Chỉ yêu mình em Chương 46 | Trở về từ cõi chết

21/02/2024 Tác giả: Hà Phong 80

Bố Doãn Tuấn Khang rõ ràng đang đứng trước mặt Khang Viễn. Dù mới chỉ nhìn thấy gương mặt ấy trên bia mộ nhưng Khang Viễn không bao giờ quên – khuôn mặt giống mình như hai giọt nước. Anh ngạc nhiên:

– Bố ơi, bố còn sống sao ạ? Chả phải bố bị…

Doãn Tuấn Khang nhìn Khang Viễn – người con trai mà anh đã ao ước được bồng bế, ao ước được dạy dỗ, nhưng rồi âm dương cách biệt, để người con gái anh yêu phải ba chìm bảy nổi khổ sở đủ đường. Nếu không có Trịnh Minh Hoàng thì không biết mẹ con Lệ Thủy sẽ ra sao. Anh yêu cô, yêu con trai của mình nhưng không thể để một người phụ nữ khác phải khổ như Lệ Thủy. Lời cầu xin của Trịnh Minh Hoàng không cho phép anh ích kỉ. Phải, nếu anh mang theo Khang Viễn, Lệ Thủy cũng sẽ quên anh… Doãn Tuấn Khang lắc đầu:

– Khang Viễn, con trở về đi. Về đi!

Khang Viễn mơ màng:

– Về đâu ạ bố?

Doãn Tuấn Khang lắc đầu:

– Đừng đi theo vết xe đổ của bố! Về đi con!

Khang Viễn cố giơ tay để chạm vào hình hài của bố nhưng không thể. Một luồng ánh sáng chợt lóe lên rực rỡ như pháo hoa rồi vụt biến mất. Khang Viễn không thấy bố đâu nữa, bên tai anh chợt văng vằng tiếng gọi:

– Khang Viễn, anh Khang Viễn….

Đôi mắt nặng trĩu không thể mở ra nổi, Khang Viễn đứng tần ngần trước cây cầu dài ấy mà không biết phải đi về đâu. Những bông hoa đỏ lòm như màu máu, nhụy tựa như những con mắt trăng dã chốc chốc chuyển màu khiến Khang Viễn lùi lại. Mọi thứ ở đây thật ớn lạnh và kì quái. Phía trước, sóng gió nổi lên, không gian lạnh buốt, hai bên là những bông hoa cố vươn ra níu lấy tay Khang Viễn. Quay đầu lại, cánh rừng ban nãy vụt biết mất, trước mắt anh là những bụi gai tua tủa, biết đi đâu bây giờ? Trong phòng vô trùng, Kiến Khôi đang trò chuyện bỗng thấy da mặt Khang Viễn tái xanh rồi chuyển sang trắng bệch. Đột nhiên Kiến Khôi nhận thấy vẻ mặt khác thường và Khang Viễn bật ra tiếng nấc. Rồi cả khuôn mặt ấy như muốn giật nảy lên. Máy báo chỉ số sinh tồn kêu lên ” tít…tít…tí…”, đường biểu hiện sự sống nửa chạy nửa không. Hoảng hốt cực độ, Kiến Khôi lạo ra cửa:

– Quỳnh Chi, gọi bác sĩ, anh Khang Viễn không ổn rồi!

Quỳnh Chi đang đứng đợi đến lượt mình vào với anh, nghe Kiến Khôi nói thì hốt hoảng lao đến phòng bác sĩ:

– Bác sĩ Nicolas, anh Khang Viễn…

Thấy khuôn mặt nhợt nhạt của cô, Nicolas vội vã bước về phía phòng cấp cứu đặc biệt. Kiến Khôi nhường chỗ cho bác sĩ và các y tá rồi ra ngoài gọi điện cho ba nuôi Minh Hoàng. Tại khách sạn, vừa tắm rửa xong, nghe điện thoại của Kiên Khôi, vợ chồng Minh Hoàng hốt hoảng lao nhanh đến bệnh viện. Lệ Thủy vừa chạy vừa khóc:

– Tại sao lại thế? Ôi, con tôi…

Khi tất cả mọi người có mặt, Nicolas đang toát mồ hôi hột cấp cứu cho Khang Viễn bằng máy sốc điện. Nicolas yêu cầu các y tá bôi gen dẫn điện lên hãi bản cực sốc, đặt máy sốc rồi đặt bản sốc lên lồng ngực Khang Viễn, một bản lên bờ phải xượng ức, một bản lên vùng mỏm tim:

– Lần thứ nhất sốc 200 J!

Người Khang Viễn nảy lên khi được phóng năng lượng điện. Nhưng rồi anh lại nằm xuống như một pho tượng đá. Nicolas lại ra lệnh:

– Lần thứ hai sốc 300 J!

Cũng như lần trước, Khang Viễn không hề có phản ứng, máy báo dấu hiệu sinh tồn nhảy lên rồi lại chạy thẳng một đường, cứ kêu ” tít…tít…tít…” Nicolas hốt hoảng gào lên:

– Rung thất sóng nhỏ, ép tim, bóp bóng!

Mọi người xúm lại quanh giường Khang Viễn, vậy mà anh vẫn nằm im như tượng. Đứng bên ngoài, cách một lớp kính dày, Lệ Thủy và Quỳnh Chi run rẩy lẩm bẩm:

– Sao lại thế này? Sao lại thế này?

Minh Hoàng hai tay nắm chặt đến mức thấy được cả những đường gân xanh nổi lên, anh quay sang Kiến Khôi:

– Tại sao đột nhiên Khang Viễn lại như vậy hả con?

Kiến Khôi cúi mặt, giọng run gun:

– Dạ con cũng không rõ ba ạ, con vừa vào nói chuyện được mấy câu, đột nhiên…

Minh Hoàng vỗ vỗ vai Kiến Khôi:

– Giờ chúng ta chỉ còn biết chờ đợi con ạ!

Quỳnh Chi ngồi sụp xuống đất. Cô đã định bụng sẽ kể cho anh nghe về ngày nhập học, về căn phòng trong kí túc xá của mình. Cô đã định kể cho anh nghe về quá khứ, để gọi anh trở về bên mẹ con cô. Cô đã định..định nói nhiều lắm với người cô yêu…Tại sao…tại sao giờ anh lại bất động đến trắng bệch thế này?Khang Viễn, đừng để mẹ con em ở lại trên cõi đời này… xin anh đấy… Còn Minh Hoàng vội quay sang ôm lấy Lệ Thủy đang nức nở:

– Bình tĩnh đi em! Hãy tin vào Nicolas!

Anh nói thế nhưng chính lòng anh đang đau như cắt, tay ôm Lệ Thủy mà run rẩy chẳng kém gì cô. Anh tưởng mọi chuyện đã ổn, rằng chỉ chờ con trai anh tỉnh dậy, không ngờ mọi việc lại diễn biến xấu đi. Trong vô thức, miệng anh thầm thì:

– Doãn Tuấn Khang, tôi xin anh, đừng đưa thằng bé đi.

Trong phòng vô trùng, Nicolas tiếp tục cấp cứu cho Khang Viễn:

– Tiêm Adrenalin qua tĩnh mạch trung tâm! Điều chỉnh điện giải!

– Lần thứ ba sốc 360 J!

Người Khang Viễn lại tiếp tục nảy lên, màn hình báo dấu hiệu sinh tồn bắt đầu dạo nhịp sóng. Nicolas thở hắt ra một tiếng:

– Đã thiết lập nhịp xoang. Liên tục theo dõi nhịp tim, nhịp thở, huyết áp, độ bão hòa oxi máu động mạch trên monitor, mười lăm phút báo cáo cho tôi một lần!

Nói rồi, vị bác sĩ bước ra ngoài. Vừa nhìn thấy Nicolas, tất cả mọi người vội lao tới:

– Nicolas, Khang Viễn…

Vị bác sĩ cởi khẩu trang, đôi mắt đỏ ngầu, dù đang là mùa đông mà mùa hôi ông ướt đẫm:

– Tôi đã tiến hành sốc điện cho cậu ấy! Hiện tại dấu hiệu sinh tồn của Khang Viễn đang dần ổn định, cần theo dõi sát sao!

Minh Hoàng thắc mắc:

– Chẳng phải hồi chiều sau khi truyền máu, Khang Viễn đã ổn, chỉ cần thời gian để tỉnh lại sao?

Nicolas gật đầu:

– Phải. Tuy nhiên, có thể do vừa trải qua một quá trình truyền máu, cơ thể Khang Viễn chưa kịp thời thích nghi. Mặt khác, tổn thương não của Khang Viễn quá nặng nên gây ngừng tuần hoàn, nhịp tim rối loạn, mất ý thức. Chúng tôi đã tiền hành sốc điện cho Khang Viễn để bình ổn nhanh chóng phần lớn các rối loạn ấy. Hiện tại, các tế bào cơ tim đang được tái đồng bộ hoạt động.

Minh Hoàng lo lắng:

– Vậy…Khang Viễn sẽ ra sao?

Nicolas thở hắt một tiếng rồi nói:

– Mọi thứ hiện tại đang ổn, nếu trong vòng hai mươi tư giờ tới, tình trạng Khang Viễn vân như thế này thì có thể nói cậu ấy thực sự đã từ cõi chết trở về. Mọi người nên bình tĩnh! Tôi luôn ở đây!

Minh Hoàng vỗ vai cảm ơn Nicolas rồi cùng mọi người chờ đợi. Lệ Thủy mặc bộ đồ khử trùng để vào cùng con trai. Chưa bao giờ thời gian trôi chậm đến thế. Lệ Thủy cầm bàn tay còn một chút hơi ấm của con, gương mặt Khang Viễn không còn trắng bệch nữa mà đã hồng hào hơn. Cô nghẹn ngào:

– Khang Viễn, mẹ xin con, con đừng đi…

– Con đừng để Quỳnh Chi đi theo vết xe đổ của mẹ con bé đã vì con mà chịu bao điều tiếng, con bé thật sự mệt rồi. Khang Viễn, ngày bố con xa mẹ là cái ngày đen tối và đau khổ vô cùng. Vì thế, con đừng bỏ mẹ con nhé, mọi người cần con vì chúng ta yêu con, Khang Viễn ạ…

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, bàn tay Khang Viễn đã ướt đẫm nước mắt người mẹ mà anh vẫn bất động nằm yên. Lệ Thủy lấy khăn mềm lau trên khuôn mặt anh tú của con mà lòng đau như ai xé ra thành trăm ngàn mảnh. Mấy ngày qua, cô đã cố gắng gượng nhưng thực sự, khi nhìn thấy Nicolas cấp cứu cho Khang Viễn, cô cảm thấy tuyệt vọng. Giờ cầm bàn tay có chút ấm nóng của con, lòng Lệ Thủy lại nhen nhóm niềm hi vọng. Nó như một ngọn lửa nhỏ đang len lỏi cháy lên trong tim cô. Đang định trở ra để Minh Hoàng vào với con, bỗng Lệ Thủy nhìn thấy ngón tay trỏ của Khang Viễn động đậy. Ngỡ mình hoa mắt, Lệ Thủy dụi mắt liên tục. Nhưng rõ ràng là Khang Viễn đang cử động ngón trỏ, cô vội vã chạy ra gọi chồng:

– Minh Hoàng, anh gọi bác sĩ đi, Khang Viễn cử động ngón trỏ!

Chỉ một phút sau, Nicolas cùng hàng loạt bác sĩ hàng đầu đã có mặt xung quanh Khang Viễn. Sau khi soi đồng tử, kiểm tra nhịp tim, huyết áp, Nicolas cười rạng rõ:

– Cậu ấy đã thực sự sống lại, thật kì diệu, thật kì diệu! Trịnh, chúc mừng gia đình cậu! Trịnh Minh Hoàng rơi nước mắt.

Mấy ngày qua, anh đã kìm nén cảm xúc. Nhưng giờ đây, anh thở phào nhẹ nhõm rồi.. Khang Viễn ba thực sự rất nhớ con… Trịnh Minh Hoàng miệng lẩm bẩm một câu mà chỉ mỗi anh nghe được:

– Doãn Tuấn Khang, thực sự cảm ơn anh!

Lần này, Nicolas ngoại lệ cho cá Lệ Thuỷ và Minh Hoàng mặc đô khử trùng ngồi cạnh Khang Viễn. Một tiếng đồng hồ sau, cuối cùng Khang Viễn cũng mở mắt. Khắp người đau nhức, anh đảo mắt nhìn quanh phòng và dừng lại trên khuôn mặt đang ngỡ ngàng tột độ của ba mẹ. Miệng anh mấp máy:

– Ba..mẹ.!

Lệ Thủy thiếu chút nữa thì hét lên:

– Khang Viễn, thằng ranh này, con có biết ba mẹ và Quỳnh Chi mất ngày nay khóc hết nước mắt rồi không hả?

Cô vừa nói vừa khóc. Khang Viễn nhìn mẹ hồi lâu một cách khó hiểu rồi thều thào:

– Quỳnh Chi.. là ai????

Bài viết liên quan