Chuyến đò tình năm ấy chương 9 | Chiêu trò của Thiên Anh

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 68

Thục Trinh bất giác quay đầu nhìn Thiên Vũ, người đang mặt lạnh lùng, tập trung vào sợi dây mà không hề tỏ ra ngạc nhiên như những người khác. Anh ta im lặng, suy nghĩ sâu sắc, và ánh mắt anh không hề biểu lộ bất kỳ sự ngạc nhiên nào. Thím Năm nhanh chóng phát ngôn:

Ôi trời ơi, Thục Trinh, tại sao cô lại thay đổi như vậy? Trước đây cô luôn ngoan ngoãn và chăm chỉ, giờ sao lại trở thành người như thế này? Quá nhục nhã! Tôi đã giới thiệu cô cho ông bà chủ, họ đã yêu thương cô, nhưng giờ đây cô lại…
Trước khi Thục Trinh kịp trả lời, bố chồng cô cắt lời:

Mọi người xuống phòng khách cả đi!
Cả nhà tập trung xuống phòng khách. Khi mọi người đã ngồi yên, bố chồng cô lên tiếng một cách trầm giọng:

Thục Trinh, tại sao chiếc dây chuyền lại ở trong tủ quần áo của con?
Thiên Anh cười mỉa mai:

Câu hỏi hay đấy! Chị ta làm việc nhà, thấy chiếc dây của tôi là nảy sinh lòng tham, phá camera và ăn trộm. Cứng cỏi như vậy, còn cần phải điều tra làm gì nữa chứ?
Ông Trịnh Thiên, một người ít nói, lắc đầu nhìn Thiên Anh:

Bố chưa hỏi con!
Thiên Anh khẽ nhếch môi, Thục Trinh vội vàng giải thích:

Thưa bố mẹ, con chưa bao giờ thấy chiếc dây chuyền đó! Con chỉ làm việc nhà, không chạm vào bất kỳ đồ vật nào của ai cả. Con cũng không biết tại sao chiếc dây lại ở tủ của con bố mẹ ạ!
Ông Trịnh Thiên nhìn cô:

Trịnh gia không bao giờ có vụ án như vậy trước đây. Nhìn chứng cứ, mọi thứ đều chống lại con!
Bà Lam An thêm vào:

Camera bị hỏng, không rõ chuyện gì đã xảy ra. Nhưng chiếc dây không thể tự di chuyển từ phòng Thiên Anh sang phòng hai chị em và rồi giấu kín dưới nhiều lớp áo quần. Thục Trinh, người ta thường nói “đói cho sạch, rách cho thơm”. Con dù có xuất thân nghèo, nhưng giờ đây con là phu nhân của Thiên Vũ, là con dâu của Trịnh gia. Nếu mọi người biết chuyện này, họ sẽ nghĩ gì? Gia đình chúng ta đã danh giá từ lâu, lại cưới một người ăn cắp về làm vợ cho con trai mình, liệu có đáng không?
Thục Trinh vùng tay:

Không, không ạ! Bố mẹ tin con đi, con không làm gì đâu. Con không ăn cắp ạ!
Thiên Anh cay đắng:

Chả có ai nhận mình là trộm cắp cả! Chị có muốn gì, tôi có thể tặng chị vì nhiều thứ tôi chỉ dùng một, hai lần rồi mua mới. Nhưng chiếc dây này là quà của bố mẹ, chị tham lam quá thì phải! Phòng tôi gần phòng của chị, chị phá camera, ai biết ai ra vào. Tôi không ngờ chị hiền lành mà lòng dạ thâm độc. Tôi không thể sống chung nhà với người như chị được!

Dường như mọi người đều đang đối đầu với cô. Đúng là so với gia đình họ, cô có xuất thân khiêm tốn hơn nhiều. Cô chỉ là người làm công việc dọn dẹp, và sợi dây chuyền lại được tìm thấy trong tủ đồ của cô. Những chứng cứ này liệu có đủ để chứng minh sự vi phạm của cô hay không? Thục Trinh ngoảnh mắt nhìn Thiên Vũ, có lẽ anh ta đang khinh thường cô nhiều lắm. Anh ta đã nói cô chỉ là người theo đuổi tiền bạc, và bây giờ mọi sự việc đang làm rõ điều đó. Cô chỉ một mình, không có khả năng đối đầu với đám đông, và cũng không có bằng chứng gì để tự vệ. Suốt thời gian vừa qua, cô chú ý đến Thiên Vũ, người dường như chỉ tập trung vào sợi dây chuyền trên tay Thiên Anh. Khi nghe mọi người đều chỉ trách cô, anh ta lạnh lùng phát ngôn:

Cô ấy không phải là kẻ trộm!
Thiên Anh quay sang anh trai:
Anh hai, chứng cứ rõ ràng thế này mà anh còn cố bênh em? Em đâu có đủ can đảm để tự mình đưa sợi dây vào phòng anh đâu? Anh có tin không vậy?
Trịnh Thiên Vũ nhếch môi:
Anh không ủng hộ ai cả, chỉ muốn công bằng và để trong gia đình không có sự nghi ngờ. Còn việc của em thì em tự biết!
Rồi anh quay lại bố mẹ:
Mọi việc lạ lùng như vậy không đáng để con phải mất thời gian, nhưng nếu đã đến đây rồi thì con sẽ làm rõ nguồn gốc. Thục Trinh về đây mới ba tháng, dù cuộc hôn nhân này có sắp đặt hay không, gia đình chúng ta sẽ bị đánh giá nếu đổ oan cho cô ấy. Mọi người đi theo con!
Lần đầu tiên cô nghe Thiên Vũ gọi tên mình trong khi nói chuyện với người khác, không phải từ “cô ta” như thường lệ. Một cảm xúc lạ lẻ nảy lên trong cô. Cô không biết anh ta sẽ làm gì, nhưng trong tâm trí cô vẫn giữ một chút niềm tin vào người đàn ông lạnh lùng này. Tuy nhiên, bà Lam An nhanh chóng đặt câu hỏi:
Đi đâu vậy?
Thiên Vũ không nói gì, chỉ lặng lẽ bước lên lầu. Mọi người theo theo sau. Khi đến phòng Thiên Anh, Thiên Vũ mở cửa và Thiên Anh cười châm chọc:
Anh hai, anh định làm gì vậy? Camera phòng em đã bị vợ anh hỏng rồi đấy!
Thiên Vũ quay lại nhìn em gái:
Lúc này em nên giữ im lặng!
Thiên Vũ nói xong và tiếp tục mở tủ đựng đồ trang điểm của Thiên Anh. Ngăn cuối cùng bị khóa cẩn thận, chắc chắn là nơi giữ những vật phẩm quý giá. Giọng Thiên Vũ trở nên lạnh lùng:
Mở ra!
Thiên Anh có chút sững sờ, nhưng sau một giây, cô ta nhún vai:
Làm gì mở đây? Ngăn này chứa nhiều đồ trang sức quý giá, kim cương, vàng, bạc, không nên mở khi có nhiều người xung quanh.
Thiên Vũ quay lại em gái:
Em có mở không?
Thiên Anh lắc đầu:
Thôi, để mọi người hiểu rõ về con người của chị ta, đặc biệt là em gái con, để đề phòng không bị mất đồ như em. Sợi dây chuyền là quà của bố mẹ, em gái không hiểu giá trị của nó. Những vật phẩm quý giá này em không nên mở ra!
Bà Lam An giục giã:
Thiên Vũ, thôi đi, làm gì mà mẹ thấy con làm những việc thừa thãi thế này? Đồ riêng của Thiên Anh, em gái con không muốn nhiều người biết thì thôi. Dây chuyền đã tìm được, Thục Trinh cũng rút kinh nghiệm, lần sau đừng làm những chuyện như thế nữa! Chấm dứt chuyện này ở đây đi!
Trịnh Thiên Vũ đưa tay vào túi quần, đầu gối thẳng tắp, giọng nhàn nhạt:

Em mở hay anh phá khóa?
Thiên Anh vội vàng lấy chìa khóa trong túi xách:
Em mở!
Cô ta run rẩy tra chìa khóa vào ổ. Chìa khóa vừa xoay xong, Thiên Vũ nhanh chóng gạt tay Thiên Anh ra. Anh ấy mở ngăn kéo và chỉ trong chốc lát, Thiên Vũ lấy ra một sợi dây y hệt cái ban nãy. Sợi dây trông rất giống sợi dây chuyền nhưng sáng bóng và lấp lánh hơn. Bà Lam An lắp bắp:
Thế này… là thế nào?
Thiên Vũ mỉm cười:

Là Thiên Anh lừa cả nhà và đặt oan cho chị dâu. Rõ ràng sợi dây đã được tìm thấy nhưng âm mưu ăn cắp của cô ấy không thể giữ kín! Chính Thiên Anh đã tạo ra một sợi dây giả, đồ mỹ ký nhìn rất giống hàng thật nhưng độ sáng của bạc Ý và những hạt kim cương đính trên mặt sợi dây là không thể nhái được. Thiên Anh đã phá hỏng camera để làm cho mọi người tin rằng Thục Trinh có dụng ý ăn cắp. Bố mẹ không thấy kỳ cục sao? Tại sao Thiên Anh giữ đồ trang sức trong ngăn này cẩn thận như vậy, nhưng người khác có thể đánh cắp mà ngăn tủ vẫn nguyên vẹn? Trong đó còn có những viên kim cương nhỏ hơn sợi dây chuyền, có giá trị lớn gấp nhiều lần, tại sao kẻ ăn cắp lại không thông minh đến mức lấy sợi dây? Ngoài ra, Thục Trinh chỉ làm việc dọn dẹp và xếp quần áo, trong khi Thiên Anh lại để đồ trang sức trong tủ quần áo đâu? Người kinh doanh lâu năm mà không nhận ra bạc Ý là sao? Chính Thiên Anh hoặc một người thân cận đã thầm bỏ sợi dây vào phòng chúng tôi sau khi phá hỏng camera!
Ông Trịnh Thiên mất kiên nhẫn, tát vào mặt Thiên Anh, cú tát như một trận đòn đánh khiến gò má trắng muốt của cô ta nổi đỏ từng ngón tay của bố:

Hỗn xược! Con làm mất thời gian của cả nhà, đặt oan cho chị dâu. Thiên Anh, ai dạy con hỗn xược vậy?
Bà Lam An dù xót con gái nhưng trước những gì vừa chứng kiến, bà chỉ biết im lặng. Thím Năm cũng cúi đầu không dám nói gì. Chỉ có Thục Trinh nhìn sang Thiên Vũ với ánh mắt biết ơn. Cô không rành về vàng bạc hay đá quý, và khi mọi người đổ xô vào chỉ trích mình, Thục Trinh không biết làm thế nào để minh oan, chỉ còn biết rằng mình đang bị oan ức. Thế giới của người giàu thật đáng sợ. Cô có mâu thuẫn gì với Thiên Anh mà cô bé này lại vu oan cho cô như vậy?

Bà Lam An cảm thấy không khí căng thẳng, vội nói:

Thôi, mọi việc rõ rồi, mọi người đi làm việc đi, muộn rồi đấy!
Tất cả im lặng rời khỏi phòng. Thục Trinh cảm thấy nhẹ nhõm hơn vì Thiên Vũ đã giải oan cho cô. Nhưng trong lòng cô vẫn còn lo lắng vì không biết khi nào mới có thể tìm lại được sự yên bình, khi mà âm mưu của vài người trong căn nhà này luôn đầy rẫy. Mọi người nhanh chóng rời khỏi phòng, Thiên Anh đi sau cùng để đóng cửa. Cô ta cố gắng kịp kịp Thục Trinh, khi đi qua, cô ta nói một câu chỉ đủ để cô nghe:

Tôi sẽ không bao giờ quên cái tát ngày hôm nay. Chị đợi đấy!

Bài viết liên quan