Đọc truyện Cả bầu trời thương nhớ chương 1 tác giả An Yên

23/01/2024 Tác giả: Hà Phong 52

– Vĩ, Ba Mẹ ở đây!
– Con đã thấy Ba Mẹ ạ!

Tại sân bay đông đúc và ồn ào, cảnh người người qua lại, những lời chào tạm biệt, những giọt nước mắt chia ly và cả những nụ cười hạnh phúc ngày gặp lại. Một chàng trai cao lớn, vầng trán rộng, đôi mắt sáng sâu, mũi cao và đôi môi mỏng phong tình, bước ra từ cổng sân bay, kéo theo chiếc vali lớn, đầy phong cách.

Anh chàng nở nụ cười rạng ngời khi tiến đến trước mặt hai người bố mẹ, dù họ đã bước qua tuổi trung niên nhưng vẫn tràn đầy phong độ:
– Ba Mẹ, con đã trở về ạ! Con chào chú Vũ Phong, cô Nguyệt Cát ạ!

Thục Trinh xoa đầu con trai với ánh mắt âu yếm:
– Con có mệt không Bon?

Thiên Vũ nhìn vợ mỉm cười:
– Em, con nó lớn rồi, gọi cu Bon nó ngượng lắm đấy!

Thiên Vĩ mỉm cười ôm mẹ:
– Con vẫn là cu Bon của Mẹ!

Anh chàng nhìn sang cặp vợ chồng bên cạnh:
– Chú Phong, cô chú vẫn khỏe chứ ạ? Anh Vũ Hiếu và Tú Vi bận ạ chú?

Vũ Phong cười và vỗ vai Thiên Vĩ:
– À, Hiếu bận ở Tập đoàn Á Đông, còn Tú Vi đi thực tập sư phạm xa thành phố, ở một huyện gần nhà người yêu nên không về kịp!

Vĩ cười:
– Mấy năm không gặp, chắc bé Vi lớn lắm rồi chú nhỉ? Ra trường rồi cơ đấy! Thế là cháu đã già lại còn ế, hai mươi bảy tuổi vẫn chả có bóng hồng nào!

Nguyệt Cát cười đùa:
– Cái thằng bé này, là do con không thích chứ người như con thiếu gì cô theo đuổi hả?

Cuộc gặp gỡ sau nhiều năm diễn ra trong không khí ấm áp và hạnh phúc. Thiên Vĩ, chàng trai 27 tuổi, là con trai đầu lòng của Trịnh Thiên Vũ và Đặng Thục Trinh. Với vẻ đẹp hoàn hảo, chỉ số IQ cao và thành tích học tập ấn tượng, Thiên Vĩ quyết định trở về Việt Nam để đóng góp cho nền y học quê hương. Với sự điều độ và tinh thần nhân ái từ ba mẹ, Thiên Vĩ không chỉ là một chàng trai điển trai mà còn là người giỏi giang, chín chắn và có tâm huyết.

– Về Biệt thự VŨ ĐAN, nơi Thiên Vũ đã sống từ thuở nhỏ, anh vui vẻ khi nghe tiếng em gái Đan Nhi làm bữa cơm:
– Đan Nhi, anh đã chuẩn bị thuốc tiêu chảy cho cả nhà rồi, cứ yên tâm nấu nướng đi nhé!

Đan Nhi, đang làm rau, tươi cười:
– Để em đánh bại rau và thịt xong, sẽ đánh bại anh hai. Anh đi biền biệt giờ về nói như thế, coi thường khả năng nấu ăn của em à? Khi nào em lấy chồng, anh sẽ tiếc vì không thưởng thức đồ ăn em nấu đấy!

Thiên Vĩ ngồi xuống, nhàn nhã nói:
– Có vú Bảy nấu, ăn cơm của vú và mẹ Trinh là an toàn nhất. Còn em, có đứa nào rước về là anh mừng.

Đan Nhi giơ nắm đấm:
– Được, hãy đợi đấy!

Thiên Vũ nheo mắt:
– OK! Anh chờ! Ba Vũ có con mắt nhìn tương lai, biết sẽ có đứa con gái vụng thối nên xây nhiều nhà vệ sinh trong Biệt thự. Quá phục!

Đan Nhi cười sặc sụa:
– Anh ở xứ sở sương mù không biết nói chuyện, giờ về để hành hạ em hả? Anh lo chống ế cho bản thân đi, chị Tú Vi còn chuẩn bị cưới kìa! Thế mà anh chả có bóng hồng nào, nản! Bác sĩ giỏi đâu không biết, chỉ chữa bệnh thôi! Thôi, anh đi lên để em tập trung sáng tạo ẩm thực. Anh làm ô nhiễm không gian nghệ thuật của em và vú Bảy.

Vĩ nháy mắt:
– Ừ, sáng tạo đi! Công thức trà sữa em nghĩ ra từ lớp tám anh vẫn nhớ. Trà sữa Thái Nguyên pha với sữa ông Thọ, tuyệt vời cho những người cần thuốc tiêu chảy!

Anh hai đi lên tầng, để lại ánh mắt nảy lửa của Đan Nhi. Cô em nấu ăn với tâm huyết, chỉ trách anh trai luôn nhớ điều xấu. Vú Bảy cười vui vẻ, là người chứng kiến sự trưởng thành của Thiên Vĩ từ bé, luôn mong cậu trở về để gia đình tràn đầy hạnh phúc.

Thiên Vĩ đi du học chín năm ở Anh, hàng năm anh vẫn về và lần nào cũng có cảm xúc như vậy – gia đình là nơi tuyệt vời nhất, giúp anh xua đi mọi căng thẳng, mọi áp lực. Học ngành y cần trau dồi cả kiến thức và đạo đức, sai một ly có thể mất cả mạng người, nhất là chuyên khoa chấn thương mà anh theo học. Nhìn những nạn nhân trong các vụ tai nạn, những vụ hỏa hoạn, lúc đầu Thiên Vĩ cũng khá choáng nhưng rồi anh luôn tâm niệm , bác sĩ là người mà bệnh nhân gửi trọn niềm hi vọng nên luôn dốc hết sức mình trong mỗi lần thực tập ở các bệnh viện trên đất nước Anh. Mỗi lần bước vào phòng cấp cứu đặc biệt cùng với các chuyên gia hàng đầu, tâm trí anh chỉ tập trung vào những gì anh đang được nghe, những cuộc hội chẩn, những lời chẩn đoán được đưa ra, những quyết định khó khăn… đều được ghi nhớ một cách tỉ mẩn vào đầu óc anh. Vì thế, dù không phải là sinh viên bản địa nhưng Thiên Vĩ luôn được các giáo sư để ý và tạo cơ hội nâng cao tay nghề. Chỉ tiếc là cuối cùng họ không thể giữ được chân anh ở lại. Ngày đưa ra quyết định cuối cùng, anh chàng Việt Nam có nụ cười hút hồn đó nói với một vài vị giáo sư thân thiết:
– Việt Nam là nhà của tôi, gia đình là trái tim của tôi. Đó là nơi giúp tôi có động lực ra đi khám phá kiến thức nhân loại và cũng là nơi tôi sẽ trở về.
Mọi người hiểu rằng trong lời nói ấy có một tình yêu, một niềm tự hào mãnh liệt với dân tộc Việt Nam nên họ vui vẻ tạm biệt chàng tiến sĩ ưu tú. Và ngày hôm nay, Vĩ trở về với cái nơi mà anh gọi là trái tim của mình.
Bữa cơm hội ngộ thật vui vẻ, ấm áp và thâm tình đúng chất của gia đình Việt. Sau bữa ăn, Thục Trinh hỏi con trai:
– Vĩ, con nghỉ ngơi một thời gian đã chứ?
Thiên Vĩ mỉm cười:
– Dạ, con có hai ngày thứ bảy và chủ nhật để ra thăm mộ bà nội, sau đó con sẽ qua Trịnh gia thăm ông nội và sang thăm hai ông bà ngoại nữa. Đầu tuần tới con sẽ tới bệnh viện thành phố C để nhận công tác ạ! Ba mẹ yên tâm, con sẽ thường xuyên về thăm mọi người ạ!
Hai chữ ” thường xuyên ” thật quá xa xỉ với một bác sĩ, huống hồ lại là bác sĩ khoa chấn thương như Thiên Vĩ. Cho nên, dù chỉ hơn một giờ đồng hồ đi máy bay là có thể đến nhưng những điều con trai vừa nói ra vẫn khiến Thục Trinh sửng sốt:
– Con nói cái gì? Thành phố B phát triển có kém cạnh gì thành phố C đâu cơ chứ? Sao con lại phải tới tận thành phố C làm việc? Con xa nhà, xa mọi người từng ấy năm chưa đủ hay sao mà mới về nước đã định đến thành phố C lập nghiệp? Con có biết mẹ trông chờ ngày con trở về lắm không?
Thiên Vũ đã hơn năm mươi tuổi nhưng phong độ vẫn ngút trời. Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng vợ rồi cười:
– Em làm sao đấy? Em chả bảo phải để con trải nghiệm cho nó trưởng thành cơ mà? Ở tận nước Anh, em còn chịu được nữa là thành phố C!
Thục Trinh nhăn mặt:
– Nhưng em có cảm giác như mình sinh con ra xong nó biến thành chim bay mất ý anh ạ!
Vũ Phong nãy giờ im lặng bỗng bật cười:
– Em đừng lo, nó ở bên Anh chín năm vẫn phong độ ngời ngời, huống hồ ở thành phố C còn có gia đình anh, cứ đi làm rồi về Biệt thự PC nghỉ ngơi!

Thiên Vĩ đưa tay ra:
– Không sao ạ! Con đã mua một căn hộ nhỏ gần bệnh viện để thuận tiện cho việc về đêm, không làm phiền mọi người. Bác sĩ thường xuyên về muộn, có thể ảnh hưởng đến mọi người nên con quyết định chuyển về đây. Nhất định sẽ đến thăm cô chú, và con còn hẹn anh Vũ Hiếu đi đánh golf nữa ạ.

Anh nói với mẹ:
– Mẹ yên tâm nhé, con sẽ thường xuyên về thăm ba mẹ. Con học y không chỉ để chăm sóc mẹ yếu đuối mà còn để có thể nghiên cứu và điều trị cho nhiều người, mang lại hạnh phúc cho họ. Con chọn thành phố C vì con muốn làm việc tại đây, nơi mẹ đã phát hiện ra Thiên Vĩ.

Thục Trinh không quên khoảnh khắc vui mừng khi biết mình có thai, mang lại hy vọng cho gia đình chồng. Tình yêu giữa cô và Thiên Vũ vượt qua những khó khăn từ định kiến gia đình, đặc biệt là với căn bệnh nội mạc tử cung. Tình mẫu tử hiện lên trong khoảnh khắc đó, hạnh phúc hơn cả khi Thục Trinh trốn thoát khỏi cuộc bắt cóc của mẹ chồng nhờ sự giúp đỡ của Vũ Phong, anh cảnh sát tài ba. Cô không ngờ Thiên Vĩ vẫn nhớ những câu chuyện nhỏ thời thơ ấu. Dù cả hai không kể về mưu hèn của bà nội Lam An và cô Thiên Anh, nhưng Thiên Vĩ vẫn biết về sự xuất hiện của mình trong gia đình chú Vũ Phong, làm mẹ Trinh suy nhược.

Bây giờ, bà Lam An sống giữa những năm tháng nằm liệt trên giường, được chồng con chăm sóc. Mỗi ngày, bà nhìn Thiên Vĩ lớn lên, nước mắt chảy trên gò má gầy. Thục Trinh không thể quên ngày mẹ chồng mất, gió lớn nổi, bà nhìn quanh và dừng lâu trên khuôn mặt cô như muốn nói nhiều điều. Khuôn mặt quý phái của bà trở nên nhăn nheo và rúm ró, méo xệch vì liệt dây thần kinh. Bà nói, những giọt nước mắt rỉ vào kẽ miệng già nua:
– Ông Thiên…Cẩm Đan, mọi người…hãy tha thứ cho bà. Bà không mong được tha thứ vì bà…
Lúc đó, ông Trịnh Thiên nắm bàn tay vợ, nói:
– Con tha thứ hết cho bà, đừng khóc, xấu đấy!

Nhìn thấy các con gật đầu, bà Lam An bất chợt nở một nụ cười, dù khuôn mặt của bà có nhiều vết méo mó nhưng vẫn tràn đầy thanh thản. Ông Trịnh Thiên nhẹ nhàng đặt nụ hôn cuối cùng lên trán vợ trước khi bà đóng mắt xuôi tay, rời khỏi thế giới này. Bà đã chấm dứt cuộc hành trình chật vật, trở về với đất mẹ.

Nghe lí do mà Thiên Vĩ chọn thành phố C, những mảnh kí ức hiện lên trong tâm hồn Thục Trinh, và cô hiểu rõ vì sao con trai lại chọn như vậy. Thiên Vũ nhận ra vẻ mặt thất thần của vợ, nhanh chóng đan năm ngón tay vào tay cô, như làm thế để trấn an cô như đã làm suốt gần ba mươi năm qua:
– Nếu con bận rộn, mình sẽ tới thăm con, thăm nhà Phong luôn đấy em!

Thục Trinh gật đầu, mỉm cười. Cô hi vọng chặng đường mới của con trai sẽ êm đẹp, mặc dù biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đường mịn, trong lòng người mẹ vẫn nảy lên lo lắng, nhưng cô hy vọng rằng những ước mơ của con sẽ trở thành hiện thực…

Bài viết liên quan