Gả cho anh rể Chương 3 | Sinh con

22/02/2024 Tác giả: Hà Phong 134

Sau khi buổi sáng kết thúc, mọi người rời đi mỗi người về phòng của mình. Đồng Đồng, sau khi anh dũng cảm đồng ý trước mặt ông chủ Hoàng, cả cơ thể cô bỗng trở nên yếu đuối, cô ngồi thẩn thờ trên giường suốt cả buổi. Cô không hiểu tại sao mọi chuyện lại diễn ra như vậy. Tại sao cô phải sinh con cho gia đình Hoàng, sinh con cho Thế Thịnh?

Dĩ nhiên, cô vẫn còn tình cảm với Thế Thịnh. Cô không ngại việc quay lại với anh một lần nữa, nhưng cô… cô…

– Đồng, mở cửa cho tôi.

Giọng của Thế Thịnh vang lên, anh đến tìm cô. Cô vội vàng bước ra mở cửa, vội vã đến mức quên mất một chiếc dép, chân trần chạy ra mở cửa cho anh.

Thế Thịnh trông mặt buồn bực, anh nhìn cô từ đầu đến chân, than phiền:

– Sao lại không mang cả dép, người như em thì làm sao có thể sinh con được?

Cô quay người, lấy chiếc dép còn lại mang vào, cười giả:

– Do vội quá nên quên mất. À, anh không phải đang bàn việc với ông chủ Hoàng sao, mà lại tới đây tìm tôi?

Anh đóng cửa một cách ồn ào, bước vào phòng, ngồi xuống ghế sô pha, nhìn cô, giọng khàn:

– Nếu em không muốn, sao lại đồng ý với ba? Sinh con không phải chuyện nhỏ, việc em liều mạng vì gia đình Lê đã từng bỏ rơi em có đáng không?

Cô cúi đầu, trả lời nhỏ:

– Họ không bỏ rơi tôi…

– Không bỏ rơi thì là gì? Tôi chưa bao giờ thấy em nhắc đến họ, cũng chưa từng thấy họ xuất hiện trước mặt em. Tôi không mới quen biết em một hai ngày, tôi cũng biết tâm tư của em. Sao em lại không nói cho tôi biết?

Cô im lặng, không phản bác. Thấy cô không nói gì, anh tiếp tục:

– Tôi giữ em ở lại, tôi sẽ tự tính toán. Không cần phải ép em sinh con cho tôi. Người đã từng bỏ rơi tôi, không cần tình cảm của tôi, ép em sinh con cho tôi cũng vô ích. Chuyện của gia đình Lê, chỉ cần em nói đừng làm hại họ, tôi sẽ không làm gì…

Anh ngừng lại, đứng dậy đến trước mặt cô, vén tóc cho cô, nhìn vào gương mặt trắng mịn của cô, hít một hơi, giọng khàn:

– Đồng Đồng, em có muốn sinh con cho tôi không?

Cô nhìn anh, ngơ ngác, không biết phải trả lời thế nào.

Sinh con? Cô đã không nghĩ đến việc sinh con cho bất kỳ người đàn ông nào khác từ lâu… kể cả anh.

– Đồng, sao không trả lời?

Cô tránh ánh nhìn của anh:

– Có muốn hay không cũng không quan trọng nữa.

Anh tức giận, giữ chặt cổ tay cô, quát:

– Đồng Đồng!

Nghe anh quát, cô lại cúi đầu, không dám nhìn anh:

– Thế Thịnh, tôi không thể để ba mẹ tôi chịu khổ được. Dù tôi không sống cùng họ, nhưng họ vẫn là người thân ruột của tôi. Tôi nghĩ quyết định như vậy là tốt nhất cho tất cả. Anh… anh có muốn tôi sinh con cho anh không?

Anh tức giận. Bảy năm trước, anh yêu cô đến điên đảo, ngây ngô tưởng tượng về tương lai sẽ kết hôn và sinh con với cô. Nhưng kết quả, cô đá anh với lý do hết tình cảm, muốn tập trung vào học hành. Anh phẫn nộ, vì anh nghĩ, trong đời này anh có thể có lỗi với bất kỳ ai, trừ cô. Nhưng cuối cùng, cô không cần anh. Okay, nếu cô muốn chia tay, thì chia tay đi. Tình cảm anh dành cho cô, cô đã không cần, thì anh cũng không cần giữ nữa. Cứ như vậy, họ đã chia tay, anh đi du học, cô ở lại, đoạn tình yêu hai năm của họ bay theo gió, cùng với những ước mơ cao cả của cô.

Sau bảy năm, cô lại xuất hiện trước mặt anh, van xin anh, làm rối bời mặt nước lặng yên trong lòng anh. Khi anh biết cô là em gái của Lê Mộc, anh kinh ngạc và đau đớn đến thấu tim gan. Nhìn cô đứng dưới ánh nắng, vẻ đẹp kiêu hãnh của cô làm tim anh từ từ trở nên mềm mại. Hóa ra anh đã đánh giá cao bản thân mình quá nhiều, anh cứ tưởng rằng mình không còn yêu cô nữa, không còn nhớ đến cô nữa. Nhưng khi gặp lại cô, trái tim anh lại rộn ràng hơn, mọi uất hận đều tan biến. Anh giữ cô ở lại không phải vì hận cô, chỉ vì anh không muốn cô rời xa anh. Nhưng bây giờ cô lại hỏi anh, liệu anh có muốn sinh con với cô hay không. Thực sự, anh muốn bảo đầu cô ra, kiểm tra xem bên trong còn chứa não hay không, vì sao cô lại nói ra những điều làm anh đau lòng như vậy…

Anh cố nén cơn giận, khàn giọng nói với cô:

– Đồng Đồng, việc tôi có muốn sinh con hay không không quan trọng bằng việc em có muốn hay không. Tôi muốn biết, em đã đồng ý với ba tôi vì muốn bảo vệ nhà họ Lê… phải không?

Gương mặt cô gần như dựa sát vào ngực anh, hít thở được mùi thơm nhẹ nhàng từ sữa tắm trên người anh. Có chút lo lắng, cô gật đầu theo bản năng:

– Đúng là vì nhà họ Lê…

Anh cảm thấy giận dữ trỗi lên, anh lại hỏi:

– Vậy tôi đối với em… là gì? Là cậu Hai của nhà họ Hoàng hay là Thịnh của ngày trước?

Mỗi khi nghe từ “Thịnh”, trái tim cô đều rung lên, cô nói khẽ:

– Thịnh, anh không cần phải làm khó tôi như thế. Nếu anh muốn, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, đừng nhắc…

Anh kéo cô đến bên giường, tức giận nhìn cô, đẩy cô ngã xuống và bắt đầu hôn cô, một cách mãnh liệt và chiếm đoạt. Anh hôn cô mạnh mẽ, đôi tay vô cùng thô bạo khám phá khắp cơ thể cô. Anh tiếp cận đôi gò bồng đầy đặn của cô, xoa nắn mạnh mẽ, vén áo thun của cô lên để lộ ra ngực cô. Lớp áo ngực ren trắng nõn nà hiện rõ trước mắt anh, ánh mắt đỏ lửa không chỉ vì giận dữ mà còn vì ham muốn. Anh hít một hơi, sau đó mạnh mẽ vén áo ngực của cô lên, để lộ ra đôi bầu ngực đầy đặn.

Cô nhìn anh đỏ mặt, răng cắn chặt vào môi, nửa muốn khóc nửa lại xấu hổ vì sự kích thích. Mặc dù chuyện này không phải là lần đầu tiên giữa họ, nhưng lần này lại làm cô rối loạn. Dục vọng mạnh mẽ bùng phát, anh không thể kiềm chế được trước vẻ đẹp quyến rũ của cô. Cô bây giờ đã trưởng thành, thân hình cũng trở nên mạnh mẽ, mọi thứ đều quyến rũ. Không thể nhịn được nữa, anh như thằng ngốc trầm luân trước ngực cô. Anh hôn môi cô, còn tay lại khám phá khắp cơ thể cô. Bảy năm trước anh không thể kiềm chế trước thân hình mềm mại của cô, và bây giờ lại càng khó khăn hơn nhiều lần.

Anh vuốt nhẹ khắp nơi, nhưng khi đến gần vùng da mẫn cảm của cô, anh chần chừ lại. Anh nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, thấy cô cắn răng chịu đựng, lòng anh chợt rơi vào một cảm giác buồn chán và khốn khổ. Dục vọng giảm đi, tiêu tan hoàn toàn, chỉ còn lại một chút tàn dư trên cơ thể. Anh muốn ở bên cô, nhưng không trong tình thế này, và càng không muốn thấy cô phải cam chịu như vậy. Anh muốn mọi thứ như trước, mọi thứ đều chân thành và đáp ứng được.

Anh ngẩng đầu, vén áo ngực cho cô, rồi giúp cô sửa lại tóc tai. Anh lên tiếng, lời nói của anh cảm thấy như một xin lỗi:

– Tôi xin lỗi, tôi không nên như vậy với em.

Cô lắc đầu nhẹ nhàng, trả lời:

– Không sao, chúng ta đều cần làm việc đó.

Nghe cô nói mạnh mẽ như vậy, lửa giận trong anh lại bùng lên, nhưng anh cố gắng dập tắt nó. Anh nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, hít thở sâu, nghiêm túc:

– Đồng Đồng, chúng ta phải nói rõ điều này. Tôi không phải là không muốn sinh con, nhưng tôi không muốn sinh con với một người phụ nữ không yêu thương đứa con của tôi như em. Nếu em muốn sinh con, muốn cứu nhà mình, hãy chứng minh cho tôi thấy em có đặt lòng yêu của ba tôi vào trong đó…

Anh ngừng lại một lát, sau đó nói, giọng nặng trĩu:

– Tôi không chỉ muốn một đứa con, tôi muốn một người vợ… một người vợ yêu thương tôi như tôi yêu thương và bảo vệ cô ấy. Sinh con không khó, nhưng tôi muốn biết ý định thật sự của em, liệu em đáp ứng được mong đợi của nhà họ Hoàng và của tôi không. Trước khi làm mẹ, em phải học cách yêu thương, tôi rất cần thấy tâm hồn của em, Đồng Đồng!

Anh nói xong, đứng dậy và ra ngoài. Nhưng khi đến cửa, anh dừng lại và thêm:

– Nếu em cảm thấy không thể, hãy nói cho tôi biết. Tôi không buộc em, cũng không làm khó dễ em. Tôi muốn cả trái tim và thể xác của em, đừng dâng cho tôi thân thể trống rỗng… tôi không đáng. Nhớ kỹ.

Anh bước ra ngoài, đóng cửa sau lưng cô. Trong phòng, cô cảm thấy khốn khổ, vô cùng khốn khổ. Anh muốn cả trái tim và thân thể của cô, không chỉ là thân thể trống rỗng. Nhưng trái tim cô không bao giờ thay đổi, không bao giờ…

Thế Thịnh đi công tác, Đồng Đồng ở lại nhà họ Hoàng, vị thế của cô lúc này đặc biệt hơn. Ông chủ Hoàng công nhận Đồng Đồng là thành viên của nhà họ Hoàng, mặc dù không có danh phận rõ ràng nhưng cô được coi là khách quý. Cũng vì lời công nhận ấy mà người trong nhà Hoàng đối xử tốt hơn với cô. Khi cô ra ngoài, người ta thường chào hỏi cô, không còn coi cô như không khí như trước.

Bà Ba rất ưa thích Đồng Đồng, đặc biệt là tính cách trầm tĩnh và thông minh của cô. Mặc dù bà nội Hoàng có thái độ khó chịu đối với cô, nhưng cô vẫn thường xuyên đến thăm, không bao giờ gây gổ. Cô luôn tốt bụng với mọi người và tự làm mọi việc một cách tự lập. So với Lê Mộc, bà Ba chắc chắn ưu ái Đồng Đồng hơn rất nhiều. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là con trai bà cũng thích cô, đây là điều bà quan tâm nhất.

Sau bữa sáng, bà Hai đến gặp Đồng Đồng để thông báo rằng cô sẽ được nhận tiền sinh hoạt trong tháng này. Mỗi thành viên trong nhà họ Hoàng đều nhận được một khoản tiền này hàng tháng để chi tiêu cá nhân. Mặc dù cô không cần thiết tiền, vì đã đi làm được hai năm và tiết kiệm được một khoản không nhỏ. Hiện tại, công ty vẫn giữ cô làm việc và sắp xếp cho cô làm việc tại nhà, nên cô vẫn nhận được lương hàng tháng. Tuy nhiên, họ đã có lòng tốt, cô không thể từ chối.

Đồng Đồng chuẩn bị sẵn sàng để đến bệnh viện, vì hôm nay cô muốn đón ba cô xuất viện. Sáng hôm đó, cô đã thông báo với bà nội Hoàng và dì Miên, cả hai đều đồng ý mà không có ý kiến gì.

Trong lúc đợi Thế Thịnh trả lời tin nhắn, Đồng Đồng nhận được thông báo chuyển khoản, cộng thêm 5 triệu đồng vào tài khoản của cô. Đây là tiền sinh hoạt của cô trong tháng này. Cô có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy số tiền này, không ngờ bà Hai lại nhanh chóng như vậy. Tuy nhiên, với khoản tiền này, cô không phản đối và cũng không quan tâm nhiều đến nó.

Sau khi chuẩn bị xong, cô xuống nhà chơi với dì Miên một lúc. Trong phòng của dì Miên, có một số khách đến, trong đó có bà Tư đến chơi, và cả hai đứa trẻ sinh đôi Chin và Min. Đến khi cô bước vào phòng, cả hai đứa trẻ đều rất hiếu kỳ và hứng thú khi thấy cô. Cô không kìm được mình, ngồi xuống chơi với hai đứa trẻ. Bà Tư thấy Đồng Đồng thích trẻ con, bà liền nói đùa:

– Chị Ba thật may mắn, cô Đồng thích trẻ con lắm đấy. Xem cô ấy chơi với hai bé này vui không kìa, trông thật dễ thương.

Dì Miên cười rạng rỡ, vui vẻ vì thấy Đồng Đồng hợp với trẻ con. Cô không phản đối điều này và cười trả lời bà Tư:

– Cũng vì hai bé này quá đáng yêu, hai miệng cười thật đáng yêu. Bà Tư, sau này tôi có thể đưa hai bé ra ngoài chơi được không? Ban nãy tôi đã hứa với hai bé rồi đấy.

Bà Tư gật đầu:

– Được mà, chỉ sợ làm phiền cô thôi. Mà sau này cô đừng gọi tôi là bà Tư nữa, tôi không lớn hơn cô nhiều đâu, gọi dì Kiều là được.

– Vậy sau này tôi gọi dì là dì Kiều. Mà dì Kiều trẻ thật đấy, lại xinh đẹp, nếu mà nói chúng tôi là chị em thì ai cũng tin luôn đấy.

Dì Kiều cười, vui vẻ vì được khen trẻ đẹp. Điều này là kỹ năng cô học được trong quá trình làm việc, khen ngợi người khác không tốn kém, lại làm cho mọi người vui vẻ. Tất nhiên, đối tượng được khen cũng cần được chọn lọc cẩn thận, cô không thể chạy đến trước mặt bà Hai và tự khen mình để được khen.

Dì Kiều rất hứng thú với sự linh hoạt của Đồng Đồng và cô đã tư vấn một ít về cách kết hợp trang phục, hứa hẹn sẽ làm một bảng chi tiết về trang phục cho dì khi có thời gian. Nói chuyện một lúc, dì Kiều chuyển sang chủ đề khác và hỏi:

– Chị Ba, tháng này chị nhận được tiền sinh hoạt chưa?

Dì Miên gật đầu, sử dụng cử chỉ tay để diễn đạt ý đồ, sau đó dì Đào dịch lại, nói:

– Bà nói rằng đã nhận được từ sáng, không biết là bà Tư đã nhận chưa?

Dì Kiều gật đầu, cười:

– Em đã nhận rồi, chị ấy không để em chờ lâu đâu.

Bỗng nhiên ánh mắt của dì Kiều chuyển sang Đồng Đồng, dì hỏi:

– Đồng Đồng, em đã nhận chưa?

Đồng Đồng trả lời:

– Em đã nhận rồi dì Kiều, vừa mới nhận xong.

– Nhận được bao nhiêu?

– Chuyện này… Em nhận được 5 triệu.

Vừa dứt lời, cả ba phụ nữ trong phòng đều bất ngờ. Đặc biệt là dì Kiều, dì mở to mắt ra nhìn Đồng Đồng và hỏi lại:

– Em nói là 5 triệu? Chắc chắn là 5 triệu?

Đồng Đồng cảm thấy một chút hoang mang nhưng vẫn gật đầu xác nhận:

– Dạ, là 5 triệu… Có chuyện gì vậy dì?

Dì Kiều nhìn dì Miên, tức giận nói:

– Lại cắt giảm tiền sinh hoạt của người ta, chị nghĩ rằng có công bằng cho em không? Chị nghĩ làm sao mà chị ta có thể chuyển cho Đồng Đồng 5 triệu? 5 triệu có thể làm gì được?

Dì Miên cũng nhìn về phía Đồng Đồng, diễn đạt một chút với cử chỉ tay, sau đó dì Đào nói lại:

– Đồng Đồng, em chắc chắn là 5 triệu không? Em có nhìn nhầm không?

Đồng Đồng không hiểu đang xảy ra chuyện gì, nhưng lo lắng là mình có nhìn nhầm, cô lấy điện thoại ra kiểm tra lại. Rõ ràng vẫn là 5 triệu, còn ghi là tiền sinh hoạt, không thể sai lầm được.

Sau khi xem tin nhắn, dì Kiều tức giận nói:

– Rõ ràng là bóc lột cô bé, nhà họ Hoàng lại còn cho em chỉ 5 triệu tiền sinh hoạt… Chị nghĩ là chuyện này phải được làm rõ. Không thể để anh Nghĩa nghĩ là mình keo kiệt như vậy.

Cô muốn lên tiếng ngăn dì Kiều nhưng lại bị dì Đào ngăn lại. Dì Đào nói với Đồng Đồng:

– Em nên để bà Tư hỏi rõ ràng, có thể là có nhầm lẫn hoặc hiểu nhầm gì đó. Thực ra, với số tiền chỉ là 5 triệu tiền sinh hoạt… thì tôi cũng không chấp nhận được.

– Nhưng… Tôi không làm gì, nhận bao nhiêu cũng được mà.

Dì Kiều không đồng ý, cô giải thích:

– Đồng Đồng, em là người thông minh, em không quan trọng việc số tiền phí sinh hoạt là bao nhiêu, nhưng với nhà họ Hoàng thì quan trọng. Em hãy nhìn, gia đình này đến đâu mà phần lương của một người làm cắt cỏ ngoài kia còn cao hơn cả 5 triệu một tháng. Và nhà họ Hoàng còn nuôi nhiều người, lương họ nhận cũng cao hơn so với những gia đình khác. Vì em không sống ở đây nên em có thể nghĩ đơn giản như vậy, nhưng nếu là người sống trong các gia tộc, họ sẽ không nghĩ như vậy. Chỉ 5 triệu tiền sinh hoạt cho vợ tương lai của cậu Hai nhà họ Hoàng, nếu chuyện này lan truyền ra bên ngoài, thanh danh của nhà họ Hoàng sẽ bị ảnh hưởng như thế nào?

Cô không nghĩ sâu xa như vậy, chỉ nghĩ rằng nhận bao nhiêu cũng được, vì cô đã đi làm và có lương tháng đủ sống. Nhưng suy nghĩ lại, những điều mà dì Kiều nói cũng không sai, nếu chuyện này lan truyền ra bên ngoài, người ta sẽ nghĩ là nhà họ Hoàng keo kiệt và bủn xỉn đến mức phí sinh hoạt cũng không đủ.

– Được rồi, cô đừng có suy nghĩ nữa, chuyện này cứ để tôi. Con người chị ta là như vậy, toàn nghĩ những chuyện xấu xa. Con dâu tương lai của chị ta còn chưa vào cửa đã phát 50 triệu một tháng phí sinh hoạt. À, còn con bé Quỳnh Hoa nữa chứ, mấy lúc sang đây chơi đều được cho phí mỗi tuần. Chỉ đến phiên cô là bị cắt xén đến thê thảm. Chuyện này mà để đến tai anh Nghĩa, tôi không tin là chị ta yên thân
Dì Kiều không vui khi thấy dì Miên chuẩn bị can thiệp vào tình hình, cô nói:

– Chị cũng đừng cố gắng giúp đỡ chị ta, để em xử lý vụ này. Chị còn nhớ lúc trước chị ta đã đối xử với chị thế nào chứ? Câu chuyện về phí sinh hoạt này cũng khiến chị bị áp đặt suốt một thời gian dài, nếu không có Thế Thịnh quay lại, chị sẽ phải chịu đựng bao lâu nữa? Chị đã không nói bất cứ điều gì, cả khi anh Nghĩa bận rộn, chị không nói ra, thậm chí đối với mẹ chị cũng giữ im lặng. Nếu không có Thế Thịnh động viên và làm sạch mặt, có lẽ người ta đã quên chị là bà Ba trong gia đình Hoàng rồi. Đừng cố gắng khuyên em điều gì nữa, để em tự giải quyết, được không?

Đồng Đồng nhìn dì Kiều và dì Miên trước mắt, trong lòng cô có chút bi thương. Thực sự, cuộc sống ở nhà giàu thật khó khăn, không biết trước khi đạt được sự thịnh vượng như hiện tại, họ đã phải hy sinh bao nhiêu cố gắng và nước mắt.

Cô chuyển toàn bộ vấn đề này sang cho dì Kiều, hiểu rằng mình phải ủng hộ dì ấy. Cô và bà Hai đã đề ra hai hướng đi khác nhau, bất kể chọn phe nào, cũng không thể chọn phe của bà ấy. Và bây giờ, bà ấy lại áp đặt cô như vậy, thật là hẹp hòi, không biết phải dùng chiêu mưu gì.

Đồng Đồng cũng không lâu, cô đồng ý để dì Kiều xử lý tình huống này, trong khi cô đến bệnh viện đón ba cô ra viện.

Ba mẹ cô rất vui mừng khi thấy cô đến, họ chào đón cô như chào đối tác làm ăn, tỏ ra lịch sự và nể phục. Cô không phản đối điều đó, vì đã quen với sự lạnh nhạt của họ, ngược lại, nếu họ đột nhiên trở nên thân thiết, cô sẽ ngạc nhiên lắm. Khi đón ba về nhà, cô nhắc nhở ông nên nghỉ ngơi nhiều hơn và không nên lo lắng về những vấn đề không vui nữa. Ba cô cũng không muốn nói chuyện nhiều với cô, chỉ nói vài lời rồi dừng lại. Khi cô rời đi, mẹ cô đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng, bà nói:

– Con giữ thẻ này đi, cần gì thì dùng.

Cô từ chối mạnh mẽ:

– Không cần đâu, con có tiền riêng để tự lo cho mình. Mẹ… hãy sử dụng số tiền này để phát triển công ty, đừng lo lắng cho con.

Nhận thấy cô không chấp nhận, bà đẩy thẻ vào tay cô, bày tỏ ý không vui:

– Mẹ chỉ cho con đây thôi, muốn nhiều hơn cũng không được. Dù sao, con cũng là vì nhà Lê mà chịu thiệt thòi, điều này được coi là bồi thường cho con. Mẹ hy vọng con có thể sống tốt ở đây, vì nếu con tốt thì ba mẹ mới tốt… chị con mới dám trở về.

Cô cảm thấy mỉm cười một cách buồn cười, không muốn suy nghĩ nhiều, cô đưa thẻ lại cho bà, từ chối một cách quyết định:

– Nếu ba mẹ muốn tốt cho chị Mộc, hãy tự tìm cho mình một hướng đi tốt hơn. Con chỉ là một kế sách tạm thời, không phải là kế sách dài hạn để ba mẹ có thể lợi dụng. Con đã nói rồi, con sẽ không đánh đổi tương lai của mình vì nhà Lê.

Mẹ Lê tức giận hỏi:

– Con nói vậy… tức là con vẫn muốn điều ích kỷ và rời đi?

Trái tim của Đồng Đồng vỡ vụn, cô đáp:

– Đúng vậy, tôi sẽ tự bỏ đi, các người tự lo cho mình, đừng trông chờ gì vào đứa con bất hiếu này. Điều đó.

– Đồng Đồng… con… con đã làm mẹ thất vọng quá rồi!

Mẹ Lê giận dữ đi vào trong nhà, để lại Đồng Đồng một mình ở sân, cô cô đơn ngay trong ngôi nhà của mình. Cô đội mũ vàng, tay cầm túi xách ra cổng, không đi xe gia đình Lê mà tự mình gọi taxi để về nhà Hoàng.

Cô không hiểu, sao cùng là con gái nhưng bọn họ lại đối xử khác biệt đến vậy? Bọn họ yêu thương Lê Mộc, lo sợ Lê Mộc không thể quay về, luôn nói xin lỗi với chị ấy, thậm chí điều tra chị ấy đang ở đâu, sống có tốt không? Còn với cô, bọn họ chỉ đưa cho cô một thẻ ngân hàng rồi nói đó là bồi thường. Nếu không phải cô đã xét nghiệm ADN với ba mẹ mình, cô có thể tin mình không phải là con ruột của ba mẹ rồi đấy. Thật là kỳ lạ, trên đời này, mọi chuyện đều có thể xảy ra được.

Điện thoại reo lên, số điện thoại của Thế Thịnh hiện ra, số cô mới lưu mấy ngày trước. Cô không suy nghĩ nhiều, nhấn nghe, giọng nói ấm áp của anh truyền đến:

– Cô đã đón ba về viện chưa?

– Rồi, tôi đang trên đường trở về nhà Hoàng.

– Ừ, không vui à? Có gây gổ với ba mẹ không?

– Làm sao anh biết?

– Em vui hay không tôi chỉ cần nghe giọng em là biết. Sao rồi? Không muốn về nhà đó thì đừng về, những đứa con gái hiếu thảo cũng không cần em chạy về đó.

Cô tức giận trước lời châm chọc của anh, vội chuyển sang chủ đề khác.

– Sao anh hôm nay nói nhiều vậy? Khi nào anh về?

Giọng anh tươi vui hơn một chút.

– Sớm nhất là ngày mai. Sao thế? Nhớ tôi không?

Cô nhìn ra cửa sổ xe, đáp lại một cách lạnh lùng:

– Nhớ anh không được à? Phải chăng anh khó tính quá.

– Tôi cũng không nói là không được, chỉ lo em nói suông miệng thôi, không phải là lời thật lòng.

Lòng cô run lên một chút, cô cảm nhận được sự lỡ mất mác trong lời nói của anh. Cô nhẹ nhàng cười, thấy vui vẻ khi nghe được điều đó.

– Thế Thịnh…

– Dạ!

– Tôi có thể ghé thăm Mèo một chút không, tôi nhớ nó lắm rồi.

– Tùy em, nhớ phải thông báo… à mà thôi, để tôi gọi cho anh ta, nhờ anh ta trông em cẩn thận hơn. Không có tôi ở nhà, em muốn đi thăm Mèo thì phải nghe lời huấn luyện viên, đừng tự ý làm phép. Nếu có chuyện gì, tôi sẽ về và giết chết cả chó cả người, đừng trách tôi ác.

– Được rồi, đừng có cắn mày cứng đầu thế? Tôi đã nghe rồi, sẽ không làm điều gì vô lý, sẽ nghe theo người huấn luyện, đó chấp nhận chưa bạn Hai?

– Nói thì nói được, làm thì làm được. Tôi tắt điện thoại, có cuộc họp đây.

Điện thoại cắt kết nối, cô cười mỉm một mình, cảm giác như lúc mới yêu đầu tiên, háo hức không thể nào tả được. Nếu mọi lúc đều như thế này giữa cô và anh, không có những lúc căng thẳng và tranh cãi, thì sẽ thú vị biết bao nhiêu?!

Bài viết liên quan