Chuyến đò tình năm ấy chương 19 | Thanh mai trúc mã

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 98

Nghe Cẩm Ly nói, Thục Trinh chỉ muốn lao lại cho cô ta mấy cái bạt tai vào miệng để khỏi nói nhảm. Đúng là loại trơ trẽn chưa từng thấy. Nếu lúc này có cuộc thi gương mặt tiểu tam trơ trẽn, Thục Trinh sẽ đề cử cô ta vào giải đặc biệt.

Mắt Thục Trinh vẫn nhìn màn hình laptop như không nghe thấy gì, nhưng tay cô đã run lên vì tức giận. Vậy mà lão chồng kia mặt vẫn thản nhiên như không, còn con tiểu tam tỏ tình với đàn ông mặt dày hơn thớt, dày đến mức không thể đỏ nổi cái bản mặt lên. Thiên Vũ nhìn Cẩm Ly rồi ngả người ra ghế một cách nhàn nhã:

Cẩm Ly, em ăn sáng chưa?
Cẩm Ly không hiểu hết ý nghĩa trong câu hỏi của Thiên Vũ nhưng vẫn trả lời:

Dạ, em có ăn qua rồi ạ. Em ăn chế độ khoa học của Mĩ chứ không ăn mấy đồ quê mùa linh tinh rồi béo nú na nú nấn thì ghê lắm ạ!
Thiên Vũ vẫn giọng nhẹ nhàng:

Em nên ăn no để có sức đi gây chuyện và xỉa xói người khác. Hay để tôi gọi thêm cho em ly cà phê để tỉnh táo ra nhé. Vì tôi nghĩ em chắc em bận thức khuya tính mưu hèn kế bẩn nên thiếu ngủ, giờ không đủ tỉnh táo đâu. Em đang mơ hả?
Thục Trinh suýt bật cười trước giọng điệu mỉa mai của Thiên Vũ nhưng vẫn cố nén lại. Còn Cẩm Ly, cô ta nhìn Thiên Vũ với ánh mắt ngạc nhiên:

Vũ, em hoàn toàn tỉnh táo và nghiêm túc!
Thiên Vũ nhếch môi:

Tôi nghĩ em đang mơ. Thứ nhất, Thiên Vũ tôi củng cố địa vị bằng trí tuệ và năng lực chứ không phải nhờ vào số cổ phần kia. Thứ hai, hôn nhân của tôi có ra sao cũng chả liên quan gì tới em. Số mệnh đã để tôi và Thục Trinh là vợ chồng thì duyên phận cũng gắn tôi và cô ấy lại. Tôi không bao giờ nghĩ chúng tôi sẽ chia tay đâu. Vì thế, tôi nghĩ em nên bỏ hết mấy suy nghĩ vớ vẩn đó ra khỏi đầu để bộ não được sạch sẽ đôi phần!
Hả dạ, hả dạ quá đi mất! Thục Trinh ném cho Cẩm Ly một ánh mắt mỉa mai trong khi mắt cô ta đang vằn lên những tia giận dữ. Nhưng ngay sau đó, cô ta quay lại vẻ bình thản, mỉm cười:

Anh quên những kỉ niệm ở Mĩ của chúng ta rồi sao?
Thục Trinh vẫn im lặng ngồi đánh máy dù tai dỏng lên hết cỡ nghe ngóng. Cô thấy Cẩm Ly rời khỏi chỗ ngồi, vòng ra phía sau ghế của Thiên Vũ. Hai bàn tay của cô ta giơ lên định ôm choàng Thiên Vũ từ sau lưng. Thế nhưng, khi những ngón tay thon dài đang ở trên không trung, Thiên Vũ lạnh giọng:

Trinh, tiễn khách giúp anh!
Thục Trinh nhanh nhẹn:

Dạ thưa Chủ tịch!
Cẩm Ly thu tay về, giọng bất mãn:

Anh đuổi em ư?
Thiên Vũ nhìn vào màn hình trước mặt:

Đây là phòng làm việc, ngoài Thục Trinh ra thì không ai được nói mấy chuyện riêng tư mà lại nhảm như em. Nếu em còn nói linh tinh thì tôi sẽ không nể tình hơn hai mươi năm quen biết của chúng ta đâu!
Thục Trinh mỉm cười, tay hướng về phía cửa:

Mời cô!
Cẩm Ly dẫm mạnh gót giày lộp cộp trên sàn gạch, giọng bực tức:

Khỏi tiễn!

Cánh cửa được cô ta mở ra rồi đóng rầm một cái. Thiên Vũ giọng điệu vui vẻ:

Anh phải công nhận em giỏi thật đấy! Anh tưởng với tính cách của em thì em đã nhảy bổ vào hơn thua với cô ta rồi chứ! Tính kiên nhẫn từ anh có vẻ được lây sang em đôi chút rồi đấy!
Thục Trinh tặng cho chồng một cái nguýt dài:

Giỏi! Hai người giỏi thật! Giỡn em đúng không? Anh nói nhanh, anh và cô ta từng yêu nhau bên Mĩ phải không? Yêu sâu đậm lắm đúng không?
Thiên Vũ lắc đầu:

Không!
Thục Trinh ghé mặt mình sát chồng:

Khai nhanh, không yêu mà cô ấy dám tự tiện thế à? Nếu không nói ra …em sẽ cấm vận!
Mắt Thiên Vũ lóe lên mấy tia thú vị, anh ôm ngang eo Thục Trinh, đẩy cô đứng thẳng lên rồi kéo sát cô vào mình:

Em cấm vận nổi không? Không sợ anh đi tìm người khác sao?
Khổ nỗi, ai kia vừa nói vừa dụi đầu vào bụng cô, cọ cọ lên đó, tay lại vuốt ve lưng cô, hại Thục Trinh nóng bừng người. Nhưng cô vẫn cứng miệng:

Không sợ!
Thiên Vũ nhướn mày:

Tự tin ghê!
Rồi anh kéo cô ngồi xuống đùi mình:

Cẩm Ly là thanh mai trúc mã với anh. Gia đình cô ấy là Công ty thời trang Trương Thị nổi tiếng. Ba cô ấy và bố anh là bạn bè khá thân thiết. Lúc nhỏ, hai ông bố cứ trêu đùa là lớn lên sẽ gả con cho nhau.
Thục Trinh nhíu mày:

Ơ, thế sao hai người không lấy nhau ạ?
Thiên Vũ búng mũi cô:

Vì định mệnh cho anh cưới em!
Thục Trinh thắc mắc:

Nhưng anh lấy em là do mai mối mà!
Thiên Vũ cười, tay vuốt mái tóc cô:

Thì đấy, mẹ anh đi coi bói ở đâu, bảo anh hợp tuổi của em. Cũng may là anh không hợp tuổi cô ta, nếu không thì…
Thục Trinh chen ngang:

Anh tiếc đúng không? Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang, gia đình lại môn đăng hộ đối với Trịnh Gia nữa. Đâu như em…
Nhìn bộ mặt ỉu xìu của Thục Trinh, Thiên Vũ bật cười:

Cô ta đâu xinh bằng em! Cẩm Ly được nuông chiều từ nhỏ nên luôn chảnh chọe, kiêu kì và ích kỉ. Những người như vậy …không sống được với anh!
Thục Trinh vẫn tặc lưỡi tỏ ra sự tiếc rẻ. Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cô quay sang anh:

Mà anh vẫn chưa trả lời em, ở Mĩ hai người có chuyện gì mà cô ấy nhắc suốt vậy?
Thiên Vũ nhìn cô:

Có gì đâu em! Cảnh sống xa xứ, anh lại sang Mĩ trước nên thành thạo mọi việc hơn. Anh xem Cẩm Ly như em gái nên lúc con bé mới sang, thỉnh thoảng anh đưa nó đi dạo cho quen đường. Rồi dần dần nó ỷ vào anh, nó làm như anh là người bảo hộ của nó. Cẩm Ly đi Bar nhậu nhẹt, người đưa nó về cũng là anh, có chuyện gì nó cũng kêu đến anh. Vì thế, nhiều người nhầm tưởng anh và Cẩm Ly có tình cảm thôi!
Thục Trinh đấm nhẹ vào ngực anh:

Này, đưa cô ta say từ quán Bar về rồi hai người có abc không đấy?
Thiên Vũ mở to mắt:

Cái gì? Em là người lấy mất đời trai của anh đấy!
Thục Trinh bật cười:

Ai biết đâu! Phụ nữ còn có dấu hiệu phân biệt chứ đàn ông lấy gì kiểm tra đây?
Cô vừa nói vừa lấy tay kéo kéo hai tai của Thiên Vũ, ngọ nguậy trêu chọc anh. Một lúc sau, yết hầu ai kia lên xuống liên tục, Thiên Vũ túm lấy tay vợ:

Trinh, em còn làm càn thì anh sẽ biến bàn làm việc thành giường ngủ và biến em thành bữa ăn luôn đấy!
Thục Trinh ngớ người ra. Mấy giây sau, đầu óc non nớt của cô mới hiểu rõ ý anh. Hóa ra nãy giờ cô đã chọc cho anh nóng rẫy tứ dưới lên rồi. Cô bối rối bước xuống:

Em làm việc đây!

Thiên Vũ nhìn điệu bộ luống cuống đáng yêu của cô rồi mỉm cười kéo cô đứng lại. Hai cặp mắt nhìn nhau đắm đuối. Vị Chủ tịch kia đứng lên, rồi anh cúi xuống đặt làn môi mỏng của mình lên môi vợ. Anh nhấn nhá như nhấm nháp một chiếc bánh ngọt rồi giọng khàn khàn nói vào tai cô:

Tin anh!
Thục Trinh gật đầu rồi ngồi vào bàn. Thiên Vũ vẫn chưa hết tham lam, bước lại hôn chụt vào má cô rồi nói:

Tối anh đền gấp đôi!
Gò má của Thục Trinh đỏ ửng lên, cứ mỗi lần anh chạm vào cô, cả cơ thể Thục Trinh cứ lâng lâng khó tả, tim đập loạn xạ bất chấp cả nhịp điệu:

Thiên Vũ, chín giờ mười lăm phút sáng nay anh gặp người bên Công ty B. Chỉ còn bốn mươi lăm phút nữa thôi đấy! Tài liệu em chuẩn bị rồi ạ!
Thiên Vũ gật đầu:

Em ở đây xem bản hợp đồng với Công ty Hồng Phát, chiều cùng anh đi gặp họ nhé. Đó là công ty lớn, làm việc khá chuyên nghiệp. Còn Công ty B anh đi một mình thôi, mấy lão hám gái đó mà nhìn thấy em thì anh ngứa mắt lắm!
Thục Trinh ngạc nhiên:

Ơ, em chưa nói sao anh biết lịch buổi chiều ạ? Anh biết hết thì em ngồi đây làm gì nữa?
Thiên Vũ nháy mắt nhìn cô:

Em không ngồi đây thì định ngồi đâu? Hay về làm việc nhà nhé!
Thục Trinh xịu mặt:

Nhưng ăn lương tập đoàn mà chỉ làm những việc như thế, có nhàn nhã quá không anh?
Thiên Vũ cười:

Ai bảo nhàn nhã, em phải học tập, tối về còn trả học phí cho anh nữa!
Thục Trinh nguýt anh. Cô thực sự không ngờ một Thiên Vũ lạnh lùng mà có thể cởi mở, thậm chí nói những câu bông đùa với cô nữa. Mọi thứ cứ như một giấc mơ đẹp vậy!

Thiên Vũ sửa soạn một chút rồi dặn dò Thục Trinh mấy việc và đi gặp Công ty B:

Em nhớ ai gặp anh thì bảo liên lạc sau bốn giờ chiều nhé! Anh đi bốn mươi phút sẽ về!
Thục Trinh gật đầu:

Rồi rồi, anh yên tâm đi! Anh cứ làm như em là con nít ấy!
Thiên Vũ vừa đi được năm phút, Thục Trinh đang sắp xếp mấy thứ giấy tờ trên bàn thì cánh cửa bật mở. Cô nghĩ Thiên Vũ quên gì đó vì chỉ có anh mới vào mà không gõ cửa. Không ngước mặt lên, cô nói:

Anh quên gì sao ạ?
Nhưng đáp lại cô là một giọng nữ đanh đá:

Con chó cái, giờ tao mới xử mày đây!

Bài viết liên quan