Đoạt cháu dâu chương 28 | Tội ác của Ngọc Hoa

25/12/2023 Tác giả: Hà Phong 62

Bà Ngọc Hoa khẽ khựng lại.

– Chuyện gì đây? Tôi hơi mệt, muốn nghỉ ngơi.

Cậu nói lạnh lùng:

– Chị muốn trốn à? Đâu dễ dàng như vậy?

Bà Ngọc Hoa cảm thấy khó chịu:

– Chú nói gì thế? Mắc gì tôi phải trốn?

Ông Thành lên tiếng bảo vệ vợ:

– Em nói gì khó hiểu vậy? Nãy giờ anh chị có nói gì đâu?

– Lúc nãy chị dâu cứ một mực đổ tội hại mẹ cho Uyên Lam mà, sao bây giờ tự nhiên im lặng và muốn rời đi?

Bà Ngọc Hoa mặt biến sắc, lúng túng nói:

– À thì do chị hiểu nhầm, nên cần chờ mẹ tỉnh rồi sẽ tra xét lại.

– Vậy à?

– Ừm.

– Thì chị đừng đi vội, vì mẹ đã tỉnh rồi kìa.

– Làm sao có thể…

Bà Ngọc Hoa vừa nói vừa quay lại nhìn. Bà ngoại Cao đã tỉnh và ngồi dậy, nhìn về phía bà ta. Bà Ngọc Hoa sửng sốt, mắt tròn mồm há hốc, như nhìn thấy điều gì kinh hoàng vậy. Bà ta lắp bắp nói:

– Mẹ… mẹ đã tỉnh rồi, mẹ có sao không?

Tôi vui mừng khi thấy bà tỉnh:

– Bà ngoại!

Tôi định đứng lên để đi đến bà, nhưng cậu đã đưa tay giữ tôi lại:

– Em cứ ngồi im đây đi.

– Nhưng bà…

– Không sao đâu.

Tôi nghe cậu nói vậy nên chỉ biết ngồi im.

– Tôi tỉnh dậy làm cô thất vọng lắm phải không?

Bà ngoại nhìn bà Ngọc Hoa mà nói, bà ta liền phản trả:

– Kìa mẹ, con làm sao như vậy. Mẹ tỉnh lại thêm khỏe, con vui mừng không kịp nữa.

– Vậy à? Chứ không phải cô muốn bà già này ૮.ɦ.ế.ƭ lắm sao, để cô làm chủ của cái nhà à?

Bà Ngọc Hoa sửng sốt khi bà ngoại Cao nói thế, nhưng bà ta vẫn giữ bình tĩnh để bác bỏ:

– Mẹ nói gì lạ thế, con nào có suy nghĩ như vậy. Anh Thành, anh coi sao mẹ lạ vậy?

Ông Thành nãy giờ không hiểu gì, nghe bà Ngọc Hoa nói như vậy liền lên tiếng:

– Sao mẹ lại nói vợ con như thế?

– Chị dâu! Chị diễn kịch giỏi lắm đó. Chỉ tiếc là kế hoạch chu toàn của chị đã bị tôi nắm thóp rồi.

Bà ta nhìn cậu nói:

– Chú nói gì mà tôi không hiểu gì cả.

– Chị có thể giả ngu, nhưng những gì chị làm thì tôi đã có đầy đủ bằng chứng cả rồi.

Tôi ngồi bên cạnh cậu cũng không hiểu chuyện gì, nên hỏi:

– Chuyện gì vậy cậu?

– Chờ chút, em sẽ hiểu thôi.

Cậu đưa tay bấm lên máy tính trên bàn. Lúc sau trên đấy hiện lên đoạn clip, mô phỏng cảnh tôi vừa đặt chén thức uống lên bàn để ra cửa xem ai đang bấm chuông thì bà Ngọc Hoa đã lén bỏ một số tinh thần nào vào chén. Sau đó, bà ta đã núp qua góc khuất đợi tôi bưng thức uống lên lầu mới bước ra. Tôi xem xong bàng hoàng.

– Thì ra là chị đã bỏ tinh thần độc cho bà ngoại uống?

– Chú… chú gãi gài tôi.

Bà ta nhìn cậu lắp bắp mà nói, còn cậu bình thản cất tiếng:

– Nếu chị không có tham vọng cùng sự toan tính độc ác thì liệu có rơi vào bẫy của tôi không? Chị đã thừa cơ hội ςư-ớ.ק giấy xét nghiệm của Uyên Lam ở bệnh viện. Không chỉ vậy, chị còn đi tìm ông Triết để thỏa thuận và lên kế hoạch hại mẹ nhầm đổ hết Ϯộι lên đầu Uyên Lam. Tôi cũng đã phối hợp để chị đóng tròn vai diễn của mình.

Nghe cậu nói, tôi vẫn chưa hiểu rõ, nên tôi hỏi:

– Làm sao cậu biết chính mợ là người tráo hồ sơ của em ở bệnh viện chứ?

– Lúc em kể với tôi, ngay sau khi em ngủ, tôi đã gọi cho Trọng Khôi và nhờ cậu ta đưa toàn bộ camera trong bệnh viện cho tôi xem. Tôi đã phát hiện chính chị ta theo dõi em. Sau đó, tôi nghe được cuộc thỏa thuận của họ, nên tôi đã cố tình giăng ra cái bẫy để chào đón họ thôi.

Lúc này, tôi đã hiểu. Hèn gì, lúc nhìn vào người đụng vào tôi ở bệnh viện lại quen như vậy. Tôi chợt nhớ và nói:

– Vậy còn bà ngoại?

– Bà cũng chỉ đang đóng tròn vai diễn cho vở kịch thêm phần đặc sắc thôi.

Bà ngoại Cao lên tiếng:

– Mẹ ơi! Con biết sai rồi, vì con bị ma quỷ che mắt nên mới nghe theo lời sai khiến của anh hai, mà làm ra chuyện trái với đạo lý. Tất cả do anh hai thôi, mẹ ạ!

– Ngọc Hoa! Sao em lại làm ra những chuyện gì vậy hả? Em làm anh quá thất vọng. Em còn dám hại cả mẹ.

Ông Thành tức giận và thất vọng, nói lớn. Bà Ngọc Hoa bất ngờ quỳ xuống nền gạch, thú nhận tội ác của mình:

– Mẹ ơi! Con biết sai rồi, vì con bị ác quỷ che mắt nên mới nghe theo lời sai khiến của anh hai mà làm ra chuyện trái với luân thường đạo lý mà đi hại mẹ. Tất cả do anh hai thôi, mẹ ạ!

– Chị đã làm bao nhiêu chuyện xấu rồi hả?

– Không có, con vô tình nghe được cuộc nói chuyện của mẹ và Uyên Lam nên biết chuyện xấu của anh hai. Vô tình hôm đó lúc con về gần nhà, thấy taxi chở Uyên Lam đi đằng trước, bất ngờ quay đầu xe lại và cảm thấy tò mò, nên con đã lén chạy theo. Khi vào đến bệnh viện, con lén đi theo và nghe được sự tình. Sau đó, cố tình đụng vào Uyên Lam để tráo hồ sơ, nhằm mục đích muốn thỏa thuận lợi ích với anh hai thôi, mẹ ạ. Còn việc bỏ thuốc vào cốc mẹ thì con nghe theo lời anh hai, không nguy hại gì cả, chỉ để đổ tội cho Uyên Lam để đuổi nó ra khỏi nơi này thôi.

– Chỉ có bấy nhiêu thôi à?

Bà Ngọc Hoa gật đầu chắc chắn:

– Dạ, chị nhiều thôi ạ.

– Thế còn chuyện Gia Khiêm?

Bà Ngọc Hoa có phần sửng sốt sau đó nói:

– Gia Khiêm làm sao ạ?

– Chính cô đã làm thằng bé té cầu thang, khiến cho nó trở nên khờ khạo như bây giờ.

Tôi kinh ngạc khi nghe bà ngoại Cao nói, vậy là chính bà Ngọc Hoa đã hại anh sao.

– Con không có, sao con có thể đẩy Gia Khiêm được chứ?

– Cô không đẩy, nhưng cô thấy ૮.ɦ.ế.ƭ mà không cứu. Nếu cô chịu đưa tay giữ thằng bé lại, thì nó đã không phải té rồi. Nhưng cô không làm vậy, mà cô trơ mắt đứng nhìn một đứa bé mới 5, 6 tuổi ngã từ tầng thượng xuống. Thử hỏi lòng đạt của cô ra sao?

Bà Ngọc Hoa xanh mặt lắp bắp:

– Sao… mẹ biết?

– Vậy cuối cùng chị đã nhận Ϯộι mình làm rồi à?

– Tại sao tôi có một người vợ độc ác như thế chứ? Cô muốn hại mẹ tôi còn đồng lõa với cả ông Triết. Không những vậy, cô còn thấy ૮.ɦ.ế.ƭ không cứu để Gia Khiêm phải trở thành như vậy. Trời ơi, tôi có làm gì nên Ϯộι chứ?

Ông Thành đưa tay ôm đầu, thống khổ gào lên, bà Ngọc Hoa qùγ khóc.

– Em xin lỗi, em biết Ϯộι mình, mẹ ơi, con xin mẹ bỏ qua cho con.

– Tôi vốn biết chuyện của cô đối với Gia Khiêm từ lâu rồi. Dì Mạnh vô tình nhìn thấy và đã kể lại cho tôi nghe. Sau đó không lâu, phần tôi muốn cho cô cơ hội, cũng như muốn gia đình êm đẹp, nên đã nhẫn nhịn không nói và bỏ qua cho cô. Nhưng không ngờ lòng dạ của cô quá tham vọng và độ.c á.c. Cao Gia không còn chứa cô được nữa. Xem như tôi nể tình cô làm dâu bao năm qua mà không truy cứu. Nhưng cô hãy rời khỏi đây đi.

– Mẹ, xin mẹ đừng đuổi con mà.

Bà ngoại Cao mặc bà ta cầu xin, nhưng bà vẫn là vẻ mặt nghiêm nghị không hề mềm lòng. Thấy vậy, bà ta quay qua bò đến gần ông Thành.

– Anh hãy tha thứ cho em đi. Em hứa sẽ không bao giờ như vậy nữa. Em ăn năn hối hận lắm rồi.

Ông Thành đẩy bà ta dứt khoát nói.

– Tôi không thể nào sống chung với con người lòng dạ rắn ᵭộc như cô nữa. Tôi sẽ ly dị với cô.

– Đừng mà, em xin anh.

– Cô nhanh chóng thu xếp rời khỏi đây đi.

Bà Ngọc Hoa dù cố gắng van xin khóc lóc nhưng không làm ông Thành hay bà ngoại Cao mềm lòng. Tôi bên cạnh cậu im lặng chứng kiến mọi chuyện. Tôi chỉ nghĩ bà ta ghét tôi thôi, nhưng không thể ngờ bà ta toan tính đến mức như vậy.

Bỗng, dưới bụng tôi truyền đến cơn đau dữ dội. Từ nảy tới giờ vẫn đau râm ran, nhưng tôi nghĩ không sao, chắc do đụng trúng bàn lúc nảy sẽ hết. Nhưng càng lúc càng đau nhiều hơn, trán tôi đã lấm tấm mồ hôi, gương mặt cũng dần chuyển trắng. Tôi hơi nhăn mặt vì sự đau đớn.

Cậu bên cạnh dường như nhận ra sự bất thường của tôi nên hỏi:

– Em sao vậy?

Tôi cố gắng nói để cậu không phải lo.

– Em…

Nhưng tôi chưa nói hết lời, mọi thứ trước mắt tối sẫm lại. Trước khi hoàn toàn mất ý thức, tôi chỉ nhớ mang máng tiếng gọi lớn của cậu.

– Uyên Lam…

Tuấn Vỹ thấy Uyên Lam đột nhiên ngất xỉu, lo lắng đến mức mất bình tĩnh, hét lớn. May mắn anh kịp đưa tay đỡ cô ngã vào lòng mình. Lúc này, anh nhìn dưới chân của cô có dòng ɱ.áύ đỏ, hốt hoảng. Ánh mắt vốn sâu lạnh giờ giống như tu la đị𝚊 𝚗𝚐ụ𝚌 với màu đen tâm tối khϊếp người. Anh vội bồng cô lên, bà ngoại Cao cũng từ giường đi đến nói:

– Con bé sao vậy? Nhanh đưa nó đến Ьệпh viện đi.

Tuấn Vỹ bế cô đi thẳng ra khỏi phòng, bà ngoại Cao cũng đi theo. Bên trong chỉ còn mỗi ông Thành cùng bà Ngọc Hoa. Bà ta chỉ biết quỵ đó mà khóc hối hận, nhưng tất cả đã quá muộn màng rồi.

– Cô hãy ʇ⚡︎ự thu dọn đồ rời khỏi đây đi. Tôi mong khi tôi trở về sẽ không thấy cô nữa. Nếu không, cô đừng trách tôi không niệm tình nghĩa vợ chồng.

Nói xong, ông Thành lạnh lùng bước đi khỏi phòng. Bà Ngọc Hoa chỉ biết nhìn theo mà khóc.

– Đừng mà, em xin anh hãy tha thứ cho em đi mà.

Ông Thành vẫn không ngoảnh lại, đến ngưỡng cửa ông dừng chân lại nói.

– Tôi sẽ ký vào giấy ly dị gửi cho cô sau.

Sau đó, ông rời đi khỏi, mình bà Ngọc Hoa càng khóc nhiều hơn. Ngay lúc này, bà mới nhận ra đâu mới là thứ quan trọng hơn cả tiền tài vật chất. Bà đã tham vọng những thứ phù phiếm, nên bây giờ mất đi người thân yêu thì bà có ăn năn hối hận thì đã quá muộn. Bà gào lên trong đau khổ.

– Em đã sai thật rồi.

Khi tôi tỉnh dậy, phát hiện mình ở trong một căn phòng xa lạ, trắng xóa. Không thấy ai cả, khi tôi cố ngồi dậy, đau ở tay truyền đến. Tôi nhận ra ống tiêm đang ghim vào cổ tay mình, bên cạnh có chai lọ treo trên cây giá. Tôi mới biết mình đang ở bệnh viện. Nhớ lại chuyện ở nhà, tôi ngất đi vì đau, trước đó còn nghe cậu kêu tên tôi, cảm nhận rõ sự lo lắng của cậu.

” Cạch ”

Tiếng cửa mở, tôi nhìn thấy cậu đi vào. Dáng vẻ cậu mệt mỏi, đặc biệt là trạng thái cậu lặng lẽ và râu ria hụt hẫng. Cậu không xấu đi, ngược lại, có vẻ phong trần cuốn hút. Nhưng tôi cảm thấy xót xa, vì đây là lần đầu tôi nhìn thấy cậu như thế này. Trước đó, tôi luôn thấy cậu chỉnh tề, không phải như bây giờ, giống như cậu trải qua chuyện gì đó rất khủng khiếp.

– Em tỉnh rồi à? Em thấy sao?

Cậu lo lắng hỏi tôi, nhìn thấy cậu, tôi mỉm cười hạnh phúc.

– Em không sao? Nhưng em lại ở bệnh viện?

Cậu đặt hộp đồ xuống bàn, ngồi xuống gần tôi, nắm lấy tay tôi và nói:

– Em còn hỏi, em có biết tôi lo lắng cho em như thế nào không? Tôi sợ rằng nếu em có chuyện gì, tôi không dám nghĩ đến. Cả đêm qua, tôi như không phải là mình. Dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng có thể bình tĩnh. Nhưng khi em ngã tay, tôi không cảm giác được gì, và khi nhìn em nằm trên giường bệnh tôi thật sự như phát điên. Lần đầu tiên tôi biết được cảm giác bất lực như thế nào.

Tôi ngỡ ngàng trước sự chân thành của cậu, lo lắng cho tôi như vậy. Nhìn đôi mắt đỏ của cậu, lòng tôi đau thấu, khóe mắt ứa nước.

– Em không sao? Em xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng.

Cậu lau nhẹ nước mắt trên má tôi và nói:

– Ngốc quá, sao lại xin lỗi. Tôi mới là người nên xin lỗi, vì tôi không bảo vệ tốt cho em và con. Chỉ là…

– Con gì cậu?

Tôi ngạc nhiên hỏi, cắt ngang lời cậu. Cậu cười, nụ cười hạnh phúc, và nhẹ nhàng nói:

– Em đã làm mẹ rồi đó.

Tôi khó tin vào điều vừa nghe, vì thế hỏi lại:

– Cậu nói em có thai à?

Cậu gật đầu.

– Ừ, tôi đã làm bố rồi, cảm ơn em nhiều. Nếu như em và con có chuyện gì, tôi sẽ hối hận lắm.

Tôi tin vào điều đó, trong bụng tôi là kết tinh của tình yêu của chúng ta. Tôi đặt tay lên bụng, không thể tin rằng bên trong đang có một sinh linh nhỏ bé đang hình thành. Nhớ lại sự cố khi tôi đụng vào bàn và đau dữ dội, tôi lo lắng:

– Con mình có sao không?

Cậu an ủi tôi.

– Con không sao. Rất may, em chỉ bị động thai thôi. Bác sĩ bảo em nên nghỉ ngơi, không được cử động nhiều.

Tôi cảm thấy như một gánh nặng nổi đi khi nghe cậu nói. Tôi nhìn cậu với nụ cười và nói:

– Em không tin là em mang thai đâu. Có lẽ chỉ là sợ một chút do em lo lắng ảnh hưởng đến con thôi.

Cậu ôm tôi và nói:

– Ngốc quá, không phải do em. Em làm tất cả vì con và tôi. Tôi yêu em nhiều lắm, em biết không?

Cậu nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, truyền đạt tất cả tình yêu thương. Tôi cảm thấy hạnh phúc, dựa đầu vào lòng cậu. Đưa tay ôm cậu, lúc này, tôi mới cảm nhận được bình yên thực sự, bởi vì tôi có cậu và đứa con sắp chào đời. Tôi chỉ mong rằng sóng gió đã qua và biển đã lặng lẽ.

Bài viết liên quan