Đoạt cháu dâu chương 33 | Nhận lại ba

25/12/2023 Tác giả: Hà Phong 327

Sau khi ông Triết đã bịt thuốc mê cho Uyên Lam và đưa cô lên xe, ông Triết gọi điện cho ông Khải Hoàng để ông ta sắp xếp một phòng ở khách sạn. Ông Triết không thể thuê phòng được vì sợ bị bắt, và hơn nữa, ông ta không có đủ tiền. Với địa vị và điều kiện của mình, ông Khải Hoàng dễ dàng sắp xếp một phòng cho ông Triết. Khi ông Khải Hoàng đến, ông Triết đang lo lắng và căng thẳng, nhìn Uyên Lam nằm bất động trên giường với ánh mắt thèm khát và chứa đựng nỗi căm hận. Trước khi ông Khải Hoàng nói được gì, cánh cửa phòng mở.

“Cạch!”

Ông Triết dừng lại và quay lại nhìn thấy là ông Khải Hoàng. Ông ta cười và nói:

– Ngô tổng! Cuối cùng ông cũng tới rồi, tôi đợi ông từ giờ.

Ông Khải Hoàng không để ý ông Triết, ánh nhìn của ông hướng về Uyên Lam nằm bất động trên giường.

– Ông đã làm gì với cô ấy?

Ông Khải Hoàng nói lớn, ông Triết hơi sợ nên trả lời:

– À, không có gì, tôi chỉ bịt thuốc mê cô ta thôi. Đây là thứ tôi muốn cho ông. Ông thấy đủ chưa?

“Bóp!”

Một cú đấm mạnh đánh thẳng vào mặt ông Triết, ông Khải Hoàng nói tức giận:

– Ai cho ông đụng vào cô ấy hả?

Ông Triết bị đau và nhăn mày, đưa tay lên ôm bên má, nơi khóe miệng đã rỉ ɱáµ đỏ. Ông ta nói:

– Tôi chỉ muốn giúp ông có được người trong lòng. Hiện tại cô ta đã yêu người khác, ông sẽ không có cơ hội. Tôi chỉ giúp ông thôi, chỉ cần ông chiếm đoạt được cô ta, cô ta sẽ hoàn toàn thuộc về ông. Còn tôi chỉ cần tiền để rời khỏi đây. Chẳng phải đôi bên cùng có lợi sao?

Ông Khải Hoàng nghe xong im lặng trầm ngâm, sau đó nói:

– Ông ra khỏi đây ngay lập tức, có người ngoài kia sẽ dẫn ông đi lấy tiền. Từ nay, biến khỏi tầm mắt tôi.

Ông Triết cười vui vẻ:

– Tôi biết rồi, cảm ơn Ngô tổng.

Sau đó, ông Triết rời khỏi phòng. Lúc này chỉ còn ông Khải Hoàng và Uyên Lam trong phòng. Ông ta đứng nhìn Uyên Lam rất lâu, cô quá giống với Thụy Bích, người vợ ông yêu nhất. Khi bước vào, ông đã lo lắng và tức giận khi thấy cô bất tỉnh. Ông chỉ muốn trừng phạt ông Triết, nhưng khi nghe lời ông ta nói, ông suy nghĩ lại. Ông ta nói đúng, và ông Khải Hoàng sẽ dùng mọi cách để bù đắp cho Uyên Lam.

Tôi tỉnh giấc trong không gian hoàn toàn xa lạ, vội ngồi dậy, vuốt nhẹ ռ.ɠ-ự.ɕ mình để ᵭỗα̉n bản thân. Quần áo vẫn nguyên vẹn, tôi nhớ chỉ bị bịt tђยốς mê trước cổng, sau đó không nhớ gì. Nhưng đây là đâu? Ngô tổng ngồi tгêภ ghế, tôi sửng sốt và lắp bắp:

– Tại sao… Ông ở đây? Đây là đâu? Chính ông đưa tôi đến đây sao?

Tôi hoảng sợ, tay che lấy người mình. Ông nhìn tôi, ánh mắt đặc biệt nào đó. Ông đứng lên và tiến đến gần tôi, tôi la lên:

– Ông đừng đến gần! Ông muốn gì?

Nhưng ông vẫn tiến lại gần, tôi thụt lùi vào góc giường, ông ngồi xuống bên cạnh tôi và nói khàn khàn:

– Tôi không làm gì, hãy bình tĩnh.

Sự hoảng loạn khiến tôi không nghe ông, tôi chỉ khóc lóc và cầu xin.

– Xin ông, hãy để tôi đi.

– Hãy nghe tôi, chiếc mặt ngọc kia trên dây chuyền, con lấy từ đâu?

Tôi đặt tay lên mặt ngọc, sờ nó:

– Đây là của tôi, tôi đeo nó từ nhỏ.

– Con từng nói mình mồ côi, phải không? Con không biết cha mẹ mình à?

– Tôi mồ côi từ nhỏ, được Cao Gia nhận nuôi từ trại mồ côi. Nơi đó đã cho tôi cuộc sống mới.

– Con từng nghĩ về gia đình mình không?

– Tôi luôn hy vọng, nhưng mỗi ngày hy vọng càng phai nhạt. Có lẽ họ đã bỏ tôi rồi, không còn ai nữa.

– Không phải… họ không bỏ con, chỉ là cha không biết thôi. Cha luôn tìm con, con gáι à.

Tôi ngạc nhiên, không hiểu ông đang nói gì.

– Ông nói gì vậy? Tôi không hiểu.

– Cha là người ấy đây, cuối cùng cha đã tìm thấy con.

Tôi nhìn ông ta với sự ngạc nhiên, nhưng cũng có phần nghi ngờ. Liệu những gì ông ta nói có đúng không, liệu tôi thực sự là con gáι của ông ta không? Tôi không dám tin vào sự thật đang trở thành hiện thực.

Điều ông cho rằng chứng minh con là con gái ông chính là mặt ngọc trên dây chuyền. Đó là gia bảo quý giá của gia tộc truyền từ đời này sang đời khác. Ông trao nó cho mẹ con vào ngày ông trở về, nhưng đó lại là ngày họ chia tay mãi mãi.

Tôi hoài nghi nhưng ông lại đưa tấm ảnh vợ mình cho tôi xem:

– Nhìn đây, con giống mẹ con lắm. Lúc đầu ba nên nhận ra con là con gái của ba ngay từ đầu. Con và mẹ con quá giống nhau, cả tính cách, chắc chắn do di truyền. Ba xin lỗi con và mẹ con.

Tôi rơi nước mắt, người trước mặt tôi chính là cha, người mà tôi luôn mơ ước được gặp. Tôi bò đến ôm ông, nức nở:

– Cha ơi! Cha là cha của tôi à?

Ông ôm tôi, nói ҳúc ᵭộпg:

– Con là con của ba, ba xin lỗi vì đã lâu mới tìm thấy con.

Tôi khóc vui mừng, tìm thấy người thân, nhưng cũng buồn vì mẹ tôi đã ra đi. Nhưng có cha vẫn là điều tôi biết ơn.

Sau hồi lâng lâng, tôi rời khỏi ông và hỏi:

– Tại sao ông lại ở đây? Và cha tôi cũng ở đây?

Ông im lặng, rồi nói:

– Ông Triết đã đưa con đến đây.

Tôi bối rối:

– Sao ông ta lại đưa tôi đến đây? Ông ta muốn gì?

Ông giải thích tất cả cho tôi, khi nghe xong, tôi hiểu hơn.

– Khi con gặp cha ở nhà hàng, ông ta đã thấy, nên đã dụ con ra cổng để bịt tђยốς mê rồi đưa con đến đây để lấy tiền của cha để chạy trốn.

Ông gật đầu.

– Đúng vậy, gần như thế. Ông Triết đã phạm tội loạn luân với con gái mình rồi, ba thật là Ϯộι lỗi.

Thấy cha ҳúc ᵭộпg, tôi an ủi:

– Cha đừng vậy, cha không biết mà. Hãy để mọi chuyện qua đi, tôi rất vui khi tìm được cha, nhưng mẹ thì không còn.

Tôi buồn bã, ông vỗ nhẹ đầu tôi:

– Mẹ trời đang mỉm cười, vì cha con đã tìm thấy nhau. Mẹ vẫn luôn theo dõi chúng ta, đừng buồn.

– Vâng, cha. Nhưng cha không thể để ông Triết trốn thoát được như vậy, ông ta đã làm rất nhiều tội ác, phải bị trừng phạt mới đúng.

– Con yên tâm, cha đã giao người bắt ông ta rồi. Ai dám làm xấu với con gáι ba, cha sẽ không tha thứ.

Tôi hạnh phúc khi có người cha yêu thương bảo vệ. Sau đó, tôi kể về mọi chuyện với cậu và việc ông trở thành ông ngoại. Ông vui mừng nói:

– Cha sắp có cháu ngoại rồi? Cậu ta cần gặp cha, con gáι ba phải có đám cưới hoành tráng mới được, không thì cha không gả con gáι đâu.

Tôi cười:

– Ba không gả con cũng đi theo cậu thôi, con không muốn con của con không có ba đâu.

– Con gái lớn đúng là không thể giữ được.

– Ba…

– Ba nói đùa thôi, dù gì ba cũng cần gặp mặt con rể của ba chứ.

– Dạ, để con nói với cậu, tại cậu cũng chưa biết con nhận lại ba mà.

– Thôi bây giờ để ba đưa con về.

– Dạ.

Sau đó, tôi và ông rời khỏi khách sạn. Khi xe chạy đi, tôi cảm thấy có ai đó nhìn vào máy ảnh và nở một nụ cười đáng sợ từ góc khuất.

Trong xe, có cuộc gọi và ông nghe xong có vẻ tức giận. Tôi hỏi:

– Có gì vậy, ba?

– Ông Triết lại trốn thoát rồi, ông ta thật xảo quyệt.

Tôi lo lắng:

– Vậy giờ sao, ba?

– Con yên tâm, ba sẽ dốc toàn lực để bắt ông ta. Con đừng lo.

Dù ba nói vậy, tôi vẫn cảm thấy bất an. Tôi gật đầu để ông yên tâm.

– Dạ.

Khi xe đến cổng Cao Gia, tôi tạm biệt ông để vào nhà. Lúc này là tối, không biết cậu đã về chưa. Tôi muốn báo tin vui cho cậu, chắc cậu cũng sẽ vui lắm.

Tôi bước đến cổng, thì xe của ông vẫn đậu đó. Tôi gọi ông về. Khi xe chạy, tôi nhấn chuông cửa. Dì Mạnh ra mở cửa, nói:

– Cậu chủ vẫn chưa về đâu, có cô Quỳnh cùng cậu Phát về rồi.

Tôi nói:

– Bà ngoại đã ngủ chưa, dì?

– Bà chủ lúc nãy mới lên phòng, còn ngủ chưa thì dì không biết. Mà bà lo cho cậu đó, nói mãi.

Tôi không muốn dì lo nên giải thích:

– Dạ, tại bạn con rủ đi ăn đột xuất nên không kịp báo.

– Ừm, vào nhà đi, con.

Tôi vào nhà và đi đến phòng bà. Gần đến, tôi nghe thấy tiếng cãi lớn từ trong phòng. Có vẻ là giọng của Thành Phát.

– Con là cháu đức tôn của bà mà, sao bà không cho con cổ phần mà đi cho thằng ҟҺùпg đó hả?

Bà ngoại Cao nhìn Thành Phát và tức giận:

– Con nói bậy bạ gì vậy hả?

– Bà còn muốn giấu nữa hả? Con đã biết hết rồi. Ngay cả việc đem về nuôi cùng thằng ҟҺùпg, bà cho hẳn 20% cổ phần tập đoàn, trong khi con chẳng có một % nào cả.

Bà ngoại Cao nhìn giấy tờ chuyển nhượng cổ phần và thất kinh:

– Từ đâu con có hả?

– Nếu hôm nay không phải con phát hiện ra thì con đâu biết bà thiên vị như vậy. Ngay cả đứa đem về nuôi cùng thằng ҟҺùпg, bà cho hẳn 20% cổ phần tập đoàn. Trong khi con chẳng có một % nào cả.

– Bà không phải không cho con, chỉ là chưa đến lúc thôi.

– Con không tin bà đâu, nếu thật sự như vậy thì bây giờ bà hãy ký giấy chuyển cổ phần cho con đi.

– Con đang nói gì vậy? Con đang bắt ép bà đó à? Con nhanh chóng rời phòng bà ngay.

Thành Phát như đang bị tђยốς mê, đưa tay Ϧóþ cổ bà ngoại Cao. Bà yếu đuối và không thể chống cự, nói thều thào:

– Con điên rồi… bà là bà nội con đó… con muốn ɠ-ί-ế-τ bà hả?

Tôi kinh sợ và đẩy cửa lại, nhìn thấy Thành Phát đang hành hung bà. Tôi nhanh chóng đến và nói:

– Anh điên rồi hả? Thả bà ra mau!

Anh ta vẫn không ngừng và còn dùng sức đẩy tôi ra. Bà gần ngất thở. Tôi nhanh chóng nhìn xung quanh phòng và thấy bình hoa trên bàn. Tôi không do dự, lấy bình hoa đập lên đầu anh ta.

Anh ta buông tay tôi do đau, tôi lập tức đi đến ôm lấy bà và hỏi:

– Bà ơi, bà có sao không?

Bà cố gắng hít thở yếu ớt và nói:

– Nó điên rồi, nhanh rời khỏi đây đi, không nó hại con mất.

Tôi nhìn qua anh ta, thấy đầu anh ta chảy máu và ánh mắt đỏ ngầu hung dữ nhìn về phía tôi. Tôi sợ hãi và dìu bà đi.

– Để con đưa bà đi.

Tôi chỉ kịp dìu bà đến cửa thì anh ta tỉnh táo và nói lớn:

– Định chạy à? Không dễ vậy đâu. Lần trước ở con hẻm để em thoát, lần này thì không may mắn vậy đâu.

Tôi sửng sốt và ᵭ.ậ..℘ vào mắt tôi là hình xăm đầu sói ở bên ռ.ɠ-ự.ɕ anh ta. Tôi sẽ bắt anh ta nhận lãnh hình phạt xứng đáng, nhưng hiện tại anh ta như một người ngáo đá. Tôi cần đưa bà rời khỏi đây ngay, tránh cho anh ta làm hại bà.

Tôi cố đưa bà ra khỏi cửa. Khi đến bậc cầu thang, tôi bất ngờ cảm thấy cánh tay tôi bị kéo từ phía sau, làm tôi chao đảo và buông tay bà, khiến bà ngã xuống cầu thang. Tôi hoảng loạn:

– Bà ơi!

Tôi đứng nhìn bà lăn dài xuống, cho đến khi đầu bà ᵭ.ậ..℘ vào bậc thềm ɱ.áύ, từ đầu bà chảy ra cả vũng máu. Bà bất tỉnh. Tôi gào khóc. Thành Phát không biết bị làm sao, ôm đầu và la rống như bị m.a qu.ỷ nhập. Tôi định chạy xuống xem bà nhưng thì thấy cậu ôm bà và nhìn tôi. Chưa kịp vui mừng vì cậu về, tôi chạm phải ánh mắt đầy ɱ.áύ của cậu. Hơn nữa, Như Quỳnh từ phía sau tôi nói:

– Trời ơi! Sao thím lại đẩy bà nội té cầu thang vậy hả?

Bài viết liên quan