Chuyến đò tình năm ấy chương 10 | Cô muốn đi làm không?

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 73

Nghe những lời đe dọa của Thiên Anh, ban đầu lòng Thục Trinh có chút lo lắng nhưng rồi cô xua đi. Cô nhận ra rằng Thiên Anh không phải là người đơn giản, nhưng cô phải cẩn thận. Nhà này đầy camera và cô chẳng muốn để Thiên Anh có cơ hội hại mình. Tuy nhiên, chắc chắn Thiên Anh sẽ đợi một thời gian nữa, khi mọi chuyện đã dịu đi.

Tối hôm đó, Thục Trinh mệt mỏi bước lên phòng. Trịnh Thiên Vũ vẫn đang làm việc. Cô tự hỏi tại sao anh ta không tuyển thêm nhân viên khi mà anh ta luôn bận rộn. Cô không muốn quấy rầy anh ta, nhưng cũng muốn cảm ơn anh ta về sự giúp đỡ sáng nay. Cô chần chừ, đứng ở cửa phòng nhìn người đàn ông trước mặt đang tập trung vào laptop. Khi chân đã mỏi, cô nghe một giọng nói trầm trầm:

Cô nhìn gì thế?
Thục Trinh giật mình và nói:
À… tôi muốn cảm ơn anh chuyện sáng nay. Nhưng vì thấy anh đang làm việc nên…
Thiên Vũ không rời mắt khỏi màn hình laptop:
Không có gì! Là tôi muốn công bằng cho mọi người thôi!
Cô hiểu rằng ngoài cái danh vợ hợp pháp, cô không có quan hệ tình cảm nào với anh ta. Nhưng cô cảm kích những việc anh ta đã làm. Dù Thiên Anh là em gái của Thiên Vũ, nhưng anh ta không chỉ không bênh vực, mà còn chỉ ra lỗi của em gái mình. Anh ta không tham gia vào nghi ngờ và mắng chửi cô như người khác. Trong căn nhà này, có bố chồng cô muốn điều tra sự việc và có Thiên Vũ muốn tìm lại công bằng. Cô cảm thấy an ủi ít nhất ở đây. Cô gật đầu và nói:
Dù sao tôi cũng muốn cảm ơn anh. À, anh có muốn uống một tách trà không? Tôi pha cho anh nhé!
Thiên Vũ ngạc nhiên nhưng sau đó gật đầu:
Cảm ơn cô!
Cô đi xuống bếp nhanh chóng. Cô nghĩ rằng để đáp lại sự giúp đỡ sáng nay, cô nên làm điều gì đó. Vả lại, pha trà cho chồng cũng là việc bình thường. Cô nhanh nhẹn mang cốc trà lên phòng và đặt trước mặt Thiên Vũ:
Anh uống đi! Trà hoa cúc giúp giảm căng thẳng và tốt cho giấc ngủ!
Thiên Vũ gật đầu:
Ừ!
Để làm không khí dễ chịu hơn, cô nở nụ cười:
Anh không có trợ lý à? Tôi thấy anh làm việc suốt, không nghỉ ngơi!
Thiên Vũ nhấp một ngụm trà và trả lời:
Tôi có đến ba trợ lý!
Cô kinh ngạc, ba trợ lý mà vẫn nhiều việc vậy à? Cô từng tìm hiểu và biết Trịnh Gia là một tập đoàn lớn. Nhưng theo Thiên Vũ nói, có lẽ có nhiều hợp đồng khổng lồ để mà có nhiều công việc như vậy. Dù sao, cô chưa bao giờ thấy anh ta mệt mỏi. Anh ta quả là rất tài giỏi. Cô quyết định sẽ tìm dịp học hỏi từ Thiên Vũ.

Đang lơ đãng, thưởng thức vẻ đẹp trai với đầy suy nghĩ, Thục Trinh giật mình khi nghe tiếng Thiên Vũ:

Cần hỏi gì không?
Anh ta như luôn đọc được suy nghĩ của cô. Thục Trinh ấp úng:
À… không… anh làm việc đi!
Cô nhấn mạnh, chuẩn bị rời đi, nhưng Thiên Vũ lại nói:
Thiên Anh vẫn chưa hiểu rõ vấn đề, cô đừng để ý đến nó!
Mặc dù Thiên Anh là em gái cùng nhà, nhưng tính cách “tiểu thư con nhà giàu” thường xuyên tạo nên những tình huống khó chịu khi có sự xuất hiện của người khác. Thục Trinh cười:
Tôi chẳng quan tâm đến nó đâu. Thiên Anh sợ rằng mất anh trai khi thấy anh có vợ. Nhưng có lẽ cô bé không hiểu rõ về bản chất cuộc hôn nhân này.
Thục Trinh cười nhẹ:
Đúng vậy, anh yên tâm đi. Tôi sẽ quên chuyện đó.
Thiên Vũ nhếch môi:
Cô thật là cao thượng.
Mặc dù lòng Thục Trinh đang lạc quan vì mối quan hệ với Thiên Vũ có vẻ được cải thiện, nhưng câu nói của anh ta đổ lên như một giọt nước lạnh. Người đàn ông này dường như che giấu bản chất biến thái của mình bằng một lớp băng lạnh bên ngoài. Lâu rồi không cãi nhau, có lẽ anh ta muốn làm cho mọi thứ trở nên căng thẳng? Thôi thì, cô quyết định sử dụng sự lợi lẽ của anh ta sáng nay để xóa nhòa những gì vừa xảy ra. Nghĩ vậy, Thục Trinh hít thở sâu để điều chỉnh tâm trạng, sau đó cười:
Vâng, cảm ơn anh đã khen ngợi!
Nói xong, cô tiến thẳng về phòng của mình. Nhưng khi đưa tay để xoay nắm cửa, Thục Trinh lại nghe tiếng Thiên Vũ nói:
Cô định đi làm à?
Anh ta nói một cách không rõ ràng, nhưng Thục Trinh hiểu rằng anh đang nói về mình. Làm sao mà người ta có thể đọc được suy nghĩ của cô như vậy? Cô ngạc nhiên:
Sao anh biết vậy ạ?
Thiên Vũ xoay ghế lại:
Liệu cái bằng cao đẳng Kinh tế có mốc không? Ở thành phố này, nó chỉ có thể bán được ở quán cà phê. Nhưng tôi nghĩ năng lực của cô cao hơn thế, nếu muốn, có thể học lên!
Thục Trinh nhẹ nhàng cúi đầu:
Ở quê tôi, được học đến đó đã là một niềm may mắn lớn rồi. Hồi đó, tôi muốn học đại học, nhưng bố mẹ bảo học cao đẳng để nhanh ra trường và giúp đỡ bố mẹ. Tôi cũng nghĩ sẽ quản lý cửa hàng gia đình và học thêm buổi tối. Nhưng giờ thì đã hết cơ hội…
Thiên Vũ nhíu mày:
Tại sao?
Thục Trinh đau lòng:
Cuộc sống đưa đẩy, lấy anh thì làm sao có thể học được nữa, đừng nói đến làm việc. Việc ở nhà nhiều như thế này, một mình thím Năm làm sao mà xuể!
Thiên Vũ giọng trầm ổn:
Trước khi cô về đây, mọi thứ ở nhà này vẫn ổn định.
Thục Trinh bật cười:
Bởi vì có đến năm, sáu người giúp việc. Nhưng giờ mẹ cho họ nghỉ để giảm chi phí. Vả lại, mẹ giao nhiệm vụ cho tôi và anh…
Cô muốn đề cập đến vấn đề sinh con mà bà Lam An thường xuyên nói với cô sau mỗi bữa ăn, nhưng giờ cô không biết nên tiếp tục như thế nào, nên chỉ giữ câu chuyện ở mức bình thường. Bất ngờ, Trịnh Thiên Vũ mỉm cười tinh tế:
Cô có vẻ muốn sinh con rồi đấy nhỉ?

Thục Trinh đỏ mặt xua tay:

Tôi không phải vậy, chỉ là tôi không dám phản đối mẹ thôi!
Thiên Vũ tiếp tục:

Gần bốn tháng nay, cô đã làm trái lệnh mẹ rồi đấy!
Anh ta ám chỉ đến việc Thục Trinh và anh đã ngủ chung trong thời gian vừa qua, điều mà mẹ cô không chấp nhận. Thục Trinh giải thích:

Nhưng việc ngủ riêng là quyết định của anh mà!
Thiên Vũ nhếch môi:

Vậy thì giờ việc cô đi học, đi làm cũng là quyết định của tôi thôi!
Thục Trinh còn lưỡng lự:

Nhưng… bố mẹ…
Trịnh Thiên Vũ quả quyết:

Cô đi ngủ đi!
Thực tế, anh ta còn muốn nói thêm một câu “Việc đó để tôi lo”, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng của Thục Trinh, anh ta quay lại tiếp tục công việc. Bóng dáng nhỏ bé của Thục Trinh cũng lặng lẽ bước vào phòng. Ngày hôm nay thực sự là một ngày dài…

Bài viết liên quan