Đau thương qua rồi chương 15 | Ly hôn

10/01/2024 Tác giả: Hà Phong 56

Một ánh mắt nữa cũng tức giận không kém là Đặng Tiến. Anh trai Tuệ Lâm cau mày giận dữ, tay nắm chặt, những đường gân xanh nổi lên nhằng nhịt. Anh chỉ hận không lao vào cho Hải mấy đấm. Mà cũng chả thèm, loại ấy đụng vào chỉ bẩn tay. Đôi mắt anh dịu lại nhìn sang cô em gái bé bỏng. Anh biết Tuệ Lâm đang cố tỏ ra mạnh mẽ dù trái tim vẫn đang gào thét nát tan vì sự phản bội nhục nhã của chồng. Bao nhiêu tình yêu trong sáng ban đầu của cô bé đã trao cho một kẻ đớn hèn nhục nhã. Hận Hải bao nhiêu, Tiến lại càng xót xa cho Lâm bấy nhiêu.

Còn anh Hoàn thì ngồi chết lặng như tượng đá. Anh không thể gọi tên cảm xúc của mình lúc này, những thứ hiện ra trước mắt khiến anh choáng váng. Anh đã tự hứa sẽ cho Loan một gia đình hạnh phúc cả vật chất lẫn tinh thần, anh biết gia đình Loan giàu có, bố mẹ Loan giúp đỡ anh rất nhiều trong sự nghiệp kinh doanh. Chính vì thế, anh luôn nỗ lực để tỏ ra mình là người trụ cột bản lĩnh trong gia đình này, để Loan được sung sướng. Nào ngờ… Có lẽ anh đã sai, sai trong quan niệm về hạnh phúc, sai cả trong cách thực hiện nó, là do anh trước. Một cô gái xinh đẹp đang phơi phới tuổi xuân, vậy mà ngoài công việc ở shop thời trang của gia đình chồng, về nhà vò võ một mình mình, chôn vùi tuổi thanh xuân để chờ đợi một ông chồng suốt ngày làm việc, suốt tuần đi công tác. Hay bởi anh ngu dại, dồn tất cả tình cảm cho một kẻ lăng loàn mà đến em trai chồng cũng không tha? Dù là nguyên do nào thì anh cũng sai hết. Giờ anh không biết đối mặt với Loan thế nào đây? Còn hai mặt con nữa, chúng sẽ ra sao? Anh không muốn ai tổn thương, nhưng càng im lặng chỉ khiến cho vết thương lòng mình càng sâu hơn.

Cả không gian đang lặng lẽ thì anh Bá lên tiếng:

  • Xin phép ông thông gia cho cháu có ý kiến. Vì bố cháu đã mất, mẹ là người có lập trường sai trái trong chuyện này nên cháu xin được trình bày ý kiến của mình. Trước hết, cho cháu thay mặt em trai và cả mẹ được tạ tội với gia đình ông thông gia, tạ tội với thím Lâm. Hành động của chú Hải và thím Loan không phải bàn cãi, là sai hoàn toàn và không thể nào chấp nhận được. Cháu chỉ biết xin lỗi vì cháu là anh nhưng không thay bố dạy được em. Sau nữa, sự việc này không chỉ đau lòng mà còn đáng xấu hổ và nhục nhã. Thế nên, giờ đây quyền quyết định xin dành cho thím Lâm. Em có quyền đưa ra mọi hình phạt cho Hải. Còn riêng quan điểm của vợ chồng anh thì những gì nó gây ra, dù có thả trôi sông cũng không gột sạch được!

Tuệ Lâm hít một hơi như để kìm nén cảm xúc. Tình yêu đầu đời của cô dành cho Hải, đó là sự rung động của trái tim mà cô thấy kì lạ hơn so với những chàng trai khác đến tán tỉnh mình. Có lúc cô cứ ngỡ cuộc đời đã đền bù lại cho mình những tổn thương trong quá khứ khi bị mẹ và bà nội hắt hủi là loại sao chổi. Vậy nhưng đời đâu phải là mơ, cuộc sống đâu phải ngôn tình. Chữ ” Ngờ ” luôn khó đánh vần nhất. Tất cả những đau đớn không thể giải quyết bằng nước mắt, không phải cứ khóc lóc van xin rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp hoặc một soái ca nào đó xuất hiện cho mình dựa dẫm. Ở đời này, chẳng có điểm tựa nào vững vàng hơn chính bản thân mình. Cô đã khóc, khóc rất nhiều sau cái ngày ở bệnh viện về. Nhưng rồi Lâm nghĩ khóc sẽ ảnh hưởng đến em bé trong bụng, đến chính mình mà cũng chẳng giải quyết được điều mấu chốt nhất là mối quan hệ của vợ chồng cô. Thế nên, sau một thời gian suy nghĩ, Lâm đã có quyết định của riêng mình.

Cô nhấc nhẹ chiếc laptop lên, lấy tờ giấy phía dưới rồi đặt trước mặt Hải:

  • Thư của em đã gửi đi, mong anh giải quyết sớm! Em nghĩ chúng ta đều là những người có hiểu biết, có suy nghĩ, đủ để thấu hiểu rằng, việc giải thoát cho nhau là quyết định sáng tạo nhất trong tình huống này. Nguyên nhân đã rõ, và việc kéo dài mối quan hệ này không còn là lựa chọn. Nếu gia đình này quyết định từ bỏ em, nhưng anh vẫn chung tình, em sẽ luôn ở đây, sẵn lòng chia sẻ mọi khó khăn và niềm vui cùng anh. Tuy nhiên, đến lúc này, trụ cột lớn nhất của chúng ta đã sụp đổ. Vì vậy, em không còn lý do gì để ở lại đây nữa!

Hải đột nhiên quỳ sụp xuống:

  • Lâm, xin em đừng rời bỏ. Anh đã sai… Tuệ Lâm lắc đầu:
  • Anh đứng lên đi, không cần phải quỳ và nói những lời trống rỗng nữa! Những gì anh nói sau lưng em mới là thật, và những hành động anh thực hiện sau lưng em mới là bản chất của anh. Đã đủ rồi, đừng làm mệt em thêm nữa, mọi người đã hiểu đủ rồi!

Hải chuyển ánh mắt mong cầu sang anh Tiến:

  • Anh ơi, nói giúp em với. Em yêu Lâm, những gì em làm chỉ là những phút bồng bột không kiểm soát được! Tiến nhếch môi:
  • Hơn một năm mà vẫn không kiểm soát được cảm xúc, liệu cậu sẽ làm thế nào để kiểm chế được?

Hải vẫn quỳ dưới sàn:

  • Em xin lỗi rồi, vì con, vì cháu của anh. Anh nói giúp em với Lâm đi!

Tiến lắc đầu:

  • Hạnh phúc của em gái tôi, tôi không thể quyết định được. Tôi chỉ muốn Lâm hạnh phúc, và tôi biết chắc chắn rằng cậu không thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy! Hai người tự do chọn lựa đến với nhau, vậy thì việc chia ly cũng là quyết định của họ!

Ba Tuệ Lâm gật đầu:

  • Và gia đình tôi không bao giờ áp đặt bất kỳ áp lực nào lên con cái. Nếu họ hạnh phúc, chúng tôi cũng hạnh phúc; nếu họ khó khăn, chúng tôi cũng không trách móc họ. Tôi biết tính cách thật thà của Lâm, dễ tin tưởng. Cuộc hôn nhân này là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời Lâm, nhưng có lẽ là một thử thách không lường trước. Tôi chỉ mong con gái tỉnh táo để đưa ra quyết định, xem như một bài học quý báu cho cuộc đời!

Lâm mỉm cười:

  • Mọi người đừng lo lắng, con không yếu đuối như vậy! Con đã đưa ra quyết định và sẽ không thay đổi nữa!

Cô quay sang Hải:

  • Anh đừng làm mất thời gian của tôi nữa!

Hải ngồi lên ghế nhếch mép:

  • Hóa ra em cũng không yêu tôi đúng không? Nếu thế thì em sao lại dễ dàng rời xa tôi như vậy?

Lâm lắc đầu:

  • Hải, anh nhầm rồi. Tôi từng yêu anh và giờ đây tôi không nói là mình ngừng yêu anh, nhưng từ nhỏ, tôi đã được dạy rằng khi mắc sai lầm, phải dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa. Đó là điều cơ bản mà một đứa trẻ cần phải hiểu. Anh và tôi đều có lỗi, nhưng anh lại không dám nhận và thậm chí còn tìm cách xóa bỏ bằng chứng, vu oan tôi. Còn tôi cũng sai khi nhìn nhầm người. Vì vậy, để sửa lỗi, tôi chọn cách giải thoát cho anh. Thà đau một lần còn hơn là kéo dài một cả đời, để lỗi lầm ấy càng sâu sắc. Tôi đã nghĩ rất nhiều, và con chúng ta sẽ sống như thế nào khi được sinh ra và lớn lên trong môi trường như vậy?

Hải ngả người ra ghế:

  • Được, vậy để tôi nói thẳng ra. Giờ tôi chẳng tin là con tôi nữa! Cô nói tôi là người đàn ông đầu tiên trong đời cô, nhưng đêm tân hôn, cô chẳng còn trinh trắng nữa đâu!

Bà Liên không kìm được cảm xúc, la lên:

  • Cái gì? Máu…

Hải gật đầu:

  • Là của con, con đã tạo ra để che đậy sự thật!

Bà Liên gào lên:

  • Ôi trời ơi, ông Quang ơi, ông hãy giúp nó, hóa ra con mình mới bị lừa dối!

Ba Tuệ Lâm nhanh chóng lên tiếng:

  • Tuệ Lâm không có màng trinh bẩm sinh, đó là một khuyết tật từ khi con mới sinh ra!

Mọi người đồng loạt hướng ánh mắt về phía cô. Bà mẹ cô thở dài và nói:

  • Cái căn bệnh hiếm khiến Lâm phải phẫu thuật và phải lọc máu để sống. Sau khi tình trạng ổn định, tôi quyết định kiểm tra sức khỏe toàn diện cho con bé để đảm bảo an tâm. Kết quả là con bé không có màng trinh bẩm sinh, và có giấy tờ chứng minh ở quê. Lo lắng nảy lên trong tôi, nếu một ngày con gái lấy chồng, liệu người ta có hiểu đúng và liệu con gái tôi có phải chịu thiệt thòi không!

Chị Thảo phát ngôn:

  • Thưa bác, ở Việt Nam, mọi người thường đánh giá phụ nữ qua việc này, như một tiêu chí của phẩm chất con người, một quy chuẩn lâu nay đã trở thành thói quen! Theo quan điểm của tôi, quan trọng là cách họ sống cùng nhau, không quan trọng quá khứ. Miễn là cô gái đó khi trở thành dâu là tốt, và em Lâm đã làm được điều đó. Chỉ là… cháu nghĩ một người có trình độ cao như em Lâm lại phải đối mặt với tư duy hẹp hòi như vậy!

Lâm nhẹ nhàng thở phào. Những lời ba nói đã làm rõ mọi thứ. Cô nhìn Hải với nụ cười nhẹ:

  • Anh đã có câu trả lời chưa? Mà màng trinh đó, nó mỏng lắm đấy, không đủ để anh che giấu tất cả lỗi lầm của mình đâu! Phiền anh kí để chúng ta được giải thoát, anh có thể tự do với những cô gái khác, còn tôi sẽ chăm sóc con trai sắp ra đời.

Hải run rẩy, cầm lấy chiếc bút từ tay Lâm. Không ai có thể ngờ rằng mọi thứ diễn ra nhanh chóng như vậy. Chưa đầy một năm trước, họ cùng ký vào tờ đăng ký kết hôn với niềm vui, giờ đây lại là chữ ký, nhưng trên một tờ giấy khác, tờ giấy chấm dứt mọi tình cảm và hôn nhân, mang theo đau khổ và nước mắt, trong luyến tiếc và suy nghĩ cho tất cả mọi người xung quanh…

Bài viết liên quan