Chỉ yêu mình em Chương 33 | Thành lập công ty

20/02/2024 Tác giả: Hà Phong 51

Lễ thành lập công ty Benazir thu hút đông đảo giới doanh nhân Pháp và báo chí. Không chỉ bởi sự có mặt của Peter và Hoàng “gỗ” – hai doanh nhân đã một thời làm mưa làm gió thị trường Pháp mà còn bởi đây là công ty có quy mô đầu tiên được thành lập bởi các bạn trẻ đang học Tiến sĩ, dám đem bản sắc Việt tung ra thị trường quốc tế Đặc biệt, Tổng giám đốc công ty lại là một chàng trai lạnh lùng, nam tính và quyết đoán – Doãn Khang Viễn. Ngay cả tên của công ty Benazir nghĩa là độc đáo, chưa từng có, cũng đã thu hút giới báo chí. Người ta kì vọng vào những sản phẩm đặc sắc được tôi luyện bằng nhiệt huyết, tri thức của tuổi trẻ cùng với những nét văn hóa truyền thống lâu đời, những nguyên liệu bình dị từ cây tre Việt Nam – loài cây tượng trưng cho sức sống bền bỉ, ý chí kiên cường của con người Việt Nam.

Lễ ra mắt công ty diễn ra tại một khách sạn lớn của thủ đô Pa – ri hoa lệ và được trang hoàng vô cùng bắt mắt. Dọc theo lối đi là các mẫu sản phẩm đèn lồng của công ty được treo theo phong cách nghệ thuật, tạo nên một không khí dân gian của làng quê Việt nhưng cũng rất sáng tạo và độc đáo. Trên những bàn tiệc được bố trí theo hình chữ S, dao, nĩa và thìa đều là các sản phẩm từ tre thân thiện với môi trường tạo nên một diện mạo hấp dẫn. Khách mời đều là những tên tuổi có máu mặt trong làng nội thất, tất nhiên, trong việc này có sự nhúng tây của hai nhân vật Peter – bố của Amabella và Hoàng ” gỗ” – ba của Doãn Khang Viễn. Mọi người đều trầm trồ với ý tưởng của những cô cậu sinh viên trẻ tuổi. Và lẽ dĩ nhiên, buổi ra mắt này không thể thiếu phóng viên từ các tờ báo lớn đến săn tin. Trước khi buổi lễ bắt đầu, một số phóng viên tranh thủ phỏng vấn Minh Hoàng và ông bạn cũ Peter:

– Thưa ông Trịnh, chặc hẳn ông đã có rất nhiêu ảnh hưởng về mặt ý tưởng kinh doanh cho con trai trong việc thành lập công ty khi tuổi đời còn rất trẻ?

Minh Hoàng cong khóe môi cười:

– Cảm ơn câu hỏi của bạn. Chắc bạn chưa tìm hiểu rõ về con trai tôi. Một chàng trai xuất sắc như vậy đâu cần ý tưởng kinh doanh của tôi. Nếu xét về tuổi đời thì kinh doanh dù có lúc tựa một canh bạc nhưng có khi lại là một mảnh đất màu mỡ để ươm mầm cho những cây cổ thụ sau này. Tôi tin rằng con trai tôi là một mầm cây chắc khỏe. Benazir là tâm huyết của Khang Viễn và những bạn trẻ. Tôi luôn ủng hộ con trai mình. Trên thương trường, Khang Viễn là Khang Viễn chứ không mang cái danh ” con trai Hoàng ” gỗ” “.

Anh chàng phóng viên hơi sững người trước khí thế của người đàn ông đứng trước mắt mình. Mới vào làng báo nhưng anh chàng người Pháp này từ đầu đã nghe danh của Trịnh Minh Hoàng – một cậu du học sinh ở Pháp cách đây gần hai mươi năm đã tự thành lập công ty và thổi bùng nhiệt huyết kinh doanh trong giới sinh viên Pháp thời ấy. Nay người đàn ông ấy đã hơn bốn mươi tuổi nhưng phong độ vẫn ngút ngàn. Tưởng rằng cậu con trai được ba hậu thuẫn đằng sau, nhưng theo cái cách mà người đàn ông họ Trịnh kia nói thì Doãn Khang Viễn quả thực là một làn gió mới trong giới kinh doanh Pháp. Anh chàng phóng viên gật đầu cảm ơn Minh Hoàng rồi chĩa micro sang Peter:

– Thưa ông Peter, tôi nghe nói con gái cưng của ông cũng là bạn học của cậu Doãn là một trong những thành viên sáng lập công ty này. Ông có ủng hộ Amabella không bởi cô ấy từ chối tiếp quản tập đoàn của gia đình mà lại chọn tự lập kinh doanh với những người bạn?

Peter cười:

– Ồ, tuổi trẻ phải xông pha chứ. Như thời của tôi và ông Trịnh đây cũng vậy, tràn đầy nhiệt huyết. Giờ chúng tôi có tuổi rồi, các cô cậu sinh viên sức trẻ tài cao chắc chắn sẽ đem lại một diện mạo mới cho kinh tế nước Pháp. Tôi luôn ủng hộ dù Amabella là con gái duy nhất của vợ chồng tôi.

Cậu phóng viên ấy gật đầu, một thoáng ngập ngừng rồi hỏi tiếp:

– Chúng tôi có nghe nói cậu Doãn và cô Amabella cũng là một cặp trời sinh, có phải hai ông sắp kết tình thông gia không?

Minh Hoàng cười lớn:

– Ồ, có vẻ anh bạn đi hơi xa vấn đề của buổi lễ này rồi. Tôi xin phép trả lời , hiện tại tôi và Peter là bạn, là những người bạn tốt. Còn chuyện riêng tư, tôi luôn tôn trọng quyết định của con trai tôi. Chuyện tình cảm không bao giờ gượng ép được..

Ở một góc khác, Doãn Khang Viễn hai tay đút túi quần mỉm cười trước màn trả lời phỏng vấn xuất sắc của người ba Trịnh Minh Hoàng. Lúc đó ở Việt Nam đã khoảng hai giờ chiều, Quỳnh Chi đang say sưa cắm hoa. Còn một thời gian ngắn nữa cô sẽ sang Pháp nên tranh thủ hướng dẫn em gái các kiểu dáng cắm hoa độc đáo để thu hút khách hàng. Giờ này Quỳnh Hoa đang ra ngoài lấy thêm hàng, Quỳnh Chị vừa cắm hoa vừa bật ti vi lên nghe bản tin kinh tế. Bỗng bên tai cô truyền đến giọng nói của người dẫn chương trình : ” Hôm nay, con trai của Chủ tịch tập đoàn Hoàng ‘s Trịnh Minh Hoàng cùng một số bạn học tổ chức lễ thành lập công ty tại Pa – ri, thủ đô nước Pháp”. Cánh tay đang cắm hoa của Quỳnh Chi khựng lại. Cô đưa mắt hướng về chiếc tivi đặt gần đó. Người đàn ông cô ngày đêm mong nhớ lịch lãm trong bộ vest màu nâu đỏ phối cùng áo sơ mi trắng bảnh bao. Anh vẫn phong độ như thế, cặp mắt sáng,vầng trán rộng cùng đôi mày đen rậm đầy khí chất. Nụ cười cong khóe môi quyến rũ khiến trái tim của Quỳnh Chi đập loạn nhịp dù cô đang cách anh nửa vòng Trái đất. Quỳnh Chi rời ghế, đi lại sát tivi, khẽ chạm tay lên màn hình. Anh giỏi thật đấy, đang học Tiến sĩ mà mở cả công ty.

Nhưng rồi cánh tay Quỳnh Chi vội rụt lại khi bên cạnh anh xuất hiện một cô gái vô cùng xinh đẹp. Cô gái ấy có mái tóc màu hạt dẻ, cặp mắt xanh rất dễ thương. Chị ấy nở một nụ cười tươi với hai lúm đồng tiền duyên dáng. Đặc biệt là Quỳnh Chi nhìn rõ ánh mắt tình tứ mà cô gái đó hưởng tới Khang Viễn. Trái tim Quỳnh Chi đang loạn nhịp nhớ nhung bỗng như bị ai đó bóp chặt, chặt đến nỗi cô thấy khó thở. Cô quay lại ghế ngồi ban nãy tiếp tục theo dõi bản tin. Trên màn hình xuất hiện một chàng trai bên cạnh Khang Viễn với bộ vest đen rất lịch lãm. Có lẽ đó là những người bạn cùng anh thành lập công ty. Buổi lễ thành lập công ty diễn ra rất hoành tráng. Quỳnh Chi không kịp nhìn tên của công ty vì tâm trí của cô đang đặt vào người đàn ông trong bộ vest màu nâu đỏ kia. Cô không rõ cô gái đứng bên cạnh là như thế nào với anh, nhưng cái cách cô ấy nhìn anh, cười với anh thực sự dấy lên trong Quỳnh Chi một nỗi bất an mơ hồ không rõ… Đặc biệt, cô gái đó mặc áo dài trắng – trang phục truyền thống của nữ sinh Việt Nam. Hình ảnh ấy khiến Quỳnh Chi hơi ngạc nhiên bởi trong những sự kiện như thế nào, phụ nữ phương Tây thường mặc những bộ đầm sang trọng. Đầu óc cô vụt hiện lên một ý nghĩ. Có lần, Khang Viễn đã nói với cô rằng anh thích nhất là con gái mặc áo dài trắng. Quỳnh Chi cũng yêu tà áo ấy vô cùng. Không lẽ cô gái ấy là người anh yêu? Những suy nghĩ hỗn độn, những lo lắng mơ hồ khiến Quỳnh Chi thấy mọi thứ cứ như nhòe đi trước mắt… Hóa ra nước mắt lên đã rơi trên khuôn mặt xinh đẹp từ bao giờ…

Khi buổi lễ kết thúc, Quỳnh Chi để ý đám phóng viên đang xoay quanh Khang Viễn và cô gái kia:

– Anh Doãn, việc thành lập công ty của các anh chị gặp khó khăn không vì anh vẫn đang là dự học sinh trên xứ người?

Khang Viễn cười:

– Ồ, chúng tôi đều là những người trẻ tuổi, có khó khăn thử thách mới thấy được giá trị của thành công chứ. Vả lại, tôi có những người bạn bên mình, chúng tôi sẽ chinh phục được những đỉnh cao mới.

Anh chàng phóng viên gật đầu rồi chĩa micro sang cô gái bên cạnh anh:

– Cô Amabella, cô là con gái cưng của ông Peter – Chủ tịch tập đoàn nội thất Adeline nhưng lại không tiếp quản công ty gia đình mà cùng cậu Doãn lập công ty. Có phải hai người không đơn thuần là bạn?

A, hóa ra cô ây là Amabella, một người có gia thế khủng ở Pháp. Quỳnh Chi biết tập đoàn Adeline rất lớn. Cô dán mắt vào màn hình, lắng nghe câu trả lời:

– Ồ, tôi thích tính cách phiều lưu trong kinh doanh của Doãn. Benazir là đứa con chung của chúng tôi, còn chuyện vui mà anh vừa hỏi kia, đền lúc đó chúng tôi sẽ thông tin cho các anh!

Cành hoa trên tay Quỳnh Chi rơi xuống đất….

Bài viết liên quan