Đau thương qua rồi chương 3 | Trinh tiết

07/01/2024 Tác giả: Hà Phong 44

Tuệ Lâm không rõ tại sao thái độ của Hải có vẻ khó chịu, nhưng cô cho rằng có thể là do anh mệt. Hải đã uống nhiều suốt cả ngày hôm qua, làm cho đêm tân hôn không như Lâm tưởng. Tuy nhiên, cô không quan trọng điều đó, vì cô tin rằng quan trọng nhất là sống hạnh phúc cùng nhau. Thấm đẫm mệt mỏi, Lâm quyết định nằm xuống để nghỉ ngơi.

Khi bình minh trỗi dậy… Tuệ Lâm mở mắt sau một giấc ngủ dài và thấy mình là nàng dâu mới. Cô ngạc nhiên không biết đã mấy giờ, vì cô ngủ sâu quá từ hôm qua. Nhìn sang Hải, thấy anh vẫn say giấc. Lâm vơ tay tìm điện thoại – đã sáu rưỡi sáng rồi! Cô lên nhanh, nhưng ánh mắt cô dừng lại khi thấy tấm ga giường. Theo kiến thức của cô, sau đêm tân hôn, ga giường không nên như thế này. Ngẩn ngơ nhìn tấm ga nhăn nhúm nhưng vẫn sạch sẽ, Lâm bối rối. Liệu chồng cô có nghĩ gì về điều này không?

Nhìn Hải đang ngủ say, Lâm thở dài và rời khỏi phòng để làm vệ sinh cá nhân.

Nhanh chóng bước vào bếp, cô thấy bà Liên và chị Loan đang chuẩn bị đồ ăn. Lâm ngượng ngùng nói:

  • Con…con…xin lỗi mẹ. Bà Liên thở dài một cái. Chị Loan nhìn Lâm và nói:
  • Chị cũng không hiểu em. Ngày đầu tiên về nhà chồng mà dậy muộn đến như vậy. Em là người thành phố hay sao? Chị tưởng em làm việc ở thành phố rồi? Lâm thừa nhận lỗi và nói:
  • Dạ con xin lỗi mẹ, em xin lỗi chị, sẽ không để xảy ra lần sau. Cô biết giải thích cũng chẳng làm gì, nên cô quyết định nhận lỗi và sửa chữa. Lâm nhanh chóng làm việc, nhưng ánh mắt của chị Loan khiến cô cảm thấy không thoải mái. Bà Liên đặt ra một câu hỏi:
  • Hải vẫn còn ngủ sao Lâm? Lâm trả lời:
  • Dạ, chắc hôm qua anh ấy uống nhiều nên… Chị Loan nhếch môi:
  • Tối qua tân hôn mà còn abc nữa, sao dậy sớm được? Bà Liên bày tỏ lo lắng về sức khỏe của Hải. Tay Lâm run rẩy. Cô lo lắng liệu bà Liên có kiểm tra dấu vết trinh tiết không, như trong những bộ phim cô đã xem. Tuy nhiên, cô quyết định để mọi thứ diễn ra tự nhiên và không làm lo lắng bản thân thêm. Lâm chỉ biết nói:
  • Dạ, chắc hôm qua anh ấy uống nhiều nên…

Ánh mắt của bà Liên lóe lên một chút sự phức tạp, sau đó bà nói:

  • Hai đứa dọn xong rồi đi, Lâm ra vườn mời bố vào ăn sáng, để mẹ vào kiểm tra xem Hải nó thế nào, không biết có uống nhiều không, chẳng lẽ lại ốm ra…

Bước chân của bà Liên hướng về phòng tân hôn, con gái rơi bước ra vườn. Ông Quang, sau khi tập thể dục, đang tỉa lá cây hoa hồng. Trước cảnh đẹp ấy, Lâm liên tưởng đến bố mình, nhớ những ngày khó khăn. Nhìn ông Quang, lòng cô êm dịu, những tia ấm áp khẽ lóe lên, Lâm nói:

  • Con mời bố vào ăn sáng nhé!

Hành động tỉa lá của ông Quang tạm thời ngừng lại. Ông quay lại và nhìn Lâm:

  • Ừ, con dậy rồi hả?

Lâm gãi đầu:

  • Con xin lỗi, đáng lẽ ra con phải dậy sớm…

Ông Quang cười:

  • Thời đại này, ai còn phải thức khuya sớm, đơn giản mà con. Hôm qua con đã lo đám cưới, còn đứng cả buổi lễ, chắc chắn rất mệt, dậy như vậy là đủ sớm rồi, không sao đâu!

Lâm ngạc nhiên về tâm lý thoải mái của bố chồng. Ông Quang thực sự là người hiền lành và thấu hiểu. Hành động và quan tâm của ông đã khiến Lâm cảm thấy ấm áp, như mình là con gái ông vậy. Ít nhất, trong gia đình này, Lâm cảm thấy có người thấu hiểu ngoài Hải. Cô cười:

  • Dạ, con cảm ơn bố đã hiểu cho con ạ!

Hai bố con vào bếp, thấy Hải ngồi đó với ilook không vui. Lâm đoán anh vẫn mệt và có lẽ anh để ý đến vấn đề tối qua. Bữa ăn trôi chảy mà thiếu chồng chị Loan. Nghe nói anh ấy đi lấy hàng từ sớm. Từ khi ông Quang bệnh, hai cửa hàng quần áo được giao cho hai anh trai của Hải quản lý. Bố mẹ cô trước đây chỉ giao cho hai anh quản lý một cửa hàng để kiếm thêm thu nhập, nhưng giờ mỗi người quản lý một cửa hàng. Anh Hoàn, chồng chị Loan, đi lấy hàng từ sớm nên đã rời đi từ vài giờ trước.

Ăn xong, khi Lâm rửa bát đĩa, bà Liên nói:

  • Lâm, con giặt bộ ga giường đi, dính máu rồi đấy!

Máu? Lâm nhớ rõ sáng nay ga giường chỉ nhăn nhúm, chẳng lẽ cô mơ hồ? Thậm chí, cảm giác với Hải tối qua cũng không đau đớn như trong những câu chuyện cô từng nghe. Cộng với sự bất ngờ sáng nay, Lâm nghĩ đến khả năng mất trinh. Tuy nhiên, nghe bà Liên nói, có vẻ như không phải vậy. Lâm trả lời nhỏ:

  • Dạ, con giặt ngay ạ!

Vào phòng, Lâm thấy Hải đang nằm trên giường với điện thoại trong tay. Cô quét ánh mắt qua giường và thấy những vệt máu đỏ nằm trên ga. Những dấu vết nặng nhẹ giống như những chia sẻ của các chị em trong hội chị em về chuyện phòng the. Lâm cố gắng nhớ, nhưng cô không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Cuối cùng, cô nói lên suy nghĩ của mình:

  • Chồng ơi, anh dậy để em lấy ga đi giặt ạ!

Hải ngẩng đầu nhìn vợ và ngồi dậy. Thái độ của anh khiến Tuệ Lâm bất ngờ và nói sau lưng anh:

  • Hải, anh có vấn đề gì mà im lặng thế? Em biết em thẳng thắn, nghĩ gì thì nói, anh không thấy thoải mái sao?

Hải quay lại nhìn cô:

  • Anh nghĩ là vấn đề này em nên rõ hơn chứ?

Lâm lắc đầu:

  • Nếu em rõ thì đã không hỏi anh!

Hải chỉ vào vệt máu trên giường:

  • Em biết đây là máu của ai không?

Lâm cúi đầu:

  • Em…

Hải nhếch môi:

  • Là của anh đấy! Vì không muốn mẹ nghi ngờ, coi thường em nên anh đã làm như vậy!

Sao? Hải tự tay mình tạo vết thương để làm ra vấn đề này à? Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của vợ, Hải bước lại gần:

  • Mẹ không thuộc loại người kiểu cách nhưng rất quan trọng với trinh tiết. Theo bà, con gái lấy chồng mà không còn trinh nghĩa là lẻo đẻo. Anh không có ý kiến, nhưng anh không muốn em phải đối mặt với những khó khăn về vấn đề đó. Em ở ngoại ô, khác biệt với hai chị dâu ở thành phố, giàu có hơn. Người ta thường so sánh, còn nghĩ rằng em có thể đã phóng túng khi ở thành phố hoặc nghĩ rằng chúng ta sống thử nghiệm. Gia đình anh không giàu có, nhưng rất coi trọng danh dự. Em nên chú ý một chút.

Những lời Hải nói khiến Lâm bối rối. Anh ấy đang bảo vệ hay đang phê phán? Anh ấy hiểu hay anh ấy chỉ đang miệt thị? Lâm không biết phải làm thế nào để anh hiểu. Anh là chồng của cô, người đã quan tâm và chăm sóc cô nhẹ nhàng suốt một năm qua. Nhưng việc đi đến hôn nhân không phải là dễ dàng. Trước khi cô nói được điều gì, Hải lại ghé mặt lại gần:

  • Anh không quan trọng chuyện đó, nhưng anh có cảm giác bị lừa dối. Em nói là anh là người đàn ông đầu tiên em yêu, là chưa có ai chạm vào cơ thể em. Em nghĩ anh say rượu và say em nên không nhận ra sao? Em có biết cảm giác làm tình lần đầu thế nào không? Và khi biết mình bị lừa dối, cảm giác đó đau đớn và nhục nhã lắm, em có hiểu không?
Bài viết liên quan