Chỉ yêu mình em Chương 48 | Ngày ngày ở bên anh

21/02/2024 Tác giả: Hà Phong 76

Amabella sững lại mất mấy giây rồi nhoen cười:

– Doãn, anh có nhớ em không đấy?

Khang Viễn nhìn cô với ánh mắt chán ghét rồi nhả ra hai từ:

– Không quên!

Amabella lại cười nhẹ nhàng:

– Không quên sao lại đuổi em?

Doãn Khang Viễn thở dài một tiếng, đánh ánh mắt ra cửa ý muốn ra hiệu cho Amabella đi về phía ấy. Đối mặt với đối mắt sắc lạnh ấy, Amabella bỗng nổi điên:

– Doãn Khang Viễn! Anh có biết cái mạng của anh giữ được đến giờ này là nhờ tôi không? Nếu không có tôi truyền máu, thì giờ này, theo cách nói của người Việt Nam các anh, anh đã đi gặp Diêm Vương rồi đấy!

Ánh mắt Khang Viễn xẹt qua một tia sửng sốt. Thấy anh im lặng, Amabella lại dịu giọng:

– Doãn, anh mới tỉnh nên chưa ai nói cho anh rõ đúng không? Em đã rất lo lắng khi nghe tin anh bị nạn, em đã khóc nhiều lắm Doãn ạ!

Doãn Khang Viễn thở dài, mắt vẫn nhìn ra cửa. Amabella lại dịu giọng:

– Doãn, anh nhìn em đi. Quỳnh Chi đâu hơn gì em chứ, cô ta giả nai trước mặt anh đấy. Ở bên em, chả phải anh sẽ có tất cả sao? Cô ta giờ chỉ là một con sinh viên nghèo hèn, sao có thể là nền tảng cho sự nghiệp của anh?

Ánh mắt Khang Viễn nhìn Amabella một cách khó hiểu. Cô ấy lại ngồi xuống, khẽ lau nước mắt rồi cầm lấy tay Khang Viễn:

– Doãn, chúng ta đã từng sống rất vui vẻ trong quãng đời sinh viên, anh còn nhớ không?

Khang Viễn lại thu tay về, miệng nhả ra đúng một từ:

– Biến!

Có vẻ như thái độ lạnh tanh của Khang Viễn khiến Amabella không thể chịu đựng nổi, cô ta không giả vờ thanh cao được nữa. Thở hặt một tiếng, Amabella lại gào lên:

– Doãn Khang Viễn, anh không đáp lại tình cảm của tôi, anh đã thấy hậu quả của Benazir khi tôi rời đi chưa? Giờ anh vô ơn với người đã cứu mạng mình, để tôi chống mắt lên xem anh và con đàn bà ngoài kia hạnh phúc với nhau được bao lâu!

Kiến Khôi đứng bên ngoài nghe ồn ào vội vàng chạy vào:

– Này chị kia! Anh trai tôi mới tỉnh lại, đây lại là bệnh viện chứ có phải nhà chị đâu mà chị gào ầm ĩ như con điên thế hả? Ra ngoài!

Amabella chỉ tay vào Kiến Khôi:

– Cậu là cái quái gì mà dám đuổi tôi?

Kiến Khôi thủng thẳng đáp:

– Tôi là em trai anh ấy! Tối chưa thấy ai vô duyên như chị. Người Việt Nam chúng tôi gọi là xấu cả người lẫn nết đấy!

Amabella nóng cả mặt khi nghe Kiến Khôi nói:

– Cậu…cậu có biết tôi là ai không hả?

Kiến Khôi vẫn giọng cợt nhả:

– Sao không? Chị là Amabella, con gái duy nhất của ông Peter – Chủ tịch tập đoàn nội thất Adeline lớn nhất nhì Pa – ri này. Tôi còn biết nhiều thứ lắm, rằng chị thích anh trai tôi mê mệt, nhưng tiếc là dù có làm đủ mọi cách cũng không xì nhê gì được trái tim anh ấy và..

Amabella cắt ngang lời Kiến Khôi:

– Tôi vừa cứu mạng anh trai cậu đấy!

Kiến Khôi vênh mặt:

– Thì sao? Chúng tôi đâu nợ nần gì chị? Chị quên là ba tôi đã trả tiền máu và cả tiền bồi dưỡng sau khi truyền máu cho chị à? Chị đến đây gào ầm lên làm gì nữa? Hay chê ít?

Amabella dẫm chân bịch bịch:

– Đàn ông Việt Nam hóa ra chỉ biết cãi tay đôi với phụ nữ như thế này sao?

Kiến Khôi mỉm cười, ghé sát mặt Amabella nói:

– Đàn ông Việt Nam có giác quan phân biệt phụ nữ. Chúng tôi tùy vào thái độ của phụ nữ để đối xử. Con người ta, thiếu cái gì thì bổ sung cái ấy. Đàn ông nước tôi cần kiểu phụ nữ dịu dàng trong sáng như cái cô đứng ngoài kia, còn kiểu mưu mô thủ đoạn như chị thì ứ thèm nhé, không phải gu của chúng tôi. Giờ thì phiền chị dời gót ngọc ra khỏi đây cho anh trai tôi nghỉ ngơi, trước khi tôi gọi bảo vệ lên lôi chị đi!

Amabella trừng mắt nhìn Kiến Khôi:

– Các người cứ đợi đấy!

Kiến Khôi vừa cười vừa chỉ tay ra cửa:

– Không tiễn!

Amabella hậm hực đi ra ngoài. Doãn Khang Viễn nhếch môi cười, tay ra dấu OK với Kiến Khôi:

– Em trai, cừ lắm!

Kiến Khôi nháy mắt với anh:

– Em của anh mà!

Bên ngoài, Amabella đi lướt qua Quỳnh Chi rồi bỗng dừng lại:

– Hai người yêu nhau sao?

Quỳnh Chi im lặng không đáp. Cô ta lại tiếp tục:

– Sao cô không trả lời tôi?

Quỳnh Chi vẫn im lặng. Amabella xoay người lại:

– Cô có biết tiếng Pháp không?

Quỳnh Chi gật đầu. Amabella gắn giọng:

– Vậy để tôi nói cho cô biết, trong những năm tháng qua, chúng tôi đã bên nhau rất vui vẻ. Giờ tự nhiên cô xuất hiện ở đây, chúng tôi rất khó xử. Có thể là trước kia, khi chưa gặp tôi, anh ấy thích cái kiểu đồng quê hoang dã như cô. Nhưng gặp tôi, ở bên tôi, lên giường với tôi, Doãn mới hiểu rằng cái mùi vị của đàn bà Pháp nó nồng nàn hơn nhiều. Cho nên, tôi nghĩ cô nên biến đi trước khi tôi nổi điên!

Nói rồi Amabella quay gót bỏ đi, để lại Quỳnh Chi đứng chơ vơ, ngơ ngác. Không phải cô chịu nhịn mà cô chưa rõ thực sự mối quan hệ giữa Khang Viễn và Amabella. Khi thấy hai người họ trên truyền hình, nghe Amabella nói ” Benazir là con chung của chúng tôi”, giờ cô ấy lại nói họ lên giường với nhau, phụ nữ phương Tây rất phóng khoáng, lẽ nào giữa họ đã có quan hệ xác thịt? Bữa giờ sang đây, có một điều lạ là Quỳnh Chi chỉ lo cho sức khỏe của Khang Viễn nên chẳng để ý gì báo chí cả. Cô chỉ nghe loáng thoáng là công ty của anh đang gặp khó khăn. Vì Khang Viễn không nhớ ra cô, Kiến Khôi lo cô xảy ra chuyện nên suốt ngày kè kè bên cô như một vệ sĩ. Lúc thấy Amabella cầm tay Khang Viễn mà khóc, cô đã quay ra ngoài hành lang bệnh viện đứng để khỏi nghĩ linh tinh. Đến khi trở vào lại thấy chị ấy đang cãi nhau với Kiến Khôi. Vì nghe câu được câu không nên Quỳnh Chi chỉ biết được Amabella cũng yêu Khang Viễn. Cô không dám hỏi ba mẹ Khang Viễn vì những ngày qua họ đã mệt lắm rồi. Cô cũng chẳng dám hỏi Kiến Khôi vì chuyện chưa rõ không biết nên bắt đầu từ đâu. Chính điều đó khiến đầu óc Quỳnh Chi rất rối. Cô không muốn anh vì trách nhiệm mà phải ở bên mẹ con cô, huống hồ giờ đây anh có nhớ ra cô là ai đâu. Ba Minh Hoàng từng nói anh rất yêu cô, nhưng đâu ai dám khẳng định tình yêu đó là vĩnh cửu? Nhưng rồi, vượt lên mọi suy nghĩ, mọi hoài nghi vẫn là tình yêu cô dành cho Khang Viễn.

Cô đã nỗ lực để sinh ra Viễn Thanh, đã nỗ lực để đặt chân lên đất Pháp, tại sao lại không tiếp tục nỗ lực để anh nhớ ra cô? Đến lúc đó, nếu Khang Viễn khó xử chọn lựa giữa cô và Amabella thì cô vẫn sẽ không hối hận vì đã yêu anh, đã sinh con cho anh, sẽ không hối hận khi sang đây và sắn sàng chúc phúc cho anh. Yêu chẳng phải là thây người mình yêu hạnh phúc hay sao? Khế mỉm cười, Quỳnh Chi bước vào phòng Khang Viễn…

Một tháng sau…

Ngày qua ngày, Quỳnh Chi vẫn kiên trì ở bên nói chuyện cùng Khang Viễn. Vì anh vốn có cơ thể khỏe mạnh do siêng tập luyện nên phục hồi rất nhanh chóng. Giờ Khang Viễn đang ở giai đoạn tập đi. Quỳnh Chi ngày nào cũng đỡ cơ thể to lớn của anh nhích từng bước một, cũng như cô đang cố gắng nhích từng chút một vào trái tim anh. Vậy mà ánh mắt của anh vẫn hoàn toàn không nhớ ra cô. Nhiều đêm trở về kí túc xá, cả cơ thể cô mỏi rã rời vì cơ thể Khang Viễn cao tận một mét tám mươi hai, quá sức đỡ của Quỳnh Chỉ. Vậy mà cơ thể mảnh mai của cô gái nhỏ vẫn gồng lên đỡ, ai nói gì cũng không được.

Một hôm, đang ngồi nghỉ trên ghế đá trong khuôn viên bệnh viện, Quỳnh Chi dùng khăn mềm lau những giọt mồ hôi trên trán Khang Viễn, nhoen cười:

– Hôm nay anh đi được cả một đoạn dài, giỏi quá! Một thời gian ngắn nữa, chắc em chạy không kịp anh đấy!

Khang Viễn cũng ngượng ngùng lau mồ hôi trên trán cô, hại Quỳnh Chi đỏ bừng mặt:

– Em bảo tên em là gì nhỉ? Tôi lại quên rồi!

Quỳnh Chi kiên nhẫn nhắc lại cái câu ngày nào cô cũng nói:

– Em họ Quách, tên Quỳnh Chi, gọi đầy đủ là Quách Quỳnh Chi! Khang Viễn gật đầu ghi nhớ cái tên ấy.

Quỳnh Chi cô ý nhắc lại cái cách giới thiệu ngày đầu quen anh để gợi nhắc quá khứ cho Khang Viễn. Anh lại nhìn cô hỏi:

– Em đã rất yêu tôi?

Mặt Quỳnh Chi lại đỏ như quả cà chua chín. Cô và anh chưa bao giờ nói tiếng yêu nhưng họ lại có con chung. Yêu chứ, cô rất yêu anh nhưng kiểu hỏi trực tiếp như thế, cô thật sự không quen. Quỳnh Chi chỉ khẽ gật đầu:

– Dạ vâng!

Khang Viễn buông một câu thắc mắc:

– Tại sao tôi không có cảm giác yêu?

 

Bài viết liên quan