Đoạt cháu dâu chương 24 | Tráo hồ sơ

22/12/2023 Tác giả: Hà Phong 77

Lúc này, khi xe gần đến ngã rẽ để về nhà, điện thoại của Tú Chi gọi. Mở túi xách, tôi nhận máy và chưa kịp nói gì, Tú Chi đã nói trước.

– Mày ở đâu vậy? Ở nhà, tao đến rước mày nhé.

– Tao không ở nhà. Có chuyện gì vậy?

– Anh Trọng Khôi gọi, nói là đồ của mày xong rồi. Tao đến chở mày đi lấy luôn.

Tôi hiểu ý nó, cười nói:

– Đúng không? Hay là mày muốn gặp anh ta, nói ngay đi, không cần dùng chuyện của tao để bày đặt nữa.

– Mày hiểu tao lắm Uyên Lam. Nhưng cái đó người ta gọi là tiện cả đôi đường.

– Ừ, tao hiểu mày, thế thì mai tao qua lấy được không?

– Tao nghe anh Khôi nói là anh ấy có chuyến hội thảo ở nước ngoài, mấy ngày mới về, nên anh ấy bảo tao kêu mày đến lấy ngay bây giờ.

Tôi nghe vậy hơi phiền lòng vì bây giờ đang có anh Gia Khiêm đi cùng, sợ về muộn khiến nhà lo lắng thêm. Nhưng nếu chờ đợi, có thể có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Nghĩ kỹ, tôi nói:

– Tao đang ở ngoài đường, ghé qua đây lấy ngay.

– Vậy mày đợi tao, tao cũng sắp đến.

– Người ta thích trai lẹ, thấy tao là lẹ ghê.

– Kệ tao.

– Ừ, tao tắt máy nha, chút gặp ở bệnh viện.

Sau khi tắt máy, tôi nhớ ngay là Tú Chi gọi từ sáng mà không để ý. Cả ngày nay không thấy cuộc gọi hay tin nhắn gì, nghĩ là có lẽ nó bận, tôi không muốn phiền nên chờ nó về, sẽ kể lại mọi chuyện sau.

– Chú quay xe lại, đưa tôi về bệnh viện Tâm Đức đi.

Người lái xe gật đầu và quẹo xe ngược lại. Lúc đến trước cửa bệnh viện, sau khi thanh toán, tôi đưa anh Gia Khiêm ra ngoài. Nhìn thấy không phải nhà, tôi nói:

– Đây không phải nhà mình.

Tôi giải thích với anh:

– Đây là bệnh viện, chưa phải nhà mình.

– Sao lại đến bệnh viện? Lúc nãy anh đã khám rồi mà, anh muốn về nhà thôi. Anh sợ lắm.

– Không phải đưa anh đến khám mà là do việc của tôi. Ghé đây chút rồi sẽ về nhà.

Anh nghe và gật đầu. Tôi đứng đợi xem Tú Chi đến chưa, có lẽ nó đã vào trong trước, nên tôi dẫn anh Gia Khiêm vào. Nhưng chỉ đi được vài bước, tôi nghe tiếng Tú Chi gọi từ xa.

– Uyên Lam! Chờ tao với.

Tôi dừng lại và thấy nó chạy tới. Khi đến gần, nó thở hổn hển nói:

– Tao bảo mày chờ rồi mà, sao mày đi trước thế?

– Ai kêu mày lâu quá chứ, tao đang gấp mà chờ mày hơn 15 phút rồi đó.

– Tao bị kẹt xe nên mới đến đây, đây là ai vậy, ngon trai quá.

Tú Chi nhìn anh Gia Khiêm và nói:

– Đây là bạn em nên đừng sợ nhé.

Anh hiểu và gật đầu, sau đó tôi nói với Tú Chi:

– Anh trai tao đấy. Anh ấy có vấn đề về sức khỏe.

Tú Chi nhớ ra:

– À, tao nhớ rồi. Sao mày lại dẫn anh ta theo, vướng bận tay chân vậy?

– Thực ra hôm nay tao đưa anh ta ra ngoài chơi, cũng gặp chút rắc rối nhưng đã giải quyết xong. Định về nhà thì mày gọi đến, nên tao ghé đây luôn.

– Ừ, vậy thôi. Mình vào trong đi.

Cả ba chúng tôi đồng loạt bước vào bên trong bệnh viện. Nhờ đã đến lần trước nên quen đường đi, không bị lạc lẻo. Khi lên tới phòng của Trọng Khôi, Tú Chi đưa tay lên gõ cửa.

” cốc….cốc…cốc ”

Trong tiếng vọng ra từ bên trong, Trọng Khôi mời chúng tôi vào.

– Ai đó? Mời vào.

Tú Chi đẩy cửa mở và bước vào trước, tôi cùng anh Gia Khiêm đi theo sau. Khi nhìn thấy chúng tôi, Trọng Khôi có vẻ bất ngờ, đứng dậy từ bàn làm việc nói:

– Là hai em à? Anh còn tưởng ai đến giờ này, tại anh cũng chuẩn bị tan ca để về và chuẩn bị cho chuyến bay sớm. Còn người này là ai?

Anh ta hướng đến anh Gia Khiêm để hỏi, tôi liền trả lời.

– Biết anh có việc, tôi tranh thủ đến lấy đồ. Còn đây là anh trai tôi, con trai của cô Lệ.

– À, nói vậy, đây là cháu của Tuấn Vỹ à? Người mà anh có kể về việc vấn đề sức khỏe và nhờ anh kiểm tra. Anh có nói đưa đến để kiểm tra mới biết, nhưng Tuấn Vỹ bận nên chưa đưa đến. Vậy đây có phải là người mà Tuấn Vỹ nói không?

Tôi gật đầu.

– Anh nói đúng đó, anh ta không phải bị từ khi mới sinh ra, chỉ là do tai nạn té từ cầu thang khi còn nhỏ nên mới bị như thế.

Anh Gia Khiêm bị Trọng Khôi nhìn, hơi sợ sệt nên cầm chặt lấy tay tôi và né sang phía sau tôi. Thấy anh vậy, tôi phải trấn an giải thích.

– Đừng sợ, anh ta là người tốt, đều là bạn của tôi.

– Bạn Lam Lam thì cũng là bạn của anh.

Tôi gật đầu.

– Đúng rồi.

– Thôi, hai em và anh ta qua ghế ngồi đi. Cứ đứng mãi vậy.

Tôi dẫn anh Gia Khiêm đến ghế và làm anh ngồi xuống. Tú Chi cũng ngồi bên cạnh. Trọng Khôi đi lại bàn làm việc của mình, lấy bìa hồ sơ và mang đến.

– Đây là những thứ em cần.

Tôi lấy bìa và cảm ơn.

– Cảm ơn anh.

– Không có gì, đều là người quen, đừng ngần ngại.

– Mai anh bay mấy giờ?

Tú Chi hỏi, anh ta trả lời ngay.

– 5h là anh bay.

– Bay sớm thế? Vậy khi nào anh trở về?

Tôi nghe Tú Chi hỏi và thấy nó có vẻ buồn bã, nhưng tôi không biết làm gì để giúp nó, chỉ có thể im lặng. Tôi mở bìa hồ sơ và xem, bên trong có hai phần, một là tờ kết quả siêu âm của chị Liên, cho biết cô ta mang thai 8 tuần. Tờ còn lại là thông tin về viên thuốc và thành phần của nó.

– Lần này anh đi hội thảo ngành y bên Mỹ, chắc tuần anh mới về.

Trọng Khôi trả lời Tú Chi, và nói tiếp:

– Em đừng buồn, em có gì anh sẽ giúp.

– Lâu vậy à anh?

Anh ta cười và nói:

– Nhanh lắm rồi đó em, trước anh đi có khi cả tháng đấy.

Tú Chi nghe xong thở dài.

– Đi gì mà lâu vậy anh? Rồi lỡ anh có người yêu, chắc người ta nhớ anh quá héo hon luôn.

Trọng Khôi bật cười.

– Có thể vì điều đó nên đến giờ anh vẫn còn ế đấy, không ai dám yêu.

– Sao lại không dám chứ, anh đẹp trai tài giỏi thế này, có khối người mê.

– Khối đâu, anh không thấy, chỉ thấy cô đơn lẻ bóng đây này.

– Em cũng ế đây, anh và em có vẻ giống nhau đấy.

Tôi nghe Tú Chi nói mà nhìn nó, không ngờ nó tỏ ra mạnh mẽ đến vậy. Trọng Khôi nghe xong thì cười và nói:

– Em lại đùa.

Tú Chi khẳng định:

– Em không đùa.

Cùng lúc tiếng chuông điện thoại ở bàn làm việc của Trọng Khôi reo lên, anh ta đứng lên và nói:

– Anh đi nghe điện thoại tí.

Tôi gật đầu và nhanh chóng bỏ giấy tờ vào lại đúng vị trí. Tôi nói:

– Anh ta đi rồi về mà, mày cần làm mặt như đưa đám à?

– Mày không hiểu tao gì hết. Bây giờ ngày nào tao không gặp anh ấy là tao nhớ quay quắc luôn.

Tôi cười:

– Đến mức độ như vậy à?

– Còn hơn cả thế, giờ anh ấy đi cả tuần tao biết sao?

Tôi lắc đầu:

– Chưa đâu mà mày vậy, nhưng lỡ hai người yêu nhau chắc mày đeo dính như sam luôn quá.

– Thì phải vậy mà, nếu tao không giữ thì cô gái khác cướp mất sao?

– Ôi trời, Tú Chi ơi, chưa gì mà mày lụy quá rồi.

– Ê, thì tao sẵn cơ hội này đi du lịch luôn, kiểu như vô tình gặp nhau, lúc đấy lại có thêm cơ hội gần gũi.

– Mày nói thật à?

– Có gì hả?

– Không có gì hết, chỉ là mày quên công việc rồi à?

– Thì tao xin nghỉ tuần, có sao đâu. Thôi quyết định như vậy đi, chút về tao viết đơn mày xem đưa cho chị Liên giúp tao.

Trọng Khôi quay trở lại sau cuộc điện thoại và nói:

– Bây giờ anh có việc gấp, nên hẹn em khi anh đi công tác về sẽ gặp hai em nói chuyện sau nhé.

Tú Chi nhanh chóng nói:

– Dạ, vậy anh lo công việc đi, bọn em cũng phải về.

Tôi thừa hiểu nó đang gấp để làm gì, Trọng Khôi gật đầu và nói:

– Sẵn anh tiễn bọn em một đoạn luôn.

Tú Chi cười vui vẻ:

– Cảm ơn anh.

Sau khi rời khỏi phòng anh ta, chúng tôi vào thang máy để xuống sảnh dưới. Tôi đưa anh Gia Khiêm bước ra trước, còn Tú Chi lo dán mắt vào điện thoại nên đi sau. Lúc này từ đâu đó có người đâm vào tôi làm hồ sơ tôi rơi xuống, người vừa đụng vào liền nói:

– Tôi xin lỗi, để tôi nhặt lên giúp cô.

Tôi thấy người này đeo khẩu trang và mặc áo khoác blu trắng, tôi nghĩ có lẽ là người của bệnh viện nên không quá chú ý. Tôi khom người xuống nhặt, nhưng người đó đã nhanh nhẹn nhặt lên và đưa lại cho tôi.

– Của cô đây.

Tôi mỉm cười và nhận lại.

– Cảm ơn ạ.

Khi cầm lấy hồ sơ từ tay người đó, tôi chợt cảm nhận sự quen thuộc khi chạm vào ánh mắt của người đó, nhưng chưa kịp nhớ ra là ai, người đó đã rời đi mất.

– Đi về thôi, sao còn đứng lại chi vậy?

Tôi bất ngờ trước lời nói của Tú Chi.

– Ừ, về thôi.

Với hồ sơ trong tay, tôi dắt anh Gia Khiêm ra khỏi phòng và quên mất vụ va chạm trước đó. Tú Chi sau đó đưa xe đến để chúng tôi về Cao Gia.

Khi đến nhà, đã là gần 7 giờ tối. Dì Mạnh lên tiếng khi thấy tôi cùng anh Gia Khiêm.

– Sao về trễ thế con? Bà chủ đang lo kìa. Còn cô Lệ, dượng Triết thì lầm bầm từ chiều đến giờ?

Tôi hỏi dì:

– Bà ngoại đầu dì? Còn cô Lệ, dượng Triết có nhà không?

– Bà chủ đang ngồi trong phòng khách đợi con đấy. Còn cô Lệ đi chơi với mấy bà bạn rồi. Thường thì cô Lệ ngủ sớm lắm nhưng hôm nay lại đi chơi.

Tôi nghĩ có lẽ bà ngoại Cao đã thay đổi tư duy, chăng mà cô Lệ không bị ảnh hưởng nữa.

– Dượng Triết còn có vợ chồng cậu Thành và Thành Phát thì sao dì?

– Dượng Triết và cô Lệ đi cùng lúc, vẫn chưa về. Cậu Phát sau khi ăn cơm xong cũng lái xe đi mất. Vợ chồng cậu Thành thì nghe đâu nay đi dự tiệc khai trương gì đó của bạn.

Tôi nghĩ có lẽ ông Tiết đã đến nhà chị Liên. Tôi sẽ lật tẩy bản chất xấu xa của ông ta sớm.

– Dạ vậy mình vào nhà đi dì, để bà ngoại chờ lâu lại thêm lo.

– Ừ, mà…

Dì Mạnh có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại dừng lại, tôi hỏi:

– Còn chuyện gì nữa hả dì?

– À, không có gì đâu, chờ một chút con sẽ biết, vào nhà đi.

Tôi không quan tâm đến lời dì Mạnh, dắt anh Gia Khiêm vào phòng khách. Bà ngoại Cao nhìn thấy vui mừng chạy ra ôm tôi như đứa trẻ mừng thấy mẹ. Trong nhà, anh Gia Khiêm thân thiết với bà ngoại hơn nhiều so với tôi, vì vậy bà ngoại không chỉ là bà ngoại mà còn là ba mẹ của anh ấy. Bà ngoại Cao vỗ nhẹ lên đầu tôi và hỏi:

– Hôm nay con ra ngoài có vui không? Nói đi ngoại nghe.

Anh nói như đứa trẻ:

– Vui lắm bà ngoại, Lam Lam đưa con đi và mua giấy bút, à còn…

Tôi ho lên nhắc nhở anh, nên anh im lặng. Bà ngoại Cao thấy vậy và hỏi:

– Còn gì nữa? Có chuyện gì mà con giấu à?

– Dạ không có gì hết bà, chỉ là con định nói Tiểu Lam đưa con đi ăn gà ngon lắm.

Bà ngoại Cao cười vui:

– Ừm, nếu con thích thì bà ngoại sẽ kêu Uyên Lam thường xuyên đưa con ra ngoài chơi. À, Uyên Lam hôm nay trông chừng Gia Khiêm cũng mệt, nên nghỉ ngơi đi.

Tôi muốn bà xem hồ sơ từ bệnh viện, nên nói:

– Con có chuyện cần nói với bà ạ.

Bà ngoại Cao nhìn tôi.

– Dạ, đã có kết quả giấy xét nghiệm tђยốς cùng tờ siêu âm chứng thực người tình của ông Triết thật sự đã mang thai, con mới từ Ьệпh viện lấy về nên muốn cho bà xem qua ạ.

– Vậy à, đâu đưa đây, bà xem.

Tôi nhanh chóng đưa hồ sơ sang cho bà. Bà mở ra và sau khi nhìn vào, bà hỏi:

– Con nói đây là gì?

– Dạ, giấy siêu âm và giấy xét nghiệm tђยốς ạ.

Bà có vẻ thất vọng.

– Con ʇ⚡︎ự xem đi.

Tôi không hiểu, nhưng vẫn lấy hồ sơ lên xem. Tôi giật mình khi trên tay chỉ là một tờ giấy thông báo bình thường từ Ьệпh viện. Rõ ràng, lúc ở phòng Trọng Khôi, tôi đã xem và nhất định không phải là tờ giấy này.

– Sao lại như vậy? Con đã kiểm tra và cất vào đây cẩn thận mà.

Bà nhìn tôi suy nghĩ và sau đó hỏi:

– Vậy từ lúc con cầm nó đi về, có rời khỏi tay con giây phút nào không?

Tôi nhớ lại sự va chạm với người nào đó ở cửa thang máy và nói:

– Dạ có ạ, lúc con bước ra thang máy thì có người đâm vào con làm hồ sơ rơi xuống và người đó còn nhặt giúp con. Không lẽ…

– Rất có thể là người đó đã tráo giấy tờ trong hồ sơ của con.

Tôi sửng sốt.

– Nhưng người đó là ai ạ? Làm thế họ có lợi ích gì, hay là ông ta đã biết.

– Có thể lắm, nhưng bây giờ không chắc chắn được. Trong nhà đã không an toàn, cô phải cẩn thận. Có lẽ còn bản sao giống hệt giấy tờ đúng không?

– Con nghĩ là có, nhưng ông ta đã rời nước đi, nên chắc phải đợi ông ta về mới được.

– Ừm, tạm thời chờ người con nói về rồi tính tiếp. Con phải để ý cẩn thận, biết không?

Tôi gật đầu.

– Dạ, bà.

– Thôi con về phòng đi, bà nghĩ người xấu sớm muộn gì cũng sẽ bị vạch trần, dù họ cố che giấu đến đâu.

– Con cũng mong vậy, nhưng bà ơi…

Thấy tôi ngập ngừng, bà hỏi:

– Có chuyện gì con nói đi.

Tôi suy nghĩ và quyết định kể cho bà nghe về việc anh Gia Khiêm bị hại ở trung tâm. Sau khi nghe tôi kể lại mọi chuyện, bà tỏ ra tức giận.

– Nói thế nào cũng có người muốn Gia Khiêm ૮.ɦ.ế.ƭ sao, thằng bé không làm gì gây thù chuốc oán với ai mà họ lại ᵭộc ác muốn hại nó vậy.

– Bởi con thấy kỳ lạ, anh ấy từ trước đến giờ chỉ ở nhà thôi, làm gì quen biết ai. Nên con nghĩ người hại anh Gia Khiêm phải biết anh ấy và căm thù anh ấy mới có thể ra tay như vậy.

– Con nói phải, nhưng họ làm việc trong bóng tối chúng ta làm việc trong ánh sáng, nên rất khó. Thôi tạm thời để Gia Khiêm ở nhà đi, đợi khi nào tìm ra kẻ muốn hại rồi tính tiếp.

– Dạ, bà.

– Muộn rồi, con về phòng nghỉ đi.

Tôi nhận ra vẻ mặt lo lắng của bà, nhưng cũng không biết phải nói gì ngoài việc đề xuất về phòng để bà có thể yên tâm.

– Dạ, vậy con xin phép về phòng ạ.

Tôi rời khỏi phòng bà, nhưng đầu óc vẫn bận rộn suy nghĩ về những gì vừa nói với bà. Tôi cảm thấy sợ hãï vì không biết kẻ nào có thể núp trong bóng tối và mục đích của họ là gì khi tráo đổi giấy tờ của tôi. Nghĩ mãi, tôi không tìm ra câu trả lời, và tôi bước lên cầu thang để về phòng. Khi đến nơi, tôi nhìn qua cửa phòng cậu, tim tôi đau đớn vì nhớ cậu, không biết cậu đang làm gì, đã ăn uống chưa, hay đã quay về khách sạn chưa. Nhiều lo lắng đè nặng trong tâm tư của tôi, chỉ mong cậu sớm trở về để tôi có thể chia sẻ những điều muốn nói với cậu.

Khi mở cửa phòng ra, chưa kịp bật đèn, tôi bị vòng tay ôm chặt, tôi giật mình, chuẩn bị phản kháng nhưng giọng nói trầm lạnh, quen thuộc vang lên.

– Tôi nhớ em lắm.

Bài viết liên quan