Cô dâu gán nợ chương 29 | Tuần trăng mật

21/12/2023 Tác giả: Hà Phong 45

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đang nằm trong lòng của Thế Vũ. Tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường và đi vào phòng tắm. Trước gương, những dấu hôn Thế Vũ để lại trên cơ thể làm tôi nhớ đến đêm qua. Mặt tôi đỏ bừng, tôi tự vỗ nhẹ vào má để tỉnh táo rồi chuẩn bị lại quần áo rồi đi xuống nhà.

Khi tôi vào phòng tắm, Thế Vũ đã dậy. Anh giả vờ ngủ để tôi không ngại khi xuống nhà trước.

Khi bước xuống nhà, ba mẹ đang ăn sáng. Tôi nhờ cô Chín chuẩn bị phần ăn của mình, sau đó đến bàn ăn chào ba mẹ. Mẹ tôi nhìn thấy tôi và hỏi:

– Sao không ngủ thêm nữa con, sớm thế mệt đấy.

Tôi gãi đầu và đáp:

– Dạ, con ngủ suốt hôm qua rồi nên không thể lại ngủ được nữa.

– Thế Vũ đâu rồi con, anh ấy đã dậy chưa hay còn ngủ trên trên?

– Dạ, anh ấy đang ngủ trên trên mẹ ạ.

Khi tôi nói xong, tiếng Thế Vũ từ cầu thang vang lên:

– Con chào ba mẹ, chào vợ yêu của anh.

Bà Kim yêu cầu cô Chín chuẩn bị thêm bún. Thế Vũ ngồi cạnh tôi và hỏi:

– Sao em không gọi anh, không muốn đi Phú Quốc à?

– Em thấy anh ngủ ngon quá nên không muốn đánh thức.

Khi bà Kim nghe hai người đề cập đến Phú Quốc, bà hỏi:

– Hai đứa muốn đi Phú Quốc à, mùa này ở đó cũng đẹp lắm.

– Dạ, chúng tôi muốn đi đó ạ. Ba mẹ có muốn đi cùng không?

Ông Hoàng ngồi ăn và nói:

– Thôi, để hai đứa đi tuần trăng mật mà không cần ông bà già đi theo. Kỳ nghỉ lễ sau, tôi đưa mẹ đi.

Bà Kim đồng ý và hỏi:

– Hai đứa dự định đi khi nào?

Thế Vũ chuẩn bị trả lời thì cô Chín mang bún ra. Thế Vũ nhận và nói:

– Chúng tôi sẽ đi sau khi ăn xong ạ…

– Được, hai đứa ăn xong chuẩn bị đi thôi.

Tôi lắng nghe mà không nói gì. Thế Vũ thấy tôi im lặng nên gắp cho tôi miếng riêu cua và nói:

– Em ăn riêu cua đi để bổ nhé.

Tôi gật đầu rồi ăn. Sau khi ăn xong, tôi xin phép ba mẹ lên phòng với Thế Vũ để chuẩn bị. Trong phòng, khi tôi chọn đồ, Thế Vũ vào và nói:

– Mang ít đồ thôi, anh dẫn em đi mua khi đến đó.

– Không cần, mua tốn kém lắm. Để tiền đó anh cho em sau.

Tôi đưa ánh mắt gian xảo nhìn anh rồi cười. Thế Vũ nhéo má tôi và nói:

– Được rồi, sau khi về anh sẽ cho em tiền, nhưng mang ít đồ, anh dẫn đi mua đồ, anh có tiền.

Thế Vũ vừa nói vừa xếp tay để cho tôi nắm, khiến tôi không kìm được cười. Tôi chọn 2 bộ quần áo và cất lại vào tủ. Sau đó, ngồi cùng Thế Vũ và hỏi:

– Chúng ta đi như thế nào đến Phú Quốc?

– Chúng ta đi máy bay, vé anh đã đặt rồi.

– Được, anh về thay quần áo, em cũng thay và rồi chúng ta đi.

Thế Vũ gật đầu và rời đi vào phòng để thay quần áo, và tôi cũng nhanh chóng làm điều tương tự. Khi hoàn thành, tôi gọi Thế Vũ và chỉ sau 2 phút anh ấy xuất hiện mở cửa. Anh ấy nhìn tôi mỉm cười, nắm tay tôi xuống nhà, và chúng tôi chào ba mẹ trước khi bắt taxi đến sân bay.

Đây là lần đầu tiên tôi trải nghiệm việc đi du lịch bằng máy bay, khiến tôi háo hức không ngừng. Khi xe đến sân bay, tôi ngạc nhiên trước sự rộng lớn của nơi này. Thế Vũ nắm tay tôi khi làm thủ tục và sau đó chúng tôi lên phòng chờ đợi đến giờ lên máy bay. Trong thời gian chờ đó, tôi yêu cầu Thế Vũ chụp ảnh cho tôi khoảng 30 phút trước khi lên máy bay.

Sau hơn 1 tiếng bay, chúng tôi đến Phú Quốc. Thế Vũ bắt taxi để về khách sạn. Trên đường, tôi không thể nhịn được sự phấn khích khi ngắm nhìn cảnh đẹp xung quanh, hòa mình vào niềm vui như một đứa trẻ. Thế Vũ nhìn tôi cười và tôi ngượng ngùng, cúi đầu chơi trò bắn trứng khủng long trên điện thoại. Khi chơi chán, tôi quay lại nhìn Thế Vũ và nói:

– Sắp đến nơi rồi anh, sao mà lâu thế?

Thế Vũ trả lời:

– Chưa, mới được một nửa đường thôi. Em có mệt không, có muốn ăn gì không?

– Không muốn ăn, em ngủ một chút nhé.

Sau đó, tôi trùm nón và áo khoác lên đầu, dựa vào cửa và ngủ. Thế Vũ nhìn tôi và chỉ nở một nụ cười, trong lòng anh ước chừng nào cuộc sống của họ sẽ mãi hạnh phúc như thế. Thế Vũ lo sợ ngày Quỳnh Lam biết về chuyện của Ngọc Ánh và thai nhi, khi đó anh sẽ phải đối mặt với câu hỏi của Quỳnh Lam. Trong suy nghĩ đó, xe dừng lại ở khách sạn và Thế Vũ gọi Quỳnh Lam:

– Vợ ơi, đến nơi rồi. Dậy thôi.

Tôi giật mình khi nghe tiếng gọi, mở mắt và thấy Thế Vũ đang gọi. Tôi đưa tay vuốt mắt và nói:

– Đến nơi chưa anh?

– Đến rồi, bây giờ chúng ta vào nhận phòng và anh dẫn vợ đi ăn nhé.

Tôi gật đầu và cùng Thế Vũ xuống xe, sau đó vào khách sạn để nhận phòng. Thế Vũ sau đó dẫn tôi đi ăn, vì khách sạn nằm gần trung tâm thương mại, nên sau bữa ăn, Thế Vũ đưa tôi đi mua sắm. Tôi lựa chọn một số bộ đồ cho cả hai, và sau đó chọn cho Thế Vũ. Sau khi mua xong, tôi đem đồ đi thử và nhờ Thế Vũ đi thử nhưng anh ấy nói “vợ chọn rồi sẽ vừa, không cần phải thử”. Tôi chấp nhận và đi thử một mình. Thế Vũ thấy tôi thử đồ, anh ấy lấy điện thoại gọi cho Vinh, bạn của mình ở gần khách sạn và hẹn gặp.

Tôi trong phòng thử đồ và cả bộ đồ đều vừa vặn, tôi đưa thẻ thanh toán cho nhân viên. Thế Vũ đứng phía sau, đưa thẻ thanh toán và sau khi thanh toán xong, anh ấy nắm đống đồ và nắm tay tôi ra bắt taxi. Lên taxi, tôi hỏi Thế Vũ:

– Bây giờ chúng ta đi đâu nữa anh, em cảm thấy hơi mệt.

– Vậy chúng ta về khách sạn nghỉ ngơi thôi. Anh có hẹn gặp bạn nhà, nó gần đây lắm. Khách sạn này cũng do nhà nó quản lý đó em.

Tôi gật đầu. Thế Vũ bảo tài xế về khách sạn. Do đã gọi trước, khi đến khách sạn Thế Vũ mở cửa cho tôi xuống và thấy Vinh đang ra đón. Thế Vũ và Vinh cùng dẫn tôi đi lại, cả hai bắt tay nhau. Thế Vũ nói:

– Chào anh, cậu có khỏe không?

– Ừ, tôi khỏe. Cô bé này là ai vậy?

– Giới thiệu, đây là Quỳnh Lam, vợ tôi đây.

– Ồ, tôi cưới lúc nào mà không báo tôi biết vậy?

– Hôm qua mới cưới, vì thời gian gấp nên không kịp mời ông, xin ông thông cảm.

Anh Vinh nghe Thế Vũ giới thiệu vợ, cảm thấy bất ngờ nhưng nhanh chóng che đi sự ngạc nhiên. Anh đưa tay bắt tay với Quỳnh Lam.

Tôi đứng đó thấy cảnh hai người nói chuyện, anh Vinh đưa tay bắt tay. Để tôn trọng, tôi cũng đưa tay bắt tay và nói:

– Em chào anh, em là vợ anh Vũ. Rất vui được gặp anh.

– Anh cũng chào em, thôi hai đứa vào nhà nghỉ để nghỉ ngơi. Tối anh mời đưa hai đứa đi ăn. Anh tưởng cậu còn độc thân vui tính, lo lắng cậu cô đơn khi ra đây, nên anh gọi mời cậu. Nhưng hóa ra cậu là chồng của người ta rồi, anh không làm phiền đôi vợ chồng trẻ nữa.

Khi nghe anh Vinh nói, cả Thế Vũ và tôi đều bật cười. Thế Vũ sau đó nói:

– Tối gặp lại anh, giờ vợ chồng tao lên phòng nghỉ nhé.

Tôi quay lại chào anh Vinh, sau đó cùng Thế Vũ lên phòng. Trong phòng, tôi mở cửa ra để thay quần áo ngay và lấy điện thoại để xem giờ. Đã là 4 giờ chiều, tôi quyết định nằm chờ một lúc rồi dậy đi dạo. Thế Vũ thấy tôi mệt, hỏi:

– Em có mệt không, có sao không?

– Không sao đâu, em chỉ ngủ một chút thôi. Anh vào thay quần áo, rồi chúng ta cùng nghỉ trước khi đi ăn nhé.

– Được, chờ anh một lát.

Thế Vũ nói xong, đi thay quần áo. Sau 5 phút, anh ấy ra và đưa tay mời tôi nằm. Tôi quay người vào vòng tay của Thế Vũ và bắt đầu ngủ. Thế Vũ cũng ngủ sau khi thấy vợ ngủ. Đến gần 7 giờ tối, tôi thức dậy và không thấy Thế Vũ ở đâu cả. Tôi lấy điện thoại để gọi và thì thấy Thế Vũ đi từ phòng tắm ra. Tôi bước xuống giường và hỏi:

– Anh dậy từ khi vậy, sao không gọi em?

– Anh mới dậy thôi, sợ em mệt nên để em ngủ. Vào tắm đi em, rồi chúng ta đi ăn. Vinh gọi bảo đợi vợ chồng mình ở sảnh khách sạn.

– Được, em vào tắm nhé.

Tôi nói và bước vào phòng tắm. Khi tôi tắm xong và ra khỏi phòng tắm, tôi nghe Thế Vũ đứng nói chuyện điện thoại với ai đó, có vẻ là một người phụ nữ. Tôi nghe anh ấy nói: “Đừng làm phiền anh nữa, lát nữa anh sẽ chuyển khoản cho.” Sau đó, Thế Vũ tắt điện thoại và quay lại. Tôi cảm thấy có chút nghi ngờ, liệu có phải là Ngọc Ánh không nhưng Thế Vũ nói họ đã chia tay. Tuy nhiên, tôi không quan trọng lắm và vui vẻ điều chỉnh tâm trạng để Thế Vũ có thể nắm tay và dẫn đi. Thế Vũ không nhận ra sự bối rối của mình, và chúng tôi vui vẻ tiếp tục bước đi. Thần tượng đường đi, Thế Vũ hỏi:

– Em muốn đi dạo không? Ở đây gần biển, sau khi ăn xong, anh đưa em đi nhé.

– Vâng, được ạ.

Chúng tôi xuống sảnh khách sạn, gặp anh Vinh đang đợi. Anh ấy đứng lên và nói:

– Hai vợ chồng đây, chúng ta đi ăn. Để tôi chở hai đôi đi ăn hải sản, gần đây hải sản tươi ngon, ăn xong chúng ta đi dạo.

Tôi và Thế Vũ đồng ý và đi theo anh Vinh ra xe. Anh lái đi khoảng 15 phút, dừng trước một nhà hàng hải sản tươi sống. Nhà hàng rộng và đẹp. Chúng tôi ngồi ở một vị trí tuyệt vời, có thể ngắm biển trong lúc ăn. Lần đầu tiên tôi thấy biển, không khỏi hớn hở:

– Biển đẹp quá anh ạ!

Thế Vũ và anh Vinh chỉ mỉm cười nhìn tôi. Để tôi ngắm biển, Thế Vũ nói:

– Em ngồi xuống, ăn xong anh dẫn em đi dạo nhé.

– Dạ.

Khi ngồi xuống, tôi thấy bàn đầy đủ đồ ăn hải sản. Tôi chỉ biết mỗi món tôm nướng và cua hấp, còn món ốc lạ tôi hỏi anh Vinh:

– Đây là món gì ạ?

– Đó là ốc hương xào bơ, em thử không?

– Dạ, em ăn được mọi món hải sản. Nhưng anh gọi nhiều món quá, chúng ta chỉ có ba người ăn thôi mà.

– Ăn thử để biết hải sản ở Phú Quốc đâu có ít món. Nay mừng hai vợ chồng, chúng ta uống rượu vang nhé.

– Được ạ.

Tôi từ chối rượu, nhưng anh Vinh khuyên rằng rượu nhẹ, uống một ly không sao. Cuối cùng, tôi đồng ý:

– Vâng, em uống một ly thôi.

Anh Vinh nâng ly:

– Chúc hai vợ chồng trăm năm hạnh phúc!

Tôi ngại ngùng, nhưng Thế Vũ trả lời:

– Cảm ơn anh ạ.

Chúng tôi ăn uống đến khoảng 9 giờ, cả hai đều có chút say. Anh Vinh hỏi:

– Hai vợ chồng về khách sạn luôn không?

– Chúng tôi đi dạo trước rồi về sau. Anh về trước đi nhé.

Anh Vinh gật đầu và thanh toán rồi đi về. Thế Vũ dắt tôi đi dạo dọc bờ biển, tôi không muốn cát bẩn chân nên nói:

– Em cởi giày đi chân đất được không?

– Được, đưa đây.

Sau khi cởi giày, lần đầu được ngắm biển ban đêm, tôi cảm thấy thích thú, như đứa trẻ chạy theo bờ biển mãi. Thế Vũ chụp một tấm hình của tôi và đăng lên Facebook với dòng chữ “Tuần trăng mật” rồi cất điện thoại vào túi, tiếp tục đi theo tôi.

Sau khi đi dạo, tôi mỏi chân, nên nói với Thế Vũ:

– Em mệt rồi, chúng ta về thôi anh.

Thế Vũ gật đầu và bắt taxi về khách sạn để nghỉ, chuẩn bị cho ngày mai.

Ngọc Ánh đang ở nhà, cảm thấy khó chịu vì bị nghén và không thể ăn uống được gì. Cô nghĩ đến việc gọi Thế Vũ đến thăm nhưng lại bị từ chối và nhận được thông báo cộng tiền vào tài khoản. Cảm giác tức giận tràn ngập, Ngọc Ánh nghĩ rằng có lẽ Thế Vũ đang bận rộn với con nhỏ nhà quê, khiến anh ta cáu kỉnh với cô.

Buồn bực, Ngọc Ánh quyết định lướt Facebook để giải tỏa cảm xúc. Tình cờ, cô thấy Thế Vũ đăng hình ảnh về con nhỏ nhà quê. Ngọc Ánh không ngần ngại bình luận hỏi về kế hoạch của họ và khi nào họ sẽ trở về. Cô nghĩ rằng có lẽ nếu tới nhà Thế Vũ, cô có thể trò chuyện với mẹ anh ta và giải quyết mọi rắc rối, đặc biệt là nếu con nhỏ nhà quê kia mang thai.

Ngọc Ánh tự tin rằng lần này cô sẽ được vào nhà Thế Vũ và mọi thứ sẽ trở lại như thường lệ, làm cho tâm trạng của cô phục hồi. Tuy nhiên, bất ngờ cơn nghén đến, khiến Ngọc Ánh phải nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh để nôn mửa.

Bài viết liên quan