Con chung chương 17 | Đầu đuôi sự việc

18/01/2024 Tác giả: Hà Phong 34

Nghe Thành chia sẻ, tôi không kìm được cười. Anh thấy tôi cười, cũng cười và nói:

– Ngoan lắm.
– Anh còn đau lắm không?
– Không đau.
– Nói dối! Kéo đâm vào người mà bảo không đau.
– Thực ra thì cũng đau, nhưng thấy em cười là hết đau rồi.

Tôi nhìn Thành, miệng không khép nổi. Mặc dù anh nói những điều sến súa nhưng vẫn thấy ngọt ngào đến trái tim. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy rung động trước một người như vậy. Trước đó, tôi chỉ biết đến cuộc sống với Bin, trường lớp và những lo toan hàng ngày. Nhưng giờ đây, chỉ cần Thành ở bên cạnh, tôi muốn giữ anh lại.

Tôi hỏi Thành về việc tại sao anh bị mụ An đâm, nhưng anh chỉ nói qua loa và không chia sẻ nhiều. Thành không phải người thích kể chuyện, những hành động của anh luôn âm thầm và không khoa trương. Nhìn anh, tôi cảm nhận được sự mệt mỏi, dù vết thương không nguy hiểm nhưng vẫn mất nhiều máu. Anh cố gắng nói vài câu để làm tôi yên tâm.

Tôi không dám động đậy, chỉ ngồi im nhìn anh. Đến khi có điện thoại của Quyên, tôi mới buông tay và ra khỏi phòng. Quyên báo rằng Bin đã được ông bà nội đón về. Tôi nấu một bát cháo đầy ắp và mang đến viện cho Thành. Khi tới, tôi thấy bà Hoài cũng đang đến. Bà nhìn tôi lạnh lùng và hỏi:

– Cô chưa về à? Hôm nay không phải ngày nghỉ, cô không đi dạy sao?
– Dạ, cháu nấu cháo cho anh Thành rồi sẽ về ngay ạ.

Bà Hoài nhìn chiếc cạp lồng trong tay tôi và nói:

– Cô về đi, không cần vào nữa. Tôi sẽ chăm sóc nó.
– Dạ, cô giúp cháu…
– Được rồi, đưa cháo đây. Tôi sẽ mang vào cho nó.

Tôi đưa cháo cho bà Hoài rồi rời khỏi viện. Dù muốn ở lại nhìn Thành nhưng tôi thấy bà Hoài không chấp nhận. Một cảm giác khó chịu khi tôi nhìn thấy bà Hoài ném chiếc cạp lồng vào thùng rác. Tôi nín thở và bước đi. Khi đến trường, chị Thu cười nói:

– Uyên đấy à? Hôm nay không có đại gia đưa đi làm à?

Nghe giọng châm biếm của chị tôi bình thản đáp:

– Vâng! Anh ấy bận.
– Công khai rồi à? Thế người ta đã ly dị vợ hẳn chưa em? Bọn đàn ông có tiền bây giờ mồm cứ nói là ly dị nhưng cũng chưa chắc đâu em ạ.
– Chị thích thì đi mà hỏi anh ấy cho rõ.
– Chị lo cho em thôi. Với lại chỗ chị em thân thiết chị cũng nói thật. Chúng ta là giáo viên, mang trên mình cái trọng trách trồng người, em đi cướp chồng người ta chuyện ầm ĩ lên xấu mặt em là một phần, xấu mặt trường mới là chuyện lớn.
– Cảm ơn chị đã lo cho em. Nhưng em nghĩ chị lo cho bản thân chị trước thì tốt hơn là lo cho người khác.
– Uyên! Em không có dây thần kinh xấu hổ à? Đi cướp chồng người ta mà làm như vẻ vang lắm vậy. Cái loại như em tốt nhất biến ra khỏi cái trường này cho sạch sẽ.
– Chị Thu. Chừng nào em cướp chồng chị thì chị hãy lên tiếng. Còn việc biến ra khỏi trường này hiệu trưởng chưa đuổi thì chị lấy cái quyền gì mà đuổi?

Chị Thu nhìn tôi, mặt đen kịt lại. Mấy ngày trước còn nói xấu sau lưng, đến hôm nay thì đứng trước mặt tôi đả kích. Thế nhưng, những lời đả kích này không còn làm tôi để ý, cũng không làm tổn thương Thành. Chị Thu không nói gì nữa, hậm hực bỏ vào phòng giám hiệu, tôi cũng xách cặp đi vào. Chị Châu giờ đã nghỉ đẻ, mấy đồng nghiệp chỉ còn lại một vài người, trong đó có Tâm, đồng nghiệp đầu tiên nói chuyện với tôi. Cũng chẳng sao, tôi đã quyết định, mặt dày mới sống được ở môi trường này, vậy nên người ta có đối thế nào, tôi cũng không để tâm nữa.

Chiều, sau khi dạy xong tiết cuối, tôi ra lấy xe và phát hiện cả hai bánh xe đều bị thủng lốp. Tôi nhìn chằm chằm xuống và cảm thấy cơn tức giận ngùn ngụt. Nói xấu sau lưng, châm biếm đã đủ, nhưng tôi không nghĩ có người lại dùng cách này để chơi xấu. Sân trường vắng tanh, lớp tôi về muộn nhất nên không biết ai đã làm. Tôi vừa dắt xe ra vừa lẩm bẩm chửi mấy câu. Điều này làm tôi mất cả thì giờ và cả tiền để thay lốp. Gần năm rưỡi tôi mới lết được về phòng trọ. Lúc mới đến, tôi thấy hai cô Nhung và Quyên đang cãi nhau. Tôi lao vào và kéo tóc con Nhung, lên tiếng:

– Con điên này, mày đánh ai đây?

Con Nhung bất ngờ gào lớn:

– Đồ khốn, đồ khốn, chị mau bảo bố thằng Bin rút đơn để thả mẹ tôi ra.

Tôi nghe xong liền đẩy mạnh nó xuống đất và nói:

– Tao còn không giục người ta tử hình mẹ mày đã là may rồi đấy. Mày thích đến đây làm loạn không?
– Chị là cháu gái ruột của bà ấy, sao chị có thể khốn nạn đến mức đẩy mẹ tôi vào con đường tù tội này?
– Cháu gái ruột? Mày nói ra không biết ngượng mồm à? Mẹ mày cướp nhà tao, đẩy chị em tao ra đường, còn bắt cóc con tao, mày cướp người yêu con Quyên, bố mày thì sàm sỡ tao. Với loại như nhà mày, tao không căm hận coi như là kẻ thù thôi, chứ ruột thịt quái gì?

Con Nhung đứng dậy, định nhảy về phía tôi. Tôi rút chiếc giày cao gót giơ về phía nó và nói:

– Mày có bản lĩnh thì mày thử đụng vào tao xem. Mày có tin chỉ với cái gót giày này tao xiên thủng sọ mày không?
– Chị dám?
– Sao tao không dám?

Con Nhung đứng nắm chặt tay tức giận và nói:

– Bảo anh ta rút đơn lại đi.
– Đéo!
– Một lũ súc vật. Nếu không phải anh ta dồn gia đình tôi vào đường cùng thì mẹ tôi cũng đã không làm như thế. Các người cũng vừa phải thôi, sổ đỏ nhà tôi lấy rồi, đến nhà cũng không được ở, giờ còn tống mẹ tôi vào tù, các người có còn là con người không?

Tôi nghe đến đây tự dưng có chút khựng lại. Thành đã lấy sổ đỏ của mụ An sao? Nhưng tôi nhanh chóng đáp lại:

– Nhà đấy vốn dĩ không phải của mày đâu mà mày đòi ở? Mẹ mày làm ra mấy cái trò thất đức tù tội còn nhẹ đấy. Tốt nhất mày nên tu tâm tích đức để bớt nghiệp và sám hối thay cho mẹ mày hơn là ở đây gào thét.
– Chị!!!
– Không ai chị em gì với mày đâu! Một là cút, hai là tao gọi công an đến báo mày làm loạn ở đây.

Con Nhung bắt đầu rời đi và nói:

– Được rồi, được rồi. Tao sẽ không để chúng mày được đắc ý đâu.

Khi con Nhung đi, tôi quay lại nhìn cái Quyên và mắng:

– Sao để nó đánh vậy? Không biết đánh lại à? Mày hiền lành quá, chỉ để nó bắt nạt là sao?

Con bé nghe xong chỉ cúi đầu không trả lời. Đối với loại người như mụ An, nếu không đánh trả, chỉ có tổn thương. Nhìn cái Quyên, tôi vừa thương vừa tức giận. Sau khi vào nhà, tôi tắm rửa sạch sẽ và nói với cái Quyên rằng tối nay tôi sẽ không ở nhà. Nó vừa soạn sách vừa nói:

– Chị dạo này có tình yêu à mà hay đi qua đêm thế?

Nghe nó nói, tôi hơi chột dạ, đành giả vờ lấp liếm:

– Không, bố Bin bị thương nằm viện, không có ai trông nom, nên chị đến trông nom thôi.
– Ừ nhỉ, anh ấy đã ly hôn rồi, làm sao có ai đến. Mà anh ấy đã ly hôn rồi, hai người lại có con chung đến với nhau cũng hay đấy chị nhỉ?

Tôi lờ đi, không đáp lấy túi xách và phóng xe máy đến viện. Khi bước vào, thấy Thành ngồi nhìn ra cửa sổ với ánh mắt trầm buồn. Sự cô đơn trên khuôn mặt anh khiến tôi cảm thấy một chút lạ lẫm. Tôi đứng nhìn anh mãi, dưới ánh nắng chiều, gương mặt điển trai của Thành trở nên rõ ràng. Mỗi đường nét trên khuôn mặt anh đều thu hút ánh sáng. Tôi không hiểu tại sao anh lại trở nên cô đơn như vậy. Tôi đứng đó, ngắm nhìn Thành cho đến khi anh quay lại, tôi mới bước vào. Anh nhìn thấy tôi cười tươi, vẻ buồn trước đó dường như tan biến:

– Em đến bao giờ vậy?
– Em mới đến thôi ạ.

Thành đứng dậy mệt mỏi và đi về phía tôi, sau đó nói:

– Cô giáo đi lâu thế? Hay là tắm xong sạch sẽ mới đến đây?

Nghe anh nói, tôi bỗng cảm thấy mặt ửng. Dù lời anh nói hoàn toàn bình thường, nhưng trong tâm trạng của tôi lại nảy sinh những suy nghĩ không tốt. Tôi hỗ trợ anh lên giường, nhớ đến câu chuyện mà con Nhung kể trước đó, tôi hỏi:

– Có phải anh đã…

Tôi nói được một đoạn nhưng không biết phải tiếp tục như thế nào. Thành nằm xuống và nhìn tôi trả lời:

– Ừ, đúng vậy. Mụ An chơi lô đề, đang nợ nhiều, tôi mua lại căn nhà với giá rẻ khi mụ ấy bán để chuộc nợ.

Mẹ của con Nhung, một lần nữa, lại gánh chịu hậu quả từ hành động lỗi lạc của mình, nhưng lại trách móc Thành về việc lấy sổ đỏ nhà. Tôi đang vắt cam cho Thành, đồng thời hỏi:

– Nhà đó không rộng, anh mua lại để làm gì?
– Để cho em.

Tôi nhẹ nhàng khẽ giữ lại, chưa kịp nói gì thêm, Thành tiếp tục:

– Tôi biết căn nhà ấy từng là của bố mẹ em, và nó có ý nghĩa đặc biệt với em và Quyên. Dù giá rất rẻ khi mụ ấy bán, nhưng tôi đã sơn sửa và dọn dẹp nó. Sắp tới, khi xong, tôi sẽ chuyển đến ở. Sắp tới là sinh nhật em phải không? Hãy coi đó là món quà tôi tặng em.

Tôi cảm thấy khó chịu và ngần ngại:

– Món quà này em không thể chấp nhận được. Nó quá lớn…
– Uyên! Em không nhận à? Tôi hiểu em nghĩ sao rồi. Chúng ta có thể làm thỏa thuận khác được không?
– Em biết là căn nhà này với giá anh mua là rẻ, nhưng với em, số tiền ấy quá lớn. Em làm sao có thể nhận một món quà đắt đỏ như vậy?
– Được rồi, tôi biết em sẽ không nhận. Anh sang tên sổ đỏ cho em, mỗi tháng em trả anh hai triệu, như là trả góp vậy.
– Mỗi tháng hai triệu, thì trả bao giờ em mới xong?
– Để tôi tính… Mỗi tháng hai triệu, một năm hai tư triệu, mười năm hai trăm bốn triệu… tính ra em sẽ trả khoảng một trăm năm là đủ.
– Một trăm năm?
– Ừ! Là một trăm năm.
– Trời ơi! Anh có vẻ giỏi kinh doanh, nhưng chắc chắn anh không muốn đầu tư lỗ vốn vào em chứ? Một trăm năm, giờ em đã gần ba mươi tuổi, anh nghĩ em sống đến một trăm tuổi sao?

– Nếu không sống được đến vậy thì trả trong tám mươi năm cũng được. Tôi có làm kinh doanh thật, và trong kinh doanh, đôi khi phải đầu tư vào những khoản biết lỗ. Sắp xong việc, có vẻ sòng phẳng rồi đấy nhỉ? Với số tiền đó, em có thể giúp gia sư miễn phí cho Bin, Bom và trừ tiền nhà tôi mỗi tháng mười triệu nữa.

Tôi nhìn Thành với nụ cười xúc động. Anh đã nói về việc trả tiền mà tôi biết rằng đằng sau đó chỉ là chút hình thức để giúp tôi dễ chịu hơn. Thành nắm lấy tay tôi và cười nói:

– Em đừng nghĩ nhiều, tôi nợ em và đứa con của em. So với công lao nuôi dưỡng Bin từ trước tới giờ, cái nhà ấy chỉ là một phần nhỏ. Đừng từ chối nữa nhé, đó là ngôi nhà của tuổi thơ em, đừng từ chối nó thêm nữa.

– Em…

– Uyên! Nghe anh, em đừng từ chối nhiều quá. Em xem, em từ chối mọi thứ khiến tôi thấy đau lòng lắm đấy. Anh biết em có lòng tự trọng, nhưng cái nhà này chỉ là một cách để tôi giúp em, từ từ trả lại tiền nếu em cảm thấy áy náy cũng chẳng sao.

– Thành! Em… cảm ơn anh.

– Đừng nói những lời khách sáo như thế. Thay vào đó, em nên nói em yêu anh, sẽ hay hơn đấy.

Nghe Thành nói, mặt tôi trở nên đỏ bừng. Tuy tôi và Thành chưa bao giờ thể hiện tình cảm mình bằng lời yêu, nhưng chắc chắn trong lòng cả hai đều hiểu tình cảm đó là gì. Thành nhìn ra ngoài cửa sổ và cười tiếp:

– Sáng nay, công an đến để lấy lời khai của tôi về vụ mụ An. Lần này, ít nhất mụ ấy cũng phải ngồi tù dưới mười năm. Thực tế, tôi nghĩ với bản lĩnh của mụ ấy, chắc chắn không dám làm những chuyện như vậy. Có lẽ có người ẩn sau hướng dẫn. Nhưng mụ ấy không chịu đầu hàng, không thừa nhận tội lỗi.

– Anh nghĩ là…

– Phải.

Tôi không cần phải hỏi thêm, trong tâm trạng của tôi, chắc chắn là chị Loan. Nhưng chẳng có bằng chứng gì, chỉ có thể đoán đến thôi.

Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, tôi tắt đèn và chuẩn bị đi ngủ. Thành vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên cơ thể anh vẫn mệt mỏi. Khi tôi chuẩn bị đi sang giường bên cạnh, Thành nhẹ nhàng nói:

– Qua đây đi.

– Dạ?

– Dạ cái gì mà dạ? Giường rộng thế này, qua đây nằm với tôi đi. Đêm nay tôi ngủ không thoải mái, em còn biết gọi bác sĩ.

Tôi chưa kịp từ chối, anh đã kéo tôi ngã xuống giường và ôm chặt. Cảm giác cả người tôi đều dựa vào anh, mùi thơm của cơ thể Thành toả ra nhẹ nhàng. Người này đẹp trai, thơm tho, lịch lãm, sang trọng. Tôi không còn ngần ngại, vòng tay của tôi ôm qua anh và nói:

– Mai tối, anh đưa Bin, Bom qua đây nhé. Em nhớ cả hai nó quá.

– Cho chúng nó vào đây quấy rối à? Chờ tôi ra viện đón chúng nó về, em cứ thoải mái ở đây.

– Nhưng…

– Nhưng gì? Tôi chỉ còn vài ngày nằm viện, nên dùng thời gian này bên em. Chẳng lẽ để chúng nó cướp ngôi luôn?

Tôi bật cười đáp lại:

– Ích kỷ quá anh nhỉ.

– Giờ em mới biết à?

– Vâng! Giờ em mới biết anh xấu tính như vậy đấy.

Thành cúi xuống hôn lên mái tóc của tôi. Nằm gần nhau, tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng, lại nóng bừng cả người. Để quên cảm giác đó, tôi bắt đầu nói chuyện.

– Anh này, anh làm tổng giám đốc một tập đoàn, đầu óc siêu phàm phải không? Dạy học một lớp mười hai thì em cũng thấy đầu óc nổ lưng rồi, còn anh quản lý bao nhiêu người, áp lực có khác gì không?
– Áp lực thì có, môi trường nào, nghề nghiệp nào cũng đều đòi hỏi sự áp lực.
– Nhưng anh giỏi mà. Sinh viên Harvard không tầm thường chứ!
– Em còn nhớ à?
– Nhớ chứ, lúc đó em mới học xong lớp mười hai thôi nhưng nghe danh trường anh đã từ lâu rồi. Em ngưỡng mộ anh từ bảy năm trước đấy.

Thành cười nhẹ và đặt tay lên trán tôi nói:

– Thật vậy à?
– Thật đấy, không đùa. Mà anh giỏi nhất ở đâu nhỉ? Em thấy anh giỏi mọi thứ, kinh doanh, làm bố, Bom và Bin đều yêu thương anh, hôm qua thấy anh cấp cứu, còn đứng ngoài khóc mãi, chứng tỏ thương anh lắm đấy. Bin trước giữ mẹ mà giờ ngoan ngoãn nghe lời anh.
– Em biết anh giỏi nhất ở chỗ nào không?
– Làm gì ạ?
– Làm tình…

Tôi nghe đến đây nhảy hốc mồm, chưa biết phản ứng ra sao Thành lại nói tiếp:

– Với em!

Tự dưng không phải mặt mà cả người tôi nóng bừng lên. Thành càng kéo sát tôi, chúng tôi gần như nghe thấy tiếng tim đập. Anh cúi xuống, đôi môi nhẹ nhàng chạm lên môi tôi, rồi từ từ đưa lưỡi vào. Tôi trở nên khó chịu, cảm giác ngột ngạt càng lúc càng lớn. Khi không thể chịu nổi nữa, Thành nhẹ nhàng buông ra và nói:

– Em cảm nhận đúng không? Nếu không giỏi, sao có thể có hai đứa nhóc chỉ trong một tuần?

Tôi cảm thấy chột dạ, toàn bộ cơ thể như mất một nhịp. Tôi ngập ngừng đáp:

– Vâng.
– Em sao thế? Sao thở hổn hển vậy?
– Em… không sao.

Thành cong môi lên, kéo tôi sát vào cánh tay và nói nhẹ nhàng:

– Tôi cũng muốn, nhưng vết thương chưa lành, đành bất lực.

Sau lời nói đó, anh thơm nhẹ lên mái tôi với giọng điệu dịu dàng:

– Ngủ đi em.

Tôi rúc vào người anh, hít thở mùi thơm đó rồi có lẽ mệt quá mà chợt đi ngủ không biết khi nào. Lâu lắm rồi, tôi mới có một giấc ngủ ngon như thế.

Sau năm ngày nằm viện, Thành được xuất viện. Vết thương của anh phục hồi tốt, bác sĩ cho phép anh về nhà. Những ngày anh nằm viện, mỗi đêm chúng tôi đều ngủ cùng nhau suốt đến sáng. Cảm giác bình yên, an lành như vậy thật dễ chịu.

Buổi sáng khi Thành xuất viện, bố anh phải đi công tác, và tôi cũng đi dạy, nên chỉ có bà Hoài và anh về nhà. Nghe điện thoại, anh bảo không về nhà mà đón Bom, Bin tại chung cư và hẹn chiều tôi qua nấu cơm cho gia đình. Khi chiều tôi phi xe máy đến chung cư của Thành, Bin và Bom đã đi học về. Thấy tôi, Bin chạy đến ôm chặt và nói vui vẻ:

– Mẹ, bố nói từ nay mẹ phải thường xuyên qua thăm con và Bom đấy, đúng không?
– Ừ, Bin thích không?
– Dạ, con thích ạ.

Tôi quay sang Bom đang đứng ở góc tường và nói:

– Bom, có nhớ cô Uyên không?
– Dạ, con nhớ ạ.
– Lại đây cô ôm nè.

Bom trễ trễ mới đến và ôm tôi. Tôi biết có khoảng cách còn phải làm mờ giữa tôi và Bom, nhưng chỉ cần mỗi ngày gặp con, tôi đã rất vui. Thành, mặc dù đã xuất viện, nhưng vẫn cần nghỉ ngơi nhiều. Tôi yêu cầu anh nghỉ ngơi và chờ tôi nấu cơm xong, sau đó cả gia đình mới thức dậy để ăn. Mệt quá, anh nằm ngủ một lúc, tôi nghe tiếng thở đều của anh. Tôi ra ngoài để mua gạo và thức ăn, khi quay lại, thì có bà Hoài đến. Mấy ngày qua, tôi không gặp bà, vì khi Bin và Bom đến, tôi đang ở trường. Tôi nhìn bà Hoài cúi đầu và nói:

– Chào bà. Anh Thành vẫn đang ngủ…

Bà Hoài không quan tâm đến tôi mà nhìn vào bên trong rồi nói:

– Tôi không phải đến tìm nó, tôi đến để nói chuyện với cô. Có vài điều tôi muốn cô biết.
– Cô theo tôi đi, tôi nghĩ có một số điều liên quan đến thằng Thành cô cần biết! Tôi chỉ có một ít thời gian, sau này tôi còn phải đi dự tiệc.
– Dạ vâng.

Bà Hoài nói và đi ra ngoài, tôi theo sau. Chuyện liên quan đến Thành? Điều gì đang xảy ra?

Bài viết liên quan