Cuộc chiến hào gia chương 13 | Thế chấp vay tiền

19/03/2024 Tác giả: Hà Phong 156

Cả đêm ông Vĩnh không thể ngủ được, ông mong chờ đến sáng sớm để gọi bà Nhã Trúc ra ngoài trước khi bà Lan tỉnh giấc. Ông không muốn bà biết về kế hoạch của mình, vì vậy đêm qua ông đã lấy cớ giận nhau để sang phòng sách ngủ, dự định sẽ ra sớm cho thuận tiện. Ông đã tính toán cách thức để thu phục bà Trúc, dù có phải van xin thì ông cũng sẵn lòng, miễn là ông không mất quyền kiểm soát tập đoàn cho mẹ con bà ấy…

Rồi ông đã ngủ quên mà không biết, khi tỉnh giấc ông nhìn vào đồng hồ đã gần 7 giờ sáng. Vội vã ra khỏi phòng, ông ghé đến phòng bà Trúc và nhẹ nhàng gọi:

– Em ơi, đi thôi…

Không có tiếng đáp, ông đẩy cửa định bước vào nhưng thấy cửa đã khóa. Điều này có nghĩa là bà ấy đã ra ngoài, vậy nên ông cũng vội vã đi xuống. Khi xuống đến phòng khách, ông thấy bà Thúy Lan cũng đang ngồi đó, có lẽ bà ấy cũng vừa mới thức dậy, vì đêm qua họ cãi nhau nên việc ông đi ra ngoài cũng không có gì lạ, chỉ khác là hôm nay ông đi sớm hơn và thấy bà ngồi đó mà không hỏi một câu. Có lẽ ông đang chờ bà lên tiếng trước hay sao?

Ông Vĩnh đến phòng công chứng chỉ thấy vợ chồng Gia Minh, không thấy ông Vũ hay bà Nhã Trúc nên ông ngạc nhiên. Hai người đó là chủ chốt, đừng nói giống như lần ông Vũ hẹn ông rồi bỏ đi mà không thực hiện. Dù sao thì ông cũng là người quen thuộc, không thể coi thường ông được. Ông hỏi Gia Minh:

– Thế mẹ con đâu?

Gia Minh cười:

– Mẹ ủy quyền cho vợ chồng con rồi Ba…

– Ủy quyền cái gì? Tại sao mẹ luôn ủy quyền? 25 năm trước chỉ vì giấy ủy quyền này đây…

– Ba sử dụng tài sản của ông ngoại cho mẹ suốt 25 năm. Nếu không có việc mẹ ủy quyền thì Ba có thể như bây giờ không? 25 năm lợi nhuận biết bao nhiêu mà Ba đã nghĩ đến mẹ con chưa? Hay Ba chỉ nghĩ đến bản thân và mẹ con bà ấy?

Ông Vĩnh tím mặt, ông không ngờ những lời cay đắng ấy lại từ miệng của Gia Minh, mà không phải là từ bà Nhã Trúc. Thằng này vốn hiền lành nhưng gặp phải con vợ khó chịu nên cũng thay đổi rồi, nhưng ông không thể chấp nhận điều này. Ông đứng dậy quắc mắt lườm Lan Chi nhưng lại quát con trai:

– Mày im đi, đừng có hỗn…

Nghe tiếng quát to, bảo vệ phòng công chứng đi vào nói:

– Đề nghị ông ngồi xuống và giữ trật tự, đây là văn phòng công chứng, có gì về nhà nói chuyện…

Không hiểu vì đang bực tức hay ông cảm thấy đuối lý nên muốn tìm cách không hợp tác, ông quay sang quát thẳng vào mặt bảo vệ:

– Ông này biết cái gì mà can thiệp vào, tôi vốn ăn to nói lớn nên không nhỏ nhẹ được. Hơn nữa nó là con tôi mà hỗn với cha thì tôi phải dạy dỗ nó. Ông cũng im đi, tôi bực mình…

Nói rồi ông đi ra ngoài, nhưng chợt dừng lại khi điện thoại reo. Ông tái mặt khi nhận ra cuộc gọi đó là của ngân hàng, ông biết rằng thời hạn gia hạn không còn nữa. Ông ngoái lại nhìn vào nơi Gia Minh đang ngồi, ông lưỡng lự giữa việc về và ở lại. Nếu ông về lúc này thì ngân hàng sẽ niêm phong và bán đấu giá tài sản thế chấp, còn nếu ông quay lại thì có lẽ sẽ không mất mặt nhiều. Đúng lúc này, bà Nhã Trúc cùng ông Vũ từ quán cafe bên cạnh đi vào, hóa ra họ đã ngồi uống cafe từ trước đó mà ông không biết.

– Em ở đó mà sao không gọi anh?

Thay vì đáp, bà Nhã Trúc nhìn ông với vẻ mặt lạnh lùng và nói:

– Kết thúc được rồi, những thứ không thuộc về anh thì hãy trả về nơi của nó. Tôi chỉ muốn lấy lại tài sản của mình, còn của anh thì nó vẫn là của anh. Có một điều cuối cùng tôi sẽ làm vì con, đó là trả hết nợ ngân hàng mà anh đã thế chấp tài sản của tôi để vay. Nếu anh không hợp tác, tôi sẽ nhờ luật sư giải quyết…

– Dù sao, chúng ta cũng là vợ chồng gần 30 năm, dù không còn tình nhưng vẫn còn nghĩa, anh xin em tha thứ và cứu vớt Phùng Gia. Nếu mất nó, anh cũng không muốn sống nữa…

Bà cười mỉa mai:

– Vợ chồng? Anh có quyền nói hai từ đó không? Anh đã làm đủ khi phản bội tôi với người phụ nữ khác, và giờ còn đưa mẹ con của họ về nhà tôi. Tất cả chỉ vì đã ký giấy ủy quyền cho anh sử dụng tài sản của tôi suốt 25 năm, để anh và họ sử dụng tài sản của tôi mà tôi đã hy sinh tuổi trẻ. Anh có thể thấy tàn nhẫn đến mức nào mà không hối hận?

Bỗng ông Vĩnh qùγ xuống trước mặt bà Nhã Trúc, nắm tay bà van xin, nhưng bà vẫn nhìn xa xăm:

– Một lần nữa, anh đã qùγ cầu hôn tôi với đủ loại lời hứa, anh còn nhớ không? Và anh đã thực hiện chúng như thế nào? Hay chỉ vài năm sau, anh đã trở thành một kẻ phản bội…

– Anh xin lỗi, anh sẽ đuổi họ đi, chỉ cần em cứu vớt Phùng Gia, anh xin em…

Chứng kiến tất cả, Gia Minh nhìn mẹ và Ba với những lời từ lòng mình, và hai hàng nước mắt đã chảy từ lúc nào, anh đứng lên định ôm mẹ và nói đi, nhưng Lan Chi đã kéo anh lại:

– Đợi mẹ nói xong…

– Anh yêu mẹ…

Cô vòng tay ôm chồng như đang truyền đi sức mạnh, lúc này bà Nhã Trúc cũng đầy nước mắt, bà cay đắng:

– Anh không có quyền ở trong ngôi nhà này và đuổi ai cả. Không chỉ mẹ con họ, anh cũng không thể trở về nữa. Anh rút tiền từ Hà Gia để mua ngôi biệt thự này cho họ, hãy quay về đó và hưởng hạnh phúc. Tôi sẽ cho thuê ngôi biệt thự này và thông báo cho anh biết…

Ông Vĩnh trơ mắt khi nghe những lời từ bà Trúc, không chỉ ông mà cả Gia Minh cũng ngạc nhiên. Ngôi biệt thự mà họ đã chứng kiến sự thăng trầm của bà Lan cũng là tài sản của ông ngoại. Nhìn Ba lặng yên mà hai hàng nước mắt rơi đầy mặt làm lòng anh đau đớn. Lan Chi lại gần và ôm bà Nhã Trúc, cô thầm nói:

– Mẹ giỏi lắm, cuối cùng cũng có ngày này…

Bà Nhã Trúc đau lòng khi thấy ông Vĩnh suy sụp, bà không thể nói gì, chỉ gật đầu và vỗ nhẹ lưng cô con gái như muốn truyền đi một thông điệp an ủi…

Gia Minh vòng tay ôm cha từ phía sau, cảm động:

– Bình tĩnh đi, Ba…

Ông Vĩnh gục đầu vào vai con, nước mắt lưng trững:

– Mất hết rồi, con ơi…

– Mẹ sẽ giúp Ba, bình tĩnh lên, con đây…

Hai cha con đến quán café để trò chuyện, Gia Minh thể hiện sự bình tĩnh không thường thấy, anh nói:

– Nếu mẹ không can thiệp, liệu Ba có thể giữ được tập đoàn Phùng Gia không? Ba đã có nhiều ý tưởng xây dựng và mong muốn Phùng Gia phát triển, nhưng Ba đã nợ nần vì sao? Với cách tiêu xài của Gia Huy và nhu cầu của mẹ Lan, Ba không thể đủ tiền, và tình hình kinh tế ngày càng khó khăn. Ba phải trả nợ ngân hàng và bàn giao tài sản cho Hà Gia. Mẹ sẵn sàng trả nợ đó, vậy mẹ không phải là người giúp Ba sao?

– Không con ạ, nếu Ba trả nợ cho Hà Gia, thì còn lại gì cho Ba? Các đối tác sẽ nhìn Ba như thế nào?

Gia Minh nói gì đó vào tai Ba, ông chỉ im lặng rồi gật đầu. Trước khi họ bước vào, ông nói với Gia Minh:

– Hãy giữ lời hứa với Ba nhé…

Gia Minh cười:

– Ba lo gì chứ? Con là con trai của Ba mà, nếu Ba trả lại cho Hà Gia thì cũng là của con, Ba đâu cần lo lắng.

– Đối tác…

– Thôi đi, ai biết chuyện này đâu? Ba nói Hà Gia chỉ là công ty con của Phùng Gia và Ba vẫn là chủ tịch. Nhưng Ba không được cho Gia Huy tham gia vào tập đoàn này, con nói rõ rồi đấy…

– Vì Ba đã hết, cũng đỡ cho bà ấy…

Gia Minh cầm bàn tay run rẩy của Ba trong tay mình:

– Ba hãy thử nói rằng mình phá sản và muốn bán lô đất ở Phú Quốc xem bà ấy có đồng ý không? Mẹ con bà ấy chỉ tốt khi Ba là mỏ tiền thôi…

– Đừng nói vậy mà lo cho mẹ Ba, bà ấy đã theo Ba mấy chục năm mà không có danh phận. Tất cả lỗi là do Ba…

– Vậy còn mẹ con sao? Mẹ đã chịu đựng suốt mấy chục năm vì con, có ai chịu được như mẹ chứ?

Ông Vĩnh im lặng, không biết nói gì, tất cả đều do ông gây ra, nhưng ông vẫn có trách nhiệm với mẹ con bà Lan, nếu không có sự ràng buộc từ Gia Huy, thì sẽ đỡ.

– Nhìn mẹ con, có lúc Ba cũng cảm thấy day dứt. Nhưng mẹ con vẫn cần tiền, và bà Lan không có gì. Nếu một ngày Ba bỏ bà ấy, cuộc đời bà ấy sẽ ra sao…

Gia Minh lắc đầu, dù đã nói nhưng Ba vẫn lo cho người phụ nữ kia, dù nói thế nào cũng vô ích. Bây giờ, anh chỉ hứa để ông ta ký rồi tính sau. Anh biết làm thế nào để đuổi mẹ con bà Lan khỏi nhà là một bài toán không đơn giản, nhưng việc đầu tiên là phải thu hồi tài sản của ông ngoại, sau đó tính tiếp…

Vì đã từng chủ quan và không đọc hồ sơ chuyển nhượng, ông Vĩnh phải chịu hậu quả như thế này, lần này ông không cho phép mình chủ quan nữa, ông ngồi soi từng chữ, đọc từng câu làm nhân viên công chứng sốt ruột:

– Chú cần cháu đọc cho nhanh không?

– Thôi thôi, tôi sợ mấy người lắm rồi, các người viết một đằng nhưng lại đọc một nẻo thì ai mà biết…

Gia Minh mới lên tiếng:

– Đây là cam kết Ba trả lại tài sản cho Hà Gia chứ không phải ba cho tặng hay chuyển nhượng gì, Ba ký xong là trút gánh nặng cho mẹ, Ba còn nói gì nữa…

Ông Vĩnh thắc mắc:

– Sao trong này không thấy nói đến khoản nợ ngân hàng?

– Khi Hà Gia nhận lại tài sản và muốn giữ được mà không bị phát mãi thì phải trả nợ. Luật sư đang muốn làm rõ tại sao hồi trước Ba không đứng tên chủ sở hữu mà lại thế chấp vay được tiền? Có gì khuất tất ở đây? Nếu Ba cố ý kéo dài thì để luật pháp vào cuộc, lúc đó không còn là chuyện giải quyết trong gia đình mà là luật pháp rồi…

Ông Vĩnh tái mặt, chính ông cũng không hiểu cậu trợ lý làm việc với bên ngân hàng thế nào, anh ta chỉ nói ông phải chi một khoản tiền lót tay là xong, giờ chuyện này ông đang muốn giấu kín, nếu đưa ra pháp luật lại rùm beng lên thì còn gì nữa…

Bài viết liên quan