Đau thương qua rồi chương 30 | Bình yên trong vòng tay anh

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 42

Chín giờ tối…

Nhìn thấy Sonic đã ngủ say trên tay Minh, Tuệ Lâm đưa tay ra:

  • Anh đưa con để em lót!

Minh đứng dậy, tay vẫn bế Sonic và vào phòng ngủ:

  • Để anh lót cho!

Lê Minh cẩn thận đặt cu cậu vào nôi, nhẹ nhàng chèn gối hai bên. Mặc dù ngủ trong một phòng nhưng Lâm vẫn để Sonic nằm nôi để tránh con dựa hơi mẹ. Cô không muốn con phụ thuộc nhiều vào mình nên đã chọn cách đó. Nhìn bàn tay anh nâng niu nhè nhẹ, Lâm cười:

  • Khéo quá! Anh có vẻ rất có kinh nghiệm á!

Minh quay lên nhìn cô:

  • Lần đầu tiên đấy, tin không? Anh học mấy cái này trên Youtube khi em sinh con, để sau này giúp em. Nhưng nay em mới cho anh thực hiện!

Lâm ngạc nhiên. Cô không ngờ anh đã học những thứ như vậy vì mình. Học cách bế, cách lót ngủ và cả cách yêu thương một đứa bé không cùng huyết thống. Người đàn ông này, liệu có phải cô đã gặp quá muộn không? Cô đã không thể dành trọn những gì quý giá nhất cho anh, đứa con đầu tiên cũng không phải sinh cho anh, nhưng anh vẫn yêu thằng bé vô điều kiện. Còn anh, mọi thứ anh dành cho tình yêu, cho cô đều là đầu tiên. Ngắm nụ cười đẹp đẽ đó, cô hiểu trong những năm tháng về sau, cô sẽ dành mọi thứ tốt đẹp nhất cho anh…

Lê Minh lót Sonic rồi kéo tay Lâm ra ngoài. Bàn tay anh ấm quá khiến Tuệ Lâm muốn để tay mình trong đó. Khép cánh cửa lại, Lâm nói khẽ:

  • Anh về nghỉ đi, khuya rồi. Vả lại, đi hai tuần, nãy giờ nghịch với Sonic nữa, mệt đấy!

Ánh mắt nhu tình của Lê Minh nhìn cô, khóe miệng ai kia khẽ cong lên, bàn tay kéo cô vào ngực mình:

  • Chỉ nhớ em chứ không mệt!

Tuệ Lâm thủ thỉ:

  • Anh cần nghỉ ngơi mà. Về nghỉ rồi mai gặp!

Giọng anh trầm ấm vang lên trên đỉnh đầu cô:

  • Cho anh ở lại được không?

Tuệ Lâm vội đẩy anh ra:

  • Không được. Chúng ta vừa mới bắt đầu, em chưa… em…

Lê Minh bật cười trước điệu bộ của cô:

  • Em nghĩ điều gì đấy, người ta bảo ở lại vì bà vú về quê, chỉ có hai mẹ con em ở đây, anh không yên tâm. Dù khu này an ninh nghiêm ngặt lắm nhưng anh lo e sợ, nhà này hơi rộng nếu chỉ có hai mẹ con, chưa gì đã nghĩ đen tối rồi.

Tuệ Lâm đấm vào ngực anh:

  • Người ta có nghĩ gì đâu. Nhưng anh và em mới bắt đầu, lỡ ai biết anh ở lại qua đêm thì…không hay lắm!

Minh nheo nheo mắt nhìn cô:

  • Ai biết? Anh biết, em biết, Sonic biết. Hay em sợ con đi mách với bà vú?

Lâm liếc anh:

  • Con đã biết nói đâu mà đi mách?

Minh thơm lên trán cô:

  • Vậy Tuệ Lâm của anh sợ ai mách nào?

Lâm vẫn không yên tâm:

  • Thì anh ở đây, ai đi qua họ thấy, sáng mai bà vú lên sớm nữa.

Minh xoa xoa gò má cô:

  • Lo hão. Trước kia anh ở đây, giờ cũng ở đây là bình thường có gì đâu. Bà vú thấy thì sao? Càng vui!

Tuệ Lâm trừng mắt:

  • Bướng!

Minh kéo tay cô ngồi xuống ghế:

  • Bướng bằng em không? Người ta chưa vợ cứ gọi bằng ” chú”, ai nói cũng không được. Giờ anh thi bướng với em đấy!

Thực ra, từ ngày chuyển sang đây, chưa bao giờ Lâm ở qua đêm mà không có bà vú. Căn hộ này rộng hơn bên chỗ anh Tiến, dù biết an ninh nghiêm ngặt nhưng nỗi lo sợ mơ hồ vẫn dâng lên trong cô. Vả lại, có tận hai phòng ngủ kia mà? Để Minh ngủ bên kia, có làm sao đâu nhỉ? Nghĩ thế, Lâm ngước nhìn anh:

  • Sang phòng bên kia ngủ, nghe chưa?

Minh chợt cúi xuống miết nhẹ lên làm môi đỏ của cô:

  • Người ta hứa rồi mà. Anh ở lại bảo vệ cho vợ con thôi mà.

Lâm lườm anh:

  • Ai vợ con nhà anh?

Minh cười:

  • Em và Sonic, rồi sau này…

Không đợi anh nói hết câu, Lâm đưa ngón trỏ lên môi anh:

  • Đừng anh, đừng nói trước điều gì cả!

Lê Minh lắc đầu:

  • Anh không nói suông!

Lời vừa dứt, anh cúi xuống đặt môi mình lên môi cô. Tuệ Lâm như chấn động, rùng mình run rẩy. Bàn tay của Minh đặt ở eo cô, một tay kéo cô sát vào mình. Đây rõ ràng không phải là nụ hôn đầu của cô nhưng chắc chắn là lần đầu anh hôn phụ nữ. Bờ mi khép chặt, làn môi mỏng mang theo hương vị đặc biệt của một thứ rượu nồng nồng, âm ấm khiến Lâm ngây ngất đắm say không thể kháng cự. Cái hương vị lạ lùng ấy cuốn hút cô đến mê say, đến quên trời quên đất. Cô bất giác vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng, quyến luyến dây dưa không rời.

Lê Minh nhẹ nhàng, nâng niu từng chút, rất tỉ mỉ mà hấp dẫn kì lạ, hấp dẫn y như cái cách anh bước vào đời cô vậy. Nụ hôn của người đàn ông trải đời nhưng chưa trải tình ban đầu có chút ngập ngừng như một cuộc tập dượt, rồi sau đó là cuồng nhiệt khát khao như một đứa trẻ được nhận món quà nó chờ đợi bấy lâu. Nụ hôn đã rút cạn mọi mật ngọt trong khoang miệng Tuệ Lâm. Đến khi thấy hô hấp của cô trở nên khó khăn, anh mới lưu luyến rời mô cô. Nhìn làn môi xinh đã sưng lên của cô, anh cúi xuống chạm khẽ vào như một cách xoa dịu nỗi đau. Rồi Minh cất giọng khàn khàn:

  • Lấy đi nụ hôn đầu của anh, em phải làm vợ anh trọn kiếp này và cả những kiếp sau nhé!

Tuệ Lâm đang trong tâm trạng ngượng ngùng, nghe câu đó liền trố mắt:

  • Cái gì? Nhiều kiếp thế á? Anh tự hôn em chứ có ai cưỡng hôn anh đâu?

Lê Minh lắc đầu, mặt cực – nghiêm – túc:

  • Không biết, quyết rồi!

Tuệ Lâm biết không cãi được anh nên trừng mắt:

  • Có về phòng ngủ không?

Minh cười:

  • Chờ anh xuống xe lấy đồ đã!

Lâm ngạc nhiên, nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc:

  • Anh có ý đồ từ trước đúng không?

Minh đưa ánh mắt vô tội nhìn Lâm:

  • Anh đâu dám. Anh về Biệt thự nhưng chưa kịp cất vali, tắm xong vội vã tới đây. Hồi hộp sợ bị người ta đuổi về, nào dám có ý đồ gì? Chờ anh một chút!.

Tuệ Lâm gật đầu. Lê Minh nhanh chân xuống chỗ để xe rồi xách lên một chiếc va li nhỏ:

  • Đây rồi! Ban nãy anh chỉ kịp lấy đồ bẩn ra để giặt, còn chỗ đồ sạch chưa kịp cất này!

Anh vừa nói vừa kéo chiếc va li vào phòng ngủ bên cạnh, mở ra và đưa cho Lâm một hộp quà rất sang trọng:

  • Tặng em, hương nước hoa này anh nghĩ phù hợp với em, mạnh mẽ và quyến rũ. Đây là loại nước hoa mới nhập về Shop NEW đấy. Ban nãy anh sợ bị từ chối nên định sẽ nhờ người gửi tặng sau. Nhưng may người ta không chê nên giờ tặng trực tiếp.

Tuệ Lâm cầm hộp quà và nâng niu nó như báu vật:

  • Anh toàn mua những thứ quà xa xỉ, em không hợp đâu anh! Em rất ít khi dùng mấy đồ cao cấp này.

Minh cười:

  • Ít dùng thì bây giờ dùng. Cả cuộc đời anh còn trao cho em được, những thứ này nhằm nhò gì!

Rồi anh lại đưa thêm một túi quà cho Lâm:

  • Cái này anh mua cho con!

Lâm chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm được một người đàn ông phù hợp sau đổ vỡ hôn nhân, bởi có thể người ta yêu cô nhưng chắc gì đã yêu thương con trai cô. Rất nhiều bài báo nói tới những chuyện đau lòng, thương tâm của những kẻ ích kỉ, vì muốn giữ riêng một mối quan hệ ngoài luồng mà hành hạ không thương tiếc con riêng của người tình. Vì thế Lâm rất sợ và chọn thà làm một người mẹ đơn thân tốt còn hơn cho con một gia đình có đầy đủ bố mẹ nhưng lại là một địa ngục với con. Càng sợ bao nhiêu cô lại càng ngạc nhiên bấy nhiêu khi thấy Minh thương Sonic. Anh thương con cô không phải để lấy lòng cô mà bằng thứ tình cảm chân thành thiêng liêng – cái mà nhân loại gọi là tình phụ tử.

Thấy Lâm rưng rưng cầm túi quà, Minh nhẹ vuốt tóc cô:

  • Sonic là con của anh, bố lo cho con là bình thường mà em! Lâm xúc động:
  • Lê Minh, em…cảm ơn anh… Minh day day chiếc mũi đã đỏ ửng của cô:
  • Thôi nào, Tuệ Lâm đanh đá của anh đâu rồi? Giờ tính làm gì đây? Ăn vạ hả? Lâm phì cười:
  • Anh thay đồ rồi nghỉ đi nhé! Lê Minh lấy đồ đi thay, còn cô sang phòng bên cạnh nằm lên giường. Thế nhưng, trằn trọc chán chê vẫn không ngủ được. Chẳng biết anh đã ngủ hay chưa? Nghĩ thôi chứ cô đâu dám sang. Cô và anh mới chính thức yêu nhau được mấy giờ đồng hồ, vậy nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác như đã thương nhau từ kiếp trước.

Nằm mãi chẳng ngủ nổi, thấy Sonic cựa mình, biết con đến cữ bú nên Tuệ Lâm bế cu cậu cho bú. No sữa, Sonic lại ngủ ngon lành. Lót con vào nôi, Lâm nhẹ nhàng mở cửa tính ra ngoài uống nước. Thế nhưng, vừa rón rén bước ra, cô nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp đang đứng bên cửa sổ nhấp từng ngụm nước. Không quay lại nhưng Minh vẫn biết cô đứng phía sau:

  • Em khó ngủ sao? Hay anh dậy gây tiếng động? Hay là con quấy? Sonic đâu rồi? Lâm lắc đầu:
  • Dạ không, con ngủ ngoan lắm. Nãy dậy bú rồi ngủ tiếp. Em hơi khó ngủ nên ra uống nước. Anh lạ nhà sao? Mà trước anh từng ở đây, sao lại lạ nhỉ? Minh xoay hẳn người lại và bước về phía Lâm:
  • Không lạ mà thấy trống trải nên khó ngủ thôi! Lâm nheo nheo mắt:
  • Thế bình thường ngủ với cô nào hay sao giờ kêu trống trải? Minh rót nửa cốc nước ấm đưa cho cô:
  • Lâu nay bật chế độ độc thân, làm việc rồi ngủ. Còn hôm nay biết người mình yêu nằm phòng bên cạnh mà không được ôm nên trống trải, hết nghi ngờ chưa? Tuệ Lâm nhấp một ngụm nước rồi vờ thở dài:
  • Haizz, ai biết đâu đấy. Đàn ông vừa tài giỏi lại đẹp trai và giàu có thì…. Minh bật cười:
  • Muốn kiểm tra không? Lâm bỗng đỏ mặt:
  • Linh tinh! Minh ôm lấy eo cô:
  • Em linh tinh đấy chứ. Ý anh là kiểm tra thông tin chứ làm gì đâu mà em nói thế. Thôi, vào đây anh ôm em ngủ. Thề là trong sáng, chỉ ôm cho bớt trống trải thôi! Cô lườm anh:
  • Đàn ông không tin ngay được! Minh bất chợt bế thốc cô lên:
  • Vậy qua đêm nay xem đã đủ tin chưa! Đêm đó, Tuệ Lâm ngủ một giấc ngon lành trong vòng tay ấm áp và vững chãi của Lê Minh. Một giấc ngủ êm đềm sau bao ngày giông bão, bao đau thương. Chả biết ngoài kia còn những gì sẽ đến, nhưng ở trong căn phòng này, chí ít cô được bình yên trong vòng tay của anh…
Bài viết liên quan