Chuyến đò tình năm ấy chương 16 | Động phòng

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 100

!
Thục Trinh ngơ ngác, hồn đang bồi hồi vì tình huống mơ hồ. Cô và Thiên Vũ đang nằm ở một tư thế khá gần gũi. Tận hưởng cảm giác sự ấm áp của anh, cô cảm nhận nhịp tim đập mạnh dần hơn, và bàn tay của mình bị nắm chặt bởi Thiên Vũ. Anh nhắc nhở một lần nữa, yêu cầu cô không rời đi. Mặc dù Thục Trinh không biết liệu anh ta có nhầm lẫn cô với ai không, nhưng cô chỉ hy vọng anh không nhầm lẫn. Thiên Vũ bất ngờ xoay người nằm nghiêng và ôm cô vào lòng. Không khí quanh họ trở nên dễ chịu, đặc biệt là trong không gian se se lạnh của mùa thu. Bỗng nhiên, Thiên Vũ xiết chặt cô, đưa tay của cô từ ngực sang lưng anh. Cả hai nằm ôm nhau trên giường. Cảm giác nóng bừng lan tỏa khi sự cách ly cuối cùng bị vượt qua, và Thục Trinh cảm thấy cảm xúc của mình trôi xuống khi bàn tay của anh vắt ngang lưng cô.

Thục Trinh thẫn thức khi nghe anh ta nói:

Ngủ ở đây!
Cô ngờ rằng anh ta đã ngủ, nhưng chỉ nghe tiếng thở đều. Cô quyết định đợi một lát nữa để chắc chắn anh ta đã ngủ say, sau đó sẽ giữ ấm cho anh và rời khỏi phòng. Tuy nhiên, Thiên Vũ bất ngờ nói, giữ cô vào lòng mình:

Vợ là người lạ à?
Cô ngạc nhiên và hỏi:

Anh đã ngủ chưa?
Anh lại xiết chặt cô và tiếp tục:

Chúng ta chưa… động phòng!
Cô hốt hoảng và nói khẽ:

Động phòng?
Anh ta nói thêm khi Thục Trinh cảm thấy khuôn mặt của mình được nâng lên:

Đêm nay, cô là của tôi.
Cô cảm thấy hơi thở ấm áp của anh khi môi của anh chạm nhẹ vào môi cô. Đó là lần đầu tiên cô trải nghiệm cảm giác được một người đàn ông chạm vào môi của mình, đặc biệt là một người như Thiên Vũ. Cảm giác nhẹ nhàng nhưng khiến cô hồi hộp. Anh ta dùng cánh tay để ôm chặt eo cô, đưa tay kia qua gáy cô. Cảm giác của bàn tay và đầu ngón tay anh ta chạm vào cảm giác nhạy cảm của cô khiến Thục Trinh run lên. Cô ôm chặt lấy cổ anh, cảm nhận từng cử động nhẹ nhàng và du dương của lưỡi Thiên Vũ trong khoang miệng cô.

“Roẹt!” – giọng hét xuất phát từ Thục Trinh, khiến chiếc xếp váy dần lướt xuống, hé lộ bức thân trắng mịn của cô. Thiên Vũ nhẹ nhàng vuốt nhẹ vai trần của Thục Trinh, tay anh lang thang theo đường cong của cô, khiến cô cảm thấy trở nên mãnh liệt. Thục Trinh không kìm nén, cô ôm chặt cổ Thiên Vũ và đắm chìm vào một nụ hôn nồng thắm. Những lời đồn đại về vẻ ngoại hình hoàn hảo, tài năng, và giàu có của Thiên Vũ có lẽ không là dối trá. Bây giờ, Thục Trinh không thể kiểm soát tình cảm của mình, cô muốn kết nối với anh, dù ngày mai có điều gì xảy ra.

Dưới sự vuốt ve của Thiên Vũ, Thục Trinh quyết định cởi bỏ áo vest của anh. Thấy cử chỉ của cô, anh cũng vội vàng tước bỏ áo vest, áo sơ mi, và cả chiếc váy của cô. Dưới ánh đèn mờ ánh nhấp nhô, Thục Trinh chỉ còn lại một số mảnh đồ lót. Thiên Vũ lật cô người, không chần chừ, bàn tay mạnh mẽ loại bỏ mọi thứ còn lại trên cơ thể cô. Không còn lời nào được nói, âm thanh của hơi thở hấp hối từ cả hai cơ thể thay lời. Thiên Vũ cúi xuống hôn nhẹ làn môi đỏ phấn của cô, sau đó chuyển sang vành tai và hạ xuống xương quai xanh. Những dấu vết màu đỏ xuất hiện trên da trắng của cô. Điều khiển bởi ánh nhìn hung dữ, Thiên Vũ làm dịu bớt cảm xúc của Thục Trinh, đưa ngón tay mình vào vùng kín của cô. Cô co giãn, cảm giác khó chịu tăng lên, nhưng không giữ lại. Cô nắm chặt chăn và phát ra những âm thanh khẽ khàng:

Ưmmm….
Thấy Thục Trinh phản ứng, Thiên Vũ quyết định tận dụng sự kích thích. Bằng cách nhẹ nhàng nhấn vào khu vực nhạy cảm của cô, anh ta vừa đưa lưỡi mình xuống vùng bụng phẳng của Thục Trinh, nơi đã ẩm ướt từ lâu. Cử chỉ nhẹ nhàng khiến cô không thể kiềm chế được cảm xúc của mình:

Vũ…Vũ…
Thiên Vũ tiếp tục chọc kích khu rừng bí mật, nhấn nhá mỗi chiếc cánh như để làm thăng hoa cảm xúc của Thục Trinh. Cô uốn cong cơ thể, cảm giác như đang bốc cháy. Cô vòng tay qua cổ anh và ôm chặt lưng trần của anh.
Bàn tay lạnh lẽo của Thiên Vũ giúp làm mát cơ thể của cô trong khoảnh khắc mãnh liệt này. Anh chạy môi từ vùng bụng lên đến vòng eo, nhấn nhá mỗi điểm nhạy cảm của cô. Cảm giác mát lạnh, môi của Thiên Vũ chạm nhẹ vào đôi môi đỏ của cô. Thế giới quanh họ dường như biến mất, chỉ còn lại những âm thanh và cảm giác tinh tế này. Cô rên rỉ:

Vũ…Vũ.. khó chịu quá…
Thiên Vũ vẫn giữ được vẻ bình tĩnh:

Tôi phải cho em biết thế nào là đồ biến thái!
Thục Trinh, với cảm xúc đang tràn ngập, chỉ còn nói khó hiểu:

Không…không…anh…không biến thái…
Thiên Vũ cười cong môi, rồi bất chợt đâm mạnh vào cô. Cảm giác đau đớn như là bị xé ra từng mảnh khiến cô hét lên:

Á!
Thiên Vũ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ngón tay anh mạnh mẽ, gắt gao, đan chặt vào nhau với mười ngón tay của Thục Trinh:
Trinh, thả lỏng đi, đừng gồng lên như thế!
Cô gật đầu, nhưng đau đớn từ hạ thân truyền lên làm cho cô không thể giữ vững tinh thần. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, cô nhíu mày cảm nhận cảm giác khó chịu. Thiên Vũ cúi xuống, thơm nhẹ lên trán cô và thì thầm vào tai cô:
Ngoan, thả lỏng đi!
Dần dần, Thục Trinh thả lỏng cơ thể, cảm nhận mùi nước hoa nhẹ nhàng, hương vị quyến rũ của rượu vang, và cả mùi cơ thể nam tính của Thiên Vũ, khiến cô dần quên đi cảm giác đau đớn ban đầu. Cô tự do rút tay ra, ôm chặt tấm lưng mồ hôi của anh. Thiên Vũ dẫn dắt cô qua mỗi cử động, nhẹ nhàng và tinh tế như cách anh sống. Anh là người làm cho cô chuyển từ cảm giác đau đớn sang sự hài lòng và mãnh liệt. Thiên Vũ ở bên trong cô, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán anh rồi rơi xuống cơ thể của cô. Tay cô lướt nhẹ trên tấm lưng của anh, tạo nên những đường nét ngoằn ngoèo. Sau những giây phút khó tả đó, Thục Trinh như được kích thích để đồng điệu với Thiên Vũ. Anh vào ra nhẹ nhàng, sau đó mạnh mẽ và mãnh liệt. Cô ôm chặt anh, đôi chân quấn quýt xung quanh anh, run rẩy theo từng nhịp đập của cơ thể. Tiếng thở gấp, âm thanh của da thịt va chạm tạo nên một bức tranh tình yêu hứng khởi. Rồi Thiên Vũ bắt đầu vào ra mạnh mẽ như cơn gió bão. Anh đổ dòng nước ấm lên cơ thể Thục Trinh rồi nằm xuống gục ngã trên vai cô. Cả hai đã đạt được đỉnh cao của niềm vui. Anh vẫn nằm sâu bên trong cô, rồi bất chợt ngẩng đầu và mút nhẹ môi cô, ôm cô chặt. Anh nằm xuống bên cạnh cô. Thục Trinh mệt mỏi, đầu rúc sâu vào ngực anh như một chú mèo con không muốn rời xa. Một khoảnh khắc sau, cô nghe một thanh âm khàn khàn:
Trinh, thương em!

Bài viết liên quan