Đau thương qua rồi chương 42 | Hai tiếng Ông xã

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 44

Tổng giám đốc Lê Minh sững người mất một lúc, rồi như hiểu ra cái “ngốc” mà Lâm mới nói nên ôm chặt lấy cô:

  • Anh nhớ vợ lắm, có biết không? Lâm nằm yên trong tay anh, hít hà mùi hương cơ thể mà cô đã nhớ đến điên dại:
  • Một mình anh nhớ thôi đấy! Minh mỉm cười:
  • Thế mà có người bướng lắm cơ, tính hành anh phát điên luôn mới vừa lòng hả? Lâm vòng tay ôm anh, giọng nũng nịu:
  • Một mình anh điên thôi hả? Em giận cho anh chừa cái thói nói dối đi. Không biết đã chừa hay chưa nữa? Giọng Minh khàn đục:
  • Anh vẫn đang tỉnh táo, chưa điên đến mức không dám chừa, không chừa để mất cô vợ xinh đẹp này à? Lâm bất chợt rơi nước mắt:
  • Tự nhiên ngồi trong xe cả đêm, nghĩ mà xót chết đi được. Lần sau có chuyện gì cũng không được tự hành xác nghe chưa? Minh buông một cánh tay ra, lau giọt nước mắt cho Lâm khi nghe tiếng nghèn nghẹn của cô vang lên trong ánh sáng mờ ảo. Đặt nhẹ làn môi của mình lên mắt cô, anh nói:
  • Lúc đó anh không thấy mệt, chỉ sợ mất em và con thôi, thật đấy! Cái hôm đầu tiên ở Biệt thự, anh đã suy nghĩ cả đêm. Anh không nghĩ hành động của mình lại làm vợ tổn thương đến thế. Cứ nghĩ đến ánh mắt em nhìn anh lúc đó, anh không tha thứ được cho mình. Nhưng sau đó, vợ không thèm nhìn anh luôn nên anh không biết nói với em kiểu gì… Lâm cứ ôm lấy Minh như giữ chặt cái hạnh phúc mình đang có:
  • Em thấy mình như đánh bạc luôn ý, xem như đang cá cược với tình yêu xem anh có chịu nói thật không? Em không ghen với quá khứ của anh đâu. Vì bản thân em cũng có quá vãng mà, có tốt đẹp gì đâu, tại sao anh lại giấu em chứ? Em vì Sonic mà vui vẻ sống. Còn anh và chị Ngọc, hai người yêu nhau, có gì với nhau đi chăng nữa thì em vẫn chấp nhận mà. Em muốn khi chúng ta đến với nhau sẽ chẳng giấu nhau điều gì cả, anh hiểu không? Lê Minh chưng hửng:
  • Yêu đương gì? Có với nhau cái gì? Em đang nói vớ vẩn gì đấy? Đúng là hồi nhỏ anh có mến Ngọc và anh cũng nghĩ đó là tình yêu. Nhưng chỉ là anh nghĩ chứ anh và Ngọc chưa bao giờ nói lời yêu nhau, cũng chưa có bất cứ cử chỉ thân mật gì hơn tình anh em cả, vậy thì có gì được? Nắm tay còn không mà! À, lúc bốn, năm tuổi thì có nắm. Tóm lại vợ là người bóc tem Lê Minh này từ ôm đến hôn và gì nữa chưa biết. Lâm quên cả ngượng, trố mắt nhìn Minh:
  • Hả? Không phải là hai người đã yêu nhau và có con nhưng chị Ngọc và đứa bé…. Cô định nói hết, nhưng nghĩ lại chuyện đó nếu là bịa đặt thì kẻ đó thêu dệt quá tàn ác khi đưa đứa bé vào. Minh nhíu mày:
  • Lâm, anh nhớ là chưa nói tên cô ấy, sao em biết đó là Ngọc? Lâm khẽ ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường. Anh cũng ngồi dậy, tay vẫn giữ chặt tay cô. Lâm nhẹ nhàng kể mọi chuyện cho anh nghe, còn dậy với tìm điện thoại đưa mấy bức ảnh cùng tài khoản zalo và số điện thoại của người gọi cho Minh nữa. Anh lướt nhìn xong, trầm ngâm suy nghĩ mấy phút rồi nói:
  • Đây là sim rác thôi! Nhưng nó có là rác thì anh cũng tìm được và cho nó ra bãi rác nằm luôn! Lê Minh cũng chậm rãi kể cho Lâm nghe câu chuyện của mình. Anh bật đèn, mở lá thư đưa cho Lâm nhưng cô ngăn lại:
  • Minh, không cần, em tin anh. Kể cả khi cô gái đó gọi, em vẫn chọn tin anh mà, chỉ giận tội nói dối thôi chứ nếu em mà bị cô ta dẫn dụ thì đã không thèm gặp lại anh rồi.

Minh lắc đầu:

  • Em cứ đọc đi, để hiểu rõ sự việc hơn thôi. Lâm đón lấy lá thư và đọc những dòng chữ đều đặn của chị Ngọc. Nước mắt rơi trên khuôn mặt cô. Lâm thấy Bích Ngọc đáng trách nhưng cũng rất đáng thương. Một xuất thân không trọn vẹn, một môi trường sống không trọn vẹn, có thể hun đúc nên lòng thù hận ghê gớm trong mỗi con người. Để một cô gái xinh đẹp, trông mảnh mai như thế trở thành một sát thủ, một tên trùm ma túy thì không hề đơn giản. Nếu như chị ấy được một gia đình khác nhận nuôi, một gia đình không nuôi dưỡng lòng hận thù thì kết quả có thể không bi thương như vậy. Đến như Lâm, từ khi sinh ra đã bị bà nội và mẹ ruột hắt hủi bởi tư tưởng trọng nam khinh nữ. Nếu không có ba cùng anh Tiến và em Đạt yêu thương và động viên thì cuộc sống của Lâm có thể cũng sẽ khác. Thấy Lâm trầm tư, sụt sịt khóc, anh kéo cô vào ngực rồi nói:
  • Anh hứa từ nay sẽ không giấu vợ bất cứ điều gì nữa. Đừng buồn anh nữa nha! Lâm lặng lẽ gật đầu:
  • Ai cũng có kí ức mà, e cũng thế mà. Em khóc vì đáng lẽ một người như chị ấy sẽ không phải chết như thế! Còn chuyện quá khứ, anh cũng có phải người đầu tiên của Tuệ Lâm này đâu! Minh vuốt tóc cô:
  • Ừ, cuộc đời Ngọc là sự đáng tiếc. Còn Tuệ Lâm xinh đẹp ý, kể ra anh phải cảm ơn cái gã điên đó, của quý mà không biết trân trọng nên anh mới có cơ hội, nếu không xác định anh ế cả đời. Lâm ngước lên nhìn anh:
  • Nói hay chưa? Giờ người ta mới đáng thương đây này. Tưởng yên ổn bên chú đẹp trai, đã chống ế cho rồi, ai ngờ chưa xơ múi được gì đã gặp phải tiểu tam rồi! Chả biết tiểu tam hay tiểu tứ, tiểu ngũ, tiểu lục gì nữa… Minh bật cười, ranh mãnh nhìn cô:
  • Thế có muốn xơ múi không? Xơ múi để khỏi thiệt thòi nhé! Lâm đánh vào ngực anh:
  • Này, nói gì đấy? Thay đồ rồi đi ngủ hay ra sofa ngủ? Đồ ở nhà em xếp để ngăn kéo bên phải, cạnh ngăn của Sonic đấy! Minh hôn chụt lên trán cô:
  • Ngu gì ra sofa ngủ! Anh biết rồi, cảm ơn vợ! Anh đứng dậy, định lấy đồ thay thì cô nói:
  • Chưa ăn tối là cái chắc luôn! Vừa nói, Lâm vừa ngồi dậy dém chăn cho Sonic đang say ngủ rồi buộc tóc lên cao:
  • Để em làm đồ ăn nhẹ nhé, chứ ngủ đói đau dạ dày đấy!. Minh kéo tay cô lại:
  • Không, vợ hết giận là no rồi. Lâm lườm anh:
  • Thôi, không phải nịnh! Minh lẽo đẽo theo sau cô:
  • Để anh làm cho!. Lâm cười:.
  • Anh thay đồ đi, ban nãy còn súp đây, vú sợ em đói nên nấu thêm ý. Nhưng em ăn một mình cũng chả hết, cứ như vú biết trước có người ăn cùng em ý. Để em làm nóng lại rồi mình cùng ăn, chịu không? Lê Minh kéo sát Lâm vào người, giọng khàn khàn nói một tiếng “chịu” rồi cúi xuống ngậm lấy môi cô. Lâm vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng. Nụ hôn chất chứa bao nhớ nhung, xóa đi mọi khoảng cách. Nụ hôn gột sạch mọi giận dỗi nên mãnh liệt và cháy bỏng đến lạ lùng. Tay anh luồn vào tóc cô, bàn tay không an phận vuốt ve lưng cô. Lâm để mặc bàn tay hư hỏng ấy chạm vào những chỗ nhạy cảm của mình bởi nó quá ấm áp. Môi lưỡi dây dưa đến khi cả hai cơ thể nóng rẫy, nhịp thở dồn dập, Lâm vội đẩy anh ra:
  • Minh, em…em…Sonic còn bé…vả lại…em chưa…

Minh nhìn Lâm với ánh mắt đầy tình cảm, nuốt nước bọt trước khi nói:

  • Em hiểu, anh đã chờ đợi suốt gần bốn mươi năm, chờ thêm một chút nữa cũng chẳng sao cả!

Lâm, nhận ra trách nhiệm của một người đàn ông, biết rằng việc kiềm chế không dễ dàng. Tuy nhiên, cô còn chưa biết mối quan hệ này sẽ phát triển như thế nào. Mặc dù cô chắc chắn yêu Minh, nhưng để trở thành vợ chồng còn phải có sự đồng thuận từ bố mẹ anh, đặc biệt là từ ba của Lâm. Lâm cảm nhận sự quan trọng của việc này và trở nên thận trọng hơn. Yêu Minh là điều cô chắc chắn, nhưng để duy trì mối quan hệ lâu dài trong một gia đình như nhà Minh, cô hiểu rằng tình yêu không đủ.

Nhìn thấy những lo ngại của Lâm, Minh nâng cấp nụ hôn lên môi đỏ bừng của cô:

  • Đừng lo, em chỉ cần yêu anh và hạnh phúc, mọi vấn đề khác để anh lo. Chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc con, chia sẻ công việc nhà, và đón những đứa em của Sonic. Anh hứa sẽ là người cha và chồng tốt. Không có gì là không thể cho chúng ta, em có hiểu không?

Lâm gật đầu, tin và yêu anh, cô quyết định thử nghiệm mối quan hệ này. Dù vừa trải qua những cảm xúc mạnh mẽ, cô nhận thức rằng Minh sẽ có nhiều người theo đuổi. Lâm cũng chưa gặp bố mẹ anh, nhưng cô quyết định tập trung vào những gì Minh nói. Duyên số là điều may mắn, và khi yêu và được yêu, hãy nắm bắt hạnh phúc.

Lâm mỉm cười:

  • Anh thay đồ và chúng ta ăn sáng cùng nhau!

Minh gật đầu và rời khỏi phòng. Khi quay lại, anh vui mừng khi thấy bàn ăn đã sẵn sàng. Đêm đã khá muộn, nhưng căn hộ vẫn tràn ngập tiếng cười và niềm hạnh phúc. Sau bữa ăn, họ cùng nhau dọn dẹp và trò chuyện trước khi đi ngủ, tạo nên một đêm yên bình cho cả hai.

Sáng hôm sau, Lâm mở mắt và không thấy Minh. Cô bắt gặp gối ấm nằm đối diện và đoán anh vừa mới dậy. Bước vào phòng tắm, cô thấy kem đánh răng đã được chuẩn bị sẵn, khiến cô không nhịn được cười. Cô bước ra ngoài và ôm anh từ phía sau:

  • Chào buổi sáng, ông xã!

Minh ngạc nhiên một lúc, nhưng sau đó anh nói:

  • Vợ muốn anh ăn miến hay ăn em sáng nay?

Lâm phát cuồng:

  • Ăn miến!

Cả hai cùng nhau chuẩn bị sáng. Đến lúc Lâm xem tin nhắn, anh nhờ cô kiểm tra:

  • Vợ, xem giúp anh tin nhắn này, có lẽ là Lý Hoàng thông báo lịch làm việc!

Lâm nhận được tin nhắn từ “ANH VỢ”, là số điện thoại của anh Tiến. Lâm tò mò mở ra và đọc:

  • Em rể, tối qua ổn chưa, để anh chở bà vú về?

Lâm nhìn màn hình, sau đó nói:

  • Ông xã, lịch làm việc của anh hôm nay khá dày đặc đấy!
Bài viết liên quan