Đau thương qua rồi chương 54 | Hạnh phúc vỡ òa

14/01/2024 Tác giả: Hà Phong 287

Khi chuông reo, Bảo Long, Bá Trọng và đội ngũ bác sĩ nhanh chóng đến phòng vô trùng. Sau khi kiểm tra chỉ số sinh tồn, Bảo Long nhìn Bá Trọng và nở một nụ cười:

  • Anh tỉnh rồi, mọi thứ ổn cả, thằng này số khỏe thật! Ngón tay của Lê Minh bắt đầu di chuyển, tất cả mọi người đứng như đinh đóng cứng, quan sát mọi biểu hiện của anh. Tuệ Lâm đứng sau những bác sĩ với bộ áo trắng, cô không dám nói gì, chỉ cố ngắm nhìn vào. Sau một khoảnh khắc, cô thấy mắt anh di chuyển và mở ra từ từ. Bá Trọng đùa cợt với tay trước mặt Minh:
  • Ông thấy tôi không? Khóe miệng của Minh nhếch lên, anh nói:
  • Bác sĩ Trọng! Bảo Long cười tươi:
  • OK, thức tỉnh rồi đấy, ông đã làm anh em tôi lo lắng, từ tối qua đến giờ tốn bao nhiêu công sức, mồ hôi và nước mắt. Giọng nói nhỏ nhẹ của Minh vang lên:
  • Tưởng tôi chết nên khóc à? Hoặc có gì đâu mà tốn nước mắt? Bá Trọng cười:
  • Ừ, Long khóc lóc như điên trông thật tội nghiệp. Tôi quên quay video lại gửi Đan Thư xem chơi! Mấy bác sĩ cũng cười sảng khoái. Lâm hạnh phúc khi thấy anh Minh tỉnh lại, nhưng cô không dám xen vào. Minh cố gắng di chuyển tay, ánh mắt anh liếc xuống phía dưới và nói:
  • Ê, tôi gặp chấn thương à? Và Sonic đâu rồi? Lâm sắp chen lời thì thấy Bá Trọng quay lại và làm dấu im lặng. Các bác sĩ rời đi, chỉ còn lại Trọng, Long và Tuệ Lâm. Lúc này, cô mới tiến lại gần anh Minh. Minh lặp lại câu hỏi:
  • Sonic ở đâu? Bá Trọng nhìn cô vài giây rồi nói:
  • Thằng bé… Minh quay đầu nhìn một vòng, chỉ thấy những khuôn mặt không thể hiện sự vui sướng gì cả, anh nói:
  • Sao thế? Tôi nhớ đã đẩy nó ra rồi mà? Bảo Long nói nhỏ:
  • Ờ, thì đấy… nhưng giờ nó… Minh nghiêm túc:
  • Nói nhanh, thằng bé ở đâu? Nhìn bộ mặt nghiêm túc của Minh, Bá Trọng thở dài:
  • Nó… đang ngủ ngoài kia với cậu Tiến! Nhìn Lâm và Long cố nén cười, Minh thở hắt ra và liếc Trọng:
  • Hết chuyện đùa à? Trọng cười tươi:
  • Ừ, lâu rồi bận không có thời gian đùa, nên kiếm chuyện đùa chơi một lần! Giờ ra bảo Thăng về luôn đây, việc còn lại có bác sĩ và vợ ông lo nhá! Minh nhăn nhó:
  • Ơ, sao vội thế? Cả hai anh bạn cùng đồng thanh:
  • NHỚ VỢ! Hai anh bạn cười đùa rồi bước đi, Minh nhìn Lâm đầy nuông chiều:
  • Phải hoãn ngày cưới chậm lại rồi, anh tệ thế này sao mặc vest được. Kiểu gì bố mẹ cũng mắng anh xối xả vì sự chậm trễ này. Lâm trố mắt:
  • Cưới hỏi gì? Anh đang thế này, sống là may rồi ý. Làm người ta khóc hết nước mắt. Minh cười nhẹ:
  • Ban nãy có người bảo vợ và Sonic khỏe rồi, chờ anh dậy để làm đám cưới mà? Lâm ngạc nhiên:
  • Ơ, anh nghe được hả? Em tưởng anh mê man chứ? Minh nhìn cô đầy nhu tình:
  • Nghe hết chứ, chồng em có điếc đâu. Nhưng nghe vợ bảo không dậy sẽ kiếm ông khác nên phải mở mắt chớ! Lâm nhìn Minh đầy nghi ngờ, nhưng thôi, anh sống là cô mừng lắm rồi. Lúc đó, Lâm thấy bóng dáng của anh Tiến bế Sonic ở phía ngoài phòng vô trùng, con đã tỉnh ngủ và cũng được các cô y tá khoác bộ đồ vô trùng rộng thùng thình. Biết anh Tiến muốn Sonic vào với Minh, Lâm nói:
  • Để em bế con vào! Cô đi ra mở hé cửa, Tiến đưa bé cho Lâm rồi nói:
  • Hai đứa cứ nói chuyện đi, lát anh vào thăm sau! Lâm gật đầu rồi bế con vào. Thằng bé thấy Minh thì cười toe toét, Lâm ôm chặt con rồi nói:
  • Bố đang bị đau, chưa bế Sonic được đâu, con phải ngoan bố sẽ nhanh khỏe!

Cu cậu, ngồi an nhàn trong vòng tay mẹ, đôi mắt to tròn không ngừng nhìn chằm chằm vào Lê Minh. Anh cười nhẹ:

  • Bố nhớ Sonic lắm, sớm thôi, bố sẽ chơi với con thường xuyên. Tuệ Lâm nhìn anh với ánh mắt đầy yêu thương, không biết phải diễn đạt những tâm tư của mình thế nào. Cô chỉ có thể nhìn và biết ơn Trời vì đã đưa anh trở về bên mẹ và con cô. Minh quay đầu nhìn cô:
  • Sao thế? Nhìn vợ mà anh không quen. Lâm nhếch mép:
  • Chẳng phải đùa hả? Anh có biết em sợ như thế nào không? Em rất sợ đấy! Minh chạm nhẹ vào tay cô, ngón trỏ vuốt nhẹ và nói:
  • Anh đã quay lại rồi, không có gì phải lo lắng cả, tin không em kiểm tra đi! Mặc dù anh vẫn đang mắc băng bó và dính dầu, nhưng anh vẫn đùa giỡn để làm cho cô vui. Lâm cười mà nước mắt cứ rơi… Mấy tháng sau… Tại bờ biển tuyệt vời, một sân khấu ấn tượng đã được thiết lập. Đây là lễ cưới của Lê Minh và Tuệ Lâm, một sự kiện trọng đại sau những thách thức mà họ đã vượt qua để đến với nhau, được kết nối bởi tình yêu, niềm tin và sự chân thành. Hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời không còn đỏ chói lọi mà trở nên nhẹ nhàng trải dài trên bề mặt biển. Ông Đặng Hùng dẫn cô con gái lên sân khấu, đặt tay cô vào tay Lê Minh và nói:
  • Ba trao con cho hai đứa, phải hạnh phúc nhé! Lê Minh gật đầu:
  • Con cảm ơn ba mẹ đã sinh ra và dạy dỗ vợ của con. Ba yên tâm, con sẽ làm hạnh phúc cho cô ấy! Bông hồng xanh trên tay cô được anh tự tay cắm, tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt và vĩnh cửu của họ. Dưới đó, bố mẹ Lê Minh hồi hộp theo dõi ngày trọng đại của con, mẹ Tuệ Lâm nắm chặt khăn lau nước mắt. Cô con gái bé bỏng của bà đã trải qua biết bao khó khăn, bị chính bà đối xử không công bằng. Bây giờ bà hiểu rồi, không có gì đáng sợ như sao chổi cả, chỉ là sự định kiến và sự ích kỷ khiến bà không biết trân trọng những khoảnh khắc bên con. Không chỉ bố mẹ hai bên, mà cả vợ chồng anh Tiến chị Chi, anh Bá chị Thảo, anh Hoàn và nhóm bạn soái ca đều hồi hộp theo dõi những khoảnh khắc quan trọng này. Lê Minh nhìn sâu vào đôi mắt của Tuệ Lâm:
  • Đặng Tuệ Lâm, anh hứa sẽ mang đến cho em một đám cưới cổ tích và cuộc sống hạnh phúc, mặc dù anh đã đến hơi muộn và thực hiện hơi chậm. Cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh, giúp anh hiểu rõ về tình yêu và giá trị của hạnh phúc. Anh hứa sẽ không bao giờ rời xa em và các con. Tuệ Lâm, anh yêu em! Anh nói xong và đưa nhẫn cho cô, cặp nhẫn được trang trí với viên kim cương lấp lánh và chữ in hai chữ ML rất tinh tế. Tuệ Lâm cũng đeo nhẫn cho anh rồi bày tỏ xúc động, nói nghẹn ngào:
  • Cảm ơn chồng đã chịu đựng mọi đau khổ thay em và luôn ở bên em vượt qua những khó khăn. Cả khán đài đều đang tràn ngập cảm xúc, khi một chàng bé lặng thầm bước lên:
  • Ba…ba…mẹ…mẹ… Mọi người đang ở trong bầu không khí của niềm hạnh phúc thì đột nhiên “ồ” lên một tiếng ngạc nhiên khi Sonic, trong bộ vest trắng lịch lãm, điều chỉnh chiếc nơ cười mím mỉm, bước đi chậm rãi. Minh ôm cậu bé lên, hôn lên má Sonic rồi nhìn Lâm hạnh phúc:
  • Vậy giờ anh đã đủ tư cách làm chồng em chưa? Lâm cười:
  • Chưa đủ! Anh chàng Tổng giám đốc giở trò:
  • Này Đặng Tuệ Lâm, hôm nay là lễ cưới của chúng ta rồi đấy, hãy xác nhận một lần nữa nhé, giấy đăng ký kết hôn đã kí đầy đủ rồi đấy!
!
ChatGPT

Lâm bật cười hồn nhiên:

  • Anh bảo là anh nói chưa đủ điều kiện à. Anh không chỉ đủ làm chồng em mà còn làm bố cho các con em nữa chứ! Anh bế cả cô và Sonic lên, cả hai trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào và hạnh phúc dưới sự chúc phúc của mọi người…

Tối hôm đó, tại ngôi Biệt Thự mang cái tên ngắn gọn và độc đáo là “LÂM”, Tuệ Lâm ôm cổ Lê Minh:

  • Chồng ơi, không biết Sonic có thể ngủ với bà vú ở chung cư mà không có bố mẹ không nhỉ? Lê Minh nhìn cô:
  • Ồ không, chứ không lẽ đêm tân hôn để con thấy hết à? Lâm ngơ ngác:
  • Thấy gì? Có phải lần đầu tiên em ôm anh ngủ không? Anh bế cô lên:
  • Muốn biết thấy gì thì đi theo anh! Đặt cô xuống giường, trong ánh đèn yếu ảo, anh liếc nhìn môi cô, tay anh nhanh chóng mở những chiếc cúc áo của cô. Tay cô cũng bắt đầu từng chút mở từng chiếc cúc áo của anh. Giọng anh đầy khêu gợi vang lên:
  • Vợ sẵn sàng chưa? Lâm mỉm cười:
  • Sẵn sàng từ kiếp trước! Khóe miệng của ai đó nhếch lên, ánh mắt nhu tình dõi theo cô, từng cử động nhẹ nhàng, từng thở dốc nhẹ nhàng. Cặp môi của anh chạm nhẹ vào môi cô, nhẹ nhàng như lời anh gõ cửa trái tim của cô. Có lẽ tình yêu là sự khám phá, khám phá từ nụ hôn, từ ánh nhìn, từ tư duy và thái độ, khám phá đến tai xinh xắn trong tiếng thở dốc ngập tràn thì thầm. Môi anh nhấm nháp rồi hồi lưu mật ngọt trong cơ thể cô, khám phá cơ thể cô như một sự trân trọng, tiếng anh lẻn vào bên trong căn phòng:
  • Chỗ này… từ nay… là của anh! Tuệ Lâm mỉm cười, ôm đầu anh và đưa môi vào nụ hôn nồng thắm. Đôi môi cuốn hút vì cử chỉ đó vẽ nên những đường cong quyến rũ, và nhấn nhá những đốm nhũ hoa, ngậm nhẹ rồi thả ra khiến cả cơ thể Tuệ Lâm rạo rực, vùng lên trong sự vặn vẹo khó tả. Những âm thanh khó định rõ phát ra nhẹ nhàng từ cổ họng Lâm, rồi trở nên mạnh mẽ khi anh được kích thích. Cô ôm lấy anh, Minh nhẹ nhàng để cho cô thoải mái hơn. Cô nghiêng người và chợt nhoài lên khiến đôi mắt Minh lóe lên ánh sáng thú vị. Hai đồi bồng đào lại được anh hưởng ưu đãi nhẹ nhàng. Tuệ Lâm cũng không hiểu tại sao lại mạnh mẽ như vậy, đây có lẽ là lần đầu tiên cô làm như thế… Cả hai cơ thể trần trụi quấn quýt lấy nhau, làm cho tấm ga cao cấp trên giường bị xô đẩy, lệch lạc rồi nhăn lại. Lê Minh trườn lưỡi xuống vùng bụng của Lâm rồi dừng lại tại chốn riêng tư. Anh đùa giỡn chiếc lưỡi xung quanh đó khiến Lâm không chịu đựng nổi, tay cô túm chặt vai anh, chân co lại rồi duỗi xuống. Dòng nước rỉ ra khiến Lâm như hóa điên, cô vô thức nói:
  • Minh…chỗ đó…

Bởi vì Tuệ Lâm đã hiểu rằng mình không còn giữ được sự thuần khiết khi ở bên Lê Minh, nhưng anh chàng này đã lờ tất cả những lời khuyên đó, nâng niu cô như một ngọc quý. Chốn riêng tư giữa họ đã trở thành một bản hòa nhạc đầy mãn nhạc. Tuệ Lâm không kìm được tiếng kêu rên:

  • Em… em…không chịu…được nữa. Lê Minh thả lỏng cơ thể và chìm đắm vào sự hòa mình với cảm xúc. Tiếng thở hổn hển, âm thanh của cơ thể va chạm tạo nên bản hòa nhạc mãnh liệt. Tốc độ của anh ngày càng tăng nhanh. Cảm giác của Tuệ Lâm như bùng nổ, và cả hai đều mê đắm trong khoảnh khắc hạnh phúc đỉnh cao. Lê Minh, với bản năng của mình, hô hấp mạnh vào cơ thể của Tuệ Lâm. Cô ôm chặt tấm lưng ướt của anh và thể hiện sự phối hợp tuyệt vời. Khi anh rời khỏi cô, mọi thứ xung quanh vẫn còn đầy cảm xúc hạnh phúc. Cô để anh ở trong mình, cảm nhận mỗi khoảnh khắc hạnh phúc đó. Sau một thời gian, cô thì thầm:
  • Anh chồng, chắc anh mệt rồi, phải không? Lê Minh vẫn im lìm, không nói lên điều gì. Tuệ Lâm lo lắng hỏi mấy lần, anh chàng Tổng giám đốc mới nhìn cô:
  • Sao, cậu nghĩ tôi mệt quá không thể đứng dậy à? Tôi sẽ cho cậu biết ai mới là người thực sự mệt! Anh rút ra khỏi cô, làm cho cô hoảng sợ:
  • Anh, chồng à… làm sao vậy? Chồng… Anh Tổng giám đốc nằm yên, mặt không lên tiếng gì. Lâm hoảng sợ gọi:
  • Anh Minh, anh làm sao vậy? Anh chồng… Cuối cùng, anh mới lên tiếng, nói nhẹ:
  • Lâm à, đừng lo lắng, chồng đây không sao cả! Rồi anh nghỉ ngơi và nhìn cô mỉm cười:
  • LÂM, ANH YÊU EM!

Hai năm sau… Tiếng chuông cổng vang lên, Tuệ Lâm đang tại tỉa cây trong vườn hoa của Biệt thự mang tên mình. Cô nói vọng vào nhà:

  • Vú ơi, vú giúp con xem ai đang gọi cổng vậy, chắc chồng đang làm việc ạ! Bà vú ra cổng. Người đàn ông đứng trước mặt bà, ngay cả khi chỉ nhìn một lần, bà nhận ra:
  • Cậu… cậu đến đây làm gì? Trần Hải, với vẻ ngoại hình lịch lãm trong bộ vest đen, mỉm cười:
  • Bà đừng lo, tôi chỉ đến thăm mọi người thôi! Ngay lúc đó, Lê Minh bước ra và nở nụ cười:
  • Hải mới về à? Vào đi! Anh quay về phía bà vú:
  • Cậu ấy đã thay đổi, bà hãy yên tâm nhé! Trần Hải theo Lê Minh vào nhà, còn Tuệ Lâm từ ngoài vườn rửa tay và bước vào. Khi nhìn thấy Trần Hải, cô ngạc nhiên:
  • Anh… anh…
  • Lê Minh chủ động đưa bé Anna cho vợ và mời cô ngồi gần, sau đó nói:
  • Vợ, anh Hải mới về thăm, cứ ngồi đây, anh sẽ kể cho cả gia đình nghe. Sonic ơi, nhanh lên! Sonic, một cậu bé ba tuổi năng động, chạy đến và nằm lòng ông Minh. Minh vui vẻ hỏi:
  • Đây là bố Hải đấy, Sonic à. Bố Hải về thăm gia đình mình đó. Này, Sonic có biết không, con là đứa may mắn lắm đấy, có hai ông bố chăm sóc cả, thế nên đừng nghĩ quá nhiều nhé. À, bố Hải mang trái cây cho con đây. Trần Hải cảm thấy xúc động, đôi mắt đỏ hoe, đứa con kế vừa giống anh vừa giống cô đang đứng trước mắt mà anh không dám nâng niu. Lê Minh nhìn vào Sonic và nói:
  • Con trai, bố có một bí mật muốn kể cho con đó. Con là đứa rất may mắn, vì có tận hai ông bố yêu thương con nhiều lắm. Đây là ông bố Hải, cũng là ông bố của con đấy. Hồi trước bố Hải đi làm xa, giờ mới trở về thăm gia đình. Này, bố Hải mang trái cây cho con đây, nhớ ăn nhé!

Trần Hải không kìm được nước mắt, lòng biết ơn vị người đàn ông cao thượng trước mắt. Anh chỉ nắm lấy giỏ trái cây, rồi từ từ chuyển sang cầm quả táo để đưa cho Sonic:

  • Đúng vậy, bố đã mua quả táo này cho Sonic. Có được ôm bố không con? Nhận được sự đồng ý của Sonic, Trần Hải ôm bé vào lòng, nhấc cao và hôn lên má, trán và đôi má đáng yêu của con. Hải cảm thấy hạnh phúc, nhưng đồng thời, anh cũng hiểu rằng ôm con trong vòng tay là một điều không thể nào quá đặc biệt. Sonic tiếp tục vui đùa với Anna, cầm quả táo mà Hải vừa đưa cho anh. Hải rút tay ra, cảm ơn Minh với ánh mắt biết ơn:
  • Anh Minh, em mới học xong ở Anh và về nước hôm qua. Anh đã tạo điều kiện cho em học nâng cao trong suốt hai năm qua. Anh còn giới thiệu cho em công việc trong Tập đoàn. Anh đã chỉ cho em cách sống đơn giản, không sân si, và anh còn lo lắng cho tương lai của con em nữa… Anh Hải chuyển hướng ánh nhìn về Tuệ Lâm:
  • Tuệ Lâm, anh biết dù đã quá muộn nhưng anh vẫn muốn xin lỗi em về mọi thứ. Anh đã không biết trân trọng hạnh phúc mình đang có. Bây giờ anh đang lo cho sự nghiệp để bố mẹ được yên lòng. Anh Hoàn cũng đã lấy vợ, chắc em cũng biết rồi nhỉ? Cô ấy là một nhân viên của Shop, ít hơn anh ấy bảy tuổi, nhưng chị dâu rất thương hai con của anh Hoàn, nên anh thấy đỡ áy náy. Tuệ Lâm, em có thể tha thứ và cho anh thỉnh thoảng được gặp con không em không? Tuệ Lâm, người đang chứng kiến tất cả, cảm thấy bất ngờ và xúc động. Hai năm qua, cô đã sống hạnh phúc bên Lê Minh, nhưng cô không hề biết về những điều Trần Hải vừa kể. Cô nhìn về anh với ánh mắt tràn đầy tình yêu và biết ơn. Hải đã làm gì để xứng đáng với tình cảm lớn lao như thế này? Tuệ Lâm gật đầu đáp:
  • Chồng à, cảm ơn anh! Lê Minh nhẹ nhàng nói với vợ:
  • Vậy tối thưởng cho anh nhé! Tuệ Lâm đỏ mặt, còn Trần Hải chỉ cười tươi. Cả ba người đều cùng cười, nhưng giọt nước mắt cũng không ngừng chảy. Hai năm qua, không chỉ Minh và vợ mà còn cả gia đình anh Bá đã hỗ trợ Trần Hải học ở Anh. Sợ anh không thoải mái, họ giả vờ nói rằng Hải nhận được học bổng. Hải đã nỗ lực học tập và đạt kết quả xuất sắc, đánh bại mọi khó khăn, làm lại cuộc đời của mình. Giọt nước mắt ngày hôm nay chứa đựng lời xin lỗi, lòng biết ơn, và trên hết, niềm hạnh phúc khi mọi người đều hòa giải mọi thứ, từ bỏ sân si và oán hận.

Nhìn chung, trong mọi mối quan hệ, khi chúng ta biết trân trọng, hạnh phúc sẽ đến, khi không cố gắng giữ lấy những thứ không thuộc về mình, bình yên sẽ tìm đến, và khi nhìn nhận mọi thứ từ góc độ tích cực, hoan hỉ cho sai lầm và động viên những người mắc phải mà không chìm đắm trong oán trách, chúng ta sẽ có một cuộc sống ý nghĩa thực sự.

Bài viết liên quan