Đau thương qua rồi chương 4 | Đi làm

07/01/2024 Tác giả: Hà Phong 55

Lâm đứng người, ánh mắt trải dài nhìn Hải. Đau đớn à? Nhục nhã à? Vậy là ý anh là cô đã lừa dối anh, không còn trinh tiết nhưng vẫn cố yêu và kết hôn với anh. Hải không ngừng nhếch mép và nói thêm:

  • Em không nên giả vờ ngây thơ với anh. Ở đây chỉ có chúng ta, hãy mở bài đi. Gái quê chuyển ra thành phố để làm việc, thậm chí có những trải nghiệm khó khăn để có thể duy trì đời sống và học đại học. Nhiều người đã làm điều đó, nhưng khi họ chán chường hoặc bị lợi dụng, họ quay về làm con gái hiền lành, thậm chí có những cố gắng phục hồi trinh tiết để có cuộc sống mới. Anh không đặt em vào tình thế đó, nhưng anh muốn em hiểu rằng cuộc sống có nhiều khía cạnh. Nếu mẹ anh có quan điểm giống với những gì anh nói, anh sẽ làm mọi cách để bảo vệ danh dự của em.

Những lời của Hải khiến Lâm không chỉ nghe bằng tai mà còn trải qua đại não và va chạm vào trái tim cô. Cô thấy mình đang đứng giữa một gia đình đầy những điều bất ngờ – ông bố chồng hiền lành, bà mẹ chồng tinh tế và quyền lực, nhưng chồng cô đang tự tạo ra một quá khứ đau lòng cho vợ mình. Lâm ngậm ngùi nuốt một cục tức và nói:

  • Hải, anh nói xong rồi chứ?

Trần Hải thở dài:

  • Thôi, em không cần giải thích nữa. Dù có là do hoàn cảnh hay nguyên nhân gì, anh cũng không muốn nghe nữa. Anh chỉ muốn em biết rằng anh không phải là người dễ bị dắt mũi, và từ giờ trở đi, em chỉ cần làm một người vợ hiền lành và dễ thương.

Lâm lắc đầu:

  • Anh làm em thất vọng quá, Hải ạ. Anh là người thành phố, có học vấn và sự hiểu biết đàng hoàng, nhưng sao anh lại có tư tưởng còn lạc hậu như vậy? Em không cần phải giải thích nhiều. Đến giờ phút này, em vẫn khẳng định anh là người đầu tiên em yêu, là người em trao gửi đời con gái. Còn mọi chuyện về màng trinh, em cũng không rõ. Tuy nhiên, anh là người có học, anh nên biết rằng cấu trúc sinh học của phụ nữ không nhất thiết phải có màng trinh. Mặc dù nó có tồn tại, nhưng có những trường hợp màng trinh rất mỏng, và thậm chí chỉ cần một va chạm nhẹ cũng có thể làm rách nó. Những điều này đã được chứng minh khoa học. Vậy mà anh vẫn giữ quan điểm rằng lần đầu không ra máu là mất trinh, và vợ là người hư hỏng, phóng túng. Anh nên nghĩ lại, em không bắt anh phải yêu và cưới em, sao anh không tìm hiểu kỹ hơn? Gia đình em không giàu có, nhưng chị trai em và em vẫn đang cố gắng làm việc và học tập ở thành phố để tạo ra một cuộc sống tốt đẹp. Không thể hiểu sao anh lại trách móc như vậy, anh không chịu tìm hiểu mà đã làm những phán đoán đó.

Lâm nhấn mạnh:

  • Anh Hải, chúng ta là vợ chồng, nên em cần phải thẳng thắn. Nếu anh cảm thấy nghi ngờ, không tin tưởng thì hãy nói ra, đừng để mọi thứ trôi qua và tạo ra nhiều ảo tưởng! Em có thể chấp nhận khó khăn, nhưng không thể chịu nhục!

Hải gật đầu:

  • Được, xem như là anh đã diễn đạt không đúng, hiểu nhầm. Hãy bỏ qua đi! Em giặt ga đi, ở trong đây lâu quá, mọi người sẽ nghĩ xấu!

Lâm nhăn mày:

  • Đúng là vợ chồng, mọi chuyện bình thường, nhưng anh cứ như bị hạn chế tự do vậy!

Hải vỗ nhẹ lên trán cô:

  • Được, bị bà này trói có khi còn không hạn chế tự do nữa!

Khi nhìn thấy ánh mắt của Hải ít nghi ngờ hơn, Lâm ngậm ngùi:

  • Muốn thì đi, đi xem có ai tốt hơn Tuệ Lâm không, rồi quay về!

Hải ôm cô:

  • Được, không giận nữa, làm hòa được chưa?

Phụ nữ thường thế, chỉ cần vài lời ngọt ngào, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Lâm không bày tỏ gì, vốn dĩ cô biết rằng làm vợ chồng, có những mâu thuẫn là điều tất yếu. Cô cười nhẹ rồi đi giặt ga, cảm giác trong lòng nhẹ nhõm hơn.

Những ngày tiếp theo, mọi thứ trở nên ổn định hơn. Tuệ Lâm cảm thấy vui vẻ hơn khi thấy bố chồng khỏe hơn, mẹ chồng cũng trò chuyện nhẹ nhàng với cô hơn. Cô nhanh chóng thích nghi với nhà chồng vì vốn dĩ cô không ngại việc nhà.

Một tuần sau… Cảm thấy mọi thứ đã ổn định, Lâm nghĩ đến việc trở lại công việc. Hải nhíu mày:

  • Em cần thiết phải làm việc không? Phụ nữ giỏi việc gia đình là được rồi, lương của anh cũng đủ đâu mà lo!

Hải không chỉ quản lý shop quần áo gia đình mà còn là kỹ sư xây dựng. Trước đây, anh làm việc cho một công ty lớn và giờ công ty đó đã trở thành tập đoàn BUILD, anh đang dự tính hợp nhất công ty nhỏ của mình vào đó!

Nghe anh nói, Lâm ngạc nhiên:

  • Chồng à, trước khi kết hôn, chúng ta đã nói vấn đề này rồi đúng không? Em không muốn làm người phụ thuộc, bố mẹ đã nuôi em lớn để em có thể tự lập. Không thể nào ở nhà làm nội trợ được!

Hải góp nhặt:

  • Anh sợ vợ mất sức. Vì sống cùng gia đình nên công việc nhà cũng thuộc về em, nhưng với công việc kế toán đang căng thẳng, anh muốn đưa em vào làm kế toán cho công ty, nhưng em không muốn có sự phụ thuộc. Giờ em làm cho Trung tâm Tiến, nhưng anh lo rằng áp lực công việc sẽ làm em căng thẳng. Phụ nữ căng thẳng sẽ ảnh hưởng đến mọi mặt trong cuộc sống đấy!

Lâm lắc đầu:

  • Không, em có thể cân bằng được công việc nhà và công việc của mình. Nếu em ở nhà và chỉ làm nội trợ, em sẽ căng thẳng và buồn chán lắm!

Hải thở dài rồi gật đầu:

  • Vậy thì tùy em. Ngày mai anh sẽ nói chuyện với mẹ!

Hôm sau… Sau bữa sáng, Hải đề cập đến việc Lâm muốn quay lại làm việc. Ông Quang mỉm cười :

  • Ừ, con cứ đi làm để thoải mái, còn trẻ mà, phải thể hiện bản lĩnh chứ. Việc nhà cũng không nhiều đâu!

Lâm chưa kịp cảm ơn bố chồng thì bà Liên lên tiếng:

Bà Liên phê phán:

  • Thế này thì chẳng khác gì quần áo lượt, tô tô điểm điểm làm gì! Hết cả ngày, thằng Hải cũng là nguồn thu nhập chính, không cần phải làm. Còn lại những việc nhà, lại đến cái thân già này lo liệu!

Lâm phản ứng nhẹ nhàng:

  • Thưa mẹ, con sẽ cân bằng mọi thứ. Việc nhà sẽ được chu toàn, và con vẫn sẽ đi làm để hỗ trợ anh Hải quản lý cuộc sống. Mẹ yên tâm, nghỉ ngơi đi, mẹ không cần làm việc nhà đâu ạ!

Bà Liên liếc nhìn cô:

  • Nhà chồng thì phải lo việc nhà chồng. Cả cái Loan cùng Thảo cũng chỉ biết phụ giúp trong shop quần áo thôi à? Nghề kế toán căng thẳng, về nhà lại gặp cãi vã. Tiền đâu mà chẳng thấy, lại còn đau óc nữa!

Lâm lắc đầu:

  • Không, mẹ ạ. Con hứa với mẹ là sẽ không mang công việc từ trung tâm về nhà đâu ạ!

Hải nói thêm:

  • Cứ để vợ con đi làm một thời gian, xem sẽ như thế nào ạ!

Bà Liên đứng dậy:

  • Muốn làm gì thì làm!
Bài viết liên quan