Đau thương qua rồi chương 47 | Em sẽ không trốn tránh

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 39

Tuệ Lâm cảm thấy hoàn toàn bất ngờ. Dù cô đã dự đoán sẽ đến một ngày gặp mẹ của Lê Minh nếu mối quan hệ giữa họ trở nên nghiêm túc và lâu dài, nhưng cô không hề chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ này. Bao nhiêu lần Minh nói, và cô vẫn chưa theo anh về ra mắt. Và giờ đây, mẹ anh đến ngay tận nhà, cô chưa gặp bác bao giờ, chỉ nghe Minh nói mẹ anh rất hiền, nhưng Lâm không tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Với một người phụ nữ, một người mẹ, linh cảm của họ khiến Lâm cảm thấy thực sự bất an. Vì vậy, mặt cô cứ nghẹt ra nhìn người phụ nữ sang trọng đứng trước mặt. Sau một lúc, người đó lên tiếng:

  • Tôi nhớ không lầm thì đây là nhà của con trai tôi, có lẽ tôi không bị cấm vào phải không?

Lâm giật mình, vội vàng mở cửa lớn:

  • Cháu…cháu xin lỗi bác ạ! Cháu mời bác vào nhà!

Người phụ nữ bước vào, đảo mắt một vòng rồi ngồi xuống trên chiếc sofa, đôi chân vắt chéo và nói:

  • Lê Minh đâu?

Lâm vừa rót nước vừa trả lời:

  • Dạ, anh Minh sáng nay có buổi ký hợp đồng nên đã đến Công ty sớm ạ!

Bà phụ nữ đó nhìn chằm chằm vào Lâm rồi nói:

  • Cô có biết tại sao hôm nay tôi đến đây không?

Lâm lắc đầu:

  • Dạ, không ạ!

Người phụ nữ bật cười:

  • Cô có thể giả vờ ngây thơ với thằng con không có khôn ngoan của tôi, nhưng đừng có giả vờ trước mặt tôi. Căn chung cư này là thành quả đầu tiên trong sự nghiệp kinh doanh của nó tại BEAUTY sau khi nó trở về từ Pháp. Hợp đồng đầu tiên cùng với số tiền tiết kiệm trước đó, nó đã mua căn chung cư này. Vì vậy, đây như là một kỷ niệm, dù có xây một biệt thự lớn thế nào, nó vẫn không bán căn hộ này. Vì vậy, việc mẹ con cô đến đây ở không phải là chuyện đơn giản.

Lâm đẩy chiếc ly nước tới trước mặt người phụ nữ và nói:

  • Dạ, cháu mời bác uống nước ạ. Thực sự, lúc đầu anh Minh không muốn cho người lạ ở, nên cháu thuê nhà đấy ạ, nhưng sau đó, chúng cháu nảy sinh tình cảm nên…

Người ngồi trước mặt Lâm cười phá lên:

  • Thế nên tôi mới nói con trai tôi có lớn mà không có khôn. Nó khôn ngoan trong thương trường, nhưng trong tình cảm nó ngu ngốc. Cái trò làm quen, thuê nhà rồi từ từ chiếm luôn cả nhà của mấy cô gái từ quê lên thành phố, cái kịch bản đó tôi thấy nhiều rồi. Nhưng tôi không ngờ con trai tôi cũng rơi vào cái bẫy đó. Vì thế, hôm nay tôi đến đây, chắc cô hiểu mục đích rồi chứ?

Tuệ Lâm ngồi thẳng lưng, đối diện với mẹ anh:

  • Bác gái, cháu nghĩ bác hiểu lầm vấn đề rồi ạ, tình cảm giữa cháu và anh Minh là nghiêm túc. Cháu không bao giờ có ý định lợi dụng anh Minh. Vì cháu có công việc và có thể lo cho bản thân và gia đình. Cháu hiểu tâm trạng của người mẹ như bác, nhưng cháu thề với bác, với anh Minh, ngoài tình yêu chân thành, cháu không có mục đích vật chất nào cả. Bác có thể nói chuyện thẳng thắn với anh ấy ạ!

Bà phụ nữ bật cười:

  • Người ta có câu “gái đĩ già mồm”, quả thật không sai. Tôi cần gì phải hỏi cô khi cô đã mắc phải trò này rồi, kiểu gì tôi cũng cãi với con trai tôi. Còn cô, có loại gái đĩ nào lên giường với trai mà không thề thốt, anh ấy là duy nhất. Cô chỉ làm công ăn lương, lại trong công ty của chính anh trai cô, dĩ nhiên là anh ấy sẽ chẳng bao giờ để cho em gái thiếu ăn thiếu mặc. Còn cô, sống dư dả trong căn nhà này, nếu không bấu víu lấy thằng ngốc Minh thì cũng sẽ lang thang với đàn ông khác để có tiền thôi!

Lâm bấu chặt hai tay vào nhau, cảm thấy áp lực khi phải đối diện với mẹ của Lê Minh. Nếu chỉ là mấy cô trà xanh, trà đỏ, cô có thể chịu đựng được, nhưng đối diện với một người mẹ, cô đang phải đối mặt với một quyết định quan trọng. Cô không muốn đặt Minh vào tình thế khó xử, phải chọn giữa mẹ và vợ. Cô cảm thấy mình không phải là nhân vật nữ chính trong một câu chuyện ngôn tình, không muốn lặng lẽ bỏ đi và chờ đợi một kịch bản hòa giải. Cuộc sống không diễn ra như trong truyện, và để đạt được hạnh phúc, cô quyết định hòa giải mối quan hệ, làm cho mẹ Minh hiểu được tình cảm giữa cô và con trai bà.

Lâm cảm nhận rõ quan điểm của mẹ Minh và nhận thức rằng để hạnh phúc, cô cần phải giải quyết mọi hiểu lầm, xoa dịu tình cảm và thái độ của bà. Trong mắt mẹ Minh, Lâm chỉ là kẻ quyến rũ và lăng loàn. Với quyết tâm, cô quyết định nói:

  • Cháu và anh Minh chưa hề đi qua giới hạn của tình yêu đâu bác ạ!

Mẹ Minh cười khôi hài:

  • Cô làm gì có giới hạn nữa mà vượt? Không lẽ gái một đời chồng lại còn trinh? Thế nên tôi mới nói là thằng Minh quá dại.

Bất ngờ, bà vú xuất hiện, định đưa Sonic đi dạo để bé không phải nghe những lời trái ý. Bà vú nhận ra những cảm xúc của Lâm và quyết định đưa bé đi. Trước khi rời khỏi, bà vú chào tạm biệt người đang trò chuyện với Lâm và nói:

  • Lâm, đưa Sonic sang nhà hàng xóm chơi với mấy đứa trẻ nhé!

Lâm gật đầu:

  • Dạ vú, con vắt sữa rồi ạ!

Mẹ Minh nhắc nhở Sonic một lần nữa:

  • Thà thằng bé là cháu nội của gia đình tôi thì tôi còn suy nghĩ, suy nghĩ về nó chứ không phải chấp nhận cô. Còn cô, nếu cô nghĩ đến việc ăn nằm chán chê với một gã đàn ông, rồi giờ lại ôm lấy con tôi nuôi nấng, ai chấp nhận nổi?

Chờ bà vú bế Sonic đi, Lâm nói mạnh mẽ:

  • Bác gái, nãy giờ cháu thấy bác xúc phạm cháu hơi nhiều rồi ạ. Có thể là bác chưa hiểu hoặc cố ý không muốn hiểu cháu. Cái gì mà “gái đĩ già mồm”, cái gì mà “ăn nằm lang chạ”?

Người phụ nữ khẽ cười:

  • Tôi nói sai sao?

Lâm mỉm cười nhẹ:

  • Thưa bác, dĩ nhiên là hoàn toàn sai ạ. Cháu đã nói rằng cháu rất hiểu tâm lý của một người mẹ, luôn muốn điều tốt nhất cho con mình. Cháu cũng là mẹ và bác cũng từng là phu nhân của Công ty Thắng Lợi, giờ lại là mẹ của Tổng giám đốc BEAUTY. Nhưng bác nói những từ ngữ không thể chấp nhận được. Bác có thể không ưa cháu, nhưng bác đã nghĩ đến tâm trạng của con trai bác chưa ạ? Cháu và anh Minh đến với nhau khi đã hiểu rõ về gia cảnh của nhau. Cháu một đời chồng không có nghĩa là cháu xấu xa. Cháu nghĩ rằng con người biết nói và làm điều tốt là đủ, những điều khác đều không cần thiết!

Bà ta quắc mắt:

  • Câm miệng! Cô mới yêu Lê Minh mà đã xấc xược với tôi thế hả? Nếu cô cưới được nó chắc tính ngồi lên đầu cả nhà họ Lê à? Tôi đề nghị cô chấm dứt với Lê Minh và rời khỏi đây ngay lập tức. Và cô hãy ra đi trong im lặng, gia đình tôi sẽ không có cô xu nào đâu. Giờ thì vào thu dọn quần áo và biến khỏi đây trước khi con tôi về.

Vào lúc đó, một giọng nói lên tiếng:

  • Ai dám đuổi em gái tôi vậy?

Đặng Tiến bước vào, quét mắt một lượt rồi ngồi xuống cạnh Lâm. Anh lo lắng khi không liên lạc được với Lâm từ dưới sảnh chung cư, nên anh đã đi lên đây để kiểm tra. Khi Tiến tới, bà vú đang bế Sonic ra khỏi cửa và kể mọi chuyện cho anh. Bà vú quẹt thẻ cho Tiến vào và bế Sonic đi chơi. Khi bước vào, Tiến phải nghe những lời không mong muốn.

Người phụ nữ giật mình khi nghe giọng Tiến. Nhưng chỉ mấy giây sau, bà ta mỉm cười:

  • Sao? Sợ em gái bị bắt nạt à? Là anh em, cùng hội cùng thuyền thôi!

Tiến nói:

  • Chào bà, tôi là anh trai Lâm, có gì bà cứ trao đổi với tôi. Tôi sẽ thay mặt bố mẹ tôi nói chuyện với bà!

Bà kia hơi sững một chút trước thái độ của Tiến, nhưng sau đó quay trở lại:

  • Tôi tới đây để nói em gái cậu tránh xa con trai tôi ra. Anh em cậu biết nó là ai rồi chứ?

Tiến gật đầu:

  • Tôi biết chứ ạ, Lê Minh là Tổng giám đốc của Công ty BEAUTY thuộc Tập đoàn Hoàng Gia, Công ty của tôi có hợp tác với bên đó mà. Nhưng tôi nghĩ việc Lê Minh làm công việc gì với chuyện cậu ấy yêu ai chẳng liên quan gì đến nhau. Tôi hiểu suy nghĩ của bà, nhưng chuyện hạnh phúc của bọn trẻ nên để chúng quyết định thì đúng hơn!

Mẹ Lê Minh lắc đầu:

  • Tôi biết, dĩ nhiên là khi em gái cậu yêu được một người như con trai tôi, cậu phải vun vén vào chứ, chuột sa chĩnh gạo mà! Nhưng tôi không đồng ý, nếu cậu không muốn em cậu cứ cố chấp lấy bằng được rồi sau về nhà chồng cơm chẳng lành canh chẳng ngọt thì khuyên cô ta dừng lại đi. Để thằng Minh cứ đâm đầu lấy bằng được con bé, tôi sẽ không để yên đâu!

Tiến bật cười:

  • Bà nhầm to rồi, tôi là người luôn coi trọng gia đình, tôi không vì tiền mà đẩy em mình vào chỗ tồi đâu. Nhưng nói thật, ai đụng đến người thân của tôi, tôi sẽ cho sống không bằng chết đấy! Sáng nay Lê Minh đang bận kí kết hợp đồng, tôi không muốn làm cậu ấy phân tâm. Chờ cậu ấy xong việc, tôi sẽ nói chuyện thẳng thắn với Minh. Riêng với tôi, không ai được đụng đến Lâm hay làm em tôi tổn thương, nếu không, dù đó là Tổng giám đốc hay Chủ tịch tôi cũng không tha!

Người phụ nữ hơi tái mặt rồi ngay lập tức đứng bật dậy:

  • Được, tôi xem cậu cứng miệng đến đâu. Đừng tưởng tôi không dám xêu em gái cậu ra khỏi đây. Tôi cảnh cáo rồi đấy! Còn dính đến Lê Minh sẽ không xong với tôi đâu. Giờ tôi bận rồi, tôi đi đã!

Bà ta nói xong thì quay lưng đi ra phía cửa, Đặng Tiến còn nói với theo:

  • Không tiễn!

Người đó đi rồi, Lâm mới nhìn Tiến khó hiểu:

  • Anh hai, lỡ sau này người đó là mẹ chồng của em thật, anh cũng nói giọng đó à?

Tiến xoa đầu em như khi còn bé:

  • Bé Lâm, anh hai không biết phải khuyên em như thế nào. Nhưng em là người đã từng đổ vỡ trong hôn nhân nên em đủ bình tĩnh để lựa chọn. Anh không bênh ai cả vì tình cảm là tự nguyện. Nhưng anh tin Lê Minh có cách giải quyết ổn thỏa vì đó là người đàn ông có bản lĩnh. Nhưng anh hai khuyên em không nên trốn tránh. Minh chưa biết chuyện này, nếu em trốn tránh sẽ khiến câu chuyện sẽ đi xa hơn, hiểu không?

Tuệ Lâm mỉm cười:

  • Anh hai, Tuệ Lâm không trốn tránh. Bởi nếu sự việc không đáng để tránh, mình cố chạy trốn sẽ mất đi cơ hội hạnh phúc. Em sẽ nói chuyện với Minh, nhưng sau bữa trưa nay để không ảnh hưởng đến tâm trạng anh ấy.

Tiến nhìn cô em gái mà anh thương đứt ruột:

  • Bé Lâm trưởng thành thật rồi. Vậy thì cười lên, đi làm thôi! Có một ông anh như thế, tâm trạng Lâm ổn hơn. Cô vui vẻ cùng anh ra khỏi nhà và đến công ty. Dù trưa nay, mọi chuyện có ra sao thì cô cũng sẽ mỉm cười…
Bài viết liên quan