Đau thương qua rồi chương 8 | Đồ xui xẻo

07/01/2024 Tác giả: Hà Phong 57

Cả nhà thở phào nhẹ nhõm. Dù biết thời gian không còn nhiều, nhưng ít ra vẫn còn cơ hội để chăm sóc ông Quang. Sau một khoảng thời gian, ông Quang ổn định và được bác sĩ cho ra viện. Ông được chăm sóc đặc biệt với một chế độ riêng. Lâm và bà Liên trực tiếp chăm sóc, trong khi chị Loan và chị Thảo chỉ thỉnh thoảng ghé qua.

Một buổi chiều chủ nhật, Lâm nấu súp và mời ông Quang ăn. Ông cười nhẹ, giọng yếu hơn nhưng vẫn cố gắng:

  • Bố tự dậy được, con bầu bí không phải nâng đỡ đâu.

Lâm đặt bát súp lên bàn và đỡ ông Quang, nói:

  • Con làm được, con khỏe lắm bố yên tâm đi!

Cô biết việc ông Quang đứng dậy là khó khăn, nhưng ông luôn cố gắng để không làm phiền đến vợ con. Lâm kê thêm một chiếc gối mềm sau lưng ông và thổi thổi thìa súp cho ông. Cô mỉm cười:

  • À, sáng nay con đi siêu âm ở ngoài, bác sĩ nói cháu trai của bố rất khỏe mạnh ạ!

Ông Quang, mặc dù mệt nhưng đôi mắt ông hấp háy niềm vui:

  • Ừ, con cố ăn uống. Bố thấy con vẫn xanh lắm. Công ty thằng Hải mới đi vào quỹ đạo, nên con đừng buồn nó nha. Ba cô con dâu, con là út nhưng thiệt thòi nhất. Bầu bí mà còn phải chăm sóc ông già này!

Lâm lắc đầu:

  • Dạ không ạ, được chăm sóc bố là con vui lắm. Bố luôn động viên và giúp đỡ con, con chỉ mong bố mạnh khỏe thôi!

Ông Quang cười nhẹ:

  • Ừ, bố sẽ khỏe, khỏe để còn bế cháu chứ!

Nói đến đó, ông ôm ngực ho một tràng dài. Lâm vỗ sau lưng ông:

  • Bố, bố ơi…

Ông Quang, hơi đỏ tái mặt, nói:

  • Không sao, bố ăn xong rồi, súp ngon lắm!

Lâm xoa xoa bàn tay ông:

  • Dạ con cảm ơn bố, con đỡ bố nằm xuống nhé!

Ông Quang gật gật và để Lâm đỡ xuống. Đắp tấm chăn mỏng ngang ngực ông, cô cầm bát đi rửa, còn bà Liên từ ngoài vườn vào ngồi với chồng.

Vườn lau xong tay, cô nghe giọng bà Liên hốt hoảng:

  • Ông ơi… ông ơi ….

Lâm vội chạy vào. Ông Quang nằm thở dốc trên tay vợ. Lâm nước mắt nhòe nhoẹt:

  • Bố ơi! Bố làm sao thế này? Bố ơi!

Nhưng cô không nghe ông nói gì nữa. Tiếng thở đứt quãng ngắn dần rồi thở hắt ra. Tay ông run run. Ánh mắt đưa nhìn vợ rồi sang Lâm, ánh mắt chất chứa bao điều muốn nói mà như không thể. Đôi môi run rẩy không mở nổi. Vừa lúc đó, nghe tiếng của mẹ và vợ, Hải vội chạy vào. Vì hôm nay là chủ nhật nên anh ở nhà mà. Nhìn một màn trước mắt, Hải lao lại đỡ lấy bố từ tay mẹ:

  • Bố, bố ơi, bố làm sao vậy?

Ông Quang đưa mắt nhìn con trai út, một dòng nước mắt bất chợt lăn ra từ đuôi mắt của ông. Bố của Hải nấc lên một cái rồi đôi mắt từ từ khép lại trên tay anh. Bà Liên gào lên:

  • Ông ơi, ông mở mắt nhìn tôi đi ông ơi…

Còn Tuệ Lâm mở to mắt trân trân nhìn người bố chồng hiền từ, cô như không tin vào những gì mình đang thấy. Nụ cười hiền lành ấy tắt mất rồi, đôi mắt luôn động viên cô mỗi ngày ấy đã nhắm chặt thật rồi. Lâm lắp bắp:

  • Không…. không thể nào…

Cô quay sang Hải:

  • Anh ơi, chắc bố mệt nên nhắm mắt chút thôi, anh gọi cấp cứu đi anh! Hải run rẩy đưa ngón tay lên mũi ông Quang rồi lắc đầu, giọt nước mắt đem theo bao tình cảm cuối cùng cũng lăn dài trên gò má:
  • Không, bố đi rồi… Tuệ Lâm lắc đầu nguầy nguậy, tay cô ra sức xoa bóp chân tay ông Quang:
  • Không, ban nãy bố vẫn còn nói chuyện với em mà, anh tin em đi, bố chỉ ngủ thôi… Hải nhẹ nhàng đặt bố xuống gối và ôm lấy mặt:
  • Sao bố không đợi con thành công ạ bố? Con trai bất hiếu rồi… Nói xong, anh quay ra gọi điện cho vợ chồng anh Bá và anh Hoàn đang ở shop. Chỉ mười phút sau, mọi người đã có mặt đông đủ. Anh Bá đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn tỏ ra điềm tĩnh:
  • Vậy là bố cũng mãn nguyện rồi, chúng ta đã làm mọi điều có thể cho bố rồi, giờ tập trung lo hậu sự cho bố thôi! Anh Hoàn lau dòng nước mắt và gật đầu:
  • Đúng rồi đấy. Mọi người đừng khóc nữa. Con nghĩ bố cũng không nuối tiếc gì đâu, chú Hải lấy vợ muộn nhưng thím Lâm cũng kịp mang bầu, bố cũng trọn vẹn rồi. Thím đã chăm sóc bố chu đáo tận tình rồi! Hoàn vừa dứt câu, chị Loan nghẹn ngào:
  • Bố … sao bố không đợi chúng con về? Chúng con cố gắng làm việc ngày đêm để có uy tín, để báo tin vui cho bố mà! Rồi Loan quay sang Lâm:
  • Hôm qua chị sang bố vẫn ổn mà thím? Sao nay nhanh thế? Lâm thật thà kể lại mọi chuyện chiều nay. Nghe xong, trong khi hai anh trai gật đầu vẻ thấu hiểu và giục mọi người đi lo thủ tục thì Loan rít lên:
  • Thím đúng là đồ sao chổi. Ngày trước thím chưa về, bố vẫn bình thường. Từ ngày thím về đây, bố yếu hẳn đi. Chiều nay thím cho bố ăn cái quái gì mà ra nông nỗi này? Anh Hoàn kéo vợ ra ngoài:
  • Em có thôi đi không? Trong lúc này mà em vẫn đôi co được à? Chị Loan cau mày suy nghĩ rồi bỏ vào trong cùng mọi người lo cho ông Quang. Những lời chị Loan nói như nhát dao đâm vào trái tim Lâm. Có thể chị nhất thời nóng vội mà nói ra những lời độc địa ấy, nhưng Lâm hiểu một phần là do chị không thương mình. Tuy nhiên, giờ không phải là lúc nghĩ điều đó nên cô Im lặng cùng mọi người lo công việc. Khoảng một giờ đồng hồ sau, cô bác ở quê cũng lên, mọi việc được phân công, sắp xếp cụ thể. Tiếng trống kèn ai oán nghe thê lương trong đêm tĩnh mịch…

Sáng hôm sau… Vậy là cuối cùng ông Quang cũng trở về với đất mẹ. Đến giờ này, Lâm vẫn không tin rằng bố chồng cô đã ra đi. Những lời trăng trối của ông khiến Lâm thấy thương vô cùng. Nằm trên giường bệnh nhưng ông vẫn luôn an ủi cô. Cảm giác trống trải, tiếc nuối dâng trào trong cô khiến đôi mắt buồn đã sưng đỏ vì khóc. Mới sáng sớm, thím Năm thấy cô đang sửa soạn đồ lễ thì nhắc khẽ:

  • Lâm ơi, con đang mang thai, chú ý giữ gìn, lát nữa đừng quỳ lâu, có thể thì xin được ngồi đi. Vả lại, con cũng đừng đưa bố ra nghĩa trang, họ kiêng kị lắm đấy! Cố gắng giữ cho em bé! Lâm buồn bã lắc đầu:
  • Không đâu thím ơi, thím đừng lo, nghĩa tử là nghĩa tận. Đoạn đường cuối của bố, chẳng lẽ con không có mặt? Thím Năm đưa bát cháo giục Lâm ăn để lấy sức. Cô cố húp mấy thìa rồi nói:
  • Con cảm ơn thím!

Thím Năm vừa xong việc chuẩn bị lễ cúng, thì bất ngờ thấy Loan xuất hiện. Loan tiến đến gần Lâm và thì thầm:

  • Khi nào công việc của bố xong, tôi sẽ nói chuyện với em. Loại người như em đi đến đâu làm đến đó, xui xẻo cho gia đình. Chẳng biết khi em còn ở trong nhà này, những chuyện gì sẽ xảy ra! Trong tình thế khó khăn, Lâm không muốn làm rối thêm tình hình nên cô im lặng và quyết định bước lên nhà trên. Tuy nhiên, tâm hồn đen tối trong Loan chưa hề dịu bớt, cô ta tiếp tục thì thầm ác ý vào tai Lâm:
  • Em không xứng làm dâu nhà này. Bố chết vì em đấy! Lâm, đang cảm thấy khó chịu với sự áp đặt, không thể kiềm chế được lòng tức giận, quyết định tấn công lại Loan bằng một cú tát mạnh vào mặt chị dâu:
  • Nếu chị thấy những lời mình nói quá khó nghe, chị có thể giữ cho mình yên bình! Vào lúc đó, một giọng nói đầy quyết liệt vang lên:
  • Lâm, mày làm cái gì đấy hả???
Bài viết liên quan