Đau thương qua rồi chương 40 | Giận anh

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 52

Thấy thái độ của Tuệ Lâm, Minh chau mày suy nghĩ, có chuyện gì ư? Sao Lâm lại bảo anh nói dối? Rõ ràng hôm qua anh nghe điện thoại bên ngoài, không ai biết. Sáng nay cô vẫn vui vẻ cơ mà. Hay vì lúc chiều anh vào chùa và không nghe điện thoại của cô nên Lâm giận? Lê Minh nhìn sâu vào mắt Lâm – giận dữ có, tủi hờn có mà trách móc cũng có. Anh nhẹ giọng:

  • Vợ, sao em lại hỏi lạ thế? Tuệ Lâm nhắc lại câu hỏi:
  • Minh, em hỏi anh một lần nữa, tại sao anh nói dối em? Minh lắc đầu:
  • Anh không lừa dối em điều gì cả. Em bình tĩnh đi, em nói rõ được không Lâm? Lâm gật gật đầu, nhưng không phải là chấp nhận lời nói của Minh mà cô hiểu, đến cuối cùng, anh vẫn chọn cách giấu diếm quá khứ đó. Là anh không muốn cho cô biết hay còn lí do gì khác? Nhưng hiện tại, nghe anh trả lời, cô muốn một mình. Không phải cô hết yêu anh mà cô muốn anh và cô đều trấn tĩnh – trấn tĩnh để anh nhìn nhận lại việc mình làm đã đúng hay chưa. Đôi khi trong tình yêu, không phải cứ vồ vập, phải dính nhau như sam mới là cách thể hiện tình cảm đúng đắn. Cho nhau một khoảng trời riêng, tôn trọng suy nghĩ của nhau, cho nhau cơ hội nhìn lại bản thân cũng là một cách yêu để xóa nhòa mọi hiểu nhầm, mọi nghi ngờ. Tuệ Lâm nghĩ thế. Còn giờ đây, nếu cô truy hỏi đến ngọn ngành, rồi anh cũng sẽ nói thôi. Nhưng Lâm không thích như vậy, , nếu bắt người ta nói ra điều họ muốn giấu diếm đến cùng, vậy khác gì ép buộc. Cô muốn Lê Minh tự mở lòng với cô, muốn vậy, cách tốt nhất là cho họ tự tĩnh tâm để đưa ra quyết định.

Hít một hơi sâu, Tuệ Lâm nói:

  • Em muốn một mình! Lê Minh chưng hửng:
  • Tại sao? Lâm à, anh làm bất kì điều gì đều nghĩ cho em và con, anh không lừa dối em! Tuệ Lâm nhìn anh:
  • Minh, em đã cho anh một cơ hội, đã hỏi anh về công việc hôm nay thế nào? Nhưng anh không nói thật. Bây giờ thế này, em đang mất bình tĩnh và em không muốn quyết định bất kì việc gì khi không bình tĩnh, huống hồ đây là việc hệ trọng của cuộc đời em. Do đó, tốt hơn hết, anh nên về Biệt thự vài hôm. Khi em bình tĩnh lại, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. Còn lúc này, em không muốn nghe gì cả! Lê Minh lay lay vai cô:
  • Ở nhà đã có chuyện gì rồi đúng không? Anh thấy em lạ lắm, ai đã nói gì với em? Anh sẽ ở đây, anh không đi đâu hết! Tuệ Lâm kiên quyết:
  • Anh không đi đúng không? Vậy mẹ con em sẽ đi! Lâm nói xong thì gạt tay Minh ra, anh giữ chặt tay cô:
  • Nhưng anh không làm gì có lỗi với em và tình yêu của chúng ta? Lâm lắc đầu:
  • Em có bảo anh có lỗi trong tình yêu của chúng ta đâu? Anh mà có lỗi thì khi anh về đã không thấy mẹ con em nữa rồi! Nhưng anh không nói thật, nên em cần thời gian để suy nghĩ! Lê Minh chen ngang lời cô:
  • Nhưng anh… Tuy nhiên, Lâm không để anh nói hết câu:
  • Em hỏi lần nữa, anh đi hay để mẹ con em đi? Minh thở dài:
  • Được rồi, anh đi. Anh sẽ về Biệt thự vài hôm. Nhưng em phải hứa với anh, em ở yên đây, không được đưa Sonic đi đâu hết! Lâm gật đầu:
  • Được! Đồ của anh, em xếp trong vali cả rồi! Minh nhíu mày:
  • Em đuổi anh luôn à, phải cho anh cơ hội giải thích chứ? Lâm xua tay:
  • Không phải lúc này!.

Lê Minh thở hắt ra:

  • Cứ để đồ anh ở đây, Biệt thự còn nhiều đồ mà! Người đâu mà lắm đồ thế không biết. Một cái va li toàn hàng hiệu, vậy mà bảo vẫn còn nhiều. Đấy, đã đẹp trai còn dát hàng hiệu lên người, gái chả ngó nhiều mới lạ. Không cho một bài học là không ổn… Lâm thờ ơ đáp:
  • Tùy anh. Em buồn ngủ rồi! Minh kéo cô sát vào ngực mình, Lâm cũng tranh thủ hít hà mùi hương quen thuộc. Giọng anh khàn khàn rơi trên đỉnh đầu cô:
  • Nhớ ăn uống, nghỉ ngơi đúng giờ nghe chưa? Lâm không nói gì, chỉ gật đầu. Anh thơm lên trán cô rồi lặng lẽ bước ra ngoài. Lâm ngồi phịch xuống ghế. Cô thấy mình chả khác gì đang đánh bài, đánh cược tình yêu của mình. Nếu Lê Minh chân thành, anh sẽ tự biết cách làm gì. Còn nếu anh vẫn không thẳng thắn nói ra, cứ giấu giấu diếm diếm thì biết tay cô.

Tối hôm đó, Lâm chẳng tài nào ngủ được. Quen hơi bén mùi anh rồi, nay cô thấy trống trải kinh khủng. Điện thoại báo cuộc gọi đến của Lê Minh, Lâm tắt phụt nguồn máy. Nhưng nhiều lúc cô thấy mình đúng là đồ ăn hại, tắt máy làm cao nhưng được mười lăm phút sau lại tò mò mở ra xem có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn không. Kết quả, có tới mười lăm cuộc gọi nhỡ và một loạt tin nhắn:

  • Lâm, xin em đừng chặn cuộc gọi của anh. Em không muốn nghe thì anh không gọi nữa, nhưng cho anh nhắn tin được không?
  • Lâm, em nhớ ngủ sớm đi. Không có anh, em ôm gối cho chặt, đừng sợ nhé!
  • Lâm à, anh nhớ em và con quá… Lâm đọc đi đọc lại, nước mắt nhờ nhoẹt gối, không phải giận mà vì nhớ, nhớ đến quay quắt không chịu nổi. Chả biết cái thành trì cô dựng lên sẽ vững chãi tới đâu, nhưng Lâm nhận ra một điều. Hóa ra khi yêu, cái cảm giác giận dỗi thật sự khó chịu. Nhớ mà không thể nói, buồn mà không thể than, ngột ngạt không chịu nổi. Tuy nhiên, để dạy cho vị Tổng giám đốc kia một bài học, đành phải chịu khó vậy.

Ngày hôm sau… Một đêm khó ngủ khiến mắt Lâm thâm xì. Cô phải dặm phấn thật kĩ để che khuyết điểm. Tuệ Lâm dậy sớm. Lần đầu sau mấy tháng yêu anh, cô tự lấy kem đánh răng. Cảm giác trống trải và khó chịu kinh khủng. Trước đây, cô và Hải cũng từng tranh cãi và rồi vài hôm sau, Hải đến xin lỗi, cô cho qua, vậy là xong. Nhưng cái cảm giác lần này nó lạ lắm, khó tả lắm. Rõ ràng là cô chủ – động – giận, vậy mà ruột gan cứ bồn chồn, lòng dạ day dứt, nhớ thương như có ngàn vạn con côn trùng gặm nhấm cơ thể. Ăn sáng xong, vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy anh đứng sẵn chờ mình:

  • Anh đưa em đến công ty nhé, em ăn rồi chứ? Đôi mắt anh thâm quầng đâu hơn gì cô. Chỉ là cô có phấn che đi thôi. Trông anh vẫn chỉn chu, phong độ, chỉ là nhìn kĩ sẽ thấy sự mệt mỏi, có lẽ cả đêm anh không ngủ. Nhìn xót lắm, thế nên Lâm đã định đồng ý lời đề nghị đó rồi. Nhưng cuối cùng, cô lắc đầu:
  • Không cần! Nói rồi, để mặc vị Tổng giám đốc cười khổ một mình, cô bấm thang máy xuống tầng hầm lấy xe máy đi tới Công ty… Cả một ngày trời, Lâm vùi đầu vào công việc để giết thời gian. Cô hi vọng chính mình sẽ vượt qua thử thách này. Cô không nghe điện thoại cũng chẳng thèm trả lời tin nhắn yêu thương hay những lời nhắc nhở quan tâm của anh.

Bảy giờ tối, tiếng chuông cửa vang lên. Bà vú mở cửa, mỉm cười khi thấy Lê Minh đưa Sonic đến. Minh trao giỏ trái cây cho bà vú và bế Sonic. Anh hỏi nhỏ:

  • Chào con trai! Sonic vui vẻ nhảy múa, đòi bế. Lê Minh thơm lên cậu bé và bước vào phòng chơi, nơi bà vú đã đánh mắt về phòng làm việc. Tuệ Lâm, mặc dù biết anh đến nhưng vẫn làm như không để ý. Cô rót nước uống, Minh vui đùa với Sonic. Minh nhìn Lâm và hỏi:
  • Em đang làm việc à? Lâm nhẹ nhàng gật đầu, rót nước cho mình và rời đi đọc tài liệu. Trong khi đó, Minh vui chơi với Sonic và nói chuyện với bà vú, tạo nên không khí vui tươi.

Chín giờ tối, Lâm nói:

  • Vú ơi, nhờ vú bế Sonic vào cho cháu đi ngủ nhé! Lê Minh cũng đồng ý và rời khỏi nhà. Cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái trở lại. Bà vú đưa Sonic vào phòng và nói nhẹ:
  • Lâm à, vú thấy Minh có vẻ mệt, thậm chí sắp ốm. Nếu có vấn đề, em hãy nói ra để vú giúp đỡ. Không nên giữ lấy những điều trong lòng, đôi khi thảo luận là cách giải quyết tốt nhất. Lâm, trong khi cho Sonic bú, nói:
  • Vú cứ để anh ấy. Ai bảo anh ấy giấu giếm, nói dối. Một lần thôi, để bớt đi chút buồn chán. Vú đừng lo, em biết cách giữ gìn bản thân mình. Bà vú hiểu ý Lâm và nói:
  • Ừ, hai đứa nó quen nhau rồi, cứ giữ sức khỏe là quan trọng nhất. Sonic thì đã quen với Minh, có lẽ nó sẽ buồn khi anh ấy về nhà. Bây giờ hãy để nó ngủ và nghỉ ngơi nhé. Lâm đồng ý và ôm Sonic vào giường.

Tối hôm đó, khi Lâm ôm Sonic ngủ, cô cảm thấy như cơ thể của Minh vẫn còn đọng lại trên cậu bé. Trong khi đó, Lê Minh, sau một ngày làm việc căng thẳng, không thể ngủ sâu. Anh hiểu rõ hơn về cảm giác buồn chán và khó chịu khi bị người yêu giận. Đây là lần đầu tiên anh nhận ra rằng, trong tình yêu, một lỗi nhỏ cũng có thể tạo ra sự tổn thương và trừng phạt. Minh hiểu rằng phụ nữ, đặc biệt là những người thông minh và tinh tế, có thể trở nên đáng sợ. Anh nhận thức được giá trị của sự trung thực và quan tâm trong mối quan hệ. Hi vọng ngày mai sẽ là một ngày mới, tràn đầy ánh sáng.

Bài viết liên quan