ một thời gian, sau đó lấy điện thoại và gọi:

Hãy điều tra một người cho tôi.
Trần Thanh Trúc, người em gái của chủ tịch tập đoàn Lung Linh.

Sau khi nó kết thúc cuộc điện thoại, con Hiền gọi con Hồng đến để dọn dẹp mớ hỗn loạn trên sàn nhà. Sau đó, nó nằm xuống trên giường và gặm nhấm răng. Nỗi sợ hãi mất đi người đàn ông mà nó đã đợi chờ suốt nhiều năm khiến nó trở nên như một người điên dại. Nó quyết tâm rằng Nhân phải là chồng của nó, và nó sẽ không để ai có thể cướp mất hắn, bất kể điều gì xảy ra.

Trong khi Quỳnh đang nghe thêm thông tin, chú Đông gọi điện thoại. Cô đưa tai nghe vào và nhấn nút nghe. Chú Đông chia sẻ một số thông tin về Trần Thanh Trúc:

Thanh Trúc không phải là con gái bị mất tích của gia đình Lung Linh. Chú nhớ rõ rằng ông Lung từng nói với chú về đứa con gái này khi đi viếng thăm đứa con gái đã mất của ông. Ông kể rằng đứa con gái thứ ba này được thụ tinh bằng kỹ thuật nhân tạo và sau khi đẻ, bà Linh đã phải cắt tử cung. Vì thế, khi người con gái này mất, bà Linh đã rơi vào tình trạng suy sụp tinh thần. Nhưng chú Đông đã thử xét nghiệm mẫu tóc của Trúc và Vương, và kết quả cho thấy họ không có quan hệ huyết thống.
Quỳnh nghe thông tin này và cảm thấy sốc. Cô không thể tin rằng Trúc không phải là em gái thất lạc của Vương. Chú Đông tiếp tục:

Những thông tin này hoàn toàn bí mật, không ai có thể tra cứu được. Thực tế, theo giấy tờ, Thanh Trúc là con gái của ông Lung, đã học xong thạc sĩ kinh tế ở nước ngoài và từng là trẻ mồ côi tại một cô nhi viện ở Úc. Nhưng chú cảm thấy có điều gì đó lấn cấn. Và chú đã thực hiện xét nghiệm mẫu tóc, kết quả cho thấy họ không có mối quan hệ huyết thống.
Quỳnh nghe đến đây và tỉnh bơ. Cô đã gửi người đi tìm hiểu về bác sĩ Luân, hy vọng anh ta có thể cung cấp ít thông tin về Diệp. Nhưng suốt một năm qua, cả anh ta và Diệp đều biến mất không để lại dấu vết. Quỳnh nắm chặt điện thoại, nước mắt rơi xuống và cô nói:

Có thể… bác sĩ Luân là con trai thứ nhà Lung Linh không ạ?
Không chắc, con trai thứ nhà họ có vẻ giữ thông tin khá kín. Chú cũng chưa biết tên anh ta là gì. Nhưng có vẻ anh ta học về sản khoa, nhưng chú không rõ cụ thể làm gì…
Nghe thông tin này, Quỳnh bỗng nổi da gà. Từ khi sự việc xảy ra, cô cũng đã tìm hiểu về bác sĩ Luân, hy vọng rằng anh ta có thể cung cấp ít thông tin nào đó về Diệp. Nhưng cả hai họ đều biến mất một cách bí ẩn. Cô nắm chặt điện thoại, mồ hôi trội lên và nói:

Chú giúp tôi điều tra thêm được không? Có thể từ đó chúng tôi sẽ tìm ra Diệp đang ở đâu. Tôi luôn có cảm giác rằng Diệp vẫn còn sống, chắc chắn không thể biến mất như vậy được.

Cháu hoàn toàn yên tâm, chú tận dụng hết khả năng để tìm thông tin đấy. Tối nay, Lung Linh mời Viễn Đông ăn tối để thảo luận về kế hoạch hợp tác sắp tới, cả anh Vương và Trúc cũng sẽ có mặt. Chú muốn chú và cháu cùng tham dự, có thể từ đó chúng ta sẽ có cơ hội khám phá thêm. Chú cảm thấy rằng cô gái tên Trúc này cũng giữ rất nhiều bí mật. Nếu con trai thứ nhà Lung Linh là anh Luân, việc Trúc xuất hiện chắc chắn không phải là ngẫu nhiên. Nhưng tất cả chỉ là dự đoán, nếu không có bằng chứng, chú sẽ tiếp tục điều tra.
Quỳnh thở phào một cái. Ngay từ đầu, sự xuất hiện của Trúc đã khiến cô cảm thấy lạ. Nếu giả định của chú Đông là đúng, nếu con trai thứ của Lung Linh là anh Luân… nếu vậy, cô sẽ hy vọng tìm được em gái của mình, đứa em gái đáng thương của cô.

Chú Đông, con Hiền cũng đang tìm thông tin về Trúc, chú có thể giúp đỡ cháu được không?
Thực ra Quỳnh hiểu rằng, chú Đông cần phải vất vả lắm mới lấy được ít thông tin đó. Với sự kín tiếng của gia đình Lung Linh, việc này chắc chắn sẽ rất khó khăn. Nhưng để đảm bảo việc tìm ra Diệp, cô vẫn muốn có sự giúp đỡ từ chú Đông.

Dĩ nhiên! Cháu hoàn toàn tin tưởng chú sẽ giúp đỡ.
Trong khi Quỳnh chuẩn bị cho cuộc hẹn tối nay, tại nhà của con Hiền, mọi chuyện lại rối ren. Con Hiền nằm trong phòng suốt cả buổi chiều, không ăn cơm trưa, không uống nước, cô gọi điện cho Nhân nhiều lần nhưng hắn không nhấc máy. Ba giờ chiều, hắn mới về, mùi nước hoa dịu dàng phảng phất trên người hắn, chỉ cần ngửi thôi con Hiền cũng biết đó là của ai. Nhưng cô không dám thể hiện ra. Cô vào bếp, pha cho Nhân một cốc nước chanh và nói:

Anh đã về rồi à? Uống nước chanh giải độc nào.
Đặt cốc nước chanh lên bàn, con Hiền vào phòng, ôm cu Thóc cười đùa và nói:

Con nhớ anh lắm, anh bế con chút đi.
Nhân nhìn con Hiền, cả ngày ở bên cạnh Trúc, hắn vui vẻ biết bao, nhưng khi nhìn về phía con Hiền, hắn cảm thấy chán ghét. Nhưng với con trai của hắn, đứa con nuôi mà hắn yêu thương nhất, hắn không thể từ chối. Con Hiền ngồi xuống, nói nhẹ nhàng:

Em xin lỗi về hôm qua, em biết mình sai rồi, em không có ý định. Lần sau, em sẽ không xen vào những chuyện như thế nữa. Anh cũng đừng giận em. Em quá yêu anh, nên mới như vậy.
Nhân nhìn con Hiền, hắn chán ghét nó, nhưng sau những lời này, hắn cũng cảm thấy động lòng. Dù sao, suốt bảy năm qua, con Hiền luôn đứng đợi hắn trong bóng tối, chỉ vì tình yêu của nó. Hơn nữa, nó còn sinh ra cho hắn một đứa con trai đáng yêu. Vì thế, hắn không muốn quá nghiêm khắc. Nhưng bây giờ, với hắn, chỉ có Trúc là quan trọng. Hắn bắt đầu nghĩ, nếu Trúc và con Hiền cùng đứng trước mắt, hắn sẽ chọn ai. Mặc dù hắn thấy mình hơi ích kỷ, nhưng hắn không bao giờ muốn cắt đứt với Trúc.

Được rồi, vào đi. Hãy nhắc con Hồng mua gì ngon cho tối nay. Tôi sẽ ở nhà ăn cơm tối.

Nghe Nhân nói đến đây, con Hiền cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nó nghĩ trong lòng rằng có lẽ Nhân đã nhận ra tình cảm của mình. Vội vàng đưa cu Thóc cho con Hồng, nó nói:

Anh có mệt không? Em sẽ chuẩn bị nước cho anh, và em sẽ massage chân cho anh để anh thư giãn.
Nhân thực sự cảm thấy mệt mỏi sau những ngày uống rượu và điều này. Hắn gật đầu đồng ý và vào phòng riêng của mình. Con Hiền đã sẵn sàng một chậu nước sả gừng và bắt đầu massage cho Nhân trong khi hít một hơi sâu. Nó không hiểu tại sao nó lại cảm thấy khó khăn khi nói ra điều này. Thế nhưng, cuối cùng, nó vẫn quyết định mạnh mẽ:

Anh, em muốn nói với anh điều này. Gia đình em gặp một chút khó khăn, anh có thể cho em mượn một ít tiền được không?
Nhân đang ngâm chân, nghe đến việc tiền, hắn hơi ngừng lại và hỏi:

Có chuyện gì vậy? Em muốn mượn bao nhiêu?

Khoảng hai tỷ…

Hai tỷ? Nhân nhìn con Hiền với sự ngạc nhiên, hắn nghĩ rằng nó đang đùa:

Hai tỷ? Em đang nói đùa phải không?
Em muốn nói thật, nhưng vấn đề này khá phức tạp. – con Hiền không muốn nhắc đến việc mình gần như ngu ngốc với những gì đã xảy ra. – Anh có thể giúp em không? Em sẽ cố gắng trả dần.
Nhân nghe con Hiền nói, hắn rút chân ra khỏi chậu nước và đáp lại:

Hai tỷ mà em nói như chúng ta chỉ nói về vài triệu thôi. Đợt này Hoàng Hà dồn hết vốn vào dự án với Lung Linh, thậm chí vài trăm triệu cũng khó. Anh không thể giúp em được.
Con Hiền nhìn Nhân, trước đây khi họ rời khỏi biệt thự của bà Quyết, Nhân đã mua cho nó một căn hộ cao cấp để ở mà không tiếc tiền. Nhưng giờ đây, khi cần hai tỷ, Nhân lại không giúp được? Nó cảm thấy đau lòng và nói:

Anh có bao nhiêu?
Anh chỉ có vài chục triệu, em cầm tạm thì cầm.
Vài chục triệu… nghe thật đau lòng. Cả biệt thự lớn như vậy, riêng chiếc xe của Nhân đã mấy chục tỷ, nhưng với con Hiền, hai tỷ thôi sao mà Nhân lại không giúp được? Nó không kìm được cảm xúc và nói:

Anh phải giúp em.
Anh đã nói rồi, hai tỷ anh không có, gom góp cũng chỉ có hơn trăm triệu thôi. Em phải tự lo.
Nhân thậm chí còn phủ nhận việc anh liên quan đến cái chết của Diệp, nói rằng:

Chuyện giết Diệp, tôi và gia đình tôi không liên quan. Cô đừng vu oan.
Con Hiền bàng hoàng nhìn Nhân, từ lời nói của người mà nó yêu, những từ ngữ không thể tin được đã phát ra. Ngay cả khi nó có liên quan, Nhân cũng không muốn giúp? Nó bắt đầu khóc và nắm chặt tay Nhân:

Anh nói như vậy làm sao được? Ngay cả khi tôi vào tù, anh cũng không chịu tôi à?
Con chúng ta sẽ được nuôi nấng. Tôi sẽ không bỏ con.

Tai con Hiền ù đi, Nhân không bỏ con, chỉ bỏ nó. Con Hiền không ngờ, không ngờ rằng nó, hay Diệp, cũng chẳng đáng một xu với gã đàn ông bội bạc này. Lẽ ra nó nên nhận ra từ sớm hơn, không ngờ rằng tình yêu đã làm nó mù quáng tới mức luôn tin rằng nó là đặc biệt trong lòng Nhân.

Có ba tỷ thôi mà, bán cổ phần công ty đi, tôi không giúp được cô, cũng không đi theo giải quyết hậu quả cho cô đâu.
Sao anh có thể đối với tôi như vậy, anh thừa biết từ lúc anh lấy đi 35% cổ phần thì Quyết Tâm đã chẳng còn bao nhiêu. 35% ấy đáng giá cả vài tỷ.
Cô nói cái gì vậy? Đó là tài sản của Diệp, cô ta tự nguyên dâng cho tôi liên quan gì đến nhà cô?
Anh!!! Sao anh có thể mở miệng ra nói những lời thối tha như vậy? Năm ấy không nhờ tôi anh có được chị ta nhượng lại cho số cổ phần ấy không? Đó là tiền của Quyết Tâm, anh có thể nuốt trọn vẹn tài sản của người ta thế sao?
Chẳng phải Quyết Tâm cũng là cha con cô cướp của mẹ con Diệp sao? Cô nuốt trọn vẹn tài sản của người ta thì tôi cũng vậy.
Con Hiền không ngờ rằng Nhân có thể nói ra những lời như vậy, nó định gào lên lao vào thì điện thoại của hắn rung lên, con Hiền ức đưa tay giữ lấy lồng ngực, là Trúc gọi, cô muốn gặp hắn uống cafe một chút. Con Hiền nhìn thấy Nhân nghe điện thoại, giọng điệu ngọt xớt, lửa giận bùng lên, nó lao vào giằng điện thoại gào thét:

Đồ đểu cáng. Anh lợi dụng xong tôi là rũ bỏ tôi đúng không? Tôi nói cho anh biết chúng ta cùng hội cùng thuyền, thuyền lật thì cùng chết, anh đừng tưởng anh vô can, cái chết của con Diệp anh đừng tưởng anh vô can.
Nhân không ngờ con Hiền lại lên cơn điên như vậy. Hắn sợ Trúc nghe được nên vội vã tắt máy. Con Hiền hai mắt trợn lên đỏ ngầu cười điên dại:

Lẽ ra tôi phải nhìn thấu anh sớm hơn. Loại đàn ông hèn hạ, phường lừa đảo. Anh đừng quên anh lừa đảo con Diệp sao, nếu chuyện này bung bét ra, anh nghĩ Hoàng Hà nhà anh có giữ được không?
Nhân giơ tay lên, tức giận định vung tay tát con Hiền, thế nhưng nó đã né được, hắn nghiến răng nghiến lợi rít lên:

Tôi nói cho cô biết, biết điều thì tôi sẽ coi cô như nhân tình, sẽ để chung cư cho gia đình cô sống, sẽ chu cấp tiền nong cho con trai, còn nếu cô còn điên khùng, làm càn một đồng cũng đừng mơ. Làm bung bét lên, cô thử xem, tôi sẽ giết cô ngay lập tức.
Nói xong hắn dùng chân hất tung chậu nước sả gừng ban nãy sau đó lao ra ngoài mặc cho con Hiền đang gào khóc tức tưởi. Lẽ ra, lẽ ra bộ mặt khốn nạn ấy nó phải nhìn ra từ lâu rồi mới phải chứ? Con Hồng bên trong chạy ra, nó nhìn con Hiền khẽ nói:

Mợ, tối nay có chuẩn bị cơm tối nữa không?
Con Hiền không đáp, đứng dậy lảo đảo đi ra ngoài, khi vừa ngồi xuống ghế bên ngoài cũng có tiếng gõ cửa. Ban đầu tưởng Nhân quay lại, mở cửa ra mới biết không phải hắn mà là Quỳnh. Con Hiền nhìn Quỳnh kinh ngạc, còn chưa kịp lên tiếng Quỳnh đã nói:

Em về đây làm dâu mấy tháng rồi mà cũng chưa lên đây chào hỏi anh chị một tiếng. Cơ bản tập đoàn của ba em nhiều việc quá, hôm nay nghỉ mới nhớ ra. Em có mua chút quà cho cu Thóc, là vòng hổ phách đặt bên nước ngoài, nghe nói Thóc trộm vía ngoan lắm, em lên xin chút vía sau còn có cậu con trai đáng yêu như vậy.

Con Hiền không ưa Quỳnh vì cô giống Diệp, nhưng so với Diệp, nó căm hận Trúc nhiều hơn rất nhiều. Dù sao Quỳnh nói chuyện dễ nghe, làm dâu cũng không va chạm nhiều, nó cũng bớt thành kiến. Nó nhận quà cảm ơn từ Quỳnh một cách rối bời, quệt qua mấy giọt mắt trên mặt.

Quỳnh hỏi thăm vài chuyện và nói:

À em nghe nói chị Hiền cũng làm phó giám đốc một công ty nào đó đúng không ạ?
Con Hiền đáp:

Ừ, công ty nhỏ thôi không lớn như Viễn Đông.
Quỳnh tiếp tục:

Ui. Năm xưa Viễn Đông cũng nhỏ xíu chị à, ban đầu còn chỉ là cửa hàng nhỏ thôi đó. Giờ công ty nào cũng đều có tiềm năng cả. Ba em và một số người bạn đang muốn em tham khảo thêm thị trường dưới này mà em chưa quen ở đây nên khá khó khăn. Là chị em dâu, có gì chị chỉ bảo giúp em với nha.
Con Hiền, đang mệt mỏi với nhiều chuyện, không có tâm trạng nào để tiếp chuyện với Quỳnh. Tuy nhiên, để không bị mang tiếng bất lịch sự, nó vẫn cố nặn ra mấy câu xã giao để đáp lại. Quỳnh giả vờ nhìn thấu được sự phiền phức của mình, cười cười:

Chắc em làm phiền chị rồi. Dạ vậy em xin phép về, tối em còn chút việc. Em chào chị ạ, lúc nào rảnh chị cho Thóc xuống chơi với vợ chồng em nhé.
Không có gì phiền cả, mai kia rảnh chị cho cháu xuống.
Quỳnh gật đầu và rời đi. Khi Quỳnh về, con Hiền ngồi thụp xuống ghế. Nó uống cạn cốc nước chanh cho Nhân, đột nhiên nó đứng bật dậy. Nếu Nhân không giúp nó, không chi cho nó hai tỷ, thầy nó lại chưa tìm được đối tác thích hợp, thì Viễn Đông… Viễn Đông chẳng phải rất thích hợp sao? Nghĩ đến đây, nó vội vã chạy ra ngoài, nhưng Quỳnh đã về. Được rồi, chuyện này để sau, sáng mai nói chuyện với Quỳnh cũng được, giờ nó phải nghĩ cách xử lý tên đàn ông bội bạc kia. Nó gọi con Hồng ra và không biết đã nói gì, chỉ thấy con Hồng hỏi lại:

Cao trăn? Mợ à…
Tao bảo mày mua gì mày cứ thế mà mua, không phải nói nhiều!
Khi Quỳnh về đến phòng, trời cũng bắt đầu chiều. Cô lấy túi, gọi cho tiệm tóc, rồi mới thay quần áo. Dạo này kiểu tóc xoăn lơi đang hot, cô đã định làm từ lâu nhưng hôm nay mới có thời gian. Dù sao cô vẫn là con gái, nhu cầu làm đẹp vẫn ăn sâu vào máu. Cô muốn làm thử để tối nay còn đi gặp bên Lung Linh. Từ sáng cô và Vũ chẳng nói gì với nhau, thế nhưng giờ cô đi ra ngoài không thể không nói với anh. Vũ nghe cô nói nhưng không đáp lại, cô cũng không thêm bất kỳ điều gì nữa, chỉ thay quần áo rồi ra sân. Lúc này cô thấy Nhân cũng lái con G63 về biệt phủ. Tối nay Trúc phải đi ăn cùng Viễn Đông nên hắn phải trở về nhà. Gương mặt hắn không mấy vui vẻ, không về nhà mà ở phủ ăn cơm cùng ông bà Hoàng Hà.

Sau khi Quỳnh làm xong tóc, cô đến điểm hẹn và thấy chú Đông, Trúc, và anh Vương đã đợi sẵn. Cô dự kiến sẽ hỏi anh Vương về cậu em trai của anh trong buổi tiệc rượu này, nhưng đáng tiếc, anh Vương đột ngột phải rời khỏi chỉ để lại Trúc với Quỳnh và chú Đông. Quỳnh cảm thấy nuối tiếc, mặc dù cô hiểu sẽ còn cơ hội khác, nhưng cô muốn biết thông tin về Diệp sớm nhất. Trong buổi tiệc, Trúc chủ yếu nói về dự án hợp tác mới của Lung Linh và Đông Viên. Quỳnh thấy Trúc lịch sự và rất tận tâm khi tham gia thảo luận về dự án. Trong lúc nói chuyện, Quỳnh phát hiện một vết sẹo nhỏ trên mí mắt trái của Trúc, giống với vết sẹo của chị Lan Anh, người trước đây làm việc cùng cô. Mặc dù Trúc có vẻ làm đẹp tự nhiên, nhưng vết sẹo nhỏ này khiến Quỳnh tò mò.

Trong bữa ăn, chú Đông có đề cập đến gia đình anh Vương và người con trai thứ hai, nhưng Trúc luôn né tránh mọi thảo luận về chủ đề này. Dù cố gắng khám phá chút chuyện riêng tư của Trúc, chú Đông và Quỳnh đều không tìm được thông tin gì. Cuối cùng, chú Đông cũng từ bỏ và tập trung vào dự án.

Khi bữa ăn kết thúc, Quỳnh và Trúc rời đi trước, chú Đông vẫn ở lại vệ sinh. Trong khi chỉ còn hai người, Quỳnh bắt đầu hỏi:

Trúc, em ở đây lâu chưa? Nghe nói em và tôi bằng tuổi nên có thể gọi anh chàng em là “cậu” để gần gũi hơn.
Quỳnh muốn tạo sự thân thiết hơn với Trúc, hy vọng có thêm thông tin về Diệp. Trúc đồng ý và trả lời:

Chắc tôi ở đây thêm vài tháng, dự án với Hoàng Hà sẽ kết thúc mới có thể về.
Quỳnh muốn xin số điện thoại nhưng chú Đông xuất hiện. Chú vừa đi vừa nói cười:

Nhìn từ đằng sau, hai đứa giống nhau quá đấy. Con gái Quỳnh mới làm tóc xoăn lơi, bố uống một chút rượu suýt nhầm không biết đâu là đứa nào.
Quỳnh cười theo, và cô và Trúc có chiều cao tương đương, nhưng cô gầy hơn Trúc một chút, điều mà chú Đông có thể nhầm lẫn. Quỳnh giả vờ trách móc:

Bố con nhìn mà không nhận ra con, bố đúng là…
Thì tại vóc dáng giống nhau từ đằng sau chứ, nhìn trước mặt là nhận ra ngay mà.

Quỳnh nhìn thấy Trúc, dự định nói với cậu rằng đừng chấp ba tớ, nhưng bất ngờ cô nhận ra gương mặt của Trúc có chút lúng túng. Chú Đông không chú ý đến điều này và đề nghị chú đưa cô về, nhưng cô từ chối khéo léo vì cô có cuộc hẹn khác sắp tới. Chú Đông cũng có việc ở Hà Nội nên chào tạm biệt và lái xe về trước. Quỳnh đợi chú Đông rời đi, sau đó cô cũng rời xe và lái xe về biệt thự. Tuy nhiên, khi cô đã lái được một đoạn, cô đột ngột phanh kịt lại khi nghe lời của chú Đông về việc cô và Trúc giống nhau từ phía sau.

Cô cảm thấy như một luồng sét chạy qua cơ thể, cô nhớ lại ánh mắt của Trúc khi nhìn ảnh của Diệp, và cô chắc chắn rằng mình không nhầm. Cô không bao giờ nghĩ rằng Trúc là Diệp, nhưng nếu Diệp đã phẫu thuật thì sao? Cô không thể giữ được sự lạc quan và tự tin khi suy nghĩ về điều này. Cô nghĩ đến việc chị em song sinh có một sợi dây giác quan kỳ lạ, và cô đã có thiện cảm với Trúc ngay từ lần đầu tiên gặp. Nhưng tại sao Trúc xuất hiện ở đây? Tại sao cô cảm thấy Trúc và cô giống nhau đến mức chú Đông còn nhầm lẫn? Nếu Trúc không phải em ruột của anh Vương, liệu cô có phải em gái của Trúc không? Những suy nghĩ này khiến Quỳnh cảm thấy hoang mang. Dựa vào những thông tin mà chú Đông đã tìm được, cô cảm thấy nghi ngờ. Nếu cô là Nhân, cô không bao giờ nghĩ đến điều này. Những thông tin bí mật từ chú Đông khiến cô nghi hoặc! Quỳnh không thể suy nghĩ thêm được, cô quay xe lại.

Trúc vẫn đứng bên ngoài nhà hàng, và khi thấy Quỳnh quay lại, cô hỏi:

Có chuyện gì vậy? Sao chị lại quay lại đây?
Quỳnh nhìn Trúc, và dưới ánh đèn neong, cô nhìn thấy đôi mắt của Trúc màu đen thăm thẳm, giống với mắt của Diệp. Cô nói khẽ:

Dự án còn vài điểm tớ cần làm rõ, có thể giúp tớ sửa nhanh không?
Được! Chỗ nào chị muốn em xem.
Quỳnh đưa giấy tờ cho Trúc chỉ vào vài phần cơ bản. Khi thấy Trúc cúi xuống, cô không còn quan tâm và túm lấy một số sợi tóc của Trúc, giả vờ nói:

Giúp tớ với, chỉ nhanh tớ còn sửa.
Quỳnh không biết Trúc có để ý không, cô cũng không quan tâm nữa và vội vàng nhận lại giấy tờ và lên xe. Cô không về biệt thự, mà gửi tin nhắn cho Vũ và lái xe lên Hà Nội. Lúc này cô không còn thời gian chờ đợi, chỉ gọi cho chú Đông nhờ chú gọi cho bạn bên trung tâm phân tích ADN.

Suốt hai tiếng lái xe, Quỳnh không biết mình đã di chuyển với tốc độ nhanh đến mức nào. Khi đến trung tâm, đã mười một giờ đêm. Chú Vỹ, người thân của chú Đông, khi thấy Quỳnh đã cằn nhằn:

Cô này không thể đợi đến sáng sao? Tôi còn chưa kịp về nhà.
Quỳnh nhìn chú Vỹ áy náy, nhưng thật sự cô không thể chờ đến sáng. Cô đưa mẫu tóc của Trúc cho chú Vỹ, chú Vỹ gật đầu nhận và nói:

Được, 16 locus, sau 4 tiếng sẽ có kết quả. Cô về trước đi, tôi sẽ gọi cho cô.
Quỳnh muốn ở lại đợi, nhưng chú Vỹ nói không thể. Cuối cùng, cô chỉ có thể về biệt thự mà chú Đông mua để nghỉ. Chú Đông phải bay vào Nam, cô ở một mình trong phòng, cảm thấy thời gian kéo dài như một thế kỷ. Cô đã nghĩ nhiều về kết quả, nhưng cô cảm thấy rằng nó chỉ là 50:50, không có bằng chứng cụ thể, có thể là tưởng tượng của cô. Thực ra, cô và Trúc không có quan hệ gì cả. Trúc chỉ là một cô gái bình thường, có thể là con của anh Luân trong gia đình Linh Lung, có thể Trúc chỉ giúp anh Luân trả thù.

Quỳnh không biết thời gian trôi như thế nào, thậm chí cô không chợp mắt một giây nào. Đến tận bốn giờ sáng, chú Vỹ mới gọi cho cô:

Có kết quả rồi, cháu đến trung tâm đi. Chú mệt, nhờ nhân viên đưa cháu, chú sẽ chuẩn bị về.
Trời thu, nhưng cả người Quỳnh đầy mồ hôi. Cô khoá cửa và vội vã đánh xe đến trung tâm. Nhưng chỉ sau một đoạn đường, chú Vỹ đã gọi cho Quỳnh, cô nhanh chóng nhấc máy, đầu dây bên kia chú Vỹ nói:

Quỳnh, chú thấy cháu gấp với kết quả này, chú đọc cho cháu rồi chụp và gửi qua Zalo, sáng mai chú sẽ gửi bản cứng.
Cô không thể chờ thêm được nữa. Tim cô đập mạnh, như nó có thể bật ra khỏi ngực, như nó sắp vỡ thành trăm mảnh. Đầu dây bên kia chú Vỹ nói:

Kết quả hai mẫu tóc…
Nhưng chưa kịp nghe xong, một luồng sáng chói bất ngờ xuất hiện, một chiếc xe ô tô đi ngược chiều lao thẳng về phía Quỳnh với tốc độ kinh hoàng!

Bài viết liên quan