Đoạt cháu dâu chương 7 | Bí mật của chị Liên

20/12/2023 Tác giả: Hà Phong 545

Tôi quay đầu nhìn thấy Như Quỳnh đang tiến lại gần, hiểu rằng cô ta có ý định làm phiền, nhưng tôi không quá quan tâm và chỉ mỉm cười phớt lờ. Mở cửa để vào phòng, Tú Chi đã ngồi chờ sẵn và ngay lập tức bày tỏ sự tò mò.

– Sao mày đến trễ thế? Nhanh lên ngồi với tao đi.

Tôi bước đến và ngồi xuống cùng Tú Chi. Như Quỳnh cũng bước vào, nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò. Tú Chi, từ trước đến giờ, đã không ưa Như Quỳnh và tôi cũng không khác gì nó.

– Liếc người như thế thì chắc chắn đẹp lắm đấy nhỉ.

Như Quỳnh tỏ ra tức giận, nhưng không nói gì và ngồi xuống ở bàn phía trước mặt chúng tôi với thái độ hầm hậc. Tú Chi, thường không ưa Như Quỳnh, cũng không giấu giếm ý kiến của mình.

– Cười nhạo thế thì chắc chẳng có ai nói mày đẹp đâu.

Nhưng Như Quỳnh chỉ bĩu môi và không nói gì. Tôi thậm chí còn trêu ghẹo Tú Chi:

– Sao mày căng thế, hay là đầu óc mày đang tập trung nghĩ về ai đó mà quên cả điện thoại ở nhà?

Tú Chi không chút bận tâm và đáp:

– Không có gì, chẳng lẽ tao mệt mỏi quá mà quên điện thoại. Sáng nay tao muốn gọi mày để đi chung mà quên.

– Mày cần phải thư giãn chút không? Hay là đầu óc mày đang nghĩ về ai quá mà quên điện thoại?

Những lời trêu chọc của tôi khiến Tú Chi không thèm đáp lại. Cử chỉ này của Tú Chi khiến tôi không ngờ và nói:

– Ồ, mày mong Trọng Khôi đến à?

– Trọng Khôi nào? – Tôi hỏi.

– Mày nghĩ sao vậy Uyên Lam? Trọng Khôi là bạn chủ tịch, tối qua ở buổi tiệc, tao thấy mày còn rất quan tâm đó.

Tôi vốn không chú ý nên quên mất, nhưng giờ Tú Chi nhắc lại, tôi mới nhớ ra.

– Sao mày lại mong muốn anh ta dữ thế?

Tú Chi bĩu môi.

– Kệ mày.

Dừng chân tại đây, cây cửa phòng mở ra. Trợ lý Chu bước vào, cả chúng tôi đồng loạt đứng dậy và nhìn anh ta, còn Như Quỳnh thì tươi cười lả lơi.

– Em chào anh.

Trợ lý Chu chỉ quay đầu nhìn chúng tôi và gật đầu, sau đó mới nói:

– Bây giờ tôi sẽ sắp xếp công việc cho ba người.

– Em muốn làm gì vậy anh? Em muốn làm thư ký cho chủ tịch ạ.

Như Quỳnh nhanh chóng bày tỏ mong muốn, nhưng trợ lý Chu chỉ nhìn cô ta.

– Công việc cô sẽ biết khi cô hỏi chủ tịch. Giờ tôi còn việc.

– Chào anh.

Trợ lý Chu rời đi, và cả chúng tôi đều đứng lên để theo anh ta. Như Quỳnh cũng vươn vai và nói:

– Em chào anh.

“Cạch!”

Cửa phòng mở ra, tôi thấy Trợ lý Chu bước vào, cả chúng tôi đồng loạt gật đầu. Như Quỳnh, trong trạng thái phấn khích, nói:

– Có chuyện gì vậy, anh Trợ lý Chu?

– Tôi đưa người mới đến học việc. Trưởng phòng Liên sẽ hướng dẫn họ.

Liên, trưởng phòng kinh doanh, quay sang nhìn chúng tôi và sau một khoảng lặng, cô nói:

– Tôi biết rồi.

– Vậy tôi mời cô, người mới của tôi. Tôi còn công việc.

– Chào anh.

Trợ lý Chu rời đi, và Như Quỳnh tiếp tục:

– Em chào anh.

Liên chủ động nói:

– Tôi là Liên, trưởng phòng kinh doanh. Bây giờ, mỗi người hãy giới thiệu tên để tiện xưng hô nhé.

Như Quỳnh không chần chừ và nhanh chóng giới thiệu mình:

– Em chào chị, em là Như Quỳnh, rất mong chị chỉ dạy thêm.

Tú Chi tiếp tục:

– Em tên là Tú Chi.

Cuối cùng đến lượt tôi:

– Em là Uyên Lam ạ.

Chị Liên nhìn qua cả ba chúng tôi một lượt:

– Tôi đã biết rồi, bây giờ các bạn vào làm việc và ngồi xuống. Tôi sẽ đưa hồ sơ để các bạn tham khảo và nắm bắt tình hình của tập đoàn.

Chúng tôi theo sự sắp xếp của chị Liên ngồi xuống, nhận được từng chồng hồ sơ cao ngất ngưỡng. Chị Liên nhắc nhở:

– Cứ từ từ đọc, nếu có điều gì không hiểu, hãy hỏi.

Chúng tôi đồng lòng gật đầu. Như Quỳnh cũng lên tiếng:

– Em sẽ cố gắng. Cảm ơn chị.

Chị Liên chỉ cười và nói:

– Ừm, các bạn cứ tự xem, tôi sẽ rời đi dự cuộc họp.

Chị ta rời khỏi phòng, và chúng tôi bắt đầu đọc hồ sơ. Tôi và Tú Chi tập trung vào công việc, trong khi Như Quỳnh thì không chú ý nhiều, thỉnh thoảng cô ta lấy gương ra soi mặt hoặc trang điểm, có vẻ như cô ta không quá quan trọng với công việc.

Bốn tiếng nhanh chóng trôi qua, đến giờ nghỉ trưa chị Liên chưa quay trở lại. Mọi người trong phòng đều đứng dậy để đi ăn trưa. Như Quỳnh cũng nhanh chóng rời khỏi phòng, tham gia cùng mọi người. Tôi và Tú Chi cũng chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi kịp, Như Quỳnh đã lên tiếng:

– Em đi chung với mọi người nhé.

Tôi và Tú Chi gật đầu, cùng nhóm xuống catin. Tuy nhiên, chỗ ngồi đã đầy đủ và không còn bàn trống. Như Quỳnh không màng đến và cứ tự tin nói:

– Không có chỗ ngồi à?

– Mọi người ngồi hết rồi. – Người đứng đầu nhóm nói.

– Vậy thì xem nào trống thì nhảy vào. – Tú Chi đề xuất.

Tôi cảm thấy hơi ngần ngại:

– Thôi, chỗ người ta đã dùng mình vào ngồi kì lắm.

– Chẳng lẽ mày muốn đứng thế này ăn à?

– Hai em không có bàn ngồi à? – Tiếng nói đến từ phía sau lưng chúng tôi.

Chúng tôi đều quay lại và nhận ra là Trọng Khôi, người mà tôi không muốn gặp lại. Tôi lên tiếng:

– Kệ chúng tôi, mà anh lại ở đây làm gì?

Anh ta cười:

– Đến giờ cơm đói quá, nên tôi đến đây ăn ké bữa. Dù sao đây cũng là công ty của bạn tôi mà. Hai người không có chỗ ngồi thì đến ngồi chung với tôi đi, dù gì cũng là buồn.

Tôi định từ chối, nhưng Tú Chi đã nhanh nhẹn:

– Nếu được vậy thì may quá, bọn em cảm ơn anh.

Anh ta nhìn về phía tôi:

– Bạn em biết thức thời hơn em đấy.

Tôi lườm anh ta:

– Kệ tôi.

Cuối cùng, sau một hồi do dự, chúng tôi cũng phải ngồi chung bàn với Trọng Khôi. Trong suốt bữa ăn, Tú Chi nói chuyện vui vẻ với anh ta, trong khi tôi chỉ im lặng và tập trung vào việc ăn. Tôi có cảm giác như có ai đó đang nhìn tôi, nhưng khi quay lại, không có ai cả. Tôi không muốn suy nghĩ nhiều và quyết định tập trung vào công việc.

– Mình về phòng làm việc thôi.

Tú Chi không muốn đi và nói:

– Chưa đến giờ mà, ngồi xuống chơi nói chuyện với anh Trọng Khôi chút đi.

Anh ta cười và đồng ý:

– Bạn em nói đúng đó, gấp gáp gì mà em vội thế.

Thấy vậy, tôi quyết định:

– Thế hai người nói chuyện đi, tôi lên phòng làm việc trước.

Tôi đứng lên và rời đi, nhưng Tú Chi gọi lại:

– Ơ mày nói đi là đi thế à?

Tôi không quan tâm và tiếp tục đi. Lúc ra khỏi phòng ăn, tôi định trở lại phòng để xem tiếp hồ sơ. Đột nhiên, tôi bị kéo lại và bắt gặp Tuấn Vỹ đang đứng trước mặt.

– Cậu làm gì vậy? Buông cháu ra đi, ở đây là công ty đó.

Tuấn Vỹ nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng.

– Em gan to quá nhỉ?

Tôi bối rối:

– Cậu nói vậy là sao? Cháu không hiểu.

Anh ta hừ lạnh:

– Em giả ngốc với tôi à? Lúc nảy ngồi ăn, tôi thấy em cười nói vui vẻ với Trọng Khôi mà.

– Ai chứ?

– Em còn muốn tôi vạch toẹt ra à?

Tôi không muốn xô xát và năn nỉ:

– Cậu thả cháu ra đi mà.

– Muốn thả cũng được, nhưng đến lúc tan ca, em xuống chỗ đỗ xe chờ tôi.

Tôi gật đầu nhỏ giọng:

– Cháu biết rồi, cậu buông cháu ra được chưa?

Anh ta cười hài lòng:

– Em cứ ngoan như vậy không phải tốt rồi sao?

Sau đó, anh ta mới buông tôi ra. Tôi nhanh chóng rời khỏi tình huống khó xử đó và đi lên phòng làm việc. Lúc trên đường, tôi nhận ra rằng Tú Chi cũng không ở đó. Trong khi làm việc, tôi nghe tiếng nói chuyện từ dưới cầu thang bộ. Tôi rón rén bước xuống và thấy chị Liên đang nói chuyện với Tuấn Vỹ.

– Em không biết, anh làm sao thì làm. Em chịu thiệt trong bóng tối lâu rồi, bây giờ em muốn mình được đường đường chính chính bên cạnh anh. Em chán cảnh làm người núp lén.

Chị Liên nhìn nhẹ nhàng hơn khi nói:

– Em tin anh lần này nữa thôi đó. Em bên cạnh giúp anh biết bao nhiêu, nên khi anh có được thứ mình muốn, hãy nhớ điều đã hứa với em. Nếu không, đừng trách em nói với vợ anh chuyện chúng ta. Còn những chuyện anh đã làm nữa đó.

Chị ta tắt máy và tôi vội vã rời khỏi đó. Tôi đâm vào ai đó ngay phía trước và nghe giọng nói không hề thân thiện.

– Mày đuôi hay sao mà đi đứng không nhìn đường vậy hả?

Nhìn lại, tôi phát hiện là Như Quỳnh, cô ta nhìn tôi với ánh mắt bực tức.

– Tôi xin lỗi nhưng tôi cũng không cố ý. Tôi chỉ đụng nhẹ có chút thôi, mà cô làm gì dữ vậy?

– Một chút hả? Người tao mảnh mai da mịn thế này mà bị mày đâm mạnh vào thì còn gì nữa.

– Nhưng cô đâu có bị gì?

– Mày còn nói, bộ mày muốn tao bị gì lắm hả? Mày đúng là cái thứ độc ác mà.

– Mày nói ai độc ác hả, con kia?

Tú Chi từ phía thang máy đi ra và nói:

– Có chuyện gì vậy?

Tôi nhìn nó và nói:

– Không có gì đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi.

Như Quỳnh nổi giận:

– Mày đụng tao mà nói chuyện nhỏ hả? Người tao bây giờ rất đau, không biết có tổn thương gì bên trong không nữa.

Tôi nói:

– Cô đừng làm quá lên, tôi chỉ vô tình đụng nhẹ thôi mà cô làm như xe tông phải không bằng. Tôi đã xin lỗi rồi, đừng làm chuyện nhỏ trở nên lớn.

– Mày nói nghe hay chưa? Thử mày là người bị đau xem mày có nói vậy không. Chút nữa tan ca, tao phải đi bệnh viện kiểm tra, nên chi phí mày phải chịu.

Tôi không ngờ Như Quỳnh lại ăn vạ như vậy, chắc cố tình làm khó tôi. Tôi cố giải quyết vụ án nhỏ này mất ít tiền nhất, nhưng Tú Chi bên cạnh nói:

– Mày có bị điên không hả? Nếu mày muốn đi khám lại cái nọ của mình, tao cũng sẵn sàng bố thí cho mày. Chứ cái kiểu ăn vạ như mày tao mới thấy lần đầu đấy. Mày làm như người mày làm bằng giấy không bằng, mới đụng tý mà tổn thương bên trong. Dẹp bỏ cái kiểu kiếm chuyện đi nha. Uyên Lam hiền mới nhịn mày, chứ nãy giờ là tao thì mày đã ăn vài cái bạt tay rồi đó.

Con Quỳnh tức tối nói không nên lời.

– Mày…

Tú Chi thách thức:

– Tao làm sao?

– Đến giờ làm rồi sao ba người còn ở đây?

Tiếng chị Liên vang lên làm cả tôi, Tú Chi và Như Quỳnh đều giật mình. Chị ta tiếp tục:

– Còn không vào.

Con Quỳnh líu lo:

– Dạ chị.

Sau đó liếc xéo tôi và Tú Chi.

– Hai đứa mày nhớ đó, chuyện này chưa xong đâu.

Như Quỳnh đi vào rồi tôi và Tú Chi cũng vào, còn chị Liên cũng vào luôn sau đó. Suốt cả bốn tiếng của buổi chiều, tôi cắm cúi xem hết hồ sơ đến nỗi hết giờ không hay. Khi tiếng chuông vang lên, tôi mới ngước lên nhìn thì thấy đã đến giờ tan ca, mọi người thi nhau ra về và con Quỳnh cũng nhanh chóng đi về trước. Tôi có hơi đau cổ nên vươn tay để thư giãn.

– Mày xem hết chưa?

Tú Chi bên cạnh nhìn tôi hỏi, tôi liền đáp lại.

– Xong rồi, còn mày?

– Tao cũng xong rồi. Mà đến giờ tan ca rồi, mày về cùng tao đi. Hôm nay mình anh tao đến rước á. Mà tao định nữa lấy xe tự lái cho tiện. Có gì tao qua rước chở mày luôn.

– Ừm, tao thấy vậy cũng được. Chứ đưa rước thì lại phiền anh Tùng.

– Mày thu dọn đi rồi về.

Tôi chợt nhớ lại lời cậu nói, cậu bảo tan ca chờ cậu dưới bãi xe nên tôi không thể về cùng Tú Chi được.

– Mày về trước đi, để anh Tùng chờ.

– Còn mày không định về chung cùng tao à?

– Tao còn có việc chút. Đón taxi về cũng được.

– Vậy thôi, tao về trước.

– Ừm.

Tôi và Tú Chi rời khỏi phòng, cả hai nhanh chóng sắp xếp để về. Khi tôi đi ra, có vẻ như tôi là người cuối cùng ở tầng này, vì xung quanh tôi chỉ thấy im lìm. Ban đầu, tôi định sử dụng thang máy, nhưng sau đó nhớ rằng để xuống nơi đỗ xe của cậu, tôi cần sử dụng thang máy từ tầng làm việc của cậu. Lo lắng bị người khác phát hiện, tôi quyết định chọn thang bộ.

Khi đến gần bậc thang cuối cùng, tiếng cãi vã truyền đến tai tôi:

– Anh đã bảo trong công ty đừng tỏ ý tìm riêng anh mà.

– Nhưng em nhớ anh.

– Ngoan, hãy chờ thêm một thời gian ngắn nữa. Khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta sẽ công khai quan hệ với nhau. Anh sẽ bù đắp cho em.

– Anh hứa đấy, em đã làm rất nhiều điều vì anh rồi.

– Anh biết mà, anh yêu em lắm.

Do đứng xa, tôi không thấy được khuôn mặt của họ. Họ đang ôm nhau và nói chuyện, tôi tò mò nhìn lên. Tôi nhận ra người phụ nữ là chị Liên, còn người đàn ông đang quay lưng về phía tôi, nên tôi không thể nhìn thấy mặt anh ta.

Bài viết liên quan