Đau thương qua rồi chương 17 | Sự khốn nạn của Hải

10/01/2024 Tác giả: Hà Phong 44

Từ ngày đó, Tuệ Lâm ở lại chung cư với anh Tiến. Cô thực sự cảm thấy khó khăn vì anh trai của mình cũng đã có người yêu, chính là chị Thảo Chi. Chị Chi là người hiền thục, dịu dàng và biết chăm sóc gia đình, điều mà Lâm rất trân trọng. Tuy nhiên, cả hai đều rất hạnh phúc và thoải mái để Lâm không phải lo lắng.

Anh trai cô cũng rất tôn trọng giới hạn, chị Chi chỉ đến chơi, nấu ăn, và thỉnh thoảng giúp đỡ anh Tiến, nhưng tuyệt đối không qua đêm. Chị hiểu rõ tâm lý và tình cảm của Lâm, giúp cô cảm thấy thoải mái hơn. Dần dần, cô bắt đầu quên đi cảm giác là kẻ thứ ba.

Trong những ngày đầu sống chung cư, Hải liên tục gọi điện nhưng Lâm quyết định không nghe. Đối với Tuệ Lâm, quyết định một khi đã đưa ra là không hối hận. Cô xem đó như một bài học quý giá về cách nhìn người và lựa chọn đối tác. Cô coi đó như một kỷ niệm quan trọng giúp cô khắc sâu bản lĩnh và sự định hình tâm hồn mỗi con người.

Hải không kết nối được với Lâm, thậm chí gửi tin nhắn xin xỏ nhưng cô chỉ trả lời một lần duy nhất: “Chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa án. Tôi hi vọng anh không làm phiền cuộc sống của mẹ con tôi nữa, hãy để tôi còn một chút tôn trọng đối với anh.”

Cô chặn mọi liên lạc với chồng cũ và Hải không dám đến chung cư vì sợ anh Tiến. Lâm cố gắng tìm mọi cách để tinh thần được thoải mái, tiếp tục làm việc, đi dạo, và vui chơi để chuẩn bị tâm hồn cho sự xuất hiện của đứa bé.

Vào thời điểm này, Tuệ Lâm đã ở tuần thứ ba mươi tư của thai kỳ. Nhờ sự hỗ trợ của anh Tiến và chị Chi, thủ tục ly hôn giữa cô và Hải diễn ra nhanh chóng. Lâm muốn kết thúc mọi chuyện trước khi bước vào giai đoạn lâm bồn. Ngày ra tòa, cô được anh Tiến, chị Chi và ba cùng đi. Ở bên kia, Hải đi với vợ chồng anh Bá. Hình ảnh của Hải trông mệt mỏi và suy sụp, rõ ràng là đã trải qua những ngày khó khăn. Còn Lâm, cô trang điểm nhẹ, mặc váy bầu hoa, trông tươi tắn hơn, và chị Chi đã giúp cô tăng cường sức khỏe suốt thai kỳ.

Cuối cùng, ai tốt vẫn là không thay đổi: “Em cảm ơn anh chị!” – Lâm rơi nước mắt.

Nhớ đến điều gì đó, cô hỏi: “Anh Hoàn có ổn không ạ?”

Anh Bá gật đầu: “Em yên tâm, nó là đàn ông, sẽ qua nhanh thôi. Hiện tại, hai vợ chồng đó đang ly thân, đứa lớn ở với bố, có bà nội chăm sóc, còn đứa bé ở với mẹ nó.”

Vậy là anh Hoàn cũng quyết định không tha thứ cho chị Loan. Lâm biết ơn vợ chồng anh Bá một lần nữa rồi chào tạm biệt họ, lên xe cùng anh Tiến trở về chung cư.

Mấy ngày sau, hôm nay Lâm đã bàn giao công việc cho kế toán mới để nghỉ sinh. Cô đã bước sang tuần thứ ba mươi lăm của thai kỳ, sức khỏe và tinh thần đều ổn, nhưng đi lại hơi nặng nề nên anh Tiến quyết định không cho Lâm đi làm nữa.

Sau khi công việc kết thúc, anh trai của Lâm liền gửi tin nhắn: “Bé Lâm, anh đưa người bên Hoàng Gia đi xem mấy thiết bị máy tính để chuẩn bị lắp đặt. Họ chuẩn bị đến nên không kịp đưa em về, em bắt taxi về nhé!” Lâm vui vẻ trả lời: “Dạ anh Hai yên tâm, em sẽ đi taxi về!” Cô ra khỏi cổng trung tâm, nhưng bất ngờ nghe thấy tiếng gọi: “Lâm!” Quay đầu lại, Lâm phát hiện Hải đang tiến tới. Anh ta có vẻ thanh xuân hơn so với lần gặp ở tòa án, nhưng phong độ đã giảm sút. Lâm nhíu mày: “Anh tìm tôi à?” Hải cười, trông anh ta có vẻ bối rối: “Anh không tìm em thì tìm ai? Mình qua bên kia uống nước được không?” Không muốn dính dáng với Hải, Lâm lắc đầu: “Không, xin phép anh nhé! Hôm nay tôi có mấy việc cần giải quyết, nếu có chuyện gì phiền anh nói nhanh giúp tôi.” Hải cúi mặt, trông bối rối: “Lâm…. con có khỏe không? Em sắp sinh chưa? Anh không liên lạc được với em nên đứng đây chờ em từ chiều tới giờ đấy!” Lâm “à” một tiếng rồi nói: “Con tôi khỏe. Anh chờ tôi lâu như vậy chỉ để hỏi thăm sao?” Hải tỏ ra bối rối: “Lâm…chúng ta có thể cho nhau cơ hội không em? Anh biết giờ em không tin anh nữa, anh có hứa cũng bằng không. Nhưng thật sự anh không quên được em, không có em, anh thấy trống trải lắm. Vì tình cảm hai năm qua của chúng ta, vì con, em… có thể suy nghĩ lại không? Cho con một gia đình trọn vẹn đi em…” Lâm nhếch môi: “Khi anh ăn nằm với chị dâu của mình, anh có trống trải không? Anh không chỉ giết chết Niềm Tin Và Tình Yêu trong tôi, mà anh còn là kẻ phá nát gia đình của chính anh trai mình. Anh khốn nạn đến mức đó mà còn đến đây bảo tôi tha thứ sao? Tôi ghê tởm anh không hết, anh nghĩ gì mà đủ tư cách nói tôi quay lại?” Hải vội níu tay Lâm lại: “Em….có phải em đã…có người khác không? Có phải em có người khác nên mới nói như thế không?” Lâm giật mạnh cánh tay lại và bật cười: “Tôi nhớ không nhầm thì anh bảo đây không phải con anh cơ mà? Lúc đó anh mạnh miệng thế, sao giờ lại bi luỵ thế này? Nó vẫn có quyền nhận cha, tôi có cấm đâu, chỉ vì nghĩ cho con nên mới chọn cách rời xa anh đấy… Tôi cũng sẽ cho con một gia đình trọn vẹn nhưng không phải với anh hiểu chưa?” Cô nói xong rồi quay bước đi, Hải vẫn níu tay lại: “Em….có phải em đã…có người khác không? Có phải em có người khác nên mới nói như thế không?” Nực cười thật! Hình như những người xấu lại cứ hay suy bụng ta ra bụng người, họ nghĩ ai cũng xấu hết nấc như họ hay sao chứ? Lâm nhìn Hải: “Đầu óc anh chỉ nghĩ được đến đó thôi sao? Tôi nói rằng mình sẽ cho con trai một gia đình tốt, một nền tảng tốt. Muốn như thế, cần tránh xa những kẻ đốn mạt như anh, điều đó không có nghĩa là tôi cặp kè với người khác, tôi đâu dễ dàng như vậy? Vả lại, tôi với anh đã li dị, theo pháp luật đã đường ai nấy đi, tôi hay anh có hạnh phúc mới đều dễ hiểu thôi, có gì sai với pháp luật và lương tâm đâu? Nếu anh còn nghĩ tới tôi và con thì đừng làm mất đi nốt chút tự trọng cuối cùng, để về sau, con anh còn nhìn bố nó bằng một ánh mắt tử tế!”

Lâm nói xong một hơi thì thấy lòng nhẹ nhõm. Cô nhìn Hải, người mà mình đã từng yêu thương gắn bó:

  • Còn giờ tôi phải về, không có thời gian đôi co với anh! Hải lắc đầu:
  • Anh không cam tâm. Trước giờ Trần Hải này chỉ vứt bỏ phụ nữ chứ chưa ai dám bỏ anh cả, em hiểu không? Thế nên em đừng nghĩ dễ dàng thoát khỏi anh như vậy!. Lâm cười:
  • Thế giờ anh định làm gì tôi? Chưa có ai bỏ anh thì giờ tôi bỏ, để anh hiểu cảm giác bị bỏ rơi nó như thế nào! Hải túm chặt tay Lâm. Đang ở trên vỉa hè rộng trước cổng trung tâm đào tạo, Lâm không muốn giằng co nên nói nhanh:
  • Anh thả tay tôi ra, đừng để tôi phải gọi bảo vệ! Hải cười nham hiểm:
  • Em qua bên kia nói chuyện, nếu không đừng trách anh vô tình! Lâm nhìn xung quanh, nãy giờ đã có mấy ánh mắt hiếu kì nhìn cô và Hải. Trung tâm là công sức của anh Tiến, mấy năm nay được mở rộng tiếng tăm, không hề có ồn ào. Cô lại là kế toán và là em gái anh Tiến, giằng co thế này chẳng phải cách hay. Hít một hơi, cô nói:
  • Hải, người ta nói “có không giữ, mất đừng tìm”. Anh không biết trân trọng hạnh phúc, giờ níu kéo làm gì cho mệt! Anh để tôi thoải mái tinh thần mà sinh con, đó mới là vì con! Lâm nghĩ, căng không được thì mềm dẻo. Nhưng Hải hôm nay cứ như một kẻ bất chấp, anh ta một mực kéo Lâm đi. Cô càng giằng Hải càng lôi kéo. Sợ ảnh hưởng tới con, Lâm quát lên:
  • Thả ra! Hải giữ chặt tay cô đến đỏ ửng:
  • Gặp anh một lần nữa! Lâm lắc đầu:
  • Tôi và anh có gì với nhau nữa? Nói nãy giờ rồi còn gì? Anh làm tôi đau đấy! Hải nhìn cô:
  • Sang quán cà phê hoặc vào nhà nghỉ, xong rồi về! Lâm trừng mắt:
  • Anh bị điên hay giả vờ điếc không nghe hả? Hải chưa kịp nói thì một giọng trầm ấm vang lên:
  • BUÔNG CÔ ẤY RA!
Bài viết liên quan