Đọc truyện Đau thương qua rồi chương 1 tác giả An Yên

07/01/2024 Tác giả: Hà Phong 91

Cô dâu xinh đẹp quá!
Ừ, trông thật hiền lành đấy!
Tiếng những người hàng xóm vang lên, làn môi đỏ xinh của nàng dâu tỏ ra hạnh phúc, ấm áp. Bộ váy cưới và cánh đào e ấp tôn lên vẻ đẹp thuần khiết của Đặng Tuệ Lâm. Cô gái hai mươi lăm tuổi này sinh ra trong một gia đình với địa vị khá giả, sống ở ngoại ô thành phố A. Bố mẹ cô đều là viên chức, anh trai là kỹ sư Công nghệ thông tin. Tuệ Lâm tốt nghiệp Đại học Kinh tế và hiện đang làm kế toán cho trung tâm tin học của anh trai. Cuộc sống của cô khá ổn định, không gặp nhiều khó khăn. Hôm nay là ngày trọng đại nhất trong cuộc đời Tuệ Lâm, khi cô trở thành vợ của Trần Hải – người mà cô yêu thương trong một năm qua. Đám cưới của họ diễn ra hạnh phúc và tràn ngập tiếng cười.
Tiếng nhạc, hát, và tiếng cười nổi lên trên sân khấu, tạo nên bức tranh vui tươi và ấm cúng cho đám đông. Gia đình chồng cô có ba anh em trai, với Hải là đứa út. Lâm yêu Hải bởi sự quan tâm của anh đối với mọi chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô, sự tinh tế trong việc giải quyết những lúc cô dỗi hờn. Gia đình anh có hai cửa hàng quần áo lớn ở thành phố A, là một gia đình khá giả. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, hạnh phúc khiến cho Tuệ Lâm cảm thấy như mình đang trong một giấc mơ.
Tiệc cưới khép lại, những người thân quay về hết. Bố và anh trai Tiến nắm tay Tuệ Lâm, bày tỏ những lời chúc và dặn dò cuộc sống mới của cô:
Con gái, giờ đã có chồng, phải biết lo lắng, chăm sóc gia đình chồng, thương yêu bố mẹ chồng như chính bố mẹ con. Nếu có khó khăn, hãy gọi cho bố hoặc anh Tiến nhé.
Lời nói của bố khiến cho nước mắt Tuệ Lâm tuôn trào. Cô cố gắng lau nhẹ và nở một nụ cười:
Con sẽ hạnh phúc, bố yên tâm nhé!
Sau đó, cô quay sang anh Tiến:
Anh hai, anh chăm sóc bố mẹ giúp em nhé!
Tiến ôm chặt em gái và nói:
Tuệ Lâm ngoan, có khó khăn gì cứ gọi điện cho anh hai nhé! Công việc ở trung tâm, em cứ tạm nghỉ đi, về nhà chồng còn nhiều việc lắm. Khi nào muốn làm lại, bảo anh nha!
Cô gật đầu đồng ý. Trần Hải, sau khi uống nhiều rượu, bước đến và bắt tay bố cô – ông Đặng Hùng và anh Tiến, rồi nói lên:

Ba và anh cứ yên tâm, con sẽ mang hạnh phúc đến cho Lâm!
Một cảm giác trống trải hiện lên khi cô nhìn thấy chiếc xe chở mọi người rời khỏi nhà chồng mình. Nước mắt bất giác tràn về, khiến cô cảm thấy nghẹn ngào khó tả. Hải nắm tay cô:
Vợ, nếu em muốn, cứ về thăm nhà mà, đừng khóc!
Tuệ Lâm lau nhẹ nước mắt và bước vào cùng Hải. Đầu giờ chiều, khách mời đã rời đi hết, cô và Hải vội vào thay đồ để chuẩn bị dọn dẹp.
Khi bước vào căn phòng tân hôn, được trang trí đẹp mắt, Hải nằm vật ra trên giường:

Mong chờ tới tối để ôm vợ ngủ quá!
Lâm cười:
Anh uống nhiều thế, tối nay chắc chẳng biết em ở đâu đâu!
Hải nháy mắt:
Vớ vẩn! Chỉ thằng khờ mới để lỡ đêm tân hôn!
Anh ta giúp cô xếp lại bộ váy cưới vào vali rồi lăn ra ngủ. Tuệ Lâm nhẹ nhàng cười, thay quần áo và rời đi ra sân.
Tuy nhiên, cô chưa kịp đến đã nghe tiếng chị dâu thứ hai, Diễm Loan, lên tiếng:
Ôi dào, tưởng thanh cao lắm, chỉ là cưới chạy tang mà cũng làm rầm rộ lên. Không biết chú Hải đã bị úp sọt chưa. Đẹp trai ngời ngời như chú ấy, thiếu gì cô mà phải lấy hạng gái quê mùa ấy!
Một bà thím bên nhà nội nhỏ nhẹ:
Cô bé này, ăn mặc chả nói, có cưới kiểu gì thì cũng xuất phát từ tình yêu chứ? Hai gia đình đều đồng ý, hai đứa cũng tự nguyện yêu nhau. Con nhà họ cũng nuôi nấng hơn hai mươi năm, cũng học hành đàng hoàng đấy chứ!
Chị Loan bĩu môi:
Thím chả hiểu rồi, cái ngữ càng học cao lại càng mưu mô thủ đoạn thôi thím à. Sống với cái ngữ ấy mệt lắm.
Tuệ Lâm nhíu mày. Cô mới gặp chỉ Loan vài lần thôi, cũng không có mâu thuẫn gì, tại sao chị ấy lại nói nặng lời thế nhỉ? Người ta thường nói “giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng”, nhưng đây lại là chị dâu cơ mà? Cô tưởng cùng phận làm dâu phải hiểu nhau chứ? Cũng có những chị dâu ganh tị nọ kia thì Lâm cũng không có gì để chị ấy ghét. Đất đai, nhà cửa các anh chị đều đầy đủ, vợ chồng cô là út mà lại gánh vác nhiều việc khi sống chung với bố mẹ. Nhưng thôi, so đo làm gì. Có lẽ Lâm mới về nên chị ấy cũng chưa rõ tính. Cô khẽ ho lên mấy tiếng rồi bước ra:
Mọi người vẫn làm quá ạ, còn gì cần dọn dẹp không ạ?
Bà thím mỉm cười:
Vất vả gì đâu, mệt thì cũng có hơi mệt nhưng vui con à. Mọi việc cũng dọn dẹp xong rồi, con ra phía sau xem bát đĩa rửa xong thì sắp xếp lại gọn gàng, phân loại rồi lát họ tới lấy nhé!
Lâm “dạ” một tiếng rồi thoăn thoắt đi ra phía sau. Vì nhà Hải rộng rãi nên họ hàng ở quê đều bàn bạc tổ chức đám cưới tại gia chứ không ở khách sạn. Tuệ Lâm thì sao cũng được, vì những công việc như thế này quá đơn giản với cô, quan trọng nhất là mọi người sống với nhau vui vẻ và hòa thuận thôi.
Đang xếp bát đĩa thì Lâm nghe một giọng nói vang lên:
Con không kêu mấy đứa cháu ra làm cùng cho vui, đứng cả buổi chắc cũng mệt rồi!
Cô quay lại, đó là bố chồng Lâm. Mặc dù chỉ mới gặp ông vài lần, nhưng Lâm nhận ra vẻ hiền lành và phúc hậu của ông. Mấy tháng qua, ông đã mắc bệnh, người gầy đi nhiều nhưng tinh thần luôn lạc quan. Ông luôn tự tin nói với Lâm: “Bố là bộ đội Cụ Hồ, cộng sản mà, mấy cái bệnh này chẳng là gì cả!”. Những lúc như thế, Lâm chỉ cười: “Dạ, đúng rồi ạ!”

Lúc này, nghe ông nói, Lâm vừa lắc đầu vừa cười:

Dạ mấy việc nhỏ mà bố, để các cháu chơi. Sao bố không ở trong, ra đây khi khéo sân giếng trơn đấy ạ!
Ông Trần Quang húng hắng ho mấy tiếng rồi nói:
Ngày vui, bố cũng lăng xăng đôi chút chứ? Vả lại, cứ quanh quẩn mãi trong nhà cũng chán con à, ra ngoài hít thở khí trời cho khuây!
Lâm gật đầu:
Dạ, nhưng nếu đi lại mệt quá thì bố nhớ vào nghỉ ngơi nhé! Bố có đói không ạ? Chắc đám cưới đông người nên bố cũng chưa ăn gì nhiều ạ.
Ông Quang nhìn cô con dâu út rồi mỉm cười hiền từ:
Ban nãy mẹ đưa đồ ăn cho bố rồi. Cái dạ dày người ta cắt gần hết rồi, cũng có ăn mấy đâu con! Không phải lo! Bố muốn hai đứa cưới cho vui cửa vui nhà chứ bố đang khỏe lắm. Tội cho các con mang tiếng cưới chạy tang.
Lâm lắc đầu nhìn ông:
Dạ con không quan trọng việc đó đâu ạ. Con chỉ mong bố mẹ khỏe mạnh để sống vui với chúng con thôi ạ!
Ông Quang gật đầu hài lòng:
Bố sẽ cố gắng, con yên tâm đi. Giờ con dọn dẹp xong rồi cũng nghỉ ngơi đi! Hôm nay con mệt rồi đấy!
Sau tiếng “dạ” của Lâm, ông Quang quay bước vào trong. Những lời dặn dò của bố chồng khiến Lâm xúc động. Cô từng nghe kể rằng bố chồng không hay tâm lý đâu, nhưng cô thấy mình may mắn vì lấy được người mình yêu, gia đình chồng lại hòa thuận nữa.
Vừa xếp xong mấy sọt bạn đĩa, Lâm lau tay rồi tính bước vào nhà. Nhưng khi đi qua bếp, cô nghe loáng thoáng tiếng chị Loan:
Tao nói mà mày không nghe, giờ nó lấy đứa rồi đấy, đẹp mặt chưa?
Cô gái mà chị Loan nói là ai thế nhỉ?

Bài viết liên quan