Chị em song sinh chương 8 | Không còn cơ hội sống sót

29/01/2024 Tác giả: Hà Phong 27

Trước khi mất ý thức, Diệp còn nghe thấy con Bích gọi lên rằng:

Nhanh lên, cởi hết quần áo chúng nó ra đi, cô Xuân quả là khéo léo, không cần đao búa lớn cũng có thể hại chết được mẹ chị ta. Đợt này mẹ chị ta chết, cô ta sẽ có cơ hội ở bên chú Thắng. Chẳng cần bận tâm, bà ta cũng chẳng sống được lâu, chết sớm một chút cũng tốt.
Khi tỉnh lại, Diệp phát hiện mình đang nằm trong căn phòng quen thuộc của hai vợ chồng. Mặc dù ban đầu cô nghĩ mình đang mơ, nhưng sau đó cô nghe thấy tiếng ồn ào và lời nói của những người xung quanh. Mọi người đang nói về việc cô dắt trai về nhà, và có những nghi ngờ về thai nghén của cô. Mọi lời đàm đạo và nhận xét đều làm Diệp cảm thấy tuyệt vọng. Cô tự hỏi tại sao họ lại độc ác như vậy, khi cô đã tin tưởng, yêu thương và dành toàn bộ thanh xuân để hầu hạ họ.

Dù có nguyền rủa ngàn lần, cô cảm thấy không còn từ ngữ nào đủ tởm lợm để mô tả đám người kia. Sau khi mở mắt, cô nhận ra mọi thứ không phải là một cơn ác mộng, mà đám người xung quanh đang nhìn chằm chằm vào cô và anh Luân. Mọi người chỉ trỏ và nói xấu về mợ. Bà Hà đứng đó khóc lóc, đều đặn lên án Diệp:

Gia đình này đã không có lỗi với cô, tại sao cô lại làm như vậy? Tôi mời bác sĩ của chị tới kiểm tra, nhưng chị lại làm chuyện này khi cả nhà đi giỗ cụ cố. Nếu không phải thím Đào phát hiện, chị sẽ lừa dối cả gia đình này!
Diệp nhìn bà Hà, cảm giác muốn lao ra xé xác bà ta thành trăm mảnh. Tuy nhiên, Nhân đã không để mợ hành động. Hắn lao vào đánh anh Luân và tỏ ra tức giận:

Thằng này, mày dám ngủ với vợ tao. Hai thằng lừa dối tao bao lâu, và giờ mày còn ép đứa con của tao chết.
Diệp tức giận và không còn nhớ mình là giáo viên. Mợ chửi thề, túm váy mặc vào và lao ra ngoài. Mặc dù mỗi người có thể hiểu nhầm, nhưng mợ phải về, mợ không thể để đám người này làm tổn thương mẹ mình đến vậy. Tuy nhiên, cô không thể tránh khỏi đám người, và con Bích còn đẩy cô vào và nói xấu về mợ:

Chị định đi đâu? Chị muốn làm bẩn cái nhà này à?

Diệp ngước lên nhìn con Bích, ánh mắt đỏ ngầu long sòng sọc, hai tay mợ bóp lấy cổ nó, nếu bà Quyết có mệnh hệ gì, mợ nhất định sẽ ngay lập tức giết nó. Có điều mình Diệp không thể chống nổi với đám người quá đông. Người ta cho rằng mợ ngoại tình với anh Luân, làm xấu mặt gia tộc họ Hồ nên lôi mợ ra. Mợ nhìn đám người, nhìn bà Hà, con Bích gầm lên:

Bà sống như vậy không sợ trời cao vật chết hay sao? Bao nhiêu năm tôi chưa làm gì có lỗi, bà vì chút tài sản mà sẵn sàng làm ra những chuyện tàn độc thế này, sẵn sàng vấy bẩn thanh danh con dâu mình. Bà không sợ nghiệp quật sao?
Nhân nghe đến đây liền lao vào vả lên mặt Diệp một cái rồi nói:

Cô đi ngoại tình còn đứng đây mắng mẹ tôi. Lúc cô sẩy thai mẹ tôi hầu hạ cô hơn cả người ở, còn nhờ thím họ mua bao nhiêu đồ về cho cô bồi bổ, cô điên rồi sao? Cô hỏi người ta xem mẹ tôi thương yêu cô ra sao, ngày ngày hai bữa sợ đều đặn đi chợ chọn từng con gà, con cá ngon, cô ăn cho cố rồi cắm lên đầu tôi cặp sừng dài.
Tôi cắm sừng anh hay anh năm lần bảy lượt cắm sừng tôi, tôi ngoại tình hay anh ngoại tình? Các người dùng thuốc an thần tiêm vào người tôi tạo dựng hiện trường giả, các người sao có thể nghĩ ra những thứ tởm lợm như vậy? Tôi không ngoại tình, tôi không ngoại tình.
Thế nhưng mặc cho mợ nói, chẳng một ai tin. Người ta chỉ tin vào cảnh trước mặt, vào việc mợ và anh Luân trần như nhộng ngủ với nhau. Vả lại lúc nãy bà Hà, con Bích và cả Nhân quả thực đều có mặt ở đám giỗ vả lại chẳng ai điên mà tự bôi than vào mặt mình. Dù cho Diệp hét bở hơi, dù cho mợ giải thích người ta càng chỉ trỏ, cười khinh bỉ mợ. Thứ cảm giác bất lực, tuyệt vọng khiến mợ như bị đày xuống ải địa ngục. Mợ vừa khóc vừa van xin đám người tránh ra, cho mợ đi tìm mẹ, van xin đám người hãy tin mợ. Nhưng có khóc nữa, khóc mãi, có van xin cũng vô vọng. Bà Hà rấm rứt lau nước mắt tỏ ra cao thượng:

Các cô chú thím về đi. Chuyện nhà tôi tôi sẽ đóng cửa bảo ban nhau. Chỉ xin các cô chú đừng nói ra bên ngoài, mấy tấm ảnh ban nãy các cô chú chụp xin hãy xoá hết đi, đừng phát tán ra.
Bà ngậm mồm đi! Bà ép tôi uống thuốc phá thai, phá bỏ cháu bà, bà gọi bác sĩ Luân đến tiêm thuốc cho chúng tôi để tạo hiện trường chúng tôi ngoại tình hòng bức chết mẹ tôi. Làm gì có con ngu nào ngoại tình còn mang trai về đây. Tôi ngoại tình tôi đã đi khách sạn.
Chị thôi đi! Chị thấy gia đình tôi đi ăn giỗ hết nên tranh thủ, đi khách sạn thì kiểu gì chẳng bị phát hiện, mang về đây mới là cao thủ. Thôi các cô các chú về đi, chuyện nhà cháu không tốt đẹp gì, đừng có đem ra bàn tán!
Than ôi! Khốn kiếp làm sao! Diệp bị con Bích, bà Hà và cả con Giang lôi vào rồi đóng sầm cửa lại. Mợ như con thú bị thương dồn đến chân tưởng, hai tay túm lấy tóc bà Hà gào lên:

Bà buông tôi ra, đồ thất đức buông tôi ra. Tại sao các người làm thế với tôi? Các người giết con của tôi, còn muốn giết mẹ tôi, tại sao lại làm như vậy? Tôi gọi một tiếng mẹ chồng, một tiếng em chồng, vì sao lại có thể đối xử với tôi như vậy.
Anh Luân thì nhìn Nhân vẫn đang định đánh mình ngước lên trời cười lớn:

Hoá ra là thế này, hoá ra cuộc sống hào môn là thế này. Các người không bằng cả đám súc sinh.

Luân không lường trước rằng mình sẽ rơi vào một tình huống kinh hoàng như vậy. Bác sĩ cao quý như anh, không thể ngờ rằng sẽ bị một kế hoạch tàn ác như vậy dành cho mình. Anh trở thành công cụ để làm xấu hình ảnh một người phụ nữ, bị vấy bẩn danh tiếng. Mặc dù Nhân không dám đánh anh mạnh quá, anh biết nếu bị thương nặng sẽ có hậu quả ngược lại. Hắn chỉ đánh vài cái rồi để anh đi. Mặc dù anh Luân áy náy với việc này, biết rằng nó sẽ ảnh hưởng đến công việc và danh dự của mình, nhưng hắn không để tâm. Công ty đang gặp khó khăn, và anh rất cần chiếc biệt thự kia. Việc đẩy vợ mình, người ngốc nghếch không biết tự bảo vệ, ra khỏi những tình huống như thế không là vấn đề đối với hắn. Hắn đẩy anh Luân ra ngoài, la ó cho đám người biết rằng anh ta bị cắm sừng, sau đó hắn đuổi hết những người không sống trong biệt phủ ra khỏi.

Cậu Vũ đang công tác ở nước ngoài suốt cả tháng này, và trong khoảng thời gian đó, mợ Linh cùng bé Min cũng đi du lịch. Nhưng giờ đây, ngôi nhà này trở nên trống rỗng, không có ai.

Diệp bị con Giang, bà Hà và con Bích kéo vào bên trong. Bà Hà nhìn mợ và cười đắc ý:

Diệp, nhà này làm gì mà chị lại ngoại tình vậy? Thằng Nhân nó có lỗi gì với chị?
Có mẹ nào lại nhìn con dâu ngoại tình mà cười đắc ý như bà Hà không? Bà ta còn hỏi con trai bà ta liệu có lỗi gì không! Mợ không kìm được nước mắt, uất ức nghẹn tận cổ họng. Một gia đình đầy rẫy những tình huống thối nát, một gia đình đến mức kinh tởm. Mợ ghê tởm cả bản thân, vì mợ đã phải sống cùng những con người như thế. Thế nhưng, mợ biết lúc này mình không thể chửi bới đám người này. Mợ chỉ có thể nín nhịn, quỳ xuống cầu xin đám người này tha cho hai mẹ con mình một đường sống. Mợ hi vọng rằng đám người này còn một chút tình người, rằng họ sẽ thương cảm với một người phụ nữ thất bại như mợ, và tha cho mợ, để mợ có thể về nhà với mẹ. Con mợ đã mất, chỉ còn mẹ thôi. Nhưng dù là chồng, mẹ chồng, em chồng hay con người như con Giang, mọi người chỉ nhìn mợ và cười lớn, chứng kiến mợ quỳ xuống như một con chó. Con Bích nhìn mợ và cười khinh bỉ:

Không ngờ chị cũng có ngày phải quỳ xuống chân tôi. Chị nói gia đình tôi ác độc, vậy chị hại tôi suýt mất hai đứa con thì là gì? Những gì hôm nay chị nhận là điều xứng đáng, xứng đáng với quả báo chị gây ra.
Diệp nhìn con Bích và đáp:

Tôi không hại con cô, là con Hiền đã hại. Tôi xin cô, xin các người tha cho tôi, tha cho mẹ tôi, tôi còn 15% cổ phần công ty, sẽ để lại hết cho các người.
15% cổ phần công ty? Bà Hà bĩu môi, điều bà cần là toàn bộ gia tài chứ không phải 15% ít ỏi như thế. Tha rồi thì Diệp có chắc không lừa dối, bà không đời nào tin. Diệp không biết phải làm thế nào, mợ chẳng còn ai trên cõi đời này ngoài mẹ, mợ dập đầu bám vào chân bà Hà khóc tức tưởi:

Bao nhiêu nay tôi thật tâm coi bà như mẹ của tôi, tôi xin bà tha cho mẹ tôi, bà ấy cũng chẳng còn sống được bao lâu, xin hãy tha cho mẹ con tôi một con đường sống.
Không sống được bao lâu thì chết luôn cũng được. – con Bích lạnh lùng nói.

Diệp nhìn miệng nó cử động, từng lời nói đều như một nhát dao tàn nhẫn. Trong thế giới của gia đình Hồ, mạng sống của họ được coi trọng như vàng bạc, kim cương, còn mạng sống của người khác chỉ là như cỏ rác. Diệp trở nên mất khả năng suy nghĩ, tâm trí mợ chỉ đang lo lắng cho người mẹ đang ốm nằm trong nhà. Nhưng đám người chẳng quan tâm đến lời van xin của mợ, họ không chỉ chơi tro tài mà còn khóa mợ vào phòng ngủ, làm tăng thêm sự khó khăn và tuyệt vọng. Dù mợ la hét, đập cửa, nhưng chẳng ai mở cửa để mợ thoát ra. Năm năm trước, khi mợ bước chân vào biệt thự này, người ta nói rằng cuộc sống của mợ là hạnh phúc, mợ như chuột sa chĩnh gạo. Thế nhưng giờ đây, mợ mới thấu hiểu mình đã tự mình đặt cuộc đời mình vào một địa ngục tăm tối. Mặc dù mợ thử mọi cách, dùng cả tivi để phá cánh cửa, nhưng tất cả đều vô ích.

Diệp dựa vào tường lạnh, từ từ ngã xuống đất, khóc đắng đít. Làm thế nào lại có người có thể hại mợ đến như vậy? Trong bóng tối của căn phòng, mất điện do đám người tắt, mợ nằm co quắp trên nền nhà, hồi tưởng về những kỷ niệm hạnh phúc thời thơ ấu. Lúc đó, mợ và con Hiền đã sống trong hạnh phúc, mợ cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất. Cuối cùng, mợ mới hiểu mình đã không có gì cả.

Chiều, con Giang ném mấy miếng bánh quế vào khe cửa cho Diệp. Nó còn khoe với Diệp rằng giờ đây mợ là người nổi tiếng. Những tấm ảnh chụp gia đình nhà chồng được truyền tay nhau, mợ giờ trở thành người nổi bật nhất trong khu vực này. Mợ lo sợ điều cuối cùng đã đến. Mợ biết đám người này không dám giết bà Quyết, nhưng vì bà Quyết đang mang bệnh tim, chỉ cần một cú sốc nhỏ cũng có thể khiến bà Quyết ra đi. Mợ cầm cốc nước và cốc vỡ nó vào bản lề cửa, dù mợ biết không có tác dụng, nhưng vẫn hy vọng rằng có thể mở được cánh cửa. Khi đang làm, mợ điên dại và gào lên:

Mở cửa, mở cửa. Các người hãy mở cửa cho tôi. Tôi xin các người. Giang, xin cô… mở cửa cho tôi, tôi sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của cô.
Con Giang ở ngoài đáp:

Tôi không thể giúp mợ, nếu mở cửa cho mợ tôi sẽ bị bà đánh chết đấy. Mợ đừng gào thét nữa, không có ý nghĩa đâu.
Hai hàng nước mắt của Diệp giàn giụa, con Giang nói tiếp:

Giờ mợ ra được thì cũng vô ích thôi, đống ảnh mợ ngủ với anh Luân cũng đã bị phát tán, mẹ của mợ còn mất, còn bị xã hội chê bai khinh bỉ thôi.
Như một cú sét đánh, Diệp bất động hoàn toàn rồi cuối cùng đổ gục xuống. Con Giang đứng bên ngoài, chưa kịp rời đi đã nghe thấy một tiếng hét, một tiếng hét chói tai như vỡ nát cổ họng. Không có nỗi đau nào trên thế giới có thể diễn tả được nỗi đau mà Diệp đang chịu đựng. Mợ không biết mụ Xuân đã mang đi đống ảnh kia, mụ ta đến gặp bà Quyết và tỏ ra hạnh phúc với bụng bầu của mình. Mụ ta nói mụ ta mang thai với con trai của ông Thắng, và họ đã sống bên nhau được sáu năm, còn có một đứa con khác mà trước đó đã sẩy thai, giờ mới có lại. Bà Quyết như bị tê liệt, cơn đau tim kéo đến, chưa kịp bình tĩnh đã qua đời, còn Diệp thì bị đám người họ hàng bên chồng chửi rủa, mối quan hệ với anh Luân bị phơi bày, và mọi sự tôn trọng đã mất.

Diệp không thể rơi lệ nữa, cảm giác đau đớn và tàn bạo đã làm cho mợ không còn khả năng kêu gọi bằng lời, mà chỉ còn lại những tiếng la thét hỗn loạn như của một người tâm thần. Hai bàn tay mợ cào xuống nền gạch, máu chảy nhưng mợ không thể cảm nhận được, đôi mắt trợn lên phát ra những tiếng thét cuồng nộ. Mất con, mất mẹ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã làm cho mợ thực sự bị hủy hoại, bị tê liệt, tâm trí mất khả năng nhận biết xung quanh.

Buổi tối, khi Diệp đang nằm dưới nền đất, cánh cửa mở ra và mùi hương khói thoang thoảng. Diệp mở mắt nhìn, dưới ánh đèn lờ mờ, con Hiền bước vào. Mợ lao lên và túm cổ nó, dù nó không xuất hiện mợ cũng biết cái chết của mẹ liên quan đến nó. Nhưng ngay khi mợ túm nó, nó đạp một phát vào bụng mợ và cười:

Thật đáng thương cho chị. Mẹ chết mà chị chỉ biết nằm đây khóc lóc, còn bị mang tiếng là bất hiếu. Con nhỏ như tôi, lại không phải ruột thịt gì của chị, mà cũng quỳ gối suốt mấy tiếng đồng hồ.
Dù Diệp đã lờ mờ đoán ra rằng con Hiền không phải là con ruột của bà Quyết, nhưng khi nghe nó nói, mợ vẫn chưa thể chấp nhận được. Tại sao ông Thắng từ khi Diệp còn nhỏ đã nói với mợ rằng nó là em gái ruột của mợ? Diệp không biết rằng, khi bà Quyết gặp ông Thắng năm Diệp năm tuổi, ông là một người đàn ông có vẻ đạo mạo, hiền lành và đức độ. Sau năm năm thời chồng, bà Quyết đã bị ông Thắng chinh phục bởi sự tốt bụng của ông, cộng thêm câu chuyện ông kể về việc bán tài sản để chữa bệnh cho vợ, nhưng cuối cùng vợ ông vẫn qua đời, để lại đứa con nhỏ. Bà Quyết cảm thấy thương cảm nên đã lấy ông Thắng, và con Hiền lúc đó mới tròn ba tuổi. Sau khi kết hôn, ông Thắng luôn thể hiện sự quan tâm đặc biệt đối với Diệp, thậm chí còn nhiều hơn cả con Hiền, ngay cả khi bà Quyết không ở bên, ông vẫn chuộng bảo Diệp và thường xuyên tự tay chuẩn bị thức ăn cho Diệp rồi mang vào bệnh viện. Sau đó, ông đề xuất với bà Quyết không nên nói với Diệp rằng Hiền là con riêng của ông, mà hãy để cả hai đứa trẻ nghĩ rằng họ là chị em ruột. Điều này không chỉ tăng cường mối quan hệ giữa họ mà còn khiến họ có trách nhiệm bảo vệ lẫn nhau hơn. Bà Quyết đã lắng nghe ý kiến ​​của ông Thắng và từ đó, ngoài việc cho Diệp biết rằng Diệp có một người cha và một chị em gái song sinh đã mất, bà Quyết vẫn nói với Diệp rằng Hiền và Diệp là chị em ruột, và bà là người sinh Hiền. Tuy nhiên, bà không biết khi con Hiền có nhận thức, ông Thắng đã nói với nó rằng nó không phải là con ruột của bà Quyết, và từ nhỏ ông đã dạy nó phân biệt rõ ràng giữa quan hệ của nó với mẹ của Diệp, cố gắng ghi nhớ những điều ông ta nói, ngoại trừ việc bề ngoài nó phải tỏ ra yêu thương chị và mẹ, nhưng không được sử dụng tình cảm thật để đối xử.

Mỗi từ, mỗi câu nói của con Hiền khiến Diệp đau lòng, cảm giác buốt lạnh tràn người. Cuối cùng, Diệp không thể kiềm chế nổi cảm xúc của mình. Tại sao con Hiền lại thản nhiên khi ngoại tình với Nhân, tại sao lại đứng sau góp phần hại chết bà Quyết? Con Hiền lạnh lùng như cha ruột của nó, bởi chúng không có dòng máu chung với Diệp. Một màn kịch ác kéo dài suốt hai mươi năm, một mối quan hệ mẹ con bị hai cha con Hiền lừa dối một cách tàn nhẫn. Mợ đã nuôi nó như thế nào suốt hai mươi năm, thậm chí sau khi nó chết mặc dù chỉ là một con chó nhỏ, mợ vẫn còn thương xót. Nhưng con Hiền, một người con mợ nuôi, lại chuẩn bị hại chết bà Quyết và còn châm ngòi đốt lên nỗi đau tuyệt vọng của Diệp.

Chị có biết từ khi chị mất con, tôi đã làm gì không? Không phải thuốc mà chị và thầy cắt có tác dụng đâu. Cả một chế độ chăm sóc kỹ lưỡng, tôi đã pha thuốc tránh thai vào bình nước lọc trong nhà chị hàng ngày. Chị có biết vì sao con Hồng lại mua thuốc Acnotin không? Không phải để trị mụn, mà để con chị bị dị dạng và buộc phải rời bỏ. Chị có biết vì sao mẹ chị mất sớm không? Bởi con Hồng đã làm mọi cách để mẹ chị yếu đi nhanh chóng.
Một cảm giác tức tưởi tràn ngập Diệp. Tội ác của cha con con Hiền đã vượt quá khả năng chịu đựng của mợ. Suốt hai mươi năm sống, thậm chí ăn trộm cây kim sợi chỉ cũng chưa từng xảy ra với Diệp, người luôn tuân thủ đạo lý lương tâm. Ngày nào mợ cũng được bà Quyết dạy bảo về việc sống đạo đức, và dù có chuyện như khi mười bảy tuổi nhưng Diệp vẫn giữ vững tư tưởng đúng đắn. Nhưng giờ đây, cha con con Hiền đã vụng trộm mọi thủ đoạn, từ việc cướp tài sản, hại chết mẹ mợ, đến cả việc hại chết đứa con gái chưa kịp chào đời. Cuộc sống của hai mẹ con mợ từ đầu đến cuối đã nằm trong tay của chúng. Ngay cả khi xem phim, mợ cũng chẳng dám xem những bộ phim có những nhân vật quá ác, mà mợ tin rằng những kẻ ác đó chỉ xuất hiện trong trí tưởng tưởng của đạo diễn. Thế nhưng giờ đây, mợ phải đối mặt với sự thật ác độc hơn cả những bộ phim đó. Đây chính là sự tàn nhẫn đến tận tâm hồn! Hay không, lũ xâm phạm này đơn giản là những sinh vật độc ác không có chút lòng nhân đạo?

Chị có biết tôi và anh Nhân đã yêu nhau bao lâu chưa? Mỗi chuyến công tác đều là cơ hội để chúng tôi đi du lịch cùng nhau. Làm sao chị biết được điều đó? Chị có biết vì sao con Bích ghét chị không? Tại sao nó gây khó khăn cho chị, vì sao con Giang coi thường chị, vì sao con Hồng lại pha thuốc kích thích vào bát phở của con Bích rồi đổ cho chị ăn không? Con Hồng thực ra không phải là mồ côi, nó được thầy tôi thuê từ khi mới mười tuổi và được thầy dạy dỗ rồi mới mang về đây.
Diệp ôm lấy bản thân, những lời con Hiền nói đến mợ như những đợt đau đớn liên tiếp. Nói những điều này với mợ lúc mợ đang trong tình trạng yếu đuối nhất, để làm gì? Để làm gì khi mợ đang trải qua những cú sốc liên tiếp? Mợ cảm thấy cả lồng ngực đau nhức, cả hai bên tay đều là người của cha con con Hiền.

Đứa bé đầu tiên chị và anh Nhân có không phải là một sự ngẫu nhiên. Mỗi ngày chỉ một ít thuốc thôi, lâu dần thì con chị sẽ không còn. À, tôi còn muốn nói thêm với chị một điều nữa, đứa con thứ hai của chị… không phải là con gái, mà là một đứa con trai.
Đầu Diệp như một quả bom phát nổ, rung lên do những trận đau đớn liên tục. Mợ không thể tin rằng những lời nói này là sự thật, không thể tin rằng bức tranh tàn bạo và đau lòng như vậy đang hiện hữu trước mắt.

Còn điều này nữa. Năm đó, thầy của tôi muốn tôi học sư phạm, bạn biết vì sao không? Vì thầy không muốn công ty gắn liền với tôi. Thực ra, công ty không bao giờ gặp khó khăn như thầy nói, chưa từng gần phá sản như thầy nói. Chỉ là một số người quyền lực trong công ty đã bị thầy mua chuộc. 35% cổ phần ấy là một khối tài sản lớn. Đáng tiếc là chị lại trao kính biếu chồng chị. Nhưng cũng không sao, tài sản của chồng chị cũng là của tôi. Bà Hà từ lúc đó nhìn chị, nhưng bà ấy không biết rằng cuối cùng tôi mới nắm quyền lực. Mấy năm qua, chị nghĩ bà ta tốt với chị sao? 20% cổ phần công ty đó đầu tư vào bất động sản mang lại lợi nhuận lớn cho Hoàng Hà. Bà ta còn muốn 15% còn lại, chị nghĩ sao tôi lại thành công, hành động một cách dễ dàng như thế này trong công ty? Bao nhiêu năm qua, chị sống sung sướng bên anh Nhân, giờ đến lúc chị trả lại anh ấy cho tôi. Người như anh ấy, chị không xứng.
Từ khi bị sẩy thai cho đến giờ, Diệp đã biết bà Hà không phải là người tốt đẹp, mà là một người tàn ác và độc ác. Nhưng không ngờ bà ta nhắm đến mợ ngay từ đầu chỉ vì tài sản. Mợ tưởng nhà giàu sẽ không tham lam, nhưng càng giàu càng tham. Và nói gì mà mợ không xứng với Nhân? Hắn là ai chứ? Một kẻ đàn ông đạo mạo nhưng đầy bẩn thỉu, một kẻ đàn ông đê tiện, kêu gọi mợ nhưng mợ cũng không dám đắm chìm vào. Mợ cảm thấy cay đắng khi nghĩ về mẹ. Bây giờ mẹ đang ở đâu, băng giá biết bao nhiêu. Nước mắt ướt ướt tai, mợ đau đớn, suy nghĩ về cái chết đến nỗi mợ không thể ngừng khóc. Hai mẹ con mợ sống chung trong hai mươi năm, không cùng huyết thống cũng không có nghĩa lý gì sao?

Tại sao? Tại sao mày lại làm như vậy? Hai mươi năm qua, mẹ coi mày như con ruột, tao yêu mày như em ruột, tại sao mày lại tàn ác như vậy? – Diệp khóc như mưa, tiếng nấc nghẹn ngào như một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tim mình.
Coi tôi như con ruột? Mẹ chị chưa từng coi tôi như con ruột, nếu coi tôi như con ruột thì tại sao biệt thự chia cho chị, 35% cổ phần cũng là cho chị, từ nhỏ đều dành cho chị điều tốt đẹp hơn… tôi chưa từng được gì cả?
Thế thì sao? – Diệp giục lên – Nếu không có mẹ tao thì cha con mày chỉ là lũ khố rách áo ôm, mẹ tao để toàn bộ cổ phần cho ông ta, vậy mà mày sẵn sàng bức chết bà ấy, mày có còn là con người không?
Là chị bức chết mẹ chị! Là mẹ chị xem xong ảnh của chị mà chết. Vả lại bà ta có sống thêm vài tháng vài năm cũng chẳng để làm gì, chết sớm đi cho đỡ đau khổ, tôi đang giải thoát cho bà ta đấy!
Một bọn người bệnh hoạn điên cuồng. Làm sao họ có thể nói những điều đó? Diệp không suy nghĩ gì, lao vào bóp cổ nó. Nó mang thai à? Tốt! Hôm nay mợ cùng mẹ con nó chết! Đứa bé không có tội sao? Nó hại mẹ con mợ, mợ cũng sẽ hại nó. Sống lương thiện để làm gì? Con sinh ra từ những người cha mẹ như nó và Nhân đã là tội lớn rồi. Nhưng chưa kịp làm gì, bên ngoài cũng có tiếng bước chân. Có người túm cổ mợ lôi ra, là bà Hà và Nhân. Con Hiền khóc lóc dựa vào lòng Nhân, trưng ra bộ mặt thảo mai giả tạo. Diệp nhìn đám người, mặc cho đã bị họ lôi ra và đáp xuống đất, mợ lồm cồm bò dậy. Mợ biết đám người này có dã tâm hại mẹ của mợ, con của mợ thì cũng sẽ không tha cho mợ. Mợ cũng chẳng còn sức lực mà chửi bới, chỉ ngước lên nhìn Nhân rồi nói:

Mẹ tôi đã qua đời. Các ông đã đạt được mục tiêu rồi đúng không? Tiền tài, những thứ xa xỉ, tôi không quan tâm. Chỉ mong ông cho tôi được nhìn mẹ lần cuối. Bây giờ là đêm khuya, không ai ở đây cả, tôi cũng không thể trốn thoát. Các ông theo dõi tôi 24/24, sau đó tôi sẽ thực hiện thủ tục chuyển nhượng biệt thự và cổ phần.
Diệp nghĩ rằng hắn ta sẽ từ chối, nhưng không ngờ hắn ta lại gật đầu. Diệp tự tin rằng nếu họ muốn hại mợ, có thể chỉ là ép mợ chuyển nhượng mảnh đất, hoặc lộ ảnh mợ và anh Luân để làm mất thể diện, buộc mợ phải rời đi tay trắng thôi. Đối với mẹ mợ, họ chắc chắn rằng bà Quyết đã qua đời do bệnh tim, và vì sốc khi biết mợ ngoại tình, bà đã gặp cơn đau tim và qua đời. Nhưng mợ sống một cuộc sống đàng hoàng, một số người không dám dính líu vào chuyện máu thịt và giết mợ. Tuy nhiên, có lẽ Diệp đã đánh giá họ quá thấp! Họ không tin rằng mợ sẽ chuyển nhượng cổ phần và biệt thự cho họ. Họ muốn triệt hạ mợ từ gốc, không để một bóng dáng nào còn sống sót. Nhân giục Diệp vào để thay đổi trang phục, sau đó nói:

Tôi sẽ đưa cô đến đám tang của mẹ cô. Nhưng sau đó, cô phải quay lại biệt phủ ngay. Mọi thứ cô nói trước đó, cô phải thực hiện.
Diệp gật đầu, cố gắng kiềm chế nỗi đau, thay đổi bộ quần áo. Mợ cần phải rời khỏi đây, chỉ cần ra khỏi khu vực này dù có tai nạn giao thông, mợ cũng sẽ lao thẳng vào một chiếc taxi. Mợ phải trốn thoát, phải báo thù, báo thù cho mẹ, cho con mợ và cả cho bản thân mợ.

Tuy nhiên, mợ không ngờ rằng bọn chúng đã lên kế hoạch sẵn sàng. Khi đến vườn hoa, mợ cảm thấy một lực lượng mạnh mẽ đập thẳng vào gáy mợ, làm mợ ngất lịm. Khi mở mắt, mợ phát hiện mình bị trói trong một chiếc túi tối tăm. Khiến mợ hốt hoảng, mợ nhận ra mình không thể nói được lời nào, cả hai tay mợ bị trói, và tiếng con mụ Xuân cất lên:

Tôi đã tính kỹ, khi tàu đến, chúng ta sẽ ném cô xuống biển. Nếu chết vì vượt biên, không có cảnh sát nào sẽ điều tra. Hằng năm có hàng trăm ngàn người vượt biên, trong đó có những người rơi xuống biển mà chết chứ! Cô mới vừa ngoại tình, bỏ trốn với tình nhân, chẳng phải cảnh sát nào cũng hiểu chuyện sao?
Diệp nghe đến đây, mở mắt ra và nhận ra rằng mình bị trói trong chiếc túi tối tăm. Bây giờ, thậm chí là việc kêu gào cũng không thể. Thậm chí không thể nhìn thấy khuôn mặt của người mẹ quá cố lần cuối cùng. Họ đã giết mợ sao? Họ có dám không? Khi một đoạn đường đã đi được, tiếng mụ Xuân lại vang lên:

Đi được một đoạn thì hãy cởi trói cho nó, tránh khi quay lại sau này, nếu có cảnh sát nào tìm thấy xác nó trong tình trạng bị trói, họ sẽ mở cuộc điều tra lại. Hãy nhớ rằng khi chúng ta đến một nơi nào đó, hãy ném cô xuống biển.
Diệp ngồi đó, nghe những lời này, cảm giác ớn lạnh từng cơn. Ớn lạnh không chỉ bởi chiếc áo mỏng manh, mà còn bởi tâm tính thú tính của những con quỷ đang đối mặt với mình. Mợ thật sự đã đánh giá họ quá thấp. Họ không dám giết mợ, nhưng họ sẵn sàng tạo cho mợ một cái chết hợp lý, họ đẩy mụ Xuân vào việc giết tận gốc. Mẹ mợ đã bị đặt ra mục tiêu hủy diệt, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cô cũng không có cơ hội sống sót!

Bài viết liên quan