Đau thương qua rồi chương 11 | Bộ mặt thật đã lộ

08/01/2024 Tác giả: Hà Phong 57

Sau ba tháng…

Ông Quang đã rời xa mãi mãi được một trăm ngày, trong khi đó, bụng bầu của Lâm đã lớn hơn bảy tháng, khiến cô trông nặng nề hơn so với trước đây. Lâm, với vai trò là người mẹ lần đầu, đã dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu và chuẩn bị kỹ lưỡng cho việc đón đứa con trai sắp ra đời. Cô đã tập trung không chỉ vào chế độ ăn uống mà còn vào cách sinh hoạt hàng ngày của mình. Mọi thứ đều ổn, và tinh thần của Lâm đã trở nên khá lạc quan sau vụ tiền phúng điếu.

Chị Loan, người bạn thân của Lâm, ít khi đến thăm do công việc nên không gây xô bồ trong cuộc sống của cô. Cả chồng chị Loan, anh Hoàn, cũng thường xuyên đi tìm nguồn vải mới cho xưởng may, làm cho anh xa nhà suốt cả tuần. Cùng lúc đó, Bà Liên, mẹ của Lâm, cũng không làm phiền khi nhận ra bụng con gái cô ngày càng to, thỉnh thoảng còn đỡ đần cô trong việc nấu nướng.

Công ty của Hải, chồng Lâm, đã sáp nhập vào tập đoàn BUILD, làm cho công việc của anh trở nên bận rộn hơn, có nhiều cuộc gặp gỡ và tiệc tùng hơn. Một hôm, Hải chia sẻ với Lâm:

Vợ đừng buồn, anh biết mấy tháng cuối thai kỳ em thường nghĩ nhiều. Anh sẽ cố gắng về sớm hơn, nhưng em cũng nên giữ tinh thần vui vẻ. Anh thấy em căng thẳng, thì nên nói chuyện với mẹ hoặc giải trí nhẹ nhàng. Anh muốn đưa em đi cùng mình mấy lần, nhưng em không chịu, anh cũng lo lắng.
Lâm cười:
Công việc mà, anh cũng đã cố gắng rồi. Em thương anh vì vất vả vì mẹ con em. Giờ công việc của em giảm bớt để không ảnh hưởng đến bé, nhưng vẫn phải đi làm. Anh Tiến cũng giúp đỡ nhiều để giảm gánh nặng cho em. Nhưng em vẫn đi làm vì sợ buồn, sợ nghĩ linh tinh. Thu nhập chủ yếu vẫn từ chồng, mà em bụng dạ thế này, đi lại nặng nề, dự tiệc sao được. Anh đừng lo, em vẫn ổn, có chồng thương mình là đủ.
Hải thơm nhẹ lên trán vợ:
Em vui là anh đã về!
Lâm cũng hiểu, những tháng mang thai, Hải chắc chắn không tránh khỏi khó chịu. Tuy nhiên, anh luôn giữ cho cô không phải lo lắng nhiều. Lâm cảm kích và thấu hiểu tình cảm chồng mình.

Chiều hôm đó, Hải về nhà sớm hơn bình thường, khiến Lâm hết sức vui mừng. Cô vội vã ra sân khi thấy xe chồng đi vào:

Chồng hôm nay về sớm hơn đúng không ạ?
Hải trông hơi mệt, nhưng vẫn nở một nụ cười:
Ừ, hôm nay anh xong công việc sớm, không có tiệc tùng gì nên anh về sớm với vợ.
Anh xoa nhẹ bụng cô rồi bước vào nhà tắm. Lâm mới thay đồ xong và định vào bếp nấu nướng thì thấy điện thoại báo tin nhắn từ chị Loan. Màn hình hiển thị hai chữ “Chị Loan”. Lâm tò mò mở lên đọc:
Hải ơi, chị nhờ anh chuyển khoản giúp chị năm triệu để nạp tiền học cho hai bé. Lúc chiều chị mới chuyển hơn hai trăm triệu tiền hàng, còn anh Hoàn đi lấy vải cầm nhiều tiền nên giờ thẻ chị không đủ năm triệu nữa. Nếu anh rảnh, chị nhờ anh đưa hai bé đi học giúp. Vừa trở về, bác tài xế mượn xe ô tô về quê gấp. Xe máy lâu rồi không sử dụng nên cũng hơi bẩn, khoảng mười lăm phút nữa là chúng ta được gặp nhau! Và nhớ đừng để vợ anh biết chuyện nhé!

Trời ơi, không ngờ lại giữ bí mật như thế. Tuệ Lâm sao có thể giữ kín đến mức này chứ? Đọc tin nhắn làm tôi tức giận vô cùng, nhưng suy nghĩ rằng mình đang mang thai đã khiến tôi trở nên khó tính hơn, lại còn chị Loan đang cần sự giúp đỡ nên tôi quyết định gõ cửa phòng tắm và nhẹ nhàng nói:

Chồng ơi, anh gần xong chưa ạ?
Hải vừa mặc đồ xong nhanh chóng bước ra:
Em tắm hả? Anh xong rồi đấy!
Lâm đưa điện thoại ra trước mặt chồng:
Không, em nấu ăn xong rồi lại tắm. Chị Loan nhờ anh chuyển khoản năm triệu giúp để đóng tiền học cho hai cháu và sang chở chúng đi học. Có lẽ chị ấy chuyển tiền hàng nên thẻ của chị ấy tạm hết. Thôi, để anh đi đưa hai bé đi học đã, đừng để trễ quá. Em sẽ nấu cơm và sau đó chúng ta cùng ăn khi anh về nhé!
Hải nhìn tin nhắn và gật đầu:
Ừ, có lẽ chị ấy đang chuyển tiền. Anh sẽ sang đưa hai đứa đi học trước, đừng lo trễ. Còn em, nấu cơm xong rồi về cùng anh ăn nhé!
Lâm nhẹ nhàng đáp:
Dạ, anh yên tâm đi. Em quen rồi mà!
Sau đó, Hải bước sang nhà anh Hoàn. Lâm nấu ăn xong, đến lúc anh về, cô cũng đã tắm rửa. Ra khỏi phòng, cô nghe bà Liên phê phán:
Cái thằng, về sớm lại đi đâu đến giờ này chưa thấy mặt để ăn cơm?
Lâm giải thích nhẹ nhàng về tình hình, nhưng bà Liên vẫn nghi ngờ:
Đưa hai đứa đi học mà giờ này cũng phải về rồi chứ? Không biết có chuyện gì đâu, lại la cà đâu rồi?
Lâm lấy điện thoại Hải kiểm tra, nhưng không phát hiện có cuộc gọi hay cuộc hẹn nào trước đó. Cô thử mở tin nhắn của chị Loan:
Lát qua xem hộ chị cái đường ống nước luôn nhé!
Nhìn thấy xe Hải đậu trước nhà chị Loan, Lâm nhận ra có điều gì đó lạ lùng. Bà Liên lo lắng và thậm chí hơi tức giận:
Có chuyện gì đâu mà nó về chưa thấy mặt? Chắc lại là đi nhậu, chơi đêm thôi. Thôi để cô chờ thêm chút nữa xem!
Lâm cầm điện thoại của Hải, muốn kiểm tra có cuộc gọi hay hẹn nào không. Mở điện thoại ra, cô nhận ra có một tin nhắn nữa từ chị Loan:
Lát qua xem hộ chị cái đường ống nước luôn nhé!

Tin nhắn này gửi sau khi Hải rời nhà, có lẽ khi anh sang nhà chị Loan, họ đã trò chuyện trực tiếp. Tuệ Lâm mở cửa ra và bước ra thềm, nhìn sang nhà chị Loan. Xe của Hải đậu trước cổng, khiến Lâm nhẹ nhõm và nhanh chóng bật mí với bà Liên:

Mẹ ơi, anh về đang sửa ống nước cho chị Loan! Mẹ đợi một chút, con sang xem anh ấy sửa còn lâu nữa không nhé?
Bà Liên vẫn hướng ánh mắt về màn hình tivi, gật đầu:
Anh về là đỡ lo rồi!
Lâm bước ra khỏi cổng, vượt qua ngõ nhà chị Loan. Cánh cổng chỉ đậu mở một tí. Bất ngờ, Lâm cảm nhận một cảm giác bất an lạ lùng. Bước chân cô trở nên hồi hộp, nhưng cô tự an ủi rằng có lẽ tâm lý thay đổi do mang thai gần tám tháng. Lâm nhanh chóng bước vào khoảng sân rộng.

Sao mọi thứ im lặng đến thế nhỉ? Nếu sửa ống nước, thì cũng phải có tiếng nói chuyện hoặc tiếng sửa chữa chứ ạ? Lâm tò mò, bước nhẹ chạm tới cửa phòng khách, cửa đóng nhưng không khóa. Những tiếng cười ríu rít phát ra từ phòng ngủ làm Lâm ngừng lại – tiếng của chị Loan:

Con vợ của Hải không chỉ xấu mà còn ngu, làm sao mà so được với Loan chứ? Lâu rồi không được thỏa mãn, mấy ngày nay có người cho, cô có thích không?
Hải thở dốc:
Chưa thấy ai dám như Loan, đang ở nhà đấy!
Chị Loan cười to:
Anh của Hải biến mất, cô đơn chắc ai hiểu được? Con cái đi học, không có Hải, Loan sẽ chết vì buồn. Ngày trước, mọi người mê lại đẩy cho anh Hoàn, Loan nghĩ đâu làm sao cũng được, miễn là ở chung với Hải. Rồi gán con bé Nguyệt để chung nhà, lại không đồng ý, đi mê cái đứa con nhỏ quê mùa!
Hải vẫn thở dốc:
Thôi, đừng nhắc nữa! Đây chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý, đừng nói linh tinh!
Tiếng chị Loan nũng nịu:
Sao? Hải xem Loan là gái bán dâm à, giải quyết nhu cầu thế này làm sao? Hôm trước ở khách sạn còn bảo Loan làm tốt hơn cô vợ kia mà!
Hải lắc đầu:
Hôm đó say. Thôi, về ăn cơm đây, mẹ mẹ hoặc anh Hoàn thấy chết cả đám!
Tiếng chị Loan nói lên:
Thôi, lát nữa ở đây! Nhà Hải cửa đóng kín, vừa nhắn tin bảo sửa ống nước, kiểu gì nó cũng đọc được, chắc nghi ngờ cái gì rồi đấy!
Tiếng Hải cầm thắt lưng và nói:
Sửa xong, còn chảy ào ào đấy à?
Chị Loan nhìn Hải:
Nỡm à, chưa đủ!
Lúc này, Lâm đã đứng trước cửa phòng, đôi mắt tràn đầy nước nhìn hai người trần trụi trên giường. Chồng cô đang chuẩn bị mặc đồ, còn kẻ mang danh chị dâu đang kéo tay Hải đòi hỏi. Đau. Mất mát. Nhục nhã. Tất cả cảm xúc đó tràn về trong Lâm khiến cô nín lặng. Giọt nước mắt cuối cùng rơi dài trên gò má, đã đánh thức lên chút lý trí. Lâm rít lên:
Khốn nạn! Hai người làm cái trò gì thế hả???

Bài viết liên quan